winterdays
29-07-2009, 10:17 AM
Đó là cảm giác rụt rè lần đầu tiên đối với gă trai đă không biết đi qua đời bao nhiêu người phụ nữ như tôi. Không hiểu sao, trước em tôi lại có thể bất lực đến như thế.
Tôi vén bức rèm mỏng nơi pḥng làm việc, để hé một ô cửa kính trắng, đủ để dơi theo bóng dáng nhỏ bé của em đang khuất dần về phía cuối cầu thang. Không biết nữa, nhưng tôi thấy nhớ em ngay cả lúc ngắm nh́n em như thế. Em lúc nào cũng thật mong manh và cần che chở. Xoáy sâu vào cơi ḷng tôi là đôi mắt em. Đôi mắt tṛn to, trong veo như chưa hề nhuốm bụi trần gian. Từ lúc nào đó không hay, tôi biết rằng ḿnh đă thực sự yêu em – t́nh yêu trỗi dậy và lớn lên mỗi ngày. Nhiều khi nó làm cho tôi nghẹt thở đến khó chịu. Bởi v́ tôi không thể nói, tôi yêu em nhiều đến thế nào.
Tính đến thời điểm này, em đă là trợ lư của tôi trong 6 tháng. Thông minh, sắc sảo nhưng không kém phần dịu dàng, nữ tính. Ngày em đặt chân vào công ty với đôi mắt tṛn xoe ngơ ngác, tôi đă biết em là một nửa cuộc đời mà tôi hằng ao ước. Vị trí công việc mà em hiện có là do tôi cố t́nh sắp xếp. Tôi muốn được gần để hiểu em hơn.
Em vừa mới ra trường. Mọi thứ đều trong veo trong mắt em. Như chưa từng có điều ǵ tôi bắt gặp để có thể hồn nhiên hơn thế. Có lẽ v́ tôi là người từng trải. Thành công tôi có được hôm nay là đều do sức lực và những cố gắng không mệt mỏi, những đánh đổi thua nhiều hơn được mới có. Những người con gái tôi gặp, đều đến với tôi với nhiều những tính toán, nhiều khi không biết được họ yêu tôi hay yêu những ǵ tôi đang có. Cuộc sống bị kéo căng như sợi dây đàn với công việc, với nhiều những mối quan hệ như thế. Tôi đă muốn đứt ra, rệu ră thành trăm mảnh. Vậy mà những lúc ấy, chỉ cần nh́n thấy em, không hiểu sao tôi lại cảm nhận rơ sự b́nh yên đang lan toả.
Mỗi ngày tôi đều háo hức đến văn pḥng đơn giản là để được gặp em, để được nh́n thấy em. Tờ báo mới và ly trà nhài thơm phức mà lúc nào cũng được pha sẵn trên bàn làm việc được dọn dẹp một cách gọn gàng, ngăn nắp mỗi sáng là niềm hạnh phúc giản dị mà không phải ai cũng có thể làm được. Em thật tinh tế và nhẹ nhàng. Góc bàn làm việc của tôi có một cái cây xương rồng nhỏ đặt cạnh màn h́nh máy tính tự tay em mua và chăm sóc. Có một chú thỏ bông xinh xắn để làm giá điện thoại – quà của em dành cho tôi trong ngày sinh nhật. Đặt bên cạnh món quà của em - những áo quần, thắt lưng, nước hoa... hàng hiệu của những cô gái khác trong mắt tôi đều trở nên thật vô nghĩa. Hay chăng v́ yêu em nên tôi đă thiên vị em nhiều hơn tất cả? Khung ảnh tự em trang trí và chụp tôi trong lần gặp gỡ đối tác kư hợp đồng cũng là sự quan tâm giản dị mà nhiều ư nghĩa chưa có ai hiểu để làm được cho tôi. Thành ra tôi yêu cái bàn làm việc, pḥng làm việc và nơi làm việc của tôi hơn bao giờ hết. Bởi đó là nơi mỗi ngày tôi được gặp em, được chỉ bảo cho em những điều chưa biết và được nghe những ư kiến đóng góp nhiều khi rất mới mẻ và thông minh của em. Suốt một quăng thời gian dù không dài nhưng có em bên cạnh, tôi cảm nhận rơ niềm hạnh phúc vô bờ mà ḿnh đang có, đang nắm bắt và dần hiện hữu.
Công ty mở gói thầu tại Nha Trang. Tôi và em lại sát cánh cùng nhau hai tuần làm việc trong đó. Có em, tôi không c̣n biết mệt mỏi là ǵ nữa. Công việc thuận lợi và thành công hơn mong đợi. Em vui và tôi cũng rất hạnh phúc. Buổi tối liên hoan chia tay anh em chiến hữu, em thật đẹp. Lần đầu tiên tôi thấy em đẹp và yêu em không riêng chỉ ở sự hồn nhiên, tinh khiết nơi em. Sững sờ khi thấy em trong chiếc váy voan màu tím, uyển chuyển trong đôi dép cao cùng màu, tôi đă định nói với em thật nhiều điều ngay lúc đó. Nhưng có một cái ǵ đó cứ ngăn tôi lại. Có lẽ nói những lời có cánh không phải là sở trường của tôi. Tôi là dân kỹ thuật, khô khan và nhiều khi không biết diễn đạt điều ḿnh muốn nói. Cũng có thể là do cái tôi luôn kiêu ngạo của chính ḿnh nữa. Từ trước đến nay, tôi chỉ quen với sự vây quanh của phụ nữ. Tôi không biết tán tỉnh và cũng không cần phải tán tỉnh ai, họ tự nguyện sà vào ḷng tôi với những mưu toan tầm thường. Tôi đẹp trai, thành đạt, giỏi giang cho nên tôi nghĩ tôi đào hoa cũng là điều dễ hiểu. Nhưng khác với những gă trai giàu có sống không thể thiếu đàn bà khác, tôi khá điềm tĩnh và lạnh lùng trong vấn đề này. Không một thằng đàn ông nào lại có thể dửng dưng trước cái đẹp như tôi cả.
Thực ra nói thế th́ cũng không hẳn. Có điều trước giờ tôi chưa gặp được ai có thể đủ sức làm trái tim tôi bốc cháy. Cũng như những người phụ nữ tôi gặp, họ chưa kịp để cho tôi rung động, th́ đă chủ động ngă vào cánh tay tôi. Thành ra từ bao giờ, tôi đă bọc cho ḿnh một cái vẻ ngoài lănh đạm và bất cần như thế. Cũng như trước em bây giờ tôi luôn là một “anh sếp” đáng kính và nghiêm khắc cho dù trái tim tôi nhiều khi muốn nổ bung từng nhịp đập. Tôi chỉ mong em có thể hiểu và cảm nhận được t́nh cảm dù một chút thôi mà tôi đang dành cho em. C̣n em, lúc nào cũng chỉ thấy bâng quơ – bâng quơ đến vô t́nh, khó hiểu...
Biển Nha Trang tinh khiết cả về đêm. Gió thổi lộng đẩy xô những con sóng dạt vào bờ. Buổi tiệc chia tay diễn ra thật ấm áp. Tất cả anh em chiến hữu ai cũng nhiệt t́nh và cởi mở như chính con người nơi mảnh đất này. Tôi và em chia tay mọi người sớm để trở về khách sạn nghỉ ngơi, chuẩn bị cho chuyến bay trở về vào ngày mai. Nhưng biển đêm với sức cuốn hút kỳ lạ đă níu kéo bước chân muốn khám phá của cả hai. Tôi và em đi dọc bờ biển. Gió luồn tung mái tóc em, những tà váy cũng thoả sức đùa nghịch. Má em ửng đó, tiếng em cười hoà trong tiếng gió, nghe b́nh yên, nghe trong veo và đầy yêu thương...
Tim tôi như muốn tan ra dù hơi men làm tôi có cảm giác tê tê lúc này. Và tôi không c̣n đủ sức để có thể giấu kín một điều bí mật nữa. Tôi cố lấy hết dũng khí để có thể nắm lấy tay em, để nói lời yêu em, để đặt lên môi em nụ hôn nồng nàn nhất. Đó là cảm giác rụt rè lần đầu tiên đối với gă trai đă không biết đi qua đời bao nhiêu người phụ nữ như tôi. Không hiểu sao, trước em tôi lại có thể bất lực đến như thế. Tôi ngượng ngùng rút bàn tay ra khỏi túi quần. Gió biển đêm thổi mát rượi, trong phút giây tôi muốn thời gian ngừng trôi...
Tôi vén bức rèm mỏng nơi pḥng làm việc, để hé một ô cửa kính trắng, đủ để dơi theo bóng dáng nhỏ bé của em đang khuất dần về phía cuối cầu thang. Không biết nữa, nhưng tôi thấy nhớ em ngay cả lúc ngắm nh́n em như thế. Em lúc nào cũng thật mong manh và cần che chở. Xoáy sâu vào cơi ḷng tôi là đôi mắt em. Đôi mắt tṛn to, trong veo như chưa hề nhuốm bụi trần gian. Từ lúc nào đó không hay, tôi biết rằng ḿnh đă thực sự yêu em – t́nh yêu trỗi dậy và lớn lên mỗi ngày. Nhiều khi nó làm cho tôi nghẹt thở đến khó chịu. Bởi v́ tôi không thể nói, tôi yêu em nhiều đến thế nào.
Tính đến thời điểm này, em đă là trợ lư của tôi trong 6 tháng. Thông minh, sắc sảo nhưng không kém phần dịu dàng, nữ tính. Ngày em đặt chân vào công ty với đôi mắt tṛn xoe ngơ ngác, tôi đă biết em là một nửa cuộc đời mà tôi hằng ao ước. Vị trí công việc mà em hiện có là do tôi cố t́nh sắp xếp. Tôi muốn được gần để hiểu em hơn.
Em vừa mới ra trường. Mọi thứ đều trong veo trong mắt em. Như chưa từng có điều ǵ tôi bắt gặp để có thể hồn nhiên hơn thế. Có lẽ v́ tôi là người từng trải. Thành công tôi có được hôm nay là đều do sức lực và những cố gắng không mệt mỏi, những đánh đổi thua nhiều hơn được mới có. Những người con gái tôi gặp, đều đến với tôi với nhiều những tính toán, nhiều khi không biết được họ yêu tôi hay yêu những ǵ tôi đang có. Cuộc sống bị kéo căng như sợi dây đàn với công việc, với nhiều những mối quan hệ như thế. Tôi đă muốn đứt ra, rệu ră thành trăm mảnh. Vậy mà những lúc ấy, chỉ cần nh́n thấy em, không hiểu sao tôi lại cảm nhận rơ sự b́nh yên đang lan toả.
Mỗi ngày tôi đều háo hức đến văn pḥng đơn giản là để được gặp em, để được nh́n thấy em. Tờ báo mới và ly trà nhài thơm phức mà lúc nào cũng được pha sẵn trên bàn làm việc được dọn dẹp một cách gọn gàng, ngăn nắp mỗi sáng là niềm hạnh phúc giản dị mà không phải ai cũng có thể làm được. Em thật tinh tế và nhẹ nhàng. Góc bàn làm việc của tôi có một cái cây xương rồng nhỏ đặt cạnh màn h́nh máy tính tự tay em mua và chăm sóc. Có một chú thỏ bông xinh xắn để làm giá điện thoại – quà của em dành cho tôi trong ngày sinh nhật. Đặt bên cạnh món quà của em - những áo quần, thắt lưng, nước hoa... hàng hiệu của những cô gái khác trong mắt tôi đều trở nên thật vô nghĩa. Hay chăng v́ yêu em nên tôi đă thiên vị em nhiều hơn tất cả? Khung ảnh tự em trang trí và chụp tôi trong lần gặp gỡ đối tác kư hợp đồng cũng là sự quan tâm giản dị mà nhiều ư nghĩa chưa có ai hiểu để làm được cho tôi. Thành ra tôi yêu cái bàn làm việc, pḥng làm việc và nơi làm việc của tôi hơn bao giờ hết. Bởi đó là nơi mỗi ngày tôi được gặp em, được chỉ bảo cho em những điều chưa biết và được nghe những ư kiến đóng góp nhiều khi rất mới mẻ và thông minh của em. Suốt một quăng thời gian dù không dài nhưng có em bên cạnh, tôi cảm nhận rơ niềm hạnh phúc vô bờ mà ḿnh đang có, đang nắm bắt và dần hiện hữu.
Công ty mở gói thầu tại Nha Trang. Tôi và em lại sát cánh cùng nhau hai tuần làm việc trong đó. Có em, tôi không c̣n biết mệt mỏi là ǵ nữa. Công việc thuận lợi và thành công hơn mong đợi. Em vui và tôi cũng rất hạnh phúc. Buổi tối liên hoan chia tay anh em chiến hữu, em thật đẹp. Lần đầu tiên tôi thấy em đẹp và yêu em không riêng chỉ ở sự hồn nhiên, tinh khiết nơi em. Sững sờ khi thấy em trong chiếc váy voan màu tím, uyển chuyển trong đôi dép cao cùng màu, tôi đă định nói với em thật nhiều điều ngay lúc đó. Nhưng có một cái ǵ đó cứ ngăn tôi lại. Có lẽ nói những lời có cánh không phải là sở trường của tôi. Tôi là dân kỹ thuật, khô khan và nhiều khi không biết diễn đạt điều ḿnh muốn nói. Cũng có thể là do cái tôi luôn kiêu ngạo của chính ḿnh nữa. Từ trước đến nay, tôi chỉ quen với sự vây quanh của phụ nữ. Tôi không biết tán tỉnh và cũng không cần phải tán tỉnh ai, họ tự nguyện sà vào ḷng tôi với những mưu toan tầm thường. Tôi đẹp trai, thành đạt, giỏi giang cho nên tôi nghĩ tôi đào hoa cũng là điều dễ hiểu. Nhưng khác với những gă trai giàu có sống không thể thiếu đàn bà khác, tôi khá điềm tĩnh và lạnh lùng trong vấn đề này. Không một thằng đàn ông nào lại có thể dửng dưng trước cái đẹp như tôi cả.
Thực ra nói thế th́ cũng không hẳn. Có điều trước giờ tôi chưa gặp được ai có thể đủ sức làm trái tim tôi bốc cháy. Cũng như những người phụ nữ tôi gặp, họ chưa kịp để cho tôi rung động, th́ đă chủ động ngă vào cánh tay tôi. Thành ra từ bao giờ, tôi đă bọc cho ḿnh một cái vẻ ngoài lănh đạm và bất cần như thế. Cũng như trước em bây giờ tôi luôn là một “anh sếp” đáng kính và nghiêm khắc cho dù trái tim tôi nhiều khi muốn nổ bung từng nhịp đập. Tôi chỉ mong em có thể hiểu và cảm nhận được t́nh cảm dù một chút thôi mà tôi đang dành cho em. C̣n em, lúc nào cũng chỉ thấy bâng quơ – bâng quơ đến vô t́nh, khó hiểu...
Biển Nha Trang tinh khiết cả về đêm. Gió thổi lộng đẩy xô những con sóng dạt vào bờ. Buổi tiệc chia tay diễn ra thật ấm áp. Tất cả anh em chiến hữu ai cũng nhiệt t́nh và cởi mở như chính con người nơi mảnh đất này. Tôi và em chia tay mọi người sớm để trở về khách sạn nghỉ ngơi, chuẩn bị cho chuyến bay trở về vào ngày mai. Nhưng biển đêm với sức cuốn hút kỳ lạ đă níu kéo bước chân muốn khám phá của cả hai. Tôi và em đi dọc bờ biển. Gió luồn tung mái tóc em, những tà váy cũng thoả sức đùa nghịch. Má em ửng đó, tiếng em cười hoà trong tiếng gió, nghe b́nh yên, nghe trong veo và đầy yêu thương...
Tim tôi như muốn tan ra dù hơi men làm tôi có cảm giác tê tê lúc này. Và tôi không c̣n đủ sức để có thể giấu kín một điều bí mật nữa. Tôi cố lấy hết dũng khí để có thể nắm lấy tay em, để nói lời yêu em, để đặt lên môi em nụ hôn nồng nàn nhất. Đó là cảm giác rụt rè lần đầu tiên đối với gă trai đă không biết đi qua đời bao nhiêu người phụ nữ như tôi. Không hiểu sao, trước em tôi lại có thể bất lực đến như thế. Tôi ngượng ngùng rút bàn tay ra khỏi túi quần. Gió biển đêm thổi mát rượi, trong phút giây tôi muốn thời gian ngừng trôi...