PDA

View Full Version : ThƠ ngỤ ngôn laphongten


memory0281
20-02-2009, 12:41 PM
Chó Sói Và Bức Tượng


Danh tiếng chẳng qua hề vẽ mặt

Cái dềnh dàng rối mắt thằng ngây,

Lừa kia chỉ biết nhìn ngay.

Sói kia thóc - mách tính hay xét cùng;

Trước sau nhìn, thủy- chung cặn kẽ;

Cái hư danh ai hễ ở ngoài,

Thì y lập- tức chê - bai.

Chuyện xưa có tượng anh - tài một pho;

Pho tượng ấy dẫu to nhưng rỗng;

Sói nhìn khen thợ dụng tinh công:

Đầu to mà óc thì không!

Đại danh lắm bậc tượng đồng khác chi!

Con Lừa Đội Lốt Sư Tử

Con lừa kia đội da sư tử,

Khắp một vùng tưởng dữ đều kinh.

Tuy rằng là vật đáng khinh,

Mà ai cũng sợ oai linh con lừa.

Rủi phải khi tài thò một mẩu,

Lời ngay ra điên- đảo khi - man.

Chó kia chạy đuổi sủa ran,

Làm cho ai lấy nổi cơn tức cười.

Cách giả- hình mấy người đã biết,

Thấy mãnh sư chạy riết trong đồng.

Thì ai cũng thấy lạ lùng,

Mãnh - sư để chó đuổi cùng thế nhưng?

Xét lắm kẻ lẫy lừng trong cõi,

Cũng chẳng qua giả- dỗi như lừa,

Nghênh - ngang hống- hách gió mưa,

Chẳng qua đội lốt để lừa người ngây.

Con Ve Và Con Kiến




Ve sầu kêu ve ve, suốt mùa hè,

Đến kỳ gió bấc thổi,

Nguồn cơn thật bối rối.

Một miếng cũng chẳng còn,

Ruồi bọ không một con.

Vác miệng chịu khúm núm,

Sang chị kiến hàng xóm.

Xin cũng chị cho vay,

Giăm ba hạt qua ngày.

- Từ nay sang tháng hạ,

Em lại xin đem trả,

Trước thu, thề đất trời!

Xin đủ cả vốn lời,

Tính kiến ghét vay cậy;

Thói ấy chẳng hề chi.

- Nắng ráo chú làm gì?

Kiến hỏi ve như vậy.

Ve rằng: - luôn đêm ngày,

Tôi hát, thiệt gì bác,

Kiến rằng: - Xưa chú hát!

Nay thử múa coi đây.

wintersonata
20-02-2009, 10:07 PM
Triều Đình Vua Sư Tử
(La Cour du Lion)


Một ngày kia. Mãnh-sư Hoàng-đế,
Muốn thử xem quyền-thế tầy bao,
Bèn vời bách-thú lâm trào;
Mỗi loài phái một viên vào Long-cung.
Sắc vàng tống đi cùng một dạo,
Đóng ấn son Quốc-bảo rõ ràng.
Chiếu rằng suốt một tháng-tràng,
Hội bàn trước chốn Ngai Vàng liên miên.
Lúc mở hội khai diên tứ yến,
Có phường tuồng nhân-tiện làm trò.
Mãnh-sư có ý làm to,
Để đem quyền-thế mà phô chư-hầu.
Truyền hội-nghị ở lầu Ngũ-phụng,
Những thịt xương lủng-củng bốn bề.
Sực nồng hôi-hám gớm-ghê,
Gấu kia bịt mũi dường chê nặng mùi.
Ngự hiểu ý, giận sôi sùng-sục,
Cho xuống ngay Địa-ngục mà chê.
Khỉ ta hiến nịnh tức thì:
- Muôn tâu Thiên-thảo cực-kỳ thông-minh.
Khen móng nhọn, khen dinh thơm phức,
Trăm thức hoa, hương nức không bằng.
Ngờ đâu lời nịnh tán xằng,
Mãnh-sư lại giận giết phăng khỉ già.
Vua Sư-tử thực là phàm-phũ,
Hẳn cũng dòng Kiệt, Trụ chi đây.
Lại gần Chó-sói hỏi ngay:
- Mùi gì tâu thực Trẫm hay thử nào!
Sói đại-thần trí-cao khéo chối.
Cúi tâu:
............ - Thần ngạt mũi thấy chi!
Khôn-ngoan nên chẳng can gì.
Chuyện hay đã dạy, nên ghi vào lòng.
Ai muốn vững Triều-trung quyền-chức,
Nịnh không nên, cương-trực cũng đừng;
Cứ làm ra một người rừng.

__________________

Một con cáo
trông thấy trên cành cao
vài chùm nho
đang vừa chín mọng,
thèm thuồng muốn ăn.
Nó tìm mọi cách
để với lên cho được.
Nhưng đến khi
nhận thấy rằng mình hoài công vô ích,
nó đành cố giấu vẻ tiếc rẻ mà quay lui,
rồi nói rằng
nó chẳng thèm tí nào,

nho hãy còn xanh lắm và vẫn còn chua quá