PDA

View Full Version : Bỗng muốn được làm... đàn bà


winterdays
07-08-2009, 08:51 AM
Ngân nhớ anh da diết, nhớ bàn tay mềm ấm của anh, nhớ bờ vai rắn rỏi, nhớ cả cái nhíu mày của anh mỗi lúc cô yêu sách một điều gì vô lý. Nỗi nhớ cồn cào gặm nhấm cô giữa đêm thanh vắng.

“Anh chờ em.Chờ đến khi nào em trao gửi anh những gì mà khi yêu, người ta thường dành cho nhau, anh không thích sự nửa vời”. Ngân giật mình khi đọc những dòng tin nhắn từ số điện thoại của anh.Thảng thốt… 24 tuổi, dẫu chưa nhiều trải nghiệm nhưng Ngân biết điều mà anh đang ẩn ý trong những dòng tin gửi cô lúc khuya vắng.

Tiếng dế nỉ non kêu, gợi về trong Ngân rất nhiều xúc cảm. Lâu lắm Ngân mới về quê ngoại, anh đi công tác, đã hai ngày không một dòng tin, không lời nhắn gửi, không cuộc điện thoại… Ngân bỏ lại đằng sau những xô bồ của phố xá để về quê. Trăng tràn trề qua song cửa sổ, Ngân để ngỏ tin nhắn, trở trăn trong tiếng dế, ánh trăng và miên man nỗi nhớ…

Thực sự Ngân nhớ anh da diết, nhớ bàn tay mềm ấm của anh, nhớ bờ vai rắn rỏi, nhớ cả cái nhíu mày của anh mỗi lúc cô yêu sách một điều gì vô lý. Nỗi nhớ cồn cào gặm nhấm cô giữa đêm thanh vắng. Hương nhài thoang thoảng càng khiến cô thổn thức, ghì thật chặt gối nhỏ vào lòng, cô nén tiếng thở dài sợ bà thức giấc, trong nồng ngái của mùi trầu mà bà vẫn ăn hàng ngày và của sự yên tĩnh này làm cô thấy nhớ phố khuya xa xa.

Cô muốn trở dậy gọi điện cho anh để được nghe giọng nói ngọt ngào, dí dỏm của anh. Ngân có thể nói chuyện với anh hàng tiếng đồng hồ không chán, cô thường không tắt điện thoại mỗi đêm chỉ để chờ đợi tiếng chuông tin nhắn Love you and love me chúc ngủ ngon mà anh dành riêng cho cô. Anh là người đàn ông đầu tiên bước vào cuộc đời của cô, phải thú nhận là Ngân rất yêu anh, yêu say đắm. Nhưng…. để dành cho anh những phút giây “trọn vẹn”, để đi tận cùng với anh những xúc cảm yêu thương là điều mà chưa bao giờ Ngân làm được.

Anh là người đàn ông rất tuyệt vời, giỏi giang, lịch lãm, là người mẫu người mà Ngân vẫn thầm ao ước.

Sinh ra trong một gia đình bình thường, bố mẹ là công chức ở một huyện nhỏ, Ngân vào đại học và luôn tâm niệm một điều cô phải học thật giỏi để có thể xin được việc giữa xã hội xô bồ này. Xinh xắn được nhiều chàng trai theo đuổi trong đó có cả những giảng viên trẻ của trường nhưng Ngân vẫn bỏ qua tất cả để cố gắng học thật tốt. Ra trường với tấm bằng Đỏ, Ngân dễ dàng xin vào một công sở. Từ đó, cô vẫn chưa yêu ai, vẫn đi sớm về muộn mỗi ngày với niềm tin tình yêu là duyên số, một ngày nào đó tình yêu sẽ đến.

Ngân gặp anh trong một tiệc cưới của bạn thân. Khi anh tới bàn Ngân để chạm cốc với anh chàng cùng bàn tiệc, sự cố nho nhỏ đã xảy ra, cái váy trắng của cô loang dài vệt bia vì một cú va chạm nhỏ. Cử chỉ ân cần và giọng nói ấm áp của lời xin lỗi từ anh đã ám ảnh Ngân từ đó. Rời tiệc cưới, Ngân thấy lên ôtô cùng anh là người phụ nữ xinh đẹp và sang trọng, ba bé nhóc một nam, hai nữ dễ thương, đáng yêu. Thoáng nhói đau trong tim, Ngân lặng lẽ cười, vậy ra anh đã là người đàn ông đeo nhẫn. Có bao giờ Ngân nghĩ duyên của mình là một người đàn ông đeo nhẫn đâu nhỉ?

