memory0281
20-02-2009, 12:41 PM
Chó Sói Và Bức Tượng
Danh tiếng chẳng qua hề vẽ mặt
Cái dềnh dàng rối mắt thằng ngây,
Lừa kia chỉ biết nhìn ngay.
Sói kia thóc - mách tính hay xét cùng;
Trước sau nhìn, thủy- chung cặn kẽ;
Cái hư danh ai hễ ở ngoài,
Thì y lập- tức chê - bai.
Chuyện xưa có tượng anh - tài một pho;
Pho tượng ấy dẫu to nhưng rỗng;
Sói nhìn khen thợ dụng tinh công:
Đầu to mà óc thì không!
Đại danh lắm bậc tượng đồng khác chi!
Con Lừa Đội Lốt Sư Tử
Con lừa kia đội da sư tử,
Khắp một vùng tưởng dữ đều kinh.
Tuy rằng là vật đáng khinh,
Mà ai cũng sợ oai linh con lừa.
Rủi phải khi tài thò một mẩu,
Lời ngay ra điên- đảo khi - man.
Chó kia chạy đuổi sủa ran,
Làm cho ai lấy nổi cơn tức cười.
Cách giả- hình mấy người đã biết,
Thấy mãnh sư chạy riết trong đồng.
Thì ai cũng thấy lạ lùng,
Mãnh - sư để chó đuổi cùng thế nhưng?
Xét lắm kẻ lẫy lừng trong cõi,
Cũng chẳng qua giả- dỗi như lừa,
Nghênh - ngang hống- hách gió mưa,
Chẳng qua đội lốt để lừa người ngây.
Con Ve Và Con Kiến
Ve sầu kêu ve ve, suốt mùa hè,
Đến kỳ gió bấc thổi,
Nguồn cơn thật bối rối.
Một miếng cũng chẳng còn,
Ruồi bọ không một con.
Vác miệng chịu khúm núm,
Sang chị kiến hàng xóm.
Xin cũng chị cho vay,
Giăm ba hạt qua ngày.
- Từ nay sang tháng hạ,
Em lại xin đem trả,
Trước thu, thề đất trời!
Xin đủ cả vốn lời,
Tính kiến ghét vay cậy;
Thói ấy chẳng hề chi.
- Nắng ráo chú làm gì?
Kiến hỏi ve như vậy.
Ve rằng: - luôn đêm ngày,
Tôi hát, thiệt gì bác,
Kiến rằng: - Xưa chú hát!
Nay thử múa coi đây.
Danh tiếng chẳng qua hề vẽ mặt
Cái dềnh dàng rối mắt thằng ngây,
Lừa kia chỉ biết nhìn ngay.
Sói kia thóc - mách tính hay xét cùng;
Trước sau nhìn, thủy- chung cặn kẽ;
Cái hư danh ai hễ ở ngoài,
Thì y lập- tức chê - bai.
Chuyện xưa có tượng anh - tài một pho;
Pho tượng ấy dẫu to nhưng rỗng;
Sói nhìn khen thợ dụng tinh công:
Đầu to mà óc thì không!
Đại danh lắm bậc tượng đồng khác chi!
Con Lừa Đội Lốt Sư Tử
Con lừa kia đội da sư tử,
Khắp một vùng tưởng dữ đều kinh.
Tuy rằng là vật đáng khinh,
Mà ai cũng sợ oai linh con lừa.
Rủi phải khi tài thò một mẩu,
Lời ngay ra điên- đảo khi - man.
Chó kia chạy đuổi sủa ran,
Làm cho ai lấy nổi cơn tức cười.
Cách giả- hình mấy người đã biết,
Thấy mãnh sư chạy riết trong đồng.
Thì ai cũng thấy lạ lùng,
Mãnh - sư để chó đuổi cùng thế nhưng?
Xét lắm kẻ lẫy lừng trong cõi,
Cũng chẳng qua giả- dỗi như lừa,
Nghênh - ngang hống- hách gió mưa,
Chẳng qua đội lốt để lừa người ngây.
Con Ve Và Con Kiến
Ve sầu kêu ve ve, suốt mùa hè,
Đến kỳ gió bấc thổi,
Nguồn cơn thật bối rối.
Một miếng cũng chẳng còn,
Ruồi bọ không một con.
Vác miệng chịu khúm núm,
Sang chị kiến hàng xóm.
Xin cũng chị cho vay,
Giăm ba hạt qua ngày.
- Từ nay sang tháng hạ,
Em lại xin đem trả,
Trước thu, thề đất trời!
Xin đủ cả vốn lời,
Tính kiến ghét vay cậy;
Thói ấy chẳng hề chi.
- Nắng ráo chú làm gì?
Kiến hỏi ve như vậy.
Ve rằng: - luôn đêm ngày,
Tôi hát, thiệt gì bác,
Kiến rằng: - Xưa chú hát!
Nay thử múa coi đây.