Lăng Tử
20-04-2009, 02:54 AM
Tuyệt đối bí mật - Trần Quang Vinh
Tôi nhập ngũ năm sáu mươi sáu, được bổ sung làm lính thông tin ở đơn vị pháo cao xạ 37 ly. Đại đội tôi mới thành lập, hầu hết cán bộ, chiến sĩ quê vùng biển, to con, lành tính nhưng học ít.
Chỉ có lính “A chỉ huy” học lực khá hơn. “A chỉ huy” là tiểu đội trực thuộc Ban chỉ huy đại đội, gồm lính thông tin, trinh sát, đo xa. Anh Ngô Miên làm “A trưởng”.
… Giữa đám lính nhà quê anh Miên nổi bật hẳn lên. Anh kể chuyện có duyên, hát hay, đàn giỏi, lại biết sáng tác thơ: “Trận địa anh ở trái tim em, như đốm lửa giữa đêm đông lạnh giá”. Ôi, người đâu mà đa tài! Có cô gái trẻ xúc động khóc rưng rức khi anh Miên ngước mắt đắm đuối biểu cảm ư thơ.
Tan buổi văn nghệ các cô gái vẫn chưa muốn về, xúm quanh anh Miên đ̣i chép thơ, xin ghi địa chỉ…
Chính trị viên tên Tói vào bộ đội đệm “Hùng” thành Vũ Hùng Tói. Anh Miên đùa: “Hùng Tói nghe dơ bỏ mẹ”. Anh Tói cáu: “Lũ nhiều chữ thằng nào cũng đểu”.
Ngô Miên tính hay giễu cợt. Chính trị viên Tói thường là đối tượng châm chọc của anh. Kể cũng tội, anh Tói mới thoát nạn mù chữ nhờ b́nh dân học vụ. Trước khi nhập ngũ anh là cán bộ chủ chốt ở xă…
Đang giờ báo động cấp một, đơn vị ở vị trí sẵn sàng chiến đấu. Chính trị viên đứng cạnh đại đội trưởng làm nhiệm vụ động viên tinh thần chiến sĩ: “Máy bay Mỹ như con chó thiến! Các đồng chí hăy dũng cảm nhằm thẳng quân thù mà bắn! Ngày ḥa b́nh chúng ta sẽ có bát cơm đầy, khúc cá to”.
Anh Miên cười cười bảo: “Chính trị của anh Tói toàn thấy cá”. Anh Tói tức lắm nhưng phải làm thinh…
Rồi trung đoàn nhận lệnh vào khu Bốn bảo vệ tuyến giao thông chiến lược đi chiến trường “Bê”. Đại đội tôi đặt pháo trên ngọn đồi cao, bảo vệ ngă ba Th́nh Th́nh và đoạn đường ngầm gần đó. Ban ngày chúng tôi bắn máy bay bổ nhào ném bom.
Ban đêm từng đoàn xe vận tải quân sự bật đèn ngầm, ŕ ŕ nối đuôi nhau vào tuyến trong. Tiếng các cô gái thanh niên xung phong xi nhan dẫn đường xe lanh lảnh ḥa lẫn tiếng c̣i, tiếng cười đùa, ca hát…, rộn rịp thâu đêm.
Thỉnh thoảng, một tốp máy bay Mỹ ập tới thả pháo sáng soi t́m mục tiêu rồi bắn rốc két, rải bom bi, bom phá…, lửa khói ngút trời, đất đá, mảnh bom bay ào ào khắp trận địa. Theo lệnh đại đội trưởng Trần Thịnh, sáu khẩu pháo chia làm hai hướng phương vị tung lên trời hai màn đạn đan nhau đỏ lừ, xua đuổi máy bay địch.
Những buổi trưa yên tĩnh, các cô gái ở đơn vị thanh niên xung phong vào trận địa pháo chơi, nhận đồng hương, tâm sự với lính pháo. Như cá gặp nước, em, anh ríu rít, tươi mặt, mát ḷng. Có một cô trạc tuổi tôi, thường chuyện tṛ với anh Miên, gọi bọn tôi là bạn.
Anh Miên giới thiệu: “Hà, đồng thương thủ đô ngàn năm văn hiến”. Hà cười e lệ: “Ḿnh ở Ngọc Hà”. Anh Miên bảo: “Gái Ngọc Hà như hoa buổi sáng. Xinh nổi tiếng đó”. Mà Hà xinh tươi, duyên dáng thật, nhất là đôi mắt đen láy dưới hàng mi cong dài, thoáng nh́n tôi đă bồi hồi.
Mỗi lần Hà đến chơi lính “A chỉ huy” cứ như ông cụ non, nói năng chững chạc, đi đứng đàng hoàng. Anh Miên thường nhờ Hà vá quần áo rách cho toàn tiểu đội. Anh c̣n vẽ mẫu hoa, bướm vào gối, vào khăn tay để Hà ngồi thêu.
Hết vá may lại đến chép bài hát, chép thơ. Hà bảo: “Em thích bài hát t́nh cảm”. Anh Miên hát một đoạn “Chiều thanh vắng là đây, êm đềm gió ŕ rào”. “Hay quá! Chép cho em đi!”. Hà đưa cho anh Miên cuốn sổ nhỏ.
