PDA

View Full Version : Đi về phía không nhau.


winterdays
29-07-2009, 10:17 AM
Đó là cảm giác rụt rè lần đầu tiên đối với gă trai đă không biết đi qua đời bao nhiêu người phụ nữ như tôi. Không hiểu sao, trước em tôi lại có thể bất lực đến như thế.

Tôi vén bức rèm mỏng nơi pḥng làm việc, để hé một ô cửa kính trắng, đủ để dơi theo bóng dáng nhỏ bé của em đang khuất dần về phía cuối cầu thang. Không biết nữa, nhưng tôi thấy nhớ em ngay cả lúc ngắm nh́n em như thế. Em lúc nào cũng thật mong manh và cần che chở. Xoáy sâu vào cơi ḷng tôi là đôi mắt em. Đôi mắt tṛn to, trong veo như chưa hề nhuốm bụi trần gian. Từ lúc nào đó không hay, tôi biết rằng ḿnh đă thực sự yêu em – t́nh yêu trỗi dậy và lớn lên mỗi ngày. Nhiều khi nó làm cho tôi nghẹt thở đến khó chịu. Bởi v́ tôi không thể nói, tôi yêu em nhiều đến thế nào.
Tính đến thời điểm này, em đă là trợ lư của tôi trong 6 tháng. Thông minh, sắc sảo nhưng không kém phần dịu dàng, nữ tính. Ngày em đặt chân vào công ty với đôi mắt tṛn xoe ngơ ngác, tôi đă biết em là một nửa cuộc đời mà tôi hằng ao ước. Vị trí công việc mà em hiện có là do tôi cố t́nh sắp xếp. Tôi muốn được gần để hiểu em hơn.

Em vừa mới ra trường. Mọi thứ đều trong veo trong mắt em. Như chưa từng có điều ǵ tôi bắt gặp để có thể hồn nhiên hơn thế. Có lẽ v́ tôi là người từng trải. Thành công tôi có được hôm nay là đều do sức lực và những cố gắng không mệt mỏi, những đánh đổi thua nhiều hơn được mới có. Những người con gái tôi gặp, đều đến với tôi với nhiều những tính toán, nhiều khi không biết được họ yêu tôi hay yêu những ǵ tôi đang có. Cuộc sống bị kéo căng như sợi dây đàn với công việc, với nhiều những mối quan hệ như thế. Tôi đă muốn đứt ra, rệu ră thành trăm mảnh. Vậy mà những lúc ấy, chỉ cần nh́n thấy em, không hiểu sao tôi lại cảm nhận rơ sự b́nh yên đang lan toả.
Mỗi ngày tôi đều háo hức đến văn pḥng đơn giản là để được gặp em, để được nh́n thấy em. Tờ báo mới và ly trà nhài thơm phức mà lúc nào cũng được pha sẵn trên bàn làm việc được dọn dẹp một cách gọn gàng, ngăn nắp mỗi sáng là niềm hạnh phúc giản dị mà không phải ai cũng có thể làm được. Em thật tinh tế và nhẹ nhàng. Góc bàn làm việc của tôi có một cái cây xương rồng nhỏ đặt cạnh màn h́nh máy tính tự tay em mua và chăm sóc. Có một chú thỏ bông xinh xắn để làm giá điện thoại – quà của em dành cho tôi trong ngày sinh nhật. Đặt bên cạnh món quà của em - những áo quần, thắt lưng, nước hoa... hàng hiệu của những cô gái khác trong mắt tôi đều trở nên thật vô nghĩa. Hay chăng v́ yêu em nên tôi đă thiên vị em nhiều hơn tất cả? Khung ảnh tự em trang trí và chụp tôi trong lần gặp gỡ đối tác kư hợp đồng cũng là sự quan tâm giản dị mà nhiều ư nghĩa chưa có ai hiểu để làm được cho tôi. Thành ra tôi yêu cái bàn làm việc, pḥng làm việc và nơi làm việc của tôi hơn bao giờ hết. Bởi đó là nơi mỗi ngày tôi được gặp em, được chỉ bảo cho em những điều chưa biết và được nghe những ư kiến đóng góp nhiều khi rất mới mẻ và thông minh của em. Suốt một quăng thời gian dù không dài nhưng có em bên cạnh, tôi cảm nhận rơ niềm hạnh phúc vô bờ mà ḿnh đang có, đang nắm bắt và dần hiện hữu.


Công ty mở gói thầu tại Nha Trang. Tôi và em lại sát cánh cùng nhau hai tuần làm việc trong đó. Có em, tôi không c̣n biết mệt mỏi là ǵ nữa. Công việc thuận lợi và thành công hơn mong đợi. Em vui và tôi cũng rất hạnh phúc. Buổi tối liên hoan chia tay anh em chiến hữu, em thật đẹp. Lần đầu tiên tôi thấy em đẹp và yêu em không riêng chỉ ở sự hồn nhiên, tinh khiết nơi em. Sững sờ khi thấy em trong chiếc váy voan màu tím, uyển chuyển trong đôi dép cao cùng màu, tôi đă định nói với em thật nhiều điều ngay lúc đó. Nhưng có một cái ǵ đó cứ ngăn tôi lại. Có lẽ nói những lời có cánh không phải là sở trường của tôi. Tôi là dân kỹ thuật, khô khan và nhiều khi không biết diễn đạt điều ḿnh muốn nói. Cũng có thể là do cái tôi luôn kiêu ngạo của chính ḿnh nữa. Từ trước đến nay, tôi chỉ quen với sự vây quanh của phụ nữ. Tôi không biết tán tỉnh và cũng không cần phải tán tỉnh ai, họ tự nguyện sà vào ḷng tôi với những mưu toan tầm thường. Tôi đẹp trai, thành đạt, giỏi giang cho nên tôi nghĩ tôi đào hoa cũng là điều dễ hiểu. Nhưng khác với những gă trai giàu có sống không thể thiếu đàn bà khác, tôi khá điềm tĩnh và lạnh lùng trong vấn đề này. Không một thằng đàn ông nào lại có thể dửng dưng trước cái đẹp như tôi cả.

Thực ra nói thế th́ cũng không hẳn. Có điều trước giờ tôi chưa gặp được ai có thể đủ sức làm trái tim tôi bốc cháy. Cũng như những người phụ nữ tôi gặp, họ chưa kịp để cho tôi rung động, th́ đă chủ động ngă vào cánh tay tôi. Thành ra từ bao giờ, tôi đă bọc cho ḿnh một cái vẻ ngoài lănh đạm và bất cần như thế. Cũng như trước em bây giờ tôi luôn là một “anh sếp” đáng kính và nghiêm khắc cho dù trái tim tôi nhiều khi muốn nổ bung từng nhịp đập. Tôi chỉ mong em có thể hiểu và cảm nhận được t́nh cảm dù một chút thôi mà tôi đang dành cho em. C̣n em, lúc nào cũng chỉ thấy bâng quơ – bâng quơ đến vô t́nh, khó hiểu...

Biển Nha Trang tinh khiết cả về đêm. Gió thổi lộng đẩy xô những con sóng dạt vào bờ. Buổi tiệc chia tay diễn ra thật ấm áp. Tất cả anh em chiến hữu ai cũng nhiệt t́nh và cởi mở như chính con người nơi mảnh đất này. Tôi và em chia tay mọi người sớm để trở về khách sạn nghỉ ngơi, chuẩn bị cho chuyến bay trở về vào ngày mai. Nhưng biển đêm với sức cuốn hút kỳ lạ đă níu kéo bước chân muốn khám phá của cả hai. Tôi và em đi dọc bờ biển. Gió luồn tung mái tóc em, những tà váy cũng thoả sức đùa nghịch. Má em ửng đó, tiếng em cười hoà trong tiếng gió, nghe b́nh yên, nghe trong veo và đầy yêu thương...

Tim tôi như muốn tan ra dù hơi men làm tôi có cảm giác tê tê lúc này. Và tôi không c̣n đủ sức để có thể giấu kín một điều bí mật nữa. Tôi cố lấy hết dũng khí để có thể nắm lấy tay em, để nói lời yêu em, để đặt lên môi em nụ hôn nồng nàn nhất. Đó là cảm giác rụt rè lần đầu tiên đối với gă trai đă không biết đi qua đời bao nhiêu người phụ nữ như tôi. Không hiểu sao, trước em tôi lại có thể bất lực đến như thế. Tôi ngượng ngùng rút bàn tay ra khỏi túi quần. Gió biển đêm thổi mát rượi, trong phút giây tôi muốn thời gian ngừng trôi...

winterdays
29-07-2009, 10:23 AM
Trong men say và trong từng bước nhảy, tôi mơ màng thấy khuôn mặt em, ṿng tay em, nụ cười em, ánh mắt em, nồng nàn, mê đắm…


Khi bàn tay chưa kịp chạm bàn tay, tiếng điện thoại kêu vang phá vỡ không gian đang tĩnh lặng, cắt ngang ư định đang chuẩn bị thực hiện của tôi. Đầu dây, cất lên một giọng nói quen thuộc:

- Chào Cưng! Cưng đang ở Nha Trang à?

- Chào em, ủa, sao biết hay vậy?

- Ba em bảo thế! Em vừa về nước chiều nay. Lần này là về hẳn nhé! Thế bao giờ cưng ra Hà Nội với em đấy?

- Sáng mai anh bay ra!

- Ra nhanh nhanh nhé, em mong gặp cưng lắm!

Cuộc hội thoại ngắn ngủn làm cả tôi và em hơi chút ngượng ngùng. Em cố xua tan bầu không khí tĩnh lặng:

- Chị Hải Minh phải không anh?

Tôi ngỡ ngàng:

- Sao em lại biết nhỉ?

Em cười trong veo và chun mũi:

- Anh không biết là em vừa thông minh vừa “đánh hơi” rất tài ư? Vừa rồi nghe giọng anh, em biết ngay là nói chuyện với con gái chủ tịch hội đồng quản trị.

Câu nói của em làm tôi bật cười:

- Lại c̣n có chuyện đó sao? Anh nói chuyện với Hải Minh th́ cũng b́nh thường như những người khác thôi mà!

- Không dám đâu! Giọng anh ấm hơn khi nói chuyện với những người khác! …

Không biết em nói thật hay đùa tôi, nhưng nh́n sang mắt em tôi cảm nhận thấy một chút buồn, một chút thất vọng. Có lẽ là v́ tôi... Buổi tối lăng mạn với nhiều những dự định chỉ dừng lại trong tiếc nuối và những điều chưa làm được. Em từ biệt tôi ngay sau đó để trở về khách sạn.

Hải Minh đón tôi ở sân bay bằng xe riêng và bằng tất cả những sành điệu khó ai theo kịp. Kể ra được con gái Chủ tịch hội đồng quản trị “quan tâm” th́ cũng không phải là một điều đơn giản và không phải ai cũng có được cái “diễm phúc” đó. Tôi quen Hải Minh từ khi c̣n là du học sinh ở Úc. Cũng chỉ là mối quan hệ yêu đương chơi bời, tưởng sẽ chấm dứt sau khi tôi học xong. Không ngờ, cơ duyên xúi bẩy. Về Việt Nam làm việc trong công ty của ba cô được gần hai năm, tôi mới biết Hải Minh là cô công chúa nhỏ cưng chiều luôn được nhắc đến của sếp ḿnh. Thế là không thoát khỏi bàn tay cô.
Vừa thấy tôi, Hải Minh đă phụng phịu đúng cách của một công chúa con nhà đại gia:

- Khiếp, cưng làm ǵ mà lâu thế? Làm em đứng chờ mỏi nhừ cả chân rồi nè!

- Cái đó em phải hỏi máy bay chứ?

Tôi đang bực ḿnh với chuyến bay trễ giờ lại ra đúng lúc giữa trưa oi ả, nhưng cũng phải cố để đùa lấy một câu. Hải Minh quen với sự chiều chuộng hơn là những lời cáu bẳn. Mà hơn hết, cô ấy là con sếp lớn, nhiều khi tôi nể ba cô ấy hơn là cô. Tiếng Hải Minh bô bô:

- Thôi, anh lên xe đi kẻo nắng. Mọi người đă có xe công ty đón kia rồi!

Tôi bước lên xe, tự nhiên không được thoải mái với cách đối xử riêng biệt như vậy. Thoáng nh́n qua em, thấy em cũng đang cố bắt chuyện với người bên cạnh để tránh né ánh nh́n của tôi. Tôi biết, có lẽ em đang buồn. Buồn v́ tôi. Không biết nữa, nhưng tôi nghĩ, tôi và em hiểu nhau hơn ai hết. Hải Minh ngồi sà vào ḷng tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn gió và không quên ưỡn ẹo:

- Nhớ anh muốn chết đi được! Lần này về là phải bù cho em đấy!

Tôi cố choàng vai cô với cánh tay nặng trĩu. Đầu óc quay cuồng và ong ong như đang trên tận máy bay vậy.


Sau lần đó, em luôn cố t́nh tránh mặt tôi. Vẫn là tờ báo mới, ly trà nhài trên góc bàn làm việc mỗi sáng nhưng tôi không c̣n cảm giác được những chăm sóc, quan tâm nồng nàn trong đó của em nữa. Tan giờ làm, em về sớm hơn mà không nán lại cùng tôi để đi ăn tối như mọi lần. Không gian làm việc cũng tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng gơ lách cách trên bàn phím. Thỉnh thoảng nh́n trộm em qua tấm chắn kính, tôi thấy em trầm tư khác lạ. Hay v́ tôi tham lam quá chăng? Không muốn đánh mất điều ǵ mà cứ muốn dành cả cho ḿnh. Tôi cũng bắt đầu bận rộn với những cuộc hẹn ḥ nghĩa vụ là chính với Hải Minh. Sếp thấy bọn tôi tíu tít bên nhau ra điều ưng ư lắm. Với năng lực sẵn có và một bệ phóng vững vàng, công việc của tôi v́ vậy cũng thuận lợi hơn với những bước thăng tiến khó ai theo kịp.

Sau thời gian về nước, ăn chơi chán đến nỗi không có ǵ để có thể chơi được nữa, Hải Minh đ̣i ba vào công ty làm và vị trí cô muốn đó là trợ lư của tôi thay cho em. Tôi ngỡ ngàng khi cầm trên tay tờ quyết định chuyển em sang pḥng khác. Tim tôi như thắt lại. Muốn làm một điều ǵ đó cho em mà không thể. Tôi sợ. Tôi sợ mất đi những ǵ đang có. Địa vị, quyền lực, tiền bạc. Tôi đă phải đánh đổi quá nhiều thứ và phải bỏ ra một quăng thời gian dài phấn đấu mới có được ngày hôm nay. Đầu óc tôi giằng co trong hỗn loạn mớ nghĩ suy mà không thể nào thoát ra được.

Suốt cả tuần nay, tôi ch́m trong các quán bar sau mỗi giờ làm việc. Tôi t́m đến rượu để trốn tránh và ngụy biện cho sự hèn nhát của bản thân. Phải hèn nhát tôi mới không dám đánh đổi địa vị để lấy người con gái tôi yêu. Phải hèn nhát tôi mới để ḿnh bất lực nh́n t́nh yêu đích thực trong đời tuột dần ra khỏi tầm tay mà không làm ǵ cả. Nhiều lần bắt gặp ánh mắt chan chứa nỗi buồn của em, tôi như chết lặng con tim. Thấy ḿnh là kẻ mang tội – tội yêu em mà không mang đến hạnh phúc cho em, tội nhẫn tâm để cho những điều không vui vướng lên đôi mắt vốn dĩ lúc nào cũng tṛn xoe, hồn nhiên đến thánh thiện của em. Trong men say và trong từng bước nhảy, tôi mơ màng thấy khuôn mặt em, ṿng tay em, nụ cười em, ánh mắt em, nồng nàn, mê đắm…

Tôi tỉnh dậy sau một đêm mệt mỏi. Đầu đau như có hàng trăm nhát búa bổ. Chân tay ră rời cảm giác có thể đứt luôn từng khớp nối. Giật bắn ḿnh khi một cánh tay ai đó quàng qua người. Tôi quay lại th́ bắt gặp khuôn mặt Hải Minh đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê “Ngủ thêm chút đi cưng, làm ǵ mà dậy sớm thế?”. Tôi ngả người ra phía sau, thở dài và hiểu ra mọi chuyện. Đêm qua không phải là em đến bên tôi, tôi đă mơ màng, đă nhầm tưởng để đến khi ngả vào ṿng tay người con gái khác mà không hay biết.
Tôi đến văn pḥng muộn hơn so với thường ngày. T́nh cờ bắt gặp em ở cầu thang máy nhưng tôi không dám nh́n thẳng vào mắt em. Tôi sợ không giấu được ḷng ḿnh trước em. Em càng trở nên lặng lẽ dẫu tôi biết, ánh mắt em c̣n muốn nói với tôi bao điều. Không c̣n ly trà nhài nào nữa, cũng không c̣n tờ báo em chuẩn bị nơi góc bàn làm việc mỗi sáng, tôi thấy ḷng ḿnh trống trải, chống chếnh đến lạ. Căn pḥng làm việc cũng trở nên lạnh lẽo giữa một sáng mùa hè đầy nắng chói chang.

Tôi trở lại Nha Trang vào một ngày mưa để hoàn thành gói thầu mới. Không có em, tôi cũng không muốn có Hải Minh đi cùng. Có lẽ một ḿnh tôi sẽ có thời gian để đối diện với chính ḿnh hơn. Tôi dọc theo bờ biển, đếm bước chân ḿnh trên cát. Lặng lẽ và ngô nghê như một gă trai thất t́nh. Như chưa bao giờ thấy ḿnh cô đơn đến thế, tôi khờ khạo mong t́m lại dấu chân em ngày nào. Nhưng sóng vỗ đă thổi tung bờ cát, xóa phẳng lỳ mọi dấu vết, mọi dư âm, mọi phút giây đẹp đẽ. Tôi châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi và nhả khói. Khói thuốc nhạt nḥa, làm mắt tôi cay xé, h́nh dung em hiện hữu rơ rệt mà thật khó nắm bắt, cứ mơ hồ, viển vông…

Tôi thức dậy vào một buổi sáng sau cơn mưa. Không gian mát lạnh và tươi mới. Biển trong xanh thổi vào tôi một luồng sinh khí lạ. Cả đêm qua tôi không ngủ để miên man t́m lối thoát cho những suy nghĩ cũ. Lần này về Hà Nội, tôi sẽ phải làm những việc đáng lẽ ḿnh đă phải làm từ lâu. Có lẽ tôi sẽ không để mất em cho dù với bất cứ lư do ǵ nữa. Công việc ư? Tiền bạc ư? Địa vị ư? Tôi sẽ làm lại được tất cả chỉ cần thêm một quăng thời gian. Nhưng nếu để mất em trong đời th́ tôi biết, tôi sẽ không thể t́m ai có thể thay thế được nữa. Em là tất cả những ǵ có ư nghĩa tôi muốn hướng tới lúc này. Tôi sẽ làm được và nhất định sẽ dành lấy được hạnh phúc đang đến rất gần kề bên cuộc đời ḿnh.
Cứ nghĩ phút giây ̣a vỡ khi nói với em tất cả mọi nghĩ suy tôi lại càng háo hức với chuyến bay trở về trong đêm nay. Gió thổi từng cơn mát lạnh xua tan mọi ưu tư đè nặng… Tôi đặt gói quà nhỏ đă chuẩn bị từ trước cho em vào một góc vali. Ḷng khấp khởi như một kẻ mới tập tễnh mới bước vào con đường yêu vậy…

winterdays
29-07-2009, 10:26 AM
Hân lặng lẽ ngồi bên tách cafe đă nhạt màu v́ nước đá trong một góc quán quen. Miên man trong khúc nhạc Trịnh du dương. Ánh mắt Hân buồn rượi, vô hồn khi vân vê trên tay tờ đơn xin nghỉ việc của ḿnh. Cô thực sự lưỡng lự với quyết định này. Thực sự cô không muốn rời khỏi công ty – nơi cô đă thực sự gắn bó, đă thực sự yêu thương và quan trọng nơi có một người cô luôn trộm nhớ. Nhưng nếu ở lại th́ nỗi đau sẽ ngày càng lớn dần lên khi ngày ngày Hân phải chứng kiến anh và Hải Minh quấn quưt bên nhau.

Anh luôn lạnh lùng với cô như thế. Thỉnh thoảng lắm cô mới có thể bắt gặp ánh mắt anh tŕu mến nh́n cô nhưng chỉ là như cơn gió thoảng qua thôi. Đặc biệt từ khi Hân chuyển sang pḥng làm việc mới, anh càng trở nên xa lạ. Hân biết, anh sẽ măi măi không thuộc về ḿnh. Hân có là ǵ đâu ngoài hành trang của một cô bé vừa ra trường ấp ủ chỉ toàn là ước mơ và khát vọng. Người con gái đi bên anh bây giờ hơn hẳn cô về mọi mặt, làm sao Hân không thể cho ḿnh một chút hy vọng dù chỉ là nhỏ nhoi nhất! Hân gấp lá đơn một cách gọn ghẽ rồi cho vào túi, ngày mai nhất định cô sẽ nộp nó.
Tôi mở máy, một ḍng tin nhắn của Hải Minh hiện ra: “Cưng ơi, đi ăn tối cùng em nhé! Em có một bất ngờ dành cho anh!”.

- Cái ǵ? Anh sắp làm bố ư?

Tôi há hốc trước cái “bất ngờ” mà Hải Minh dành cho, không dám tin đó là sự thật. Khi bao nhiêu dự định chưa kịp làm cho em th́ tôi đă phải mang lấy một thiên chức ngoài mong muốn. Hay chăng tôi đang phải trả giá cho những thiếu suy nghĩ và cách sống vô lối của ḿnh. Tôi lặng người trong ṿng tay ôm xiết nũng nịu của Hải Minh:

- Bố mẹ em rất mừng khi biết tin và định tổ chức lễ cưới cho chúng ḿnh trong tháng này luôn. Mai anh qua nhà ăn cơm để bàn bạc kế hoạch với ông bà luôn nhé!

- ...

Tôi trầm ngâm không biết nói ǵ ngoài tiếng thở dài vô vọng.

- Anh làm sao thế, anh không vui à? - Hải Minh tỏ vẻ khó chịu trước thái độ không lấy ǵ làm hồ hởi của tôi.

- Không, chỉ là v́ anh bất ngờ quá!

Tôi biết phải làm thế nào ngoài lời nói dối ấy nữa. Số phận dường như đă sắp đặt cho tôi con đường này, đă cố thoát ra mà không thể nào thoát nổi. Số phận cho tôi gặp em để rồi không bao giờ có được em. Ngay cả lúc đă quyết định cho ḿnh một lối thoát để được đến bên đời em th́ lại bị trói buộc bởi sợi dây vô h́nh. Tôi quyện vào men say, đêm đen đặc quánh, thấy trước mặt ḿnh không c̣n một hướng đi nào tươi sáng nữa mà dày đặc những mù mây. Tôi vân vê gói quà nhỏ chuẩn bị cho em trong ngày về, nước mắt cứ tràn ra chua xót. Thế là mọi ước mơ, mọi dự định đều tan thành mây khói. Con đường tôi đi đă thực sự lệch hướng mất rồi...

Tôi run run cầm trên tay lá đơn xin nghỉ việc của em mà không biết làm ǵ ngoài việc chua xót đặt bút kư tên đồng ư. Em nghỉ, một khoảng trời b́nh yên và trong xanh nhất của tôi tan biến. Một chút hạnh phúc nhỏ nhoi tưởng có thật giờ cũng thoáng qua như làn khói thuốc. Kế hoạch đám cưới của tôi và Hải Minh đă được chuẩn bị một cách kỹ càng, tôi không c̣n có thể bước lùi được nữa. Măi măi trong cuộc đời, em và tôi ngược phía không có nhau. Lẽ nào là có duyên mà không thành phận? Chưa bao giờ trong cuộc đời tôi thấy ḿnh chống chếnh hơn thế nữa. Lặng lẽ, tôi muốn t́m cho một góc b́nh yên – dù chỉ là b́nh yên lần cuối, trước khi bước sang một trang đời mới mà tôi biết chắc rằng hạnh phúc sẽ là một điều ǵ đó quá xa vời.

Tôi trở về với biển trong những ngày độc thân cuối cùng. Có lẽ đó là nơi duy nhất tôi muốn đến, nơi duy nhất tôi đối diện với bản thân và thấy ḿnh là kẻ thua cuộc. Người ta nh́n tôi với vẻ bênh ngoài hào nhoáng, ai chẳng coi đó là kiểu mẫu để ước mơ. Có biết đâu tôi là thằng đàn ông hèn nhát nhất thế gian. Tôi yêu em và tôi biết em cũng yêu tôi, tại sao tôi lại không thể đến được với người con gái đích thực trong đời ḿnh. Những vết nhơ đă là bước cản, đẩy tôi vĩnh viễn xa em, mất em. Tôi giẫm lên những con sóng mà thấy dưới chân ḿnh bỏng rát, cả trái tim nữa – cũng bỏng rát và đớn đau. Em bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, ngỡ ngàng như một giấc mơ:

- Anh Huy...

- Ủa, sao em lại ở đây?

- Em muốn dành cho ḿnh một chút thời gian thoải mái, trước khi t́m một công việc mới!

- Hân, Anh xin lỗi...

- Ǵ cơ ạ?

Mắt em mở to, tṛn xoe hồn nhiên cố vờ không hiểu. Câu hỏi cố t́nh cắt ngang những điều tôi định nói. Em hiểu tôi nhưng lúc nào cũng thế, cố vờ không hiểu để cho tôi không phải khó xử. Nhưng thẳm sâu, tôi biết, em cũng như tôi lúc này đây. Bế tắc và vô vọng. Em nh́n tôi rồi lặng lẽ từ biệt. Đôi mắt em ầng ậng nước, cố để không rơi, không ̣a vỡ. Tôi muốn ôm chặt lấy em để thỏa sức nhớ, thỏa sức yêu… Nhưng c̣n có ư nghĩa ǵ nữa đâu. Tôi thỏa được ḿnh nhưng chính lại làm em bị tổn thương nhiều hơn. Tôi đứng lặng, đau đớn nh́n bóng dáng em dần khuất, thấy như một điều ǵ đó thật lớn lao vừa vụt khỏi tầm tay ḿnh, rơi vỡ.

“… Ḿnh đă quay đi nhưng bước chân cố thật chậm. Ḿnh muốn anh gọi tên ḿnh lúc đó. Ḿnh sẽ không ngần ngại để quay lại, sẽ chạy thật nhanh để ôm chầm lấy anh, lấy hết can đảm để xiết chặt anh trong nụ hôn có thể. Biết sẽ chẳng thể thay đổi được điều ǵ nữa, nhưng ít ra chỉ trong một phút giây ngắn ngủi, ḿnh được là chính ḿnh, được sống trong những yêu thương thực sự. Có lẽ với ḿnh lúc này đây chỉ cần có thể và như thế là sẽ đủ để lấp đầy quá nhiều điều c̣n đang dang dở. Ḿnh sẽ yên ḷng để ra đi. V́ ḿnh biết, anh có nỗi khổ của riêng anh. Và ḿnh chấp nhận, chấp nhận nói lời từ biệt để cho mọi thứ có thể trọn vẹn nhất. Nhưng không như ḿnh mong muốn, anh đă không gọi tên, đă không cho ḿnh có cơ hội quay lại. Ḿnh yếu đuối đến nỗi cũng không dám sống với cảm xúc thật của ḿnh lúc đó. Chỉ thấy ḷng thắt lại, nước mắt cố giữ nhưng khi quay đi lại tràn ra khi nghĩ anh đang dần xa ở phía sau. Sự xa cách đó sẽ là măi măi… Ḿnh và anh quá hiểu điều ǵ đang xảy ra. Nhưng một ranh giới vô h́nh nào đó lại có sức cản ngăn đặc biệt để không ai dám bước qua giới hạn. Người đi cố giữ hạnh phúc cho người ở lại, c̣n kẻ đứng lại lại sợ làm tổn thương khi người đi đă quyết bước chân ḿnh. Kết thúc trở nên dang dở đến quặn ḷng…”. Hân thả tung những suy nghĩ, để cho nó bay đi và vỡ tan như bong bóng xà pḥng.


"Tôi muốn chạy theo để nắm lấy bàn tay em lần cuối, nhưng cát dưới chân bỏng rát như cố t́nh níu giữ bước đi. Có phải ĐỊNH MỆNH là một điều ǵ đó có sức mạnh thật ghê gớm mà ḿnh dù cố gắng bao nhiêu con người ta cũng không thể nào thay đổi được. Em và tôi măi măi bước trên hai phía con đường không có nhau. Sẽ c̣n chống chếnh, c̣n dằn vặt, c̣n khổ đau rất nhiều nữa. Chỉ ước sao phía con đường em đi ấy, hạnh phúc sẽ trải đều trên mỗi bước chân, để em có thể quên đi ở một góc trời nào đó, có thể rất gần, nhưng cũng có thể xa xôi, một người lặng lẽ hoài mong và luôn hướng về em để nguyện cầu, để chúc phúc cho em, em nhé"!