PDA

View Full Version : KỶ niỆm thành tên


memory0281
19-01-2009, 09:38 AM
Ta vẫn thổn thức gọi tên anh trong những đêm dài không ngủ, lần dở từng trang nhật ký tình yêu mà kỷ niệm ùa về vây lấy nỗi nhớ cô đơn, mất mát này.


Huế, ngày … tháng … năm…

Em vẫn thầm gọi tên anh trong nỗi nhớ mong cồn cào, khắc khoải, trong những chiều mưa bay trên phố xưa, nơi vẫn còn in dấu bước chân đôi mình. Vẫn biết rằng, tình yêu đầu đã trôi vào dĩ vãng, đã trở thành kỷ niệm ngày xưa nhức nhối, không bao giờ có thể quay trở lại mà sao em vẫn hoài thương nhớ. Yêu thương ơi, còn đâu nữa lời ngọt ngào say đắm chiều mưa, còn đâu nữa vòng tay ai ấm êm đêm trở gió, biết tìm đâu ánh mắt đắm đuối nhìn em cho lòng bồi hồi, thổn thức. Xa rồi phải không anh, xa thật rồi mà sao em vẫn còn thương nhớ hình bóng người xưa. Bởi vì đâu mà đôi lứa cách xa, để từ nay em cô đơn lầm lũi đi về… trong dòng lệ chát đắng tình đầu.

Anh có còn nhớ không, những buổi chiều thu mới đẹp làm sao, bầu trời trong trẻo quá, khí trời lành lạnh thoảng mờ hơi sương, không gian như được bao bọc bởi nỗi buồn man mác của mùa thu và nhẹ nhàng u uẩn của cố đô yêu dấu. Ta bên nhau đi trên con đường đong đầy kỷ niệm tình yêu, anh lúc nào cũng trầm tĩnh, còn em thì cứ huyên thuyên, hết chuyện nọ đến chuyện kia. Có lần em bảo rằng em rất thích loài hoa hoang dại ti-gôn, anh cốc đầu em bảo sao em ngốc thế, hoa ti-gôn tượng trưng cho tình yêu tan vỡ, cho trái tim tan nát. Nào khi ấy em có nghĩ gì sâu xa đâu, chỉ thấy mọi thứ xung quanh em đều rất đẹp vì nó được tình yêu nhuộm hồng.

Trái tim ơi, hãy để cho cuộc tình ngủ yên, hãy để cho kỷ niệm trôi qua thật nhẹ nhàng, đừng khơi dậy dĩ vãng xót xa. Nhặt kỷ niệm gói vào trong nỗi nhớ, đừng thương, đừng giận hờn. Nhưng làm sao ta có thể làm được điều đó, lý trí ơi, khi ta vẫn còn yêu lắm, nhớ lắm cuộc tình đầu tiên, khi hình bóng người xưa vẫn còn ngự trị trong trái tim ta. Ta vẫn thổn thức gọi tên anh trong những đêm dài không ngủ, lần dở từng trang nhật ký tình yêu mà kỷ niệm ùa về vây lấy nỗi nhớ cô đơn, mất mát này.

Anh có còn nhớ buổi chiều bên bờ Hồ Tây em đọc cho anh bài thơ mà em thích nhất: “Hà Nội vắng em”. Em có ngờ đâu bài thơ như là một sự báo trước định mệnh của cuộc tình mình, để sau này khi tình yêu đã bay xa, em mới cảm thấy dư vị đắng của bài thơ. Mỗi khi đọc lại bài thơ đó em cảm thấy như có anh, hình như không có anh bởi bây giờ em đã xa Hà Nội rồi, xa lắm rồi Hà Nội ơi!

Yêu dấu ơi, sao em gọi chỉ nghe vọng lại tiếng của chính mình. Tình yêu đã bay xa nên lời gọi đó đâu còn lời đáp lại, nó đã rơi vào khoảng không hư vô. Sự thật đã rõ ràng sao em không chấp nhận, hãy xem tình yêu ấy như một bức tranh buồn và anh là một ảo ảnh trong đời mà thôi.

