PDA

View Full Version : Lại thơ thẩn nà.


luckydn08
28-05-2009, 04:39 PM
Phía Không Anh


Dã quỳ vàng miên man trong gió
Em bình yên trong hơi thở của anh
Dã quỳ ơi! Tháng năm ru nỗi nhớ
Ta trao nhau những giây phút phục sinh
Tuổi trẻ - và mơ
Con đường tình yêu không đi hết bao giờ
Em đã ước mình là bông hoa dã quỳ bình dị
Nở tận cùng dâng hiến
Trên cao nguyên của anh
Em sẽ yêu anh miệt mài
Để mỗi khi ngọn gió tình yêu thổi tới
Dã quỳ em sẽ òa vỡ vào anh
Gió màu gì anh biết không?
Màu nước mắt em nhớ anh ngày đang tới
Màu của những nụ hôn gửi môi xa vời vợi
Màu của tháng năm thương nhớ trùng khơi
Mùa xuân về
Anh ngơ ngẩn trong lời yêu mê đắm ấy
Dã quỳ vàng ở phía không anh.

luckydn08
28-05-2009, 04:40 PM
Nếu em được yêu anh
Dù chỉ là khoảnh khắc
Dù mong manh cát bụi
Em hiến trọn tâm hồn

Nếu em được yêu anh
Dù chỉ là 1 phút
Một giây thôi anh ạ
Đâu cần anh sẽ chia

Em biết rằng phong ba
Xa cách hàng vạn dặm
Lòng thủy chung nhỏ mọn
Em gửi trọn nơi anh

Phương nào anh có hay
Kìa! có em gái nhỏ
Ngóng trông anh từng ngày
Vời vợi dài năm tháng

Dẫu cho dài trông ngóng
Dẫu cho cạn tuổi xuân
Em vẫn hoài dõi mắt
Theo chân anh tháng ngày.

luckydn08
28-05-2009, 04:42 PM
Cho con về lại đất Quảng xưa
Thưở ngày xưa bước chân trần bờ ruộng
Ven con đê nhỏ mòn uốn lượn
Nắng trưa hè đổ lửa chói chang



Đất Quảng nghèo bao năm còn lận đận
Lúa được mùa nước lũ cuốn trôi đi
Nhà tranh vách xạc xào gió thổi
Chuối từng buồng rơi rụng bờ ao



Đất Quảng ơi, tình cha con thắm đượm
Chắc ngày thơ Ba cũng lấm chân bùn
Mẹ dã gạo đớn đau mòn thân xác
Trâu ngoài đồng cũng thấp thoáng bóng Ông?



Con trở về đất Quảng 1 chiều đông
Gió heo may thổi nhè nhẹ mơn mởn
Cánh cò chao nghiêng, hồn con chao lượn
Ngã nghiêng theo sóng gió cuộc đời



Nay đất Quảng con còn có Bác
Có anh em Chú Bác thân tình
Có tiếng quê chứa chùm khế ngọt
Có tấm lòng gia tộc thân thương



Con rời Quảng sau ngày thăm viếng
Giấc mơ con thoảng thoảng hương đồng
Gió mênh mang trêu đùa thân gốc rạ
Đất Đà Thành con được phút nào yên.

ĐiệpHoaTinhLinh
02-06-2009, 09:42 PM
Nắng vàng nhè nhẹ phơi rây
Cùng chung chiếc lá bị lây bên hè
Giận anh như thể trời đè
Sập lên hai đứa ôm đè lên nhau

Lời ngon ngọt ấy vàng thau
Nói hoài em hiểu như màu thời gian
Nổi trôi đâu có phụ phàng
quấn quanh nhau mãi có chàng có em:4:
[Only registered and activated users can see links]