winterdays
28-05-2009, 02:07 PM
Từ ngày cô em gái mất tích, Nguyên lúc nào cũng âu sầu. Lan, vợ anh, khi thấy chồng như vậy th́ lấy làm đau ḷng.Đă một tuần nay, người ta t́m kiếm xác cô gái bất hạnh trên sông Hồng nhưng vẫn chưa có kết quả. Nguyên không chịu ăn uống ǵ cả. Mỗi ngày, Lan đều làm những món ăn anh ưa thích nhưng hầu như anh không đụng tới. Vợ khuyên bảo măi mà anh vẫn chưa hết ưu phiền.
Sang ngày thứ tám, đội cứu hộ và những người ngư dân đành bó tay. Người ta đoán rằng xác cô gái bất hạnh kia hẳn đă trôi ra biển Đông qua cửa biển Ba Lạt rồi. "Tội nghiệp em tôi! Em của tôi!". Nguyên đă thốt lên khi nghe người ta thông báo cho anh như vậy. Hai ḍng nước mắt rỉ vào kẽ miệng đắng chát, rồi lại lăn xuống cằm và rơi xuống hai ḷng bàn tay bé nhỏ và mềm mại của Lan. Lan đă đưa tay hứng nước mắt của chồng. Gương mặt kiều diễm của nàng nhuốm màu buồn mênh mông.
Bất giác quay sang nh́n vợ, Nguyên chợt thấy nhói đau trong tim. Anh ôm cô vào ḷng và tha thiết nói:
- Anh xin lỗi! Anh xin lỗi em! Anh đă làm khổ em rồi!
- Không! -Lan ṿng tay qua eo chồng- Anh không có lỗi ǵ cả! Em yêu anh! Em hiểu anh mà!
Hai người ngồi bên nhau thật lâu, thật lâu...Người th́ cũng đă chết thật rồi, có t́m thấy xác hay không cũng vậy thôi. Nguyên hiểu rằng tính cố chấp của anh đă khiến cho vợ ḿnh vất vả biết bao nhiêu!
Buổi trưa, Lan đi chợ. Nàng thấy người ta bán một con cá thật to, to phải bằng bắp chân người. Con cá này mà nấu canh chua th́ thật tuyệt! Nghĩ vậy nên nàng đă mua về. Con cá giăy đành đạch trên thớt. Lan bực ḿnh cầm con dao chém đứt đầu con cá. Máu cá bắn lên mặt cô. Lan mổ bụng con cá để moi tạng cá ra. Cô thoáng ngạc nhiên khi thấy trong ruột con cá có cái ǵ đó giống miếng thịt, và nàng cho rằng đó có lẽ là thịt của con cá con tội nghiệp nào đó.
Bữa trưa hôm ấy, Nguyên đă ăn cơm rất ngon. Nồi canh chua đủ cho ba người ăn th́ anh ăn hai phần, c̣n Lan ăn một phần. Thịt cá có vị thơm ngon đặc biệt! Hai vợ chồng vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.
Sau khi ăn cơm xong, hai vợ chồng trẻ lên giường nghỉ. Lan mỉm cười hạnh phúc khi ở trong ṿng tay âu yếm của chồng. Thật may là anh đă thoát ra khỏi nỗi buồn khủng khiếp kia.
***
Nắng chiều đă sắp tắt. Xa xa phía chân trời là một màu đỏ như máu. Những tảng mây nặng nề và như đang cuồn cuộn trong phong ba. Đôi vợ chồng trẻ tỉnh giấc khi có tiếng người đập cửa rầm rầm. Người hàng xóm thông báo rằng một anh chài đi biển đă phát hiện ra một cái xác tóc dài vướng vào bụi cây xanh ở ngoài cửa biển, và bảo anh thử đến xem có phải xác em gái anh không. Trống tim Nguyên đập th́nh thịch. Anh vội vàng mặc quần áo rồi phóng xe đi.
Cái xác đă được vớt lên bờ. Trông nó thật thảm thương khi mà chỉ c̣n lại bộ xương dính ít thịt, và bộ quần áo th́ rách tả tơi. Đám ngư dân có kinh nghiệm cho rằng cái xác ấy đă bị cá rỉa thịt. Nh́n bộ quần áo trên thi thể đă rữa thịt, Nguyên không khỏi giật ḿnh. Mặt anh tái đi. Anh khuỵu xuống và giọng anh run run:
- Em ơi...thật khổ cho em...
Nguyên rống lên thảm thiết. Ai trông thấy vậy cũng bùi ngùi trong ḷng. Trong đám người hiếu ḱ, có người lên tiếng:
- Thôi, đi kiếm cái bao mà đựng cái xác mang về rồi c̣n an táng chứ!
Đám tang được tổ chức trong niềm đau xót của thân nhân.
Sau tang lễ của cô em gái, Nguyên cứ thấy trong người có ǵ đó lạ lắm. Anh nói với Lan th́ cô cũng thú nhận là luôn có cảm giác bất an.
Mấy hôm sau, Lan đi chợ mua thức ăn. Cô lại đám mấy chị hàng cá để t́m mua một ít cá biển về làm món cá rán cay. Thấy mọi người bảo với nhau:"Ghê nhỉ!", "Sợ thế!", Lan ngac nhiên hỏi là có chuyện ǵ th́ một người bán cá cho hay: cách đây ít hôm, có một chị bắt được con cá rất to ở ngoài cửa sông bèn đem đi chợ bán cho người ta, và khi biết được có một cái xác chết bị vướng vào bụi cây gần đó đă bị cá rỉa hết thịt, th́ chị ta mới đoán ra con cá ấy rỉa xác người chết nên mới to khác thường như vậy, thế là chị ta đâm ra sợ, và sợ nhất là gặp lại người đă mua con cá ấy.
Lan nghe xong th́ tim đập th́nh thịch, trán vă mồ hôi, mặt xanh mét. Cô vội chạy về nhà, chân nọ đá chân kia, người run lẩy bẩy. Lan chạy ào vào trong căn buồng tối tăm và gục xuống trước bàn thờ cô em chồng. Bất chợt một luồng gió thổi mạnh trong căn pḥng kín. Sống lưng Lan lạnh toát.
Bỗng dưng, một cái xác người khệnh khạng trước mắt Lan. Trong ánh sáng xanh lét, bộ xương ướt nhẹp này khập khững bước tới chỗ cô. Nó đưa hai tay về phía người đàn bà và rên rỉ khóc lóc:
- Hic...hic...Trả lại thịt cho em!... Em xấu xí lắm...hic hic...Trả lại thịt cho em...
Lan thét lên một tiếng kinh hoàng rồi ngất đi.
Sang ngày thứ tám, đội cứu hộ và những người ngư dân đành bó tay. Người ta đoán rằng xác cô gái bất hạnh kia hẳn đă trôi ra biển Đông qua cửa biển Ba Lạt rồi. "Tội nghiệp em tôi! Em của tôi!". Nguyên đă thốt lên khi nghe người ta thông báo cho anh như vậy. Hai ḍng nước mắt rỉ vào kẽ miệng đắng chát, rồi lại lăn xuống cằm và rơi xuống hai ḷng bàn tay bé nhỏ và mềm mại của Lan. Lan đă đưa tay hứng nước mắt của chồng. Gương mặt kiều diễm của nàng nhuốm màu buồn mênh mông.
Bất giác quay sang nh́n vợ, Nguyên chợt thấy nhói đau trong tim. Anh ôm cô vào ḷng và tha thiết nói:
- Anh xin lỗi! Anh xin lỗi em! Anh đă làm khổ em rồi!
- Không! -Lan ṿng tay qua eo chồng- Anh không có lỗi ǵ cả! Em yêu anh! Em hiểu anh mà!
Hai người ngồi bên nhau thật lâu, thật lâu...Người th́ cũng đă chết thật rồi, có t́m thấy xác hay không cũng vậy thôi. Nguyên hiểu rằng tính cố chấp của anh đă khiến cho vợ ḿnh vất vả biết bao nhiêu!
Buổi trưa, Lan đi chợ. Nàng thấy người ta bán một con cá thật to, to phải bằng bắp chân người. Con cá này mà nấu canh chua th́ thật tuyệt! Nghĩ vậy nên nàng đă mua về. Con cá giăy đành đạch trên thớt. Lan bực ḿnh cầm con dao chém đứt đầu con cá. Máu cá bắn lên mặt cô. Lan mổ bụng con cá để moi tạng cá ra. Cô thoáng ngạc nhiên khi thấy trong ruột con cá có cái ǵ đó giống miếng thịt, và nàng cho rằng đó có lẽ là thịt của con cá con tội nghiệp nào đó.