Tiếng còi tàu đã hú trong đêm thanh vắng, đưa em rời xa mảnh đất tình đầu, rời xa mối tình thơ dại của em. Em đã ra đi với nỗi buồn tê tái, với hành trang trĩu nặng nỗi buồn. Em ra đi mà không có anh đưa tiễn, để tâm hồn trống trải, nuối tiếc xót xa, tình đã qua, nhưng nước mắt em cứ tuôn chảy khóc cho mối tình đầu. Hà Nội ơi, nụ hôn đầu xin gửi lại cho Hồ Tây, kỷ niệm buồn gửi cho gió, cho mây, để cho cuộc tình sau vẹn tròn, đầy đặn.

Tình yêu đầu em đã trao cho anh với tất cả sự ngây thơ trong trắng tâm hồn người con gái, với tất cả sự nồng cháy đam mê của một cuộc tình. Em không hề ân hận, nuối tiếc điều gì cả, em chỉ buồn cho số phận cuộc tình mình mà thôi. Em biết rằng, mình không phải là một nửa của anh đang tìm kiếm, em chỉ là một ngôi nhà bé nhỏ cho anh - người lữ hành dừng chân trong đêm giông bão. (st)


Bây giờ giông bão ngoài kia đã yên và anh đã ra đi để lòng em ngập chìm trong bão tố. Thôi anh cứ đi đi, giông bão nào cũng sẽ qua đi, em sẽ chôn chặt mối tình đầu vào nơi sâu thẳm trái tim, cho em một lần được gọi kỷ niệm thành tên để tâm hồn em thanh thản, để mối tình ngủ yên mãi mãi. Ngủ đi nhé, tình yêu đầu tiên, ngủ ngon nhé, kỷ niệm xưa.

Ma Bư
19-01-2009, 06:51 PM
văn thơ gúm nhể mer
:61::61::61::61::61::61::61:

memory0281
01-02-2009, 10:15 PM
văn thơ gúm nhể mer
:61::61::61::61::61::61::61:

A nhô a nhô ông là Mod đó nha, ko đc Spam đâu đó :62::62:

memory0281
01-02-2009, 10:18 PM
Tạm biệt anh - mối tình đầu của em!!!

Anh!
Thời gian đã thật vô tình để cho em gặp anh và nó cũng đã vô tình hơn để trái tim em khắc tên anh. Anh đã đến như một cơn gió, rồi ra đi cũng như một cơn gió. Cơn gió đến và thổi vào trái tim em cái ấm áp của tình yêu rồi sau đó nó ra đi để lại băng giá của một trái tim non nớt. Tất cả những gì em đã từng cảm nhận được từ cơn gió thì bây giờ chỉ còn là hư không, chỉ còn sự trống trải vô bờ của trái tim em. Nó đang thổn thức từng ngày, từng giờ và kêu gọi tên anh - cơn gió đã đi qua.
Em không biết nên cảm ơn cơn gió đó hay là phải thù hận nó nữa. Anh biết không tình yêu sẽ biến thành thù hận khi người ta phản bội nó và làm cho nó tan nát. Anh nói anh yêu em và anh cũng đã từng vẽ ra bao nhiêu điều tốt đẹp cho tương lai của 2 chúng mình. Và khi đó em đã tin rằng mình là người hạnh phúc nhất thế giới này.
Em cũng đã tưởng tượng ra rất nhiều điều trong cái tương lai mà anh đã vẽ; nó có em, anh và cả ngôi nhà hạnh phúc mà anh đã xây lên trong trí tưởng tưởng của em. Vậy mà bây giờ nó đã được gói gọn và xoá mờ tất cả bằng 3 từ "ANH XIN LỖI" ư. Anh thì đâu có lỗi lầm gì, người có lỗi là em vì em đã quá yêu anh - yêu đến mù quáng mà không cần biết rồi đây kết quả của nó sẽ như thế nào. Em đã yêu anh và tin anh đến mức không gì có thể cản trở được tình yêu của em với anh. Nhưng đồng thời em cũng đã biết được rằng, mọi sự cố gắng của em để vun đắp cho tình yêu của chúng ta chỉ là vô vọng. Anh và em là 2 thế giới, 2 con người khác nhau - chúng ta chẳng có chung gì cả. Tuổi tác, địa vị, suy nghĩ đã khiến cho em không thể yêu anh. Giờ đây người phải nói lời xin lỗi là em; anh hãy cứ an tâm, đừng suy nghĩ gì hết và sống vui vẻ bên người đó - người mà đã và đang trao trọn cả cuộc đời mình cho anh.

"XIN LỖI VÌ EM ĐÃ QUÁ YÊU ANH"
Tạm biệt anh,
tạm biệt tình yêu của em,
tạm biệt mối tình đầu,
và tạm biệt 1 quá khứ đau buồn nhất của em.
cô bé kiêu kì của anh ( st)

socola
02-02-2009, 02:32 AM
Tình yêu đầu em đã trao cho anh với tất cả sự ngây thơ trong trắng tâm hồn người con gái, với tất cả sự nồng cháy đam mê của một cuộc tình. Em không hề ân hận, nuối tiếc điều gì cả, em chỉ buồn cho số phận cuộc tình mình mà thôi. Em biết rằng, mình không phải là một nửa của anh đang tìm kiếm, em chỉ là một ngôi nhà bé nhỏ cho anh - người lữ hành dừng chân trong đêm giông bão.

Đọc đoạn này thấy quen quen ,bới tung giá sách để tìm kiếm những lá thư đã uá vàng vì ngọn lửa vô tình...hóa ra là đúng...kon bé này cũng đáo để thật...em cứ tưởng nó tự nghĩ ra và trách anh không yêu cô bé ý, nếu có ai đó dành cho em những lời như thế này thì không chần chừ em gật đầu cái rụp...hóa ra là nó "đạo" văn...
Khổ thân thèng người yêu cũ của em quá,...hehe

Gà Rừng
02-02-2009, 07:13 PM
Hình như mình có được biết nhân vật Nam chính là ai.Hihi

memory0281
02-02-2009, 11:08 PM
Hình như mình có được biết nhân vật Nam chính là ai.Hihi

Sư Phụ. Tui là ng post bài, tui sưu tầm từ 1 tờ báo khác thế mà ông này biết nhân vật nam là ai. Bái phục bái phụ cha thay ông Bói làm thầy Bói được rồi đó Gà :62::62:

socola
02-02-2009, 11:40 PM
Gà thì chỗ lào mà chẳng bới được hả chị... :62:

memory0281
08-02-2009, 07:52 AM
Anh có biết?

Em đã yêu và đã tin anh
Đã tin rằng khi yêu em, anh sẽ dần thay đổi
Anh sẽ trở thành người đàn ông trong đời em mơ ước
Nên trọn trái tim này em trao cả cho anh
Thường trực trong em là nỗi nhớ về anh
Cả trong những giấc mơ, những lúc buồn vui em cũng nghĩ
Nhớ về anh và khát khao được bên anh
Em đã dõi theo mỗi bước anh đi
Mỗi việc anh làm để rồi lo lắng cho anh
Em thương anh mỗi khi thấy anh mệt mỏi
Một tiếng thở dài
...cũng làm trái tim em se thắt lại.
Em đã nghĩ cho anh hơn chính
bản thân mình.
Nhưng có một điều không bao giờ anh biết
Em đã khóc rất nhiều, em đã thức trắng đêm
Mỗi khi nghĩ đến anh,
trái tim em như có ai xiết mạnh
Đớn đau, buồn khổ nào anh có biết đâu
Nếu yêu em sao anh có thể vô tình như thế?
Anh vui với ai, tâm sự với người nào
Sao chẳng nói với em để cùng nhau chia sẻ?
Em là người anh yêu hay là gì
trong trái tim anh?
Dẫu không yêu,
...xin anh cũng đừng đùa cợt
với tình cảm của em như thế
Anh có biết anh đã làm tan nát trái tim em?
Anh đã đánh mất niềm tin của em
vào cuộc sống
Em chẳng còn gì tha thiết nữa đâu anh
Tình yêu với em là tất cả
Nhưng cũng sẽ chẳng là gì nếu anh đã dối lừa em.
Dẫu em có khóc thật nhiều, trái tim dù tan nát
Em cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh
Em sẽ ra đi để cho anh được tự do vui vẻ
Em ra đi cũng chỉ vì em đã yêu anh! (st)

Gà Rừng
09-02-2009, 03:39 PM
Sưu tầm nhưng là diễn tả tâm trạng của người đi sưu tầm:2: