View Full Version : Bây giờ anh là ǵ ???
winterdays
02-07-2009, 09:57 PM
Hai đứa ngồi im lặng bên nhau cùng nh́n vào khoản không phía trước, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng đột nhiên anh hỏi:
- Bây giờ anh là ǵ của em?
Anh đưa mắt liếc nh́n sang tôi, đôi mắt đen láy đang nh́n thẳng, như muốn nh́n xoáy thấu tận tâm can của tôi.Tôi quay mặt đi cười thật to.
- Hiển nhiên, anh là số một trong ḷng em.
Lúc này anh cười, cười thật to, tiếng cười vui vẻ và hạnh phúc.Rồi sau đó anh khẽ ôm tôi vào ḷng hôn tới tấp lên môi, lên mắt...như sợ đánh mất một cái ǵ đó, cũng có thể là anh quá yêu, quá thương, quá hạnh phúc.
Anh biết trước anh, tôi từng có một mối t́nh sâu đậm với người khác và cứ như thế mỗi lúc bên nhau anh đều hỏi tôi câu :" Bây giờ anh là ǵ của em?" và mỗi khi nhận được câu trả lời ": Hiển nhiên, anh là số một trong ḷng em" là anh cười như thế, tôi biết anh rất vui và hạnh phúc và tôi cũng thế, nhưng tận sâu thẳm trong ḷng ḿnh, tôi thấy có một cái ǵ đó chợt đau nhói, âm ỉ, và chưa bao giờ tôi nh́n thẳng vào mắt anh để trả lời.
Tôi và anh quen nhau trong một sự t́nh cờ rất vui và vô lư.Anh là bạn của anh đứa bạn tôi, và chúng tôi luôn bị mọi người gán cho cái biệt danh, "anh em sinh đôi".Mỗi lần anh ghé nhà bạn tôi là lúc mọi người nhắc đến tôi, ai cũng bảo sao hai đứa giống nhau quá, không hiểu sao họ cứ gọi nhầm tên tụi tôi.Và cứ mỗi lần tôi đến nhà bạn ḿnh th́ cũng nhận được câu hỏi như thế và cũng bị gọi nhầm tên.
- Ê! tao làm mai mày cho anh Tùng ha! Anh hỏi thăm mày suốt, anh trông gặp mặt mày để xem như thế nào, cả nhà tao ai cũng bảo giống nhau mà ảnh không tin.
- Mệt mày quá Na à, giống đâu mà giống, có bà con quen thuộc ǵ đâu mà giống! Tôi đáp với vẻ mặt lạnh lùng, và đang chăm chú nh́n vào cuốn sách.
- Mày không tin hả? hôm nào tao hẹn uống cà phê th́ biết liền, từ tính cách cho đến nụ cười, giọng nói đều giống nhau.Ảnh c̣n bảo tao là có bạn mà giấu kĩ quá, nói giống nhau rồi mà 3 năm không thấy mặt, thế mới giận chứ, tao có xạo đâu.
Dứt lời Na quay sang nh́n tôi, thấy tôi vẫn cắm cuối đọc sách không trả lời, nó giận giựt phen quyển sách đi.
- Nè, năy giờ mày có nghe tao nói ǵ không? khô cả cổ, hết nước bọt với mày, lần nào cũng thế.
Tôi cười, giơ tay giành lại quyển sách,nó gạt tay đi, tiếp lời.
- Sao tao thấy hai người giống Ngưu Lang và Chức Nữ quá, cứ có mặt mày là ổng bận, mà có ổng th́ không có mày, chán thật!Ba năm mà không có cơ hội gặp nhau một lần.
Nó thở dài rồi trả quyển sách cho tôi, nó nằm soài xuống giường và tôi cũng nằm theo bên cạnh.Im lặng một lúc, tự dưng nó ngồi phắt dậy, nh́n tôi hỏi:
- Mày c̣n thương anh T́nh hả? đă 3 năm trôi qua rồi c̣n ǵ nữa, hăy quên đi và bắt đầu lại từ đầu chứ, mày cứ định sống như thế này sao?
Tôi lại rơm rớm nước mắt khi nghĩ về anh, tôi không biết bây giờ anh đang ở đâu và làm ǵ nữa.Ngày đó tôi và T́nh, yêu nhau say đắm trong suốt khoản thời gian tôi học Đại Học.Anh hơn tôi một tuổi, hai đứa lại cùng quê, tôi và anh lại cùng xa nhà, anh thường giúp đỡ, hỏi han chăm sóc lúc tôi ốm đau và thế là t́nh cảm nó len vào từ lúc nào không biết nữa, cứ thế t́nh yêu của chúng tôi lớn dần theo năm tháng.Ngày tôi ra trường là lúc anh đề nghị được cưới tôi, nhưng cả hai gia đ́nh đều cật lực phản đối v́ họ bảo chúng tôi không hợp tuổi nhau, ai cũng bảo lấy nhau sau này một trong hai đứa sẽ chết.Rồi anh bảo rằng, tôi hăy bỏ nhà theo anh, đi đến một nơi xa thật xa để bắt đầu cuộc sống của hai đứa nhưng lúc đó tôi không đủ can đảm theo anh,tôi sợ bố mẹ buồn tôi, tôi sợ mọi thứ.Lần cuối anh nh́n thẳng vào mắt tôi và nói :
- Em không đủ tự tin theo anh, vậy là t́nh yêu trong em không đủ lớn dành cho anh?
- Không phải thế.... tôi nấc lên ̣a khóc và anh cũng khóc theo.
- Không đi.... không được sao anh, không c̣n cách nào khác? Tôi lại khóc trong nước mắt, những tiếng nấc cứ dồn lên, không nói lên được lời nào, tôi khẽ đưa mắt nh́n anh cầu cứu.Anh lắc đầu bất lực và anh thả tôi ra không ôm tôi nữa .Anh đốt thuốc lên hút và im lặng, anh chờ tôi nín khóc hẳn rồi đưa tôi về nhà, đêm đó rất khuya, trên đường về cả tôi và anh không nói thêm nhau được lời nào, anh hoàn toàn im lặng.
Và tôi bị gia đ́nh bắt buộc lên thành phố kiếm việc và chịu sự quản lư của gia đ́nh rất khắt khe, không cho tôi gặp anh lần nào nữa sau đêm đó.V́ bố mẹ tôi nghe tin anh rủ tôi bỏ trốn nên họ càng quản lư tôi chặt hơn, từ đó tôi bặt tin anh, măi sau này tôi ḍ hỏi có người bảo anh ra nước ngoài làm ăn, nhưng anh không một lần về quê, không một lá thư cho gia đ́nh, không điện thoại.Anh bặt vô âm tín, và thế là cũng đă 3 năm trôi qua, với tôi thật là điều đau khổ.
Na khẽ nhéo tôi một cái thật mạnh:
- Úi da, đau quá, tôi la lên.
- Tỉnh đi mày, mày sao thế, lại nhớ anh T́nh à, khóc nữa chứ, nhớ ǵ kẻ bạc t́nh đó, quên đi, mày khùng quá, đi rửa mặt đi, ra ngoài nhà có vụ này hay lắm,nhanh lên.Na đưa tay đẩy tôi đứng dậy.
Tôi lững thững đứng dậy đi vào toilet rửa mặt.Trong khi nó đang khúc khích cười, tay đang nghịch điện thoại.
winterdays
02-07-2009, 09:58 PM
Na giục tôi :
- Xong chưa Dung ? Mày làm ǵ ở trong đó mà lâu vậy, trang điểm hả, mày xinh thế, không trang điểm cũng ối anh đâu tim rồi, ha ha!
Tôi bước ra nh́n nó nguưt dài :
- Thôi đi cô nương,tôi rửa mặt, chải lại cái đầu tóc đang rối bù như ổ quạ đây nè! chứ trang điểm ǵ.Tôi cười.
Na nh́n tôi chăm chăm từ trên xuống dưới rồi khẽ gật đầu, mỉm cười đầy tinh ư.Nh́n vẻ mặt nó, tôi nghi ngờ hỏi :
- Định bày tṛ ǵ đây quỷ sứ, tao thừa hiểu tính mày.
- Hơ…con nhỏ này, có ǵ đâu, he he!
Tôi lau mặt rồi bước theo sau nó ra pḥng khách, vừa đi nó vừa nhún nhảy vui vẻ ra chiều khoái chí :
- A ! anh Tùng, lâu ngày quá, dạo này anh trốn đâu mất tiêu thế, t́m đỏ con mắt bên trái, ngứa con mắt bên phải.Ư, à! quên, giới thiệu với anh, đây là Dung, bạn em, c̣n đây là anh Tùng, người mà ḿnh hay nói với Dung đó.
Tôi khẽ gật đầu chào anh và vô cùng bối rối v́ sự giới thiệu quá thẳng thừng của con nhỏ bạn trong khi nó th́ nháy mắt nh́n anh Tùng cười tinh ư, tôi biết ngay mà, tṛ này là của nó, nó cố t́nh sắp đặt cuộc gặp bất ngờ này.
Tôi ngồi xuống ghế bên cạnh Na, khẽ liếc mắt nh́n anh thầm nghĩ :
- Đúng như con nhỏ này nói, anh Tùng đẹp trai thật, khuôn mặt vuông ḥa hợp với cái sóng mũi cao, cặp lông mày rậm và đôi mắt th́ đen láy được giấu sau cặp kính cận, trông anh rất nam tính và tri thức, c̣n nụ cười th́ thật là hiền hậu, gần gũi và ấm áp.
Bất chợ anh nh́n sang tôi mỉm cười, tôi đỏ mặt quay sang chỗ khác.H́nh như anh đang định nói ǵ đó th́ Na chen ngang :
- Mà sao t́nh cờ thế anh, Ngưu Lang Chức Nữ ba năm mới gặp, người t́nh ba đêm không ngủ, ư quên! ba năm không ngủ chứ, ha ha!
- Cái con nhỏ này! Tôi vừa nói vừa giơ tay nhéo ngang hông nó.
- Úi da, đau mày!tao nói đúng quá chứ c̣n ǵ, mai mốt lo mà đem đầu heo lại tạ lễ bà mai này chứ, he he.Nó lại đưa mắt nh́n anh, anh mỉm cười với nó.
- Mà sao hai người im re vậy, anh ! anh thấy có giống nhau hông? Giống như đúc há, hí hí.Nó lại cười ranh ma.
- Anh có thấy giống đâu, đúng không Dung?anh phân bua đưa mắt nh́n tôi cười, t́m đồng minh.
- Dạ ! em cũng thấy đâu có giống đâu.Tôi vừa nói vừa cười.
- Trời! vậy mà không giống hả ? tại hai người trong cuộc nên mới thấy không giống đó thôi. Nó phân bua.Anh mỉm cười nh́n tôi.
- Đó, đó, thấy chưa? chưa ǵ mà đă cùng phe rồi.Na giả bộ ngúng ngẩy giận cả tôi và anh, quay mặt vào xem ti vi.
Điện thoại tôi rung lên.
- Dạ xin lỗi, em có điện thoại.
Anh gật đầu cười:
- Em cứ tự nhiên.Tôi đứng lên và ra ngoài nghe điện thoại.
- Ai vậy Dung ? Na nói vọng ra.
- Ba gọi về nhà có việc.Tôi cho điện thoại vào túi quần, tiến lại chỗ anh và Na cáo lỗi về sớm v́ nhà có việc bận.
winterdays
02-07-2009, 09:59 PM
- Thôi mày về đi, hôm khác ghé chơi lâu hơn ha.
Na nói và đứng lên tiễn tôi ra cổng.Anh cũng đứng lên ra dắt xe phụ tôi.
- Em về cẩn thận nha, hẹn gặp lại em lần sau.Anh nh́n tôi cười.
- Dạ! thôi em về đây, tao về nghe mày. Tôi cười, đưa mắt nh́n cái mặt nhăn nhó của nó.
Sáng hôm sau Na gọi điện sớm rủ tôi ăn sáng.Vừa chạy xe vào cổng, nó vội vă t́m tôi thông báo ngay:
- Ê! anh Tùng bị tiếng sét ái t́nh rồi mày ơi!he he!Rồi nó tiếp lời :
- Hôm qua mày về rồi, ổng cứ theo nhờ tao làm mai mày cho ổng, mất ǵ ổng cũng chịu cả.
- Thế mày tính sao ? Tôi hỏi.
- Th́ tao phải làm ơn làm phước cứu vớt kẻ chết v́ tiếng sét, người chết v́ băng giá chứ.
- Thôi cô nương, hay v́ cái bao tử của cô.Tôi đáp trong khi đang loay hoay thay áo quần.
- Mày nghĩ tao thế hả, nhưng tao v́ cả hai, có thực mới vực được đạo chứ.Nó phân bua.
- Này Dung! hôm qua anh Tùng theo xin tao số phone của mày, anh này nỉ quá, thương t́nh nên tao cho số phone rồi, mày đừng giận tao v́ không hỏi ư mày mà cho ha.
- Mày cho rồi giờ c̣n phân bua ǵ nữa nhỏ? Giờ tính xử trí sao đây, mày tự đưa ra khung h́nh phạt đi! Tôi vờ nói nó với giọng điệu nghiêm khắc, lạnh lùng.
- Ừh, thế nên hôm nay tao qua đây chuộc lỗi bằng món bún ốc mày thích, quán bà Năm và một bữa kem lạnh ha.
- Ừh, tạm tha nhưng chưa kư đâu, c̣n án treo đó.
- Nhanh lên Dung, tao đói rồi.Na giục tôi.
- Mày đúng là chúa tham ăn, ha ha.Tôi cười to để chọc nó.
- Kệ tao!lo ǵ, hôm nay tao chịu khổ ngày sau tao sẽ được hậu tạ thích đáng.
T́nh bạn của tôi và Tùng bắt đầu với chiếc cầu nối là Na, dần dần thời gian cũng trôi qua, tôi bắt đầu thấy vui hơn, hay cười và ít nghĩ về anh T́nh hơn nhưng có ǵ đó vẫn giống như một áng mây buồn che ngang đời tôi.
Anh đột ngột hỏi tôi :
- Dung! em biết hôm nay là ngày ǵ không?
Cố suy nghĩ nhưng tôi vẫn không h́nh dung ra được là ngày ǵ, tôi lắc đầu cười với anh.
- Hôm nay là bảy tháng bảy ngày anh quen biết em đó?Anh cười.
Rồi anh cầm vội lấy tay tôi run run:
- Em..em làm bạn gái anh nha.Anh nh́n tôi chờ đợi câu trả lời đầy khẩn thiết.
Tôi xúc động, tôi cũng run và hồi hộp như anh nhưng sau một lúc b́nh tĩnh, tôi rút tay ḿnh ra khỏi tay anh.Tôi nói :
- Em biết anh thương em, nhưng xin anh hăy cho em thêm một thời gian nữa để em xác định lại t́nh cảm của ḿnh, khi đó em sẽ trả lời.
Anh gật đầu nhưng rất buồn, dù biết rằng anh buồn nhưng tôi vẫn không thể làm khác hơn, v́ tôi biết trong ḷng tôi c̣n T́nh và tôi cũng không nguôi hi vọng về anh.
- Anh tôn trọng ư kiến em, nếu em chưa sẵn sàng, anh sẽ chờ, nhưng xin em hăy cho anh một cơ hội.
Anh nói lạc giọng đi, đầy cảm xúc.
Tôi gật đầu, tránh cái nh́n đầy yêu thương của anh, dù tôi biết ḿnh rất quư anh nhưng tôi chưa đủ tự tin để đến với anh.Ngồi thêm một lúc nữa, hai đứa vẫn không nói thêm nhau lời nào, anh giục tôi đứng lên rồi chở tôi về nhà, v́ anh bảo trời đang lạnh, về khuya sẽ lạnh lắm, tôi bị cảm lạnh th́ khổ.Tôi lặng im ngồi sau lưng anh, và nhớ đến T́nh, cách nói này của anh giống anh T́nh quá, chính anh T́nh cũng từng nói những câu như thế với tôi, khi hai đứa chở nhau đi chơi về mà trời lạnh.Tôi lại thấy đau xé lồng ngực khi nghĩ về anh.Tôi thầm gọi tên anh :
- T́nh ơi! giờ này anh đang ở đâu, có biết rằng em đang nhớ đến anh không? Tôi khóc, mắt đỏ hoe.
Tới cổng nhà tôi, anh dừng xe, tôi bước vội xuống xe, cố quay mặt sang hướng khác tránh cái nh́n của anh.
- Em sao thế, em khóc hả? anh làm em buồn sao? Anh nh́n tôi lo lắng.
- Không, bụi bay vào mắt em đó mà, không sao, lát em nhỏ thuốc. Tôi cố gượng cười với anh.
- Ừh, em vào nhà đi kẻo lạnh, khuya rồi, anh về đây, chúc em ngủ ngon.Anh nói mà mắt vẫn không rời tôi.Tôi gật đầu cười, đi vào nhà.Anh chờ tôi vào nhà xong rồi mới nổ máy xe lao đi.
Sau này tôi mới biết anh rất thích số bảy, anh cho rằng số bảy là con số may mắn, nên ngỏ lời với tôi vào ngày đó, trong ḷng anh luôn hi vọng là tôi sẽ nhận lời, nhưng tôi đă từ chối làm anh thất vọng tưởng chừng như bỏ cuộc với trái tim lạnh giá của tôi.
Reng reng, điện thoại reo lên, tôi bắt máy.
winterdays
02-07-2009, 09:59 PM
- Dạ, Dung nghe!
- Dung hả? tao Na đây!
- Ừh, có ǵ không mà điện khuya vậy? Tôi hỏi:
- Mày sao vậy hả ? anh Tùng tốt thế, thương mày hết ḷng mà mày lại từ chối là sao?
Tôi biết ngay là anh đă cầu cứu Na rồi.
- Anh Tùng điện nói với mày hả?
Nó im lặng không trả lời, một lúc sau nó hỏi tiếp :
- Tao hỏi thật, mày c̣n nhớ đến anh T́nh phải không?
Lần này tôi im lặng.Nó tiếp lời :
- Quên đi Dung à!đă ba năm nay rồi, mày đă cố t́m kiếm anh ta khắp nơi nhưng vẫn không tin tức ǵ, mày đă khổ v́ anh ta biết bao nhiêu mà anh ta có biết đâu, anh ta là kẻ bạc t́nh như thế, mày c̣n thương làm ǵ cho khổ thân, biết đâu giờ này anh ta đang ấm êm hạnh phúc bên gia đ́nh rồi th́ sao, mày ở đây mà ngồi thương nhớ chôn vùi tuổi trẻ ba năm rồi chưa đủ sao?
Tôi mím môi, im lặng và khóc, v́ Na đă nói đúng, nó đă đụng chạm đến nỗi đau chôn kín của tôi.
- Mày lại khóc nữa phải không? tao biết mà, hơi đâu mà khóc cho kẻ bạc t́nh đó, mày hăy mở rộng ḷng ra mà đón t́nh cảm của anh Tùng, anh thương mày nhiều lắm, mày nghe tao nói không Dung?
- Ừh! Tôi cố trả lời nó trong khi vẫn đang khóc.
- Thôi tao cúp máy đây, mày đi ngủ đi!Nó thở dài rồi cúp máy.
Tôi ngồi thừ người ra, nghe ḷng quặn thắt đau.Tôi thầm nghĩ,đúng rồi, biết đâu giờ này anh đă ấm êm hạnh phúc bên vợ con.Anh T́nh ơi! anh giờ này ở đâu, anh có biết rằng em đang thầm gọi tên anh không? anh có biết rằng em đang nhớ đến anh không? sao vậy anh, sao anh nỡ nào đối xử với em như thế hả anh? có bao giờ anh nhớ đến em không? anh T́nh ơi! anh T́nh ơi!... Tôi thầm gọi tên anh rồi thiếp ngủ đi trong mê man, chập chờn ảo ảnh về anh.
Mối quan hệ của tôi và Tùng không xấu đi hơn sau lần đó, và anh ngày càng yêu thương, chiều chuộng tôi nhiều hơn.Na lúc nào cũng thầm ghen tỵ, nó bảo rằng tôi phải biết quư và yêu thương anh, người như anh xổng ra là con gái vồ mất.
Năm ấy Giáng sinh lại lạnh hơn mọi năm, lần này tôi và Tùng đi chơi với nhau mà không có Na.Anh đèo tôi qua các con đường ngập ánh đèn và hoa,rất đẹp, tụi tôi ghé xóm đạo nhưng đông người quá nên kẹt xe, rồi chúng tôi ghé vào quán cà phê.Và anh đă ngỏ lời một lần nữa với tôi, và tôi đă gật đầu.Anh sung sướng nắm lấy bàn tay tôi đầy xúc động, rồi anh ôm gh́ chặt tôi vào ḷng thật lâu.Anh đặt nụ hôn lên mắt, lên môi tôi, tôi vội lăng tránh cái hôn lên môi của anh.Anh nh́n tôi sững sờ rất đỗi ngạc nhiên, một lúc sau b́nh tĩnh lại, anh bảo:
- Không sao, tại em chưa quen, rồi sau này em sẽ quen thôi.Anh nh́n tôi mỉm cười âu yếm, rồi lại ôm tôi vào ḷng, đưa tay vuốt tóc tôi đầy yêu thương.