Thế nhưng xúc cảm vẫn len lỏi trong Ngân mỗi ngày, Ngân vẫn để nhung nhớ xa xăm ấy âm ỉ trong trái tim nhỏ bé của mình. Nó cứ loang thấm trong tâm hồn cô khi Ngân biết người đàn ông đeo nhẫn ấy là bạn thân của sếp cô. Trong một lần sếp nhờ gửi văn bản, địa chỉ mail của anh đã lưu trong hộp thư của Ngân. Để từ đó, mỗi sớm mai, đến cơ quan, vào google talk, địa chỉ mail ấy sáng xanh chạm vào tim Ngân những xúc cảm buâng khuâng...


Rồi một lần:

Chào anh!

Hi, em.

Anh khỏe chứ ạ?

Uh, thanks, a khỏe, em là ai nhỉ? Anh xin lỗi vì không nhớ em.

Em là Ngân, làm ở…..

Àh, uh anh nhớ rồi.

Cứ thế đều đặn mỗi ngày, google talk vẫn sáng xanh nick của anh, câu chuyện của anh và Ngân trải dài… Chưa bao giờ Ngân nghĩ một Tiến sỹ kinh tế, một người có địa vị như anh lại gần gũi thân thương đến vậy. Anh kể Ngân nghe về tất cả, về công việc, về gia đình của anh, Ngân tâm sự với anh nhiều điều, về cả những chàng trai đang trồng cây si với cô, hay công việc nhỏ nhặt… Anh vẫn bỏ thời gian vàng ngọc mỗi ngày để lắng nghe cô nói. Dòng nước nhỏ ấy giờ không chỉ loang rộng mà hình như thấm sâu hơn trong trái tim Ngân. Một ngày không nghe anh nói, không nhận được tin nhắn của anh, Ngân thấy trống vắng vô cùng. Ngân biết cô đã yêu anh - người đàn ông đeo nhẫn. Cô và anh cứ lặng lẽ đến bên nhau từ lúc nào qua những dòng tin nhắn.

Anh đón em đi đâu đó nhé!

Anh xin lỗi…

Chẳng cần anh nói ra Ngân cũng biết xúc cảm mà anh và Ngân đã cố lảng tránh bấy lâu đã vỡ òa đằng sau những dấu chấm lạnh lùng trên bàn phím. Tình cảm là điều mà không ai có thể đoán được cũng chẳng thể ngăn lại khi đó là lẽ tự nhiên, anh giải thích cho Ngân vậy khi hai người gặp nhau.

Bên anh, Ngân đã sống với rất nhiều cảm xúc yêu thương, giận hờn, nhung nhớ thậm chí là khổ sở. Anh vẫn nhắn tin đều đặn mỗi ngày cho Ngân, và họ gặp nhau vào mỗi ngày cuối tuần. Là một người có địa vị, Ngân biết có hàng trăm lý do để người đàn ông đeo nhẫn của cô ra khỏi nhà. Ngân chẳng bao giờ hỏi về gia đình của anh, còn anh vẫn dành quyền ưu tiên cho các chàng trai của Ngân. Ngân vô tư đón nhận tình cảm sự chăm sóc, yêu thương của anh với ý nghĩ thật giản đơn họ cần nhau, chia sẻ với nhau vì cuộc sống có nhiều điều để sẻ chia và không phải với ai cũng có thể như thế. Có những lúc bên anh, anh nói tình yêu là xúc cảm về tâm hồn và hòa hợp về thể xác…

Ái Vân

winterdays
07-08-2009, 08:55 AM
Một ý định táo bạo, liều lĩnh lóe lên trong đầu Ngân. Bất chấp mọi người nghĩ gì, bất chấp hậu quả sẽ ra sao, tự dưng, Ngân muốn được… làm đàn bà.

Nhưng cô vẫn nghĩ giữa anh và cô tình yêu sẽ chỉ có vế thứ nhất. Đơn giản vì Ngân không là bồ nhí của anh, chẳng bao giờ cô nhận từ anh một món quà hàng hiệu, một sự giúp đỡ nào đó về vật chất. Còn người đàn ông đeo nhẫn ấy rất tôn trọng Ngân mỗi khi hai người có dịp bên nhau. Chưa bao giờ Ngân và anh đi quá giới hạn. Có lẽ đó là điều đã làm Ngân tin vào sự bền vững giữa anh và Ngân.

Anh từng bảo anh muốn tình cảm giữa cô và anh là nhất thời nhưng có ý nghĩa, Ngân nghĩ và mong như thế. Ngân dịu dàng bên anh, sẻ chia cùng anh những bộn bề và xô bồ của cuộc sống. Thảng đôi lần Ngân đọc được trong ánh mắt anh khát khao hay câu bông đùa của anh "nếu em kể ai nghe chuyện chúng mình, sẽ chẳng bao giờ họ tin đâu Nhóