PDA

View Full Version : Cuộc t́nh buồn


winterdays
04-08-2009, 03:53 PM
Cô đứng lại cuối đường. Chiều hanh hao nắng. Cô t́m giữa người ồn ă đi qua, cảm thấy ḿnh xa lạ với tất cả. Từ ngày xa anh, từ ngày mất anh, từ ngày cô biết ḿnh yêu anh, yêu đau đớn, yêu khổ sở. Từ ngày cô biết cuộc t́nh đó không phải đơn giản là một cuộc phiêu lưu như ban đầu cô đă nghĩ. Từ ngày cô chông chênh đi tiếp một ḿnh...

1. Họ t́nh cờ quen nhau như định mệnh. Giống như người ta thường nói, trên đường đời tấp nập, họ t́nh cờ vướng vào nhau, lạ lùng và đơn giản lắm. Cô không đ̣i hỏi ǵ ở nơi anh, cũng không mưu cầu bất cứ điều ǵ cho riêng ḿnh. Bên anh, cô cảm thấy như ḿnh đă thực sự t́m được chỗ dựa vững chăi mà bấy lâu t́m kiếm.

Anh chững chạc, từng trải, có một nét phong trần ǵ đó mà cô chỉ có thể nói với anh rằng thấy anh rất đáng yêu. Cô thật ḷng chia sẽ cùng anh mọi thứ, cả những ước mơ, những kỷ niệm, những vui buồn vụn vặt... Cô trải ḷng ḿnh cùng anh như một cô bé con trải ḷng với người bạn lớn.

Cô bỏ lại sau lưng tuổi thơ thiếu vắng sự quan tâm của cha, bỏ lại thời thiếu nữ buồn tênh v́ những mối t́nh vô vị. Bỏ cả cảm giác áy náy và day dứt khi biết anh cả đời này, kiếp này chẳng thể nào là người đàn ông của riêng ḿnh. Song, cô không hối tiếc, không ân hận v́ đă quen anh.

Cô nói rằng, chuyện giữa anh và cô chẳng có ǵ ràng buộc đâu. Như một cuộc phiêu lưu, khi nào không thích nữa th́ anh cứ dừng chân. Biết đâu cô sẽ đi t́m một cuộc phiêu lưu mới, vui hơn...

Chỉ có cô mới thật hiểu, đằng sau vẻ ngông nghênh và bất cần đó. Cô thật mềm yếu biết bao nhiêu. Tâm hồn cô mong manh và dễ vỡ...

2. Anh nhắn tin hỏi cô muốn bắt anh đền ǵ? Một nụ hôn hay một ṿng tay thật chặt? Và cô đùa giỡn hỏi lại, em muốn cả hai, anh có "sốc" không?! Anh hỏi, em không cảm thấy lạ lùng ǵ với anh hay sao? Cô nhẹ lắc đầu, thoáng cười, cô cũng không hiểu nữa, nói chi anh.

Buổi sáng thành phố có mưa nhẹ. Cô t́m nhạc trên mạng, gửi vào điện thoại của anh bài "Cà phê một ḿnh". Anh nhắn lại, buồn sao em, đi cà phê với anh nhé? Cô bằng ḷng, cảm thấy như ḿnh bay lên trên con đường chạy đến bên anh. Họ không đi cà phê như dự định ban đầu.

Căn pḥng màu kem nhạt. Áo anh cũng màu kem nhạt. Màu anh yêu thích. Cô nằm trong ṿng tay anh, cảm thấy ḿnh là người đàn bà hạnh phúc nhất trên trần gian này. Anh gh́ cô trong ṿng tay rắn rỏi, hôn nồng nàn lên môi cô. Cô muốn khóc v́ tủi thân, khi nghĩ ḿnh đă chẳng c̣n ǵ để dâng tặng anh.

Và cô nghe anh th́ thầm hát một bài t́nh ca nào đó, nghe vừa lạ lùng, vừa thân quen một cách khó hiểu. Như họ từng bên nhau rất nhiều ngày tháng, như họ đă trải cùng nhau rất nhiều kỷ niệm. Như họ từng rất thân nhau, thất lạc nhau, và giờ họ t́nh cờ t́m lại được nhau, cuốn vào nhau như trong cuộc phiêu lưu t́nh ái mà cô đă ích kỷ tự nhủ rằng ḿnh chẳng bao giờ thèm nặng t́nh. Chao ôi, nào có mấy ai trong nhân gian này đo lường được lư lẽ con tim ḿnh?

3. Rồi cô xa anh, cũng nhanh chóng như khi họ đến với nhau. Cô xa anh giữa lúc ḷng c̣n yêu anh mê đắm, giữa lúc cô đang nhớ anh điên cuồng nhất. Cô không c̣n lựa chọn nào khác.

Cô chẳng thể nào đi tiếp cuộc phiêu lưu cùng anh khi ḷng ḿnh luôn day dứt, dằn vặt v́ những điều không thật. Mà những điều không thật đó, phải đến tận khi xa anh rồi cô mới hiểu. Cô như cơn mưa rào mang đến một chút mới lạ, một chút mát mẻ, một chút đam mê nhất thời nơi anh mà thôi. Rồi tạnh mưa, anh bước qua đời cô cũng nhẹ nhàng và chóng vánh như khi anh đến.

4. Cô vẫn luôn khó ngủ. Cô nhớ căn pḥng màu kem, nhớ áo màu kem của anh quay quắt. Đêm, cô lên mạng, vào địa chỉ trang web anh từng giới thiệu, nghe lại bài hát cũ, thấy ḷng ḿnh rả rời v́ tuyệt vọng như một người con gái mới biết yêu lần đầu. Họ vẫn ở chung một thành phố, vẫn vào chung một trang web quen thuộc, vẫn thỉnh thoảng đi ngang căn pḥng màu kem cũ... Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ có cô là không c̣n có anh bên cạnh.

Cô mở chế độ giấu số, bấm nút gọi. Bên kia là bài nhạc chờ quen thuộc mà có lần cô đùa "cả mạng di động này chắc chỉ có anh cài" vang lên. Tim cô nhói đau, cảm giác rờn rợn trên da thịt mỗi khi nghe giai điệu đó. Anh alô, cô lặng thinh, nuốt vào ḷng giọng nói của người ḿnh yêu, giọng nói mà cả trong những giấc mơ khuya cô vẫn thường nghe thấy.

Cô nuốt vào trong ḷng những yêu thương, những mong nhớ bao ngày tháng. Cô nín thở nghe anh alô, alô với khoảng thỉnh lặng trong cô, với những giọt nước mắt cô cố giấu mà vẫn cứ âm thầm tràn ra. Cho măi đến khi anh bực ḿnh cúp máy, cô tháo dây buộc tóc, rồ ga.

Con đường mới mở về khuya vắng và rộng mênh mông. Cô phóng như bay. Tóc cô bay ngược theo gió, rối tung.

Cô nghĩ về anh, nghĩ về cô, nghĩ về mối nhân duyên trong cuộc đời này... Gió đùa lạnh buốt trên mặt, trên tóc. Có hạt bụi nào vô t́nh bay ngang mắt cô, cay xé...
Hoàng My