memory0281
03-08-2009, 11:01 AM
Ngày anh cưới vợ em mặc chiếc áo màu cánh sen, hở cổ và chiếc váy dài màu trắng sữa. Dáng h́nh mảnh mai, mái tóc ngắn rẽ ngôi một bên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, đầu ngẩng cao và ánh nh́n lạnh băng kiêu hănh, em đă xuất hiện trước anh trong h́nh hài anh chưa bao giờ được trông thấy.
Anh yêu, anh là một người mù
Nên em đâu dám trách
C̣n em, em có nguyên đôi mắt
Song chẳng để làm chi...
(Ha-lin Po-xvat-tôp-xka)
Chúng ta gặp lại nhau vào một ban mai cuối thu.
Trên băi cỏ cạnh ghế đá công viên chúng ta cùng ngồi, hai đứa bé xinh xắn đang mải mê nghịch ngợm những chiếc lá bàng đỏ, những bông hoa cỏ vàng, những trái bằng lăng khô mà chúng mới tha thẩn lượm nhặt về. Giọng nói, tiếng cười hồn nhiên của chúng ḥa cùng tiếng chim hót thánh thót văng vẳng đâu đó. Hai đứa bé ấy chính là hai đứa cháu út ít của chúng ta.
Bên hồ. Mặt nước trong veo, vơi cạn, lăn tăn sóng gợn. Cây phượng cao lớn vững chăi vươn những nhánh cành thanh mảnh về phía bầu trời xanh thẫm lạ lùng. Một ngày cuối của mùa thu. Nắng vàng hoe da diết. Những chiếc lá phượng bé bỏng, li ti, già nua, vàng úa cuối cùng c̣n vương vấn trên cây bị cơn gió heo may bứt xuống. Bay, bay măi. Lá phượng rơi lên tay, chạm vào mặt, bám lên mái tóc và áo quần chúng ta.
Có thể, đó cũng là cây phượng con cháu của loài cây tuổi trẻ chúng ta đă từng ghi dấu. Ngày xưa, những ngày đă lâu lắm rồi, cây phượng gù ấy đổ nghiêng thân về phía ḷng hồ. Những chiếc cành mảnh mai của nó ḷa x̣a trên mặt nước. Tưởng như sẽ chạm hẳn vào mặt hồ mà rồi lại dè dặt run rẩy cách xa...
* * *
- Đến tận ngày cưới, em tới, chỉ cần em nói: Anh hăy kết thúc ngay tṛ đùa này đi! Anh đừng làm em đau khổ nữa! Một lời thôi, anh cũng sẵn sàng từ bỏ tất cả, cam ḷng bị nguyền rủa, cam chịu mắc nợ cả đời với người con gái kia để đi cùng em, chạy trốn cùng em đến bất cứ nơi nào cả hai chúng ta cảm thấy b́nh yên và hạnh phúc. Nhưng em đă không làm như thế...
- Em vẫn c̣n nhớ. Ngày anh cưới vợ em mặc chiếc áo màu cánh sen, hở cổ và chiếc váy dài màu trắng sữa. Dáng h́nh mảnh mai, mái tóc ngắn rẽ ngôi một bên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, đầu ngẩng cao và ánh nh́n lạnh băng kiêu hănh, em đă xuất hiện trước anh trong h́nh hài anh chưa bao giờ được trông thấy. Xinh đẹp, dịu dàng, trẻ trung, trang trọng và xa cách vô cùng. Rất nhiều người trai trẻ nh́n theo và mỉm cười thân thiện với em. Như một đôi rất yêu nhau, em khoác tay đi bên anh ấy, hồn hậu, nhiệt thành chúc mừng anh như cầu chúc cho người bạn thân thiết.
...Suốt buổi, anh ấy luôn phải nắm rất chặt lấy tay em, đôi lúc c̣n khẽ lắc lắc, như muốn nhắc: Chị vững vàng lên nhé. C̣n có tôi đang bên cạnh chị đây này!
Dĩ nhiên là em làm sao quên được vai diễn của ḿnh. Em đă cố t́m gặp và nhờ cậy một chàng trai trẻ đóng vai người yêu để đi dự đám cưới của người yêu cũ. Có vẻ như ảnh hưởng trích đoạn bộ phim tâm lư hoặc trang tiểu thuyết t́nh cảm buồn thảm nào đó. Nhưng anh ấy đă nhận lời. Có thể, v́ sự chân thật của em. Có thể, v́ anh ấy cũng có trong ḿnh tố chất của người nghệ sỹ: Đồng cảm, dễ sẻ chia, giàu ḷng trắc ẩn và nhiệt thành!
Em lặng lẽ nh́n cô dâu đi bên cạnh anh. Nghe nói, cô ấy kém em vài tuổi nhưng v́ ngày cưới phải mang trên người quá nhiều đồ trang sức cộng với khuôn mặt trang điểm hơi kỹ càng nên có vẻ nặng nề, khô cứng và già dặn. Cô ấy khoẻ mạnh, lộng lẫy, cân đối, hiểu biết và vui vẻ là được rồi. Em nghĩ và thành thật tin vào hạnh phúc của anh. Vậy mà không hiểu sao khi tan tiệc, ra cửa, chạm vào nụ cười và lắng nghe giọng nói cảm ơn bè bạn của cô ấy em lại thấy có điều ǵ đó bất ổn... Nhưng em vội vàng xoá đi ư nghĩ này. Chỉ là linh cảm thoáng qua, linh cảm của một người đa đoan, mẫn cảm mà rơ ràng không nên như thế đối với cô gái đă có được anh trong đời. Trở về nhà, em ngă ngay xuống gối. Mệt nhoài, buồn thảm, trái tim cũng như quỵ xuống v́ phải trải qua t́nh huống quá sự chịu đựng của ḿnh.
Anh yêu, anh là một người mù
Nên em đâu dám trách
C̣n em, em có nguyên đôi mắt
Song chẳng để làm chi...
(Ha-lin Po-xvat-tôp-xka)
Chúng ta gặp lại nhau vào một ban mai cuối thu.
Trên băi cỏ cạnh ghế đá công viên chúng ta cùng ngồi, hai đứa bé xinh xắn đang mải mê nghịch ngợm những chiếc lá bàng đỏ, những bông hoa cỏ vàng, những trái bằng lăng khô mà chúng mới tha thẩn lượm nhặt về. Giọng nói, tiếng cười hồn nhiên của chúng ḥa cùng tiếng chim hót thánh thót văng vẳng đâu đó. Hai đứa bé ấy chính là hai đứa cháu út ít của chúng ta.
Bên hồ. Mặt nước trong veo, vơi cạn, lăn tăn sóng gợn. Cây phượng cao lớn vững chăi vươn những nhánh cành thanh mảnh về phía bầu trời xanh thẫm lạ lùng. Một ngày cuối của mùa thu. Nắng vàng hoe da diết. Những chiếc lá phượng bé bỏng, li ti, già nua, vàng úa cuối cùng c̣n vương vấn trên cây bị cơn gió heo may bứt xuống. Bay, bay măi. Lá phượng rơi lên tay, chạm vào mặt, bám lên mái tóc và áo quần chúng ta.
Có thể, đó cũng là cây phượng con cháu của loài cây tuổi trẻ chúng ta đă từng ghi dấu. Ngày xưa, những ngày đă lâu lắm rồi, cây phượng gù ấy đổ nghiêng thân về phía ḷng hồ. Những chiếc cành mảnh mai của nó ḷa x̣a trên mặt nước. Tưởng như sẽ chạm hẳn vào mặt hồ mà rồi lại dè dặt run rẩy cách xa...
* * *
- Đến tận ngày cưới, em tới, chỉ cần em nói: Anh hăy kết thúc ngay tṛ đùa này đi! Anh đừng làm em đau khổ nữa! Một lời thôi, anh cũng sẵn sàng từ bỏ tất cả, cam ḷng bị nguyền rủa, cam chịu mắc nợ cả đời với người con gái kia để đi cùng em, chạy trốn cùng em đến bất cứ nơi nào cả hai chúng ta cảm thấy b́nh yên và hạnh phúc. Nhưng em đă không làm như thế...
- Em vẫn c̣n nhớ. Ngày anh cưới vợ em mặc chiếc áo màu cánh sen, hở cổ và chiếc váy dài màu trắng sữa. Dáng h́nh mảnh mai, mái tóc ngắn rẽ ngôi một bên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, đầu ngẩng cao và ánh nh́n lạnh băng kiêu hănh, em đă xuất hiện trước anh trong h́nh hài anh chưa bao giờ được trông thấy. Xinh đẹp, dịu dàng, trẻ trung, trang trọng và xa cách vô cùng. Rất nhiều người trai trẻ nh́n theo và mỉm cười thân thiện với em. Như một đôi rất yêu nhau, em khoác tay đi bên anh ấy, hồn hậu, nhiệt thành chúc mừng anh như cầu chúc cho người bạn thân thiết.
...Suốt buổi, anh ấy luôn phải nắm rất chặt lấy tay em, đôi lúc c̣n khẽ lắc lắc, như muốn nhắc: Chị vững vàng lên nhé. C̣n có tôi đang bên cạnh chị đây này!
Dĩ nhiên là em làm sao quên được vai diễn của ḿnh. Em đă cố t́m gặp và nhờ cậy một chàng trai trẻ đóng vai người yêu để đi dự đám cưới của người yêu cũ. Có vẻ như ảnh hưởng trích đoạn bộ phim tâm lư hoặc trang tiểu thuyết t́nh cảm buồn thảm nào đó. Nhưng anh ấy đă nhận lời. Có thể, v́ sự chân thật của em. Có thể, v́ anh ấy cũng có trong ḿnh tố chất của người nghệ sỹ: Đồng cảm, dễ sẻ chia, giàu ḷng trắc ẩn và nhiệt thành!
Em lặng lẽ nh́n cô dâu đi bên cạnh anh. Nghe nói, cô ấy kém em vài tuổi nhưng v́ ngày cưới phải mang trên người quá nhiều đồ trang sức cộng với khuôn mặt trang điểm hơi kỹ càng nên có vẻ nặng nề, khô cứng và già dặn. Cô ấy khoẻ mạnh, lộng lẫy, cân đối, hiểu biết và vui vẻ là được rồi. Em nghĩ và thành thật tin vào hạnh phúc của anh. Vậy mà không hiểu sao khi tan tiệc, ra cửa, chạm vào nụ cười và lắng nghe giọng nói cảm ơn bè bạn của cô ấy em lại thấy có điều ǵ đó bất ổn... Nhưng em vội vàng xoá đi ư nghĩ này. Chỉ là linh cảm thoáng qua, linh cảm của một người đa đoan, mẫn cảm mà rơ ràng không nên như thế đối với cô gái đă có được anh trong đời. Trở về nhà, em ngă ngay xuống gối. Mệt nhoài, buồn thảm, trái tim cũng như quỵ xuống v́ phải trải qua t́nh huống quá sự chịu đựng của ḿnh.