Taonickchatchoi
03-05-2009, 11:44 AM
Hoa nở rồi tàn. Khi cánh hoa rụng xuống cũng có nghĩa một thời kỳ đã kết thúc. Thời áo trắng, ai mà lại không có những cảm xúc không gọi đựoc tên. Những cảm xúc ấy có đôi lúc được đặt tên khi mùa hoa phượng nở,khi ai đó sợ rằng nếu không bày tỏ thì tình cảm sẽ mãi mãi câm lặng.
Tôi không nghe nhạc Nhật nhiều, vì thực sự nghe mà không hiểu lời thì cũng hơi buồn. Nhưng từ lúc nghe bài hát này, lại nhận ra âm nhạc có ngôn ngữ của riêng nó, một thứ ngôn ngữ mà ai cũng hiểu khi thực sự đồng cảm.
Nghe Sakurairo vào một chiều tháng 6 hoa phựong nở đỏ một góc trời. Sakurairo như lời nhắc cho mỗi người hãy biết lưu giữ những kỷ niệm của mình, vì thời gian cứ trôi vô tình và nghiệt ngã, chỉ có ký ức là còn ở lại. Việt Nam không có hoa Anh đào, nhưng chợt thấy hoa Anh đào và hoa phựong sao giống nhau đến vậy. Với mỗi người đã từng đi qua thời áo trắng, hoa Phượng là loài hoa lưu giữ kỷ niệm, loài hoa bất diệt, mỗi mùa chia tay nhìn hoa phượng rơi, không ai có thể ngăn cản ký ức thời học trò ùa về : mạnh mẽ, dồn dập, bất tận và mong ước trở lại.
]"When the sakuras start to shed, here I am, alone
These fellings that I cant suppress, leave my heart felling exhausted
When the young leaves begins to sprout, I am filled with emotions
I lose all direction an simply drift towards U " [/I[/COLOR]]
Hoa nở rồi tàn. Khi cánh hoa rụng xuống cũng có nghĩa một thời kỳ đã kết thúc. Thời áo trắng, ai mà lại không có những cảm xúc không gọi đựoc tên. Những cảm xúc ấy có đôi lúc được đặt tên khi mùa hoa phượng nở,khi ai đó sợ rằng nếu không bày tỏ thì tình cảm sẽ mãi mãi câm lặng. Nhưng cũng có lúc những cánh hoa Phượng lại là người chứng kiến và lưu giữ những bí mật cho những mối tình câm ấy. Để rồi khi gặp lại những cánh hoa rơi, bao ký ức lại ùa về. Tiếc nuối thời áo trắng đã xa.
"[I]All the trees around us, the one that only we could see, said :
People need not stay rooted in a single place
Softly, they conveyed this to us "
Biết làm sao được. Con người đâu thể ở mãi một chỗ. Bạn có những ước mơ, tôi cũng vậy. Ai cũng muốn đi tới tận cùng mơ ước, nên đâu thể ở mãi nơi những cây phượng nở hoa.Thôi hãy để Phượng đỏ lưu giữ cho bạn và tôi những kỷ niệm. Để khi nào thấy hoa phượng, bạn và tôi cùng sống lại những ký ức xa xôi. Cũng giống như hoa Anh đào vậy....
"When the withering leaves start to fall, I am beside U
Will our love change as the days pass ?
May these trees, somehow, protect these feelings of ours
Just once more, above us,
Let the leaves rustle gently
Soon, the seasons will take us to some place else
But for the moment, there is one thing I am certain of
So hold me, gently."
Ký ức như một lớp sơn phủ lên bức tường thời gian. Theo năm tháng, màu sơn sẽ nhạt phai. Bởi vậy, ta phải tìm lấy một nơi để lưu giữ ký ức đó, nếu không muốn những lớp sơn mới che phủ lớp sơn cũ đã phai màu.
"By the time the powdery snow starts to fall, these feelings have to strayed.
The footprints have faded, silently, and without purpose.
May these trees, somehow, protect these feelings of ours
Forever, we will stay and live on here, always. "
Mãi mãi, kỷ niệm của bạn và tôi sẽ được lưu giữ bằng những cánh phượng đỏ.
"When the sakuras start to shed, here I am, alone
Reminiscing the love I gave to U"
Bạn thấy đấy, dù nước Nhật không có hoa Phượng, và chũng ta không có hoa Anh đào, nhưng cảm xúc của chúng ta và những người bạn Nhật đâu có khác nhau. Bởi với âm nhạc chúng ta bình đẳng. Và khi bạn và tôi đồng cảm thì rào cản ngôn ngữ đâu phải là vấn đề.