Bữa trưa hôm ấy, Nguyên đă ăn cơm rất ngon. Nồi canh chua đủ cho ba người ăn th́ anh ăn hai phần, c̣n Lan ăn một phần. Thịt cá có vị thơm ngon đặc biệt! Hai vợ chồng vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.
Sau khi ăn cơm xong, hai vợ chồng trẻ lên giường nghỉ. Lan mỉm cười hạnh phúc khi ở trong ṿng tay âu yếm của chồng. Thật may là anh đă thoát ra khỏi nỗi buồn khủng khiếp kia.
***
Nắng chiều đă sắp tắt. Xa xa phía chân trời là một màu đỏ như máu. Những tảng mây nặng nề và như đang cuồn cuộn trong phong ba. Đôi vợ chồng trẻ tỉnh giấc khi có tiếng người đập cửa rầm rầm. Người hàng xóm thông báo rằng một anh chài đi biển đă phát hiện ra một cái xác tóc dài vướng vào bụi cây xanh ở ngoài cửa biển, và bảo anh thử đến xem có phải xác em gái anh không. Trống tim Nguyên đập th́nh thịch. Anh vội vàng mặc quần áo rồi phóng xe đi.
Cái xác đă được vớt lên bờ. Trông nó thật thảm thương khi mà chỉ c̣n lại bộ xương dính ít thịt, và bộ quần áo th́ rách tả tơi. Đám ngư dân có kinh nghiệm cho rằng cái xác ấy đă bị cá rỉa thịt. Nh́n bộ quần áo trên thi thể đă rữa thịt, Nguyên không khỏi giật ḿnh. Mặt anh tái đi. Anh khuỵu xuống và giọng anh run run:
- Em ơi...thật khổ cho em...
Nguyên rống lên thảm thiết. Ai trông thấy vậy cũng bùi ngùi trong ḷng. Trong đám người hiếu ḱ, có người lên tiếng:
- Thôi, đi kiếm cái bao mà đựng cái xác mang về rồi c̣n an táng chứ!
Đám tang được tổ chức trong niềm đau xót của thân nhân.
Sau tang lễ của cô em gái, Nguyên cứ thấy trong người có ǵ đó lạ lắm. Anh nói với Lan th́ cô cũng thú nhận là luôn có cảm giác bất an.
Mấy hôm sau, Lan đi chợ mua thức ăn. Cô lại đám mấy chị hàng cá để t́m mua một ít cá biển về làm món cá rán cay. Thấy mọi người bảo với nhau:"Ghê nhỉ!", "Sợ thế!", Lan ngac nhiên hỏi là có chuyện ǵ th́ một người bán cá cho hay: cách đây ít hôm, có một chị bắt được con cá rất to ở ngoài cửa sông bèn đem đi chợ bán cho người ta, và khi biết được có một cái xác chết bị vướng vào bụi cây gần đó đă bị cá rỉa hết thịt, th́ chị ta mới đoán ra con cá ấy rỉa xác người chết nên mới to khác thường như vậy, thế là chị ta đâm ra sợ, và sợ nhất là gặp lại người đă mua con cá ấy.
Lan nghe xong th́ tim đập th́nh thịch, trán vă mồ hôi, mặt xanh mét. Cô vội chạy về nhà, chân nọ đá chân kia, người run lẩy bẩy. Lan chạy ào vào trong căn buồng tối tăm và gục xuống trước bàn thờ cô em chồng. Bất chợt một luồng gió thổi mạnh trong căn pḥng kín. Sống lưng Lan lạnh toát.
Bỗng dưng, một cái xác người khệnh khạng trước mắt Lan. Trong ánh sáng xanh lét, bộ xương ướt nhẹp này khập khững bước tới chỗ cô. Nó đưa hai tay về phía người đàn bà và rên rỉ khóc lóc:
- Hic...hic...Trả lại thịt cho em!... Em xấu xí lắm...hic hic...Trả lại thịt cho em...
Lan thét lên một tiếng kinh hoàng rồi ngất đi.