Tôi nhập ngũ năm sáu mươi sáu, được bổ sung làm lính thông tin ở đơn vị pháo cao xạ 37 ly. Đại đội tôi mới thành lập, hầu hết cán bộ, chiến sĩ quê vùng biển, to con, lành tính nhưng học ít.
Chỉ có lính “A chỉ huy” học lực khá hơn. “A chỉ huy” là tiểu đội trực thuộc Ban chỉ huy đại đội, gồm lính thông tin, trinh sát, đo xa. Anh Ngô Miên làm “A trưởng”.
… Giữa đám lính nhà quê anh Miên nổi bật hẳn lên. Anh kể chuyện có duyên, hát hay, đàn giỏi, lại biết sáng tác thơ: “Trận địa anh ở trái tim em, như đốm lửa giữa đêm đông lạnh giá”. Ôi, người đâu mà đa tài! Có cô gái trẻ xúc động khóc rưng rức khi anh Miên ngước mắt đắm đuối biểu cảm ư thơ.
Tan buổi văn nghệ các cô gái vẫn chưa muốn về, xúm quanh anh Miên đ̣i chép thơ, xin ghi địa chỉ…
Chính trị viên tên Tói vào bộ đội đệm “Hùng” thành Vũ Hùng Tói. Anh Miên đùa: “Hùng Tói nghe dơ bỏ mẹ”. Anh Tói cáu: “Lũ nhiều chữ thằng nào cũng đểu”.
Ngô Miên tính hay giễu cợt. Chính trị viên Tói thường là đối tượng châm chọc của anh. Kể cũng tội, anh Tói mới thoát nạn mù chữ nhờ b́nh dân học vụ. Trước khi nhập ngũ anh là cán bộ chủ chốt ở xă…
Đang giờ báo động cấp một, đơn vị ở vị trí sẵn sàng chiến đấu. Chính trị viên đứng cạnh đại đội trưởng làm nhiệm vụ động viên tinh thần chiến sĩ: “Máy bay Mỹ như con chó thiến! Các đồng chí hăy dũng cảm nhằm thẳng quân thù mà bắn! Ngày ḥa b́nh chúng ta sẽ có bát cơm đầy, khúc cá to”.
Anh Miên cười cười bảo: “Chính trị của anh Tói toàn thấy cá”. Anh Tói tức lắm nhưng phải làm thinh…
Rồi trung đoàn nhận lệnh vào khu Bốn bảo vệ tuyến giao thông chiến lược đi chiến trường “Bê”. Đại đội tôi đặt pháo trên ngọn đồi cao, bảo vệ ngă ba Th́nh Th́nh và đoạn đường ngầm gần đó. Ban ngày chúng tôi bắn máy bay bổ nhào ném bom.
Ban đêm từng đoàn xe vận tải quân sự bật đèn ngầm, ŕ ŕ nối đuôi nhau vào tuyến trong. Tiếng các cô gái thanh niên xung phong xi nhan dẫn đường xe lanh lảnh ḥa lẫn tiếng c̣i, tiếng cười đùa, ca hát…, rộn rịp thâu đêm.
Thỉnh thoảng, một tốp máy bay Mỹ ập tới thả pháo sáng soi t́m mục tiêu rồi bắn rốc két, rải bom bi, bom phá…, lửa khói ngút trời, đất đá, mảnh bom bay ào ào khắp trận địa. Theo lệnh đại đội trưởng Trần Thịnh, sáu khẩu pháo chia làm hai hướng phương vị tung lên trời hai màn đạn đan nhau đỏ lừ, xua đuổi máy bay địch.
Những buổi trưa yên tĩnh, các cô gái ở đơn vị thanh niên xung phong vào trận địa pháo chơi, nhận đồng hương, tâm sự với lính pháo. Như cá gặp nước, em, anh ríu rít, tươi mặt, mát ḷng. Có một cô trạc tuổi tôi, thường chuyện tṛ với anh Miên, gọi bọn tôi là bạn.
Anh Miên giới thiệu: “Hà, đồng thương thủ đô ngàn năm văn hiến”. Hà cười e lệ: “Ḿnh ở Ngọc Hà”. Anh Miên bảo: “Gái Ngọc Hà như hoa buổi sáng. Xinh nổi tiếng đó”. Mà Hà xinh tươi, duyên dáng thật, nhất là đôi mắt đen láy dưới hàng mi cong dài, thoáng nh́n tôi đă bồi hồi.
Mỗi lần Hà đến chơi lính “A chỉ huy” cứ như ông cụ non, nói năng chững chạc, đi đứng đàng hoàng. Anh Miên thường nhờ Hà vá quần áo rách cho toàn tiểu đội. Anh c̣n vẽ mẫu hoa, bướm vào gối, vào khăn tay để Hà ngồi thêu.
Hết vá may lại đến chép bài hát, chép thơ. Hà bảo: “Em thích bài hát t́nh cảm”. Anh Miên hát một đoạn “Chiều thanh vắng là đây, êm đềm gió ŕ rào”. “Hay quá! Chép cho em đi!”. Hà đưa cho anh Miên cuốn sổ nhỏ.