Hãy nghe nhạc bằng tâm hồn, bạn sẽ hiểu.
(Bài viết của bạn đọc November Rain)
nguồn nhacviet.plus
Tôi không nghe nhạc Nhật nhiều, vì thực sự nghe mà không hiểu lời thì cũng hơi buồn. Nhưng từ lúc nghe bài hát này, lại nhận ra âm nhạc có ngôn ngữ của riêng nó, một thứ ngôn ngữ mà ai cũng hiểu khi thực sự đồng cảm.
Nghe Sakurairo vào một chiều tháng 6 hoa phựong nở đỏ một góc trời. Sakurairo như lời nhắc cho mỗi người hãy biết lưu giữ những kỷ niệm của mình, vì thời gian cứ trôi vô tình và nghiệt ngã, chỉ có ký ức là còn ở lại. Việt Nam không có hoa Anh đào, nhưng chợt thấy hoa Anh đào và hoa phựong sao giống nhau đến vậy. Với mỗi người đã từng đi qua thời áo trắng, hoa Phượng là loài hoa lưu giữ kỷ niệm, loài hoa bất diệt, mỗi mùa chia tay nhìn hoa phượng rơi, không ai có thể ngăn cản ký ức thời học trò ùa về : mạnh mẽ, dồn dập, bất tận và mong ước trở lại.
]"When the sakuras start to shed, here I am, alone
These fellings that I cant suppress, leave my heart felling exhausted
When the young leaves begins to sprout, I am filled with emotions
I lose all direction an simply drift towards U " [/I[/COLOR]]
Hoa nở rồi tàn. Khi cánh hoa rụng xuống cũng có nghĩa một thời kỳ đã kết thúc. Thời áo trắng, ai mà lại không có những cảm xúc không gọi đựoc tên. Những cảm xúc ấy có đôi lúc được đặt tên khi mùa hoa phượng nở,khi ai đó sợ rằng nếu không bày tỏ thì tình cảm sẽ mãi mãi câm lặng. Nhưng cũng có lúc những cánh hoa Phượng lại là người chứng kiến và lưu giữ những bí mật cho những mối tình câm ấy. Để rồi khi gặp lại những cánh hoa rơi, bao ký ức lại ùa về. Tiếc nuối thời áo trắng đã xa.
"[I]All the trees around us, the one that only we could see, said :
People need not stay rooted in a single place
Softly, they conveyed this to us "
Biết làm sao được. Con người đâu thể ở mãi một chỗ. Bạn có những ước mơ, tôi cũng vậy. Ai cũng muốn đi tới tận cùng mơ ước, nên đâu thể ở mãi nơi những cây phượng nở hoa.Thôi hãy để Phượng đỏ lưu giữ cho bạn và tôi những kỷ niệm. Để khi nào thấy hoa phượng, bạn và tôi cùng sống lại những ký ức xa xôi. Cũng giống như hoa Anh đào vậy....
"When the withering leaves start to fall, I am beside U
Will our love change as the days pass ?
May these trees, somehow, protect these feelings of ours
Just once more, above us,
Let the leaves rustle gently
Soon, the seasons will take us to some place else
But for the moment, there is one thing I am certain of
So hold me, gently."
Ký ức như một lớp sơn phủ lên bức tường thời gian. Theo năm tháng, màu sơn sẽ nhạt phai. Bởi vậy, ta phải tìm lấy một nơi để lưu giữ ký ức đó, nếu không muốn những lớp sơn mới che phủ lớp sơn cũ đã phai màu.
"By the time the powdery snow starts to fall, these feelings have to strayed.
The footprints have faded, silently, and without purpose.
May these trees, somehow, protect these feelings of ours
Forever, we will stay and live on here, always. "
Mãi mãi, kỷ niệm của bạn và tôi sẽ được lưu giữ bằng những cánh phượng đỏ.
"When the sakuras start to shed, here I am, alone
Reminiscing the love I gave to U"
Bạn thấy đấy, dù nước Nhật không có hoa Phượng, và chũng ta không có hoa Anh đào, nhưng cảm xúc của chúng ta và những người bạn Nhật đâu có khác nhau. Bởi với âm nhạc chúng ta bình đẳng. Và khi bạn và tôi đồng cảm thì rào cản ngôn ngữ đâu phải là vấn đề.
Hãy nghe nhạc bằng tâm hồn, bạn sẽ hiểu.
(Bài viết của bạn đọc November Rain)
nguồn nhacviet.plus