Tôi gỡ vội tay anh ra, hít thật sâu lấy hết can đảm, tôi nói:
- Anh này, em có chuyện này muốn nói với anh!
- Ừh, em nói đi, anh đang nghe.Anh nh́n tôi, chờ tôi nói tiếp.
- Anh Tùng, em biết anh thương em nhưng em phải nói điều này ra với anh nếu không em cảm thấy khó xử...Tôi ngập ngừng nh́n sang anh ḍ xét, anh vẫn im lặng chăm chú lắng nghe tôi nói, vẻ mặt rất đỗi b́nh thản.Tôi vội tiếp:
- Trước anh em có quen một người, anh ấy tên T́nh tụi em...nói đến đoạn này tự dưng tôi bật khóc.
Anh choàng tay qua ôm tôi vào ḷng, anh đưa tay lau những giọt nước mắt đang lăn trên má tôi rồi nói:
- Nín đi em, nín đi! em không cần nói nữa đâu, anh biết điều này lâu rồi, từ cái hôm em từ chối anh, anh đă gọi điện và Na đă kể hết cho anh, từ đó anh càng thấy cần phải yêu thương em nhiều hơn để bù đắp cho những đau khổ mà suốt ba năm qua em phải chịu đựng.Nín đi em, hứa với anh sống tốt hơn và không khóc nữa nha.
Anh ôm tôi chặt hơn và hôn lên tóc, lên trán tôi.Tôi gật đầu, khẽ nhụi khuôn mặt đầy nước mắt vào ngực anh thút thít.
Càng ngày tôi càng cảm thấy thương và yêu Tùng nhiều hơn và anh cũng thế.Rồi anh đề nghị đưa gia đ́nh sang hỏi cưới nhưng tôi lại từ chối, tôi sợ, đúng hơn là tôi sợ cái cảm giác bị mất mát, hụt hẫng khi nhớ về mối t́nh của tôi và T́nh bị gia đ́nh cật lực phản đối, tôi sợ ḿnh lại rơi vào ṿng luẩn quẩn đó.Tôi lại viện một lư do,nói đúng hơn là tôi sợ quá khứ lặp lại lần nữa,lư do là tôi c̣n phải học nên chờ thêm thời gian nữa và anh đồng ư nhưng rất buồn.Mỗi khi bên nhau anh thường trêu tôi:
- Sao học lâu thế vợ yêu của anh, anh đợi sốt ruột rồi đó, em mau mà về sinh cho anh thằng cu kháu khỉnh nữa chứ.
Anh giơ tay cù tôi cho tôi cười, tôi cười khúc khích, cả hai đứa ôm nhau cười hạnh phúc.Anh lúc nào cũng thế, pha tṛ cho tôi vui, mỗi khi căi nhau anh không để cho tôi giận được năm phút, anh lại bày tṛ, tôi cười thế là xong, hết giận.Tôi dí tay vào trán anh trêu:
- Tham lam, ai mà thèm làm vợ anh chứ!
- Ừh nhé, nhớ em nói nhé, mai mốt người ta cưới vợ rồi khóc sưng mắt lên nha.Anh cười châm chọc tôi.
- Th́ anh đi lấy vợ, em đi lấy chồng thế là xong thui.Tôi cười khiêu khích lại anh.
- Mà anh cưới vợ th́ cưới nhưng tối đến là anh ngủ với em ha.Anh phá lên cười rơ to.
Tôi đỏ mặt, định giơ tay lên đánh hù dọa anh, chỉ chờ có thế, anh giơ tay kéo tôi vào ḷng, ôm hôn tôi.
- Dung ơi! Dung ơi! Giọng Na khẩn thiết từ ngơ gọi vào.Tôi chạy vội ra.
- Có việc ǵ thế cô nương? Tôi định đùa nhưng nh́n khuôn mặt lo lắng của nó nên im lặng.Na xuống giọng nói vừa đủ nghe:
- Mày biết ǵ chưa? anh T́nh về nước rồi và đang t́m mày đó, mày tính sao?Nó vừa nói vừa thở hổn hển rất xúc động, nó đưa mắt nh́n tôi với vẻ mặt lo lắng cực độ.
winterdays
02-07-2009, 10:00 PM
Người tôi run lên, môi mấp máy không nói nên lời, hai chân cơ hồ không thể đứng vững nổi nữa, tôi khụy xuống, thở dốc.
- Khi …nào thế! Tôi thở hổn hển, hai tay ôm lấy ngực, nó đau quá.
- Ừh, th́ hôm qua tao nghe anh tao bảo thế, anh bảo là anh T́nh về nước hơn tuần nay rồi và anh đang t́m mày đó, ảnh hiện đang ở khách sạn đường Cộng Ḥa.Nó im không nói thêm nữa, chăm chăm nh́n tôi.
Tôi biết anh T́nh và anh Hà, anh của Na đă quen biết nhau trước khi tôi và Na chơi với nhau.Tôi nh́n nó vẻ van lơn, rồi lên tiếng :
- Vậy chắc là anh đă biết chỗ tao ở rồi đúng không?Tôi đưa mắt nh́n Na, nó im lặng, tôi biết tôi hỏi câu này là thừa v́ đă biết câu trả lời rồi, nhưng tôi vẫn mốn hỏi.
Tôi và nó ngồi im lặng bên nhau suốt buổi chiều, đôi lúc nó mốn nói ǵ đó với tôi nhưng nh́n thấy khuôn mặt trắng bệch, mất hồn của tôi nên nó lại thôi.Trời vừa nhá nhem tối, nó đứng lên lủi thủi dắt xe ra về, tôi vẫn ngồi yên ở bậc cửa nh́n vào khỏan hư không đen tối ở phía trước mà suy nghĩ mông lung, mơ hồ.Điện thoại rung lên, tôi giật ḿnh bắt máy:
- Dạ, Dung nghe! không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng thở khẽ nhưng nghe có vẻ rất hồi hộp ở đầu dây bên kia.
- Dạ, xin lỗi ai ở đầu dây, dạ alo…Tôi nhắc lại, tim bắt đầu đập nhanh hơn, một lúc sau mới có tiếng trả lời.
- Anh…!anh T́nh đây! lời nói ngắt quăng, h́nh như anh rất xúc động.
Tôi lạnh toát mồ hôi ra cả người và hai tay, hai bàn tay h́nh như bắt đầu lạnh.Cả tôi và anh cùng im lặng, một lúc sau lấy lại b́nh tĩnh, tôi run run hỏi:
- Anh… về từ bao giờ!
- Anh về hơn tuần nay, anh t́m em măi…anh ngập ngừng rồi tiếp.
- Hôm nay anh đánh liều gọi cho em, em có thể cho anh chút thời gian.Tiếng anh về sau nhỏ dần, tôi biết anh cũng xúc động như tôi.Tôi im lặng không biết trả lời sao, thấy lâu tôi không lên tiếng, anh nói tiếp:
- Anh đang ở trước quán cà phê đối diện hẻm nhà em, nếu được…em có thể.Rồi anh lại im lặng.
- Dạ ! tôi lấy hết b́nh tĩnh trả lời mà không hiểu sao ḿnh lại nhận lời anh một cách dễ dàng đến thế.
Ngồi thừ khoản mười phút, tôi khoác vội thêm chiếc áo ấm lững thững đi ra ngoài v́ hôm nay trời rất lạnh.Tôi đi bộ dọc theo con hẻm nhà ḿnh một đoạn rồi cũng đến quán cà phê.Ngập ngừng một lúc rồi tôi cũng bước vào, quán hôm nay rất ít khách, tôi đưa mắt kiếm t́m anh, h́nh như đă thấy tôi nên anh đă giơ tay lên ra hiệu.Anh ngồi ở cái bàn góc cuối bên trái, anh mặc chiếc áo pull màu trắng trông rất đẹp khi nh́n từ xa, tôi im lặng tiến đến bàn của anh mà tim đập liên hồi, anh mỉm cười khi thấy tôi lại gần, tôi kéo ghế ngồi.
Định thần một lúc rồi tôi đưa mắt lên nh́n anh, chạm vào ánh mắt anh đang nh́n tôi chăm chú, h́nh như có cái ǵ đó chạy dọc sống lưng của ḿnh, tôi khẽ rùng ḿnh kéo áo.
- Em lạnh hả ? Anh lo lắng hỏi.
Tôi gật đầu, thấy sóng mũi ḿnh cay cay.Anh vẫn thế, vẫn lời nói đầy yêu thương lo lắng cho tôi.Anh mở lời trước :
- Em uống ǵ ? anh gọi.
- Cho em sâm dứa.Tôi trả lời.
- À! Anh reo lên.
- Khẩu vị em không thay đổi tí nào.Biết ḿnh quá lời, anh im lặng và ra hiệu cho người phục vụ đến để gọi nước cho tôi, người phục vụ vừa đi khỏi, anh nh́n tôi thật lâu rồi nói :
- Em trông gầy hơn ngày xưa, nhưng đẹp sắc sảo hơn và có vẻ mạnh mẽ nữa.
Tôi lặng im thầm nghĩ, nếu không mạnh mẽ th́ làm sao tôi có thể sống đến ngày này để mà gặp mặt anh, kể từ cái ngày anh bỏ đi không lời từ biệt, tôi thấy ḷng ḿnh chua xót khi nghe anh nói ra câu đó.
- Anh cũng thế, trông chững chạc hơn và mập hơn.Tôi nh́n anh nói.
- Năm năm rồi c̣n ǵ nữa em!Anh nh́n tôi cười rất buồn rồi anh lại đốt thuốc, anh rít hơi dài, ngập ngừng nh́n tôi rồi nói:
- Em bây giờ có đủ tự tin để theo anh không? Chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không em?
Tôi im lặng, anh tiếp lời:
winterdays
02-07-2009, 10:01 PM
- Năm năm nay anh đă cố gắng làm để có sự nghiệp trong tay, và lo cho cuộc sống chúng ta sau này, giờ anh đă có tất cả chỉ thiếu em mà thôi!
Anh lại đốt thêm điếu thuốc nữa rồi nh́n tôi chờ đợi câu trả lời.Tôi khẽ lắc đầu rưng rưng nói trong ngẹn ngào:
- Em xin lỗi! năm năm trước em đă không thể th́ giờ đây cũng thế, không thể quay lại được đâu anh, thời gian đă quá dài, giữa chúng ta đă có quá nhiều thay đổi.Tôi không nói nữa v́ nghe đau nhói ở trong tim, nước mắt chực trào ra nhưng tôi đă cố kiềm nén, giữ vẻ b́nh tĩnh trước anh.
- Em đă có bạn trai rồi? Anh ngập ngừng nh́n tôi.
Tôi gật đầu, anh lại rít thuốc rồi nói:
- Anh biết, anh ra đi mà không lời từ biệt là đă làm em đau khổ suốt năm năm qua, giờ anh xin em hăy cho anh thêm một cơ hội nữa, được không em? không nghĩ về em th́ suốt 5 năm qua làm sao anh sống nổi?
Anh bật khóc và tôi cũng khóc, khóc chua xót cho hiện tại của tôi và anh, oán trách anh sao không chịu nhắn nhủ cho tôi một lời làm tôi đau khổ suốt thời gian dài.Tôi lắc đầu:
- Xin lỗi anh, em không thể, đă quá muộn để làm lại từ đầu.
Tôi không thể nào ngồi thêm được nữa, tôi sợ, tôi sợ ḿnh lại mềm yếu trước những giọt nước mắt ăn năn của anh, tôi không thể, tôi đứng bật dậy và lao ra cửa, vừa chạy tôi vừa khóc trên suốt quăng đường về nhà.
Vừa về đến cổng, tôi đă thấy Tùng đang đứng đợi ở đó từ bao giờ, nh́n thấy vẻ mặt của tôi,anh đă hiểu điều ǵ xảy ra.Anh nh́n tôi với vẻ mặt giận dữ :
- Em vừa đi gặp thằng T́nh về đúng không? em khóc v́ thương tiếc t́nh cũ hả?
Tôi giận dữ quát lớn:
- Anh im đi, anh biết ǵ mà nói.
- Ừh, đúng rồi, tôi biết ǵ mà nói chuyện của hai người, cô c̣n thương nó th́ theo nó đi, bây giờ nó giàu có rồi, nó có thể cung phụng cô suốt đời, cô đi đi, giờ cũng chưa muộn mà.Hai năm nay có bao giờ cô thật ḷng thương tôi đâu, cô không muốn cưới cũng v́ c̣n chờ nó mà, cô thương th́ nói thương, đừng có mà cắm sừng tôi.
- Đúng thế, tôi c̣n thương ảnh đó th́ sao ? Tôi cáu lên nói.
- Bốp.Một cái tát tai như trời giáng vào khuôn mặt tôi.Tôi đưa mắt nh́n anh căm phẫn cực độ, mặt anh tái đi,hốt hoảng, tôi khóc, ôm mặt bỏ chạy vào nhà.Đêm đó anh gọi điện nhưng tôi không bắt máy và tắt nguồn không thèm trả lời, mệt quá tôi thiếp đi nửa tỉnh nửa mê nói mơ hồ.
- Em,Dung! dậy ăn sáng đi em, sáng nay anh gọi điện cho em, ba bảo em bị bệnh sốt cả đêm, anh có mua cháo và thuốc rồi, em ráng dậy ăn miếng rồi uống thuốc.
Anh đặt tô cháo xuống bàn rồi lại ngồi xuống cạnh giường.Tôi nằm im không trả lời, quay lưng về phía anh, anh giơ tay định gỡ chăn xuống, tôi giật lại:
- Để em yên, anh về đi.Tôi xẵng giọng.
- Anh xin lỗi! tại đêm qua đợi em lâu quá nên anh bực.Anh hỏi thế, em im lặng th́ thôi có ǵ đâu, đằng này em lại nói thế nên...thôi! anh xin lỗi.
Anh lại giơ tay lên, định kéo chăn ra khỏi người tôi lần nữa, tôi giật lại, quát anh:
- Anh về đi, để em yên.Cơn giận v́ cái tát đêm qua của anh làm tôi vẫn chưa nguôi,lúc này không giữ được b́nh tĩnh nữa, anh to tiếng.
winterdays
02-07-2009, 10:01 PM
- Em vừa phải thôi, cái ǵ cũng có giới hạn của nó, em làm như vậy có được không? em xem lại ḿnh đi?
Tôi nằm im và khóc, có lẽ anh nghe thấy tôi khóc nên anh thôi không nói nữa.Anh giơ tay giật phăng chăn đi, lôi tôi dậy.Tôi nằm co ro một góc giường, anh nh́n thấy đôi mắt trũng sâu hốc hác, khuôn mặt nhợt nhạt, mệt mỏi đầy nước mắt của tôi in năm h́nh ngón tay của ḿnh đêm qua, xót xa quá anh bật khóc.Lúc này tôi mới nh́n rơ khuôn mặt anh, qua một đêm mà trông anh phờ phạc hẳn đi v́ mất ngủ, râu ria mọc tùm lum.
Ôm tôi vào ḷng, anh dỗ dành :
- Nín đi, nín đi em! Khóc hoài vậy, giận anh th́ em đánh, em chửi anh như thế nào cũng được, xin em đừng hành hạ ḿnh như thế này, anh đau ḷng lắm.
