View Full Version : Bướng
bienxanhvaanh
10-07-2009, 10:04 PM
Có người bảo tôi bướng- tính tôi vậy
Tôi hay cười, hay chọc tức người ta
Tôi ghét ư? Ồ đâu phải vậy
Vì quá thân tôi muốn người ta cười
Chọc tức người ta tôi thấy vui vui tệ
Nhưng người ta buồn rồi tôi lại thấy lo ghê
Không lẽ tôi lại làm lành trước
Không đời nào- tôi vốn bướng từ xưa
SatThuRose
10-07-2009, 10:53 PM
không gian yên lặng anh với anh
sao mà chóng vắng quá lạnh tanh
anh mãi yêu em em có biết
cho dù cuộc tình chỉ mình anh......
bienxanhvaanh
10-07-2009, 11:02 PM
Hãy nhóm đi anh ngọn lửa tình
Cho hồn ướp lạnh tuổi băng trinh
Trang đầu nhật ký: tim em đó
Có viết tên anh với chuyện tình
Hãy nói đi anh chuyện đổi dời
Mỏ huyền ân ái đổ về xuôi
Trăm năm hương lửa lên màu mắt
Nguyện ước đôi mình thôi cách đôi
Hãy nhủ đi anh tự đáy lòng
Vẫn còn thương nhớ vẫn chờ mong
Vẫn nghe mòn mỏi trong hơi thở
Để biết tình yêu hơn biển sông
Hãy nhóm lên anh ngọn lửa tình
Cho vài kỉ niệm của thời xanh
Cho đêm trần thế thôi cô lẻ
Rêu đá thôi buồn say gió trăng
SatThuRose
14-07-2009, 02:45 PM
Đời ngập ngừng trôi theo giòng nước
Như con thuyền lạc hướng trôi xa
Nửa vầng trăng xế bóng phôi pha
Tình chưa đến sao ta đánh mất
Xênh xang lối mưa giăng lất phất
Gọi gió mây giăng kín khung trời
Những tiếng yêu chưa nói lên lời
Đã lịm tắt nửa đời trăn trối
Từ anh lạc vào vùng bóng tối
Thoáng mây bay khoác áo phong trần
Sao tình yêu không đến dừng chân
Cho anh được một lần nhìn thấy
Hồn băng giá rừng thiêng chợt gọi
Lời hẹn hò sông núi còn mang
Trong ánh dương ngời sáng huy hoàng
Còn đi mãi mặc yêu thương đợi
Anh cưu mang nỗi sầu dịu vợi
Vẫn luôn cười ngạo nghễ say sưa
Ngày qua ngày tắm nắng che mưa
Đêm hò hẹn em và bóng nguyệt
Trăng vẫn đó sao giờ trăng khuyết
Nửa bên này vắng bóng nàng Hằng
Ta theo mây tìm nửa vầng trăng
Cho trọn giấc trăng rằm muôn lối
Từ khi nguyệt trong ta bối rối
Vỗ về ta trong ánh mặt trời
Để tim buồn nguyệt thực muôn nơi
Ta mất bóng một đời không thấy...
vBulletin® v3.7.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.