winterdays
01-07-2009, 10:46 PM
Thế là đôi trẻ ấy yêu nhau. Chỉ đơn giản là mỗi sáng nh́n nhau qua hàng rào nhà Duy, là những câu chào rất vụng để làm quen, là cái nh́n rất lâu là cái nắm tay thoáng qua nhưng rất chặt.
Lại là một chiều ngược gió, Miên lững thững bước ra phía biển. Vẫn chiếc bóng hao gầy liêu xiêu in h́nh trên cát trong vạt nắng chiều yếu ớt. Đôi mắt đau đáu đă qua bao mùa trăng của Miên chong lên v́ chờ đợi. Có lẽ chỉ có biển mới hiểu nỗi niềm quay quắt trong Miên? Có lẽ chỉ có những tháng năm chờ đợi hiểu được đôi mắt sâu thẳm của Miên muốn nói lên điều ǵ.
Biển mênh mông, biển rộng lớn c̣n Miên th́ bé nhỏ, nhưng biển lại là nơi chứng kiến lời hẹn ước t́nh yêu của Miên. Biển chung thủy chờ đợi cùng Miên qua biết bao mùa trăng, qua biết bao ngày yên b́nh cũng như biết bao mùa Biển giông băo.
Con gái lứa tuổi Miên ai cũng lần lượt lấy chồng. Người bạn thân nhất của Miên cũng từng bảo: “Chả lẽ mày cứ chờ đợi măi thế sao?”. Miên cũng không biết nữa, nhưng cô vẫn đợi.
Ngày ấy Miên 16 tuổi, cái tuổi đẹp tựa trăng rằm. Đôi mắt to đen tṛn của Miên, khuôn mặt luôn rạng người của Miên và làn da nâu của Miên làm say ḷng biết bao chàng trai mới lớn của làng chài. Miên yêu biển nhưng Miên lại không muốn yêu chàng trai miền biển. Miên sợ... sợ một ngày Biển sẽ lấy đi người đàn ông của Miên cũng như Biển đă mang ba của Miên đi măi không về …
Miên cũng như bao cô gái khác vùng biển. Ít học, vụng về và thô ráp. Nhưng tâm hồn Miên trong sáng và thuần khiết như sương mai. Công việc của Miên mỗi sáng khi mặt trời chưa ló rạng tranh tối tranh sáng cũng là lúc những chiếc thuyền đánh cá cập bờ mang đầy hải sản, lấp lánh màu bàng bạc của muôn vàn loài tôm cá. Miên cùng mẹ tất tả vác rổ rá nhận những mẻ cá tươi nguyên. Như thường lệ sáng nào Miên cũng vào Chợ phố. Sáng nào Miên cũng đi qua con phố ấy, căn nhà ấy.
Lại là một chiều ngược gió, Miên lững thững bước ra phía biển. Vẫn chiếc bóng hao gầy liêu xiêu in h́nh trên cát trong vạt nắng chiều yếu ớt. Đôi mắt đau đáu đă qua bao mùa trăng của Miên chong lên v́ chờ đợi. Có lẽ chỉ có biển mới hiểu nỗi niềm quay quắt trong Miên? Có lẽ chỉ có những tháng năm chờ đợi hiểu được đôi mắt sâu thẳm của Miên muốn nói lên điều ǵ.
Biển mênh mông, biển rộng lớn c̣n Miên th́ bé nhỏ, nhưng biển lại là nơi chứng kiến lời hẹn ước t́nh yêu của Miên. Biển chung thủy chờ đợi cùng Miên qua biết bao mùa trăng, qua biết bao ngày yên b́nh cũng như biết bao mùa Biển giông băo.
Con gái lứa tuổi Miên ai cũng lần lượt lấy chồng. Người bạn thân nhất của Miên cũng từng bảo: “Chả lẽ mày cứ chờ đợi măi thế sao?”. Miên cũng không biết nữa, nhưng cô vẫn đợi.
Ngày ấy Miên 16 tuổi, cái tuổi đẹp tựa trăng rằm. Đôi mắt to đen tṛn của Miên, khuôn mặt luôn rạng người của Miên và làn da nâu của Miên làm say ḷng biết bao chàng trai mới lớn của làng chài. Miên yêu biển nhưng Miên lại không muốn yêu chàng trai miền biển. Miên sợ... sợ một ngày Biển sẽ lấy đi người đàn ông của Miên cũng như Biển đă mang ba của Miên đi măi không về …
Miên cũng như bao cô gái khác vùng biển. Ít học, vụng về và thô ráp. Nhưng tâm hồn Miên trong sáng và thuần khiết như sương mai. Công việc của Miên mỗi sáng khi mặt trời chưa ló rạng tranh tối tranh sáng cũng là lúc những chiếc thuyền đánh cá cập bờ mang đầy hải sản, lấp lánh màu bàng bạc của muôn vàn loài tôm cá. Miên cùng mẹ tất tả vác rổ rá nhận những mẻ cá tươi nguyên. Như thường lệ sáng nào Miên cũng vào Chợ phố. Sáng nào Miên cũng đi qua con phố ấy, căn nhà ấy.