PDA

View Full Version : Tình mẸ


moicang
09-05-2009, 06:33 PM
Thơ Ý Nga


CHÂN ĐẤT

Quê mùa, mộc mạc Mẹ hiền
Nuôi con vui sướng, muộn phiền Mẹ riêng
Thương thay là phận thuyền quyên
Một đời tần tảo, một duyên, vô phần.
Thật thà, chân chất vô vàn
Mẹ đi chân đất cho con dặm ngàn.
14.8.2008.





CÀI HOA TÓC MẸ

Mẹ bưng gáo nước mưa trong
Đưa cho con uống giữa vòng sân chơi
Bây giờ lận đận Sân Đời
Khát khô tận cổ, trông vời nước mưa.
Vu Lan hoa nở, con chừa
Một nhành thơm nhất, tóc thưa Mẹ: cài!
14.8.2008.

MẸ ĐI CHÂN ĐẤT

Chân không Mẹ gánh, Mẹ gồng
Nuôi đàn con nhỏ thay chồng, áo cơm
Tay thô Mẹ ẳm, Mẹ ôm
Bụi đường nắng đổ, ốm nhom dáng hiền.
14.8.2008.

NỤ CƯỜI MẸ

Chạy theo, lúp xúp chân con
Bước đều, Mẹ vẫn trĩu đòn gánh rau
Mà sao không chút mày cau?
Nụ cười Mẹ đẹp! Ôi chao dịu dàng!
14.8.2008.

RĂNG HUYỀN SAO GỌI HẠT NA?

Kính dâng hương linh Nhạc Mẫu
Kính tặng quý anh chị: Thìn-Nga-Thùy-Vinh

Mẹ ngồi chồm-hổm chiều mưa
Thúng rau bán ế, chợ thưa bóng người
Mẹ ngồi nhớ tiếng trẻ cười:
Sao răng Mẹ nhuộm? Con lười biếng nghe
Trẻ hỏi như người nói vè
Học đâu quên đấy, vo-ve hỏi hoài
Mẹ ngồi môi đỏ trầu nhai
Châu thân ẩm nước, bờ vai mỏi nhừ
Tính sao có đồng kẹo dư
Nuôi con ăn học được như bạn-bè
Xăn quần, lội nước, buốt da
Thôi không bán nữa, mua quà con vui

Chợ tan, lòng Mẹ hãy còn
Nụ cười con trẻ mỏi-mòn vời trông

Mồ-côi cha, chẳng ai bồng
Mẹ khuân, gánh, vác… thay chồng Mẹ lo

Bây giờ hồn Mẹ thơm-tho
Nhang trầm cửa Phật, bụi tro đã về
Mà sao con vẫn nhớ ghê
Nụ cười móm-mém, con mê răng… huyền
Di-cư, đời Mẹ đảo-điên
Đời con điên-đảo, vượt biên, cũng… vầy

Nén hương dâng Mẹ một ngày
Lòng con triệu nhớ, xin bày hương hoa.

25.11.2005.

MẸ BỆNH

Con là hạt muối mặn tô canh của Mẹ
Mẹ là muỗng đường ngọt chén chè của con

Nhớ Mẹ lòng con héo hon,
Nhớ con lòng Mẹ mõi-mòn vời trông.
Muối, đường đời sống cần không?
Chén tô vô giác, tây đông nửa đời
Nhớ nhau nói chẳng hết lời
Chè, canh vô vị dám mời ai đây?
Câu thơ mặn lệ, mắt cay
Canh, chè nhạt-nhẽo; Mẹ gầy, gầy thêm

Ý Nga, 28.10.2005.