Chờ cho tôi nguôi ngoa, anh giơ tay lấy bát cháo trên bàn và đút cho tôi ăn, khoản chừng nữa bát tôi lắc đầu không ăn nữa.Anh nh́n tôi lo lắng.
- Em ráng ăn thêm tí nữa đi rồi uống thuốc, em ăn ít thế này th́ làm sao mà bớt bệnh.
Tôi lắc đầu
- Em ăn đủ rồi! em mệt lắm, để em nghĩ tí.
Anh bỏ vội bát cháo xuống bàn rồi lấy bóc thuốc rót nước đưa cho tôi uống.
- Ừh, em nghỉ đi cho khỏe.
Anh đỡ tôi nằm xuống, đắp chăn lại cẩn thận rồi trở gót ra ngoài.
Ba ngày sau tôi đỡ bệnh hẳn th́ nhận được thư của anh T́nh, anh nhờ Na chuyển tới giùm.
- Đỡ bệnh chưa cô nương, ốm làm nũng anh Tùng đó mà, hay bệnh muốn chồng đây mày, ha ha. Ghớm! nh́n ổng phờ phạc v́ lo cho bà thấy tội nghiệp ghê.
Nó nhe răng cười đưa tôi gói quà, lá thư và bịch trái cây.Tôi nh́n nó thắc mắc.
- Quà và thư là của anh T́nh, c̣n bịch trái cây là của tao, thăm bệnh đó, sẵn ăn ké luôn, rơ chưa ? h́ h́.
Tôi ph́ cười :
- Cảm ơn nha.
- Thôi khỏi, lo cho thân mày bớt bệnh đi, hành hạ anh Tùng vừa thôi.Tao khát quá xuống dưới kiếm miếng nước uống đă, sẵn tiện mày đưa bịch trái cây đây tao gọt luôn mà ăn.
Na quay đi xuống nhà bếp, tôi hiểu tính nó, nó t́m cớ lánh mặt để cho tôi đọc thư của anh T́nh, có nó ở bên làm tôi khó xử không đọc được, tôi bóc vội thư ra.
Dung em!
Khi em nhận được lá tư này th́ anh đă đi xa rồi.Anh biết ḿnh về đây lúc này chỉ là cầu may thôi, v́ anh hiểu rơ tính em và đă biết câu trả lời rồi, nhưng anh muốn chính miệng em nói ra, anh mới yên tâm.
Anh biết ḿnh măi măi không có được em nhưng anh luôn cầu mong cho em hạnh phúc bên người em mà yêu thương.Anh biết, em là người con có hiếu, ngày trước em không thể theo anh v́ anh không thể cho em một danh phận trước sự chứng kiến của họ hàng và bố mẹ hai bên.Và giờ đây em không thể theo anh v́ trong tim em đă không c̣n chỗ cho anh nữa rồi, có chăng chỉ là kỉ niệm.Tất cả là lỗi của anh, ngày trước nghĩ rằng em không theo anh là không thương anh, căm phẫn nên anh bỏ ra đi, sau này nghĩ lại anh biết ḿnh đă sai khi đặt anh vào vị trí của em mà suy nghĩ.Về sau, anh có nhờ người t́m em nhưng không được v́ em đă chuyển nhà, anh cũng nghe người ta nói em cũng t́m và chờ anh suốt ba năm qua, giá như ngày ấy anh về sớm hơn th́ mọi chuyện đă khác rồi.Bây giờ t́m được em th́ muộn mất rồi phải không em? có lẽ chúng ta có duyên mà không nợ Dung à!
Dung em yêu của anh! cho anh được gọi tên em lần cuối như thế nghe em.
Ngày trước ra đi anh là kẻ độc hành và bây giờ cũng thế, gởi lại em yêu thương ngàn lời chúc hạnh phúc, hăy luôn nhớ rằng, ở phương trời xa có anh luôn dơi theo bước chân em.
Anh gởi tặng em sợi dây chuyền h́nh cỏ ba lá tượng trưng cho niềm tin, hi vọng, t́nh yêu và may mắn mà ngày xưa em rất thích xem như làm quà cưới cho em.Chúc em hạnh phúc.
Anh
Thanh T́nh.
- Bây giờ anh là ǵ của em? Tùng đang nh́n tôi cười hỏi.
- Hiển nhiên, anh là số một trong ḷng em.Tôi nh́n thẳng vào mắt anh cười trả lời.
- Thế c̣n ǵ nữa không em?
- Là anh yêu của em, là chồng sắp cưới của em.
Anh cười to, nụ cười vui vẻ và hạnh phúc vang cả pḥng, tôi biết chưa bao giờ anh vui như lúc này.
tiger
29-07-2009, 03:00 PM
hic,giờ mới đọc truyện này, hay, có ư nghĩa....thank cho 1 phát nàk :2:
Bây giờ anh là ǵ ???????? :62:
winterdays
29-07-2009, 03:08 PM
hic,giờ mới đọc truyện này, hay, có ư nghĩa....thank cho 1 phát nàk :2:
Bây giờ anh là ǵ ???????? :62:
Là ng xa lạ :58::11:
tiger
29-07-2009, 03:47 PM
Tại sao iu nhau không đến được với nhau, để giờ đây 2 ta phải ghét nhau…là lá la :62::62::62:
vBulletin® v3.7.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.