PDA

View Full Version : Điều kỳ diệu


winterdays
04-08-2009, 04:26 PM
Ôi trời, trên trái đất này, đàn ông chết hết rồi hay sao, mày lại đi yêu một ông già bỏ vợ, lại c̣n con đàn, cháu đống thế kia. Mày có điên không th́ bảo. Mới nghe qua câu chuyện t́nh yêu của tôi với Quang, Hằng, cô bạn gái thân, đă giăy năy như đỉa phải vôi. Nó phản đối kịch liệt, với những lời chỉ trích thật khó nghe.

Thật ra, nó thương tôi nên mới nói thế. Nhưng nó đă hơi cường điệu khi gọi Quang là “ông già”, v́ anh chỉ hơn tôi mười tuổi. Anh có hai đứa con riêng mà nó lại bảo “con đàn, cháu đống”. Đúng là “Ưa th́ củ ấu cũng tṛn, không ưa bồ ḥn cũng méo”. Mọi thứ đối với tôi đều hết sức b́nh thường, sao với mọi người lại trở nên to tát và trầm trọng thế nhỉ.

Tôi vốn được coi là người có trái tim lạnh lùng, băng giá. Suốt cả thời sinh viên tôi chẳng yêu ai và cũng chẳng mấy khi để ư đến chuyện yêu đương. Suốt ngày chỉ chăm chăm vào việc học hành. Đến nỗi bọn bạn trong lớp bảo tôi là chiếc đồng hồ báo thức. Cứ nh́n cách tôi ngồi học trên chiếc giường ở kư túc xá th́ biết. Sáng xoay hướng Đông, chiều xoay hướng Tây, ngày nào cũng như ngày nào.

Đến khi ra trường, bạn bè đều yên bề gia thất, tôi chẳng mấy vội vàng. Mặc dù xung quanh tôi không ít chàng trai muốn trồng cây si. Kể ra tôi thuộc dạng dễ thương, vóc người nhỏ nhắn nên nom trẻ hơn so với tuổi. Hơn nữa, tôi là người hay tin vào số mệnh. Hồi trước có thầy bói bảo số tôi nếu lấy chồng sớm th́ phải qua hai lần đ̣. C̣n không th́ lấy người đă qua một đời vợ mới được hạnh phúc.

Chẳng biết lời thầy phán đúng được mấy phần trăm, nhưng số phận đă đưa anh đến với tôi. Trong một cuộc gặp đối tác, tôi đă gặp anh. Anh hào hoa, đẹp trai, là Trưởng pḥng kinh doanh của một doanh nghiệp đang ăn nên làm ra. Lần đầu tiên, anh mời tôi đi ăn cơm, tham quan một số nơi công ty anh đang quản lư khai thác.

Càng tiếp xúc, tôi càng nhận thấy anh là người có kiến thức, hiểu biết sâu rộng, từng trải, hiểu tâm lư phụ nữ. Mới gặp anh, tôi đă có cảm giác như đă thân quen từ lâu. Ngay từ cái nh́n đầu tiên, tôi như người bị thôi miên và cảm giác anh chính là một nửa cuộc đời ḿnh. Anh sinh ra là để cho tôi.

Gặp anh tôi biết thế nào là t́nh yêu, là nỗi nhớ nhung. Cách nói năng, cử chỉ ánh mắt của anh như hút hồn tôi. Càng ngày tôi càng thấy yêu anh hơn. Kể cả khi tôi biết anh là người đàn ông đă có vợ và hai con. Cuộc hôn nhân của anh không hạnh phúc và hai người đă chia tay nhau hơn ba năm nay. Hai đứa con sống với anh.

Mẫu đàn ông như anh thiếu ǵ con gái đẹp theo đuổi, nhưng anh đă không yêu ai từ ngày đó. Một phần v́ công việc quá bận rộn, một phần v́ anh sợ hai đứa con nhỏ bị thiệt tḥi. Nhưng thật lạ kỳ, khi gặp tôi, anh có linh cảm đặc biệt và yêu tôi ngay từ cái nh́n đầu tiên. Nhưng mặc cảm v́ ḿnh đă qua một đời vợ, anh đă không dám nói.

Măi sau này khi có dịp anh mới thổ lộ ḷng ḿnh. Tôi yêu anh và quyết định sẽ cùng anh đi hết cuộc đời này. Nhất định thế.

Có lẽ người phản đối tôi quyết liệt nhất vẫn là mẹ. Bà khóc lóc, van vỉ tôi hăy b́nh tâm tĩnh trí để rời xa người đàn ông ấy. Mẹ có cái lư của mẹ. Mẹ lo cảnh con chung, con riêng... Nhưng với tôi, chỉ cần yêu và yêu thôi là đủ. Tôi có cái lư của kẻ đang yêu, đang si mê một cách chân thành... Tôi vẫn thường tự hào, yêu và đau khổ mới gọi là t́nh yêu.

Tôi sẳn sàng chấp nhận mọi thiệt tḥi để có anh. Cứ thế như hai kẻ si t́nh. Dù có lúc giận hờn, trách móc, nhưng rồi cả hai lại không thể rời xa nhau. Bất chấp mọi lời chỉ trích, khuyên can của mọi người.

Cũng có lúc buồn, tôi đă thử chia tay anh, nhưng lại không thể chịu nổi. Từng giờ từng phút tôi luôn nghĩ về anh. Người tôi cứ gầy rộc đi. Công việc chểnh mảng, chẳng làm ǵ cho ra hồn. Tôi cứ thẫn thờ như người mất hồn.

Không gặp được anh, tôi thấy ḷng hoang hoải. Mọi thứ dường như vô nghĩa đối với tôi. Anh cũng vậy. Nhiều lần đứng trên gác nh́n xuống, tôi thấy anh đứng hàng giờ chờ đợi tôi mở cửa. Anh đau khổ, già sọm đi trông thấy.

Nh́n thấy anh, tôi không thể ḱm ḷng được nữa. Chúng tôi lao vào nhau như thể đă cách xa hàng thế kỷ. Chúng tôi hiểu rằng, không thể thiếu nhau trong suốt quăng đời c̣n lại. Dù có rất nhiều rào cản nhưng tôi vẫn tin vào anh, tin vào t́nh yêu của chúng tôi.

Cuối cùng bố mẹ tôi cũng chấp nhận t́nh yêu của chúng tôi. Hơn mười năm trôi qua, tôi đă thật sự có cuộc sống hạnh phúc êm ấm bên người chồng tài hoa, giỏi giang và đầy trách nhiệm. Anh cố gắng bù đắp thật nhiều cho tôi.

Tôi thầm cảm ơn số phận đă cho tôi gặp anh, cảm ơn giây phút đầu tiên, những linh cảm tuyệt vời của số phận. Tôi không hề ân hận với sự lựa chọn của ḿnh. Đúng là trong cuộc đời này có biết bao nhiêu kẻ phải ḷng nhau ngay từ những phút giây đầu tiên, để rồi nên vợ, nên chồng. T́nh yêu lạ lùng thế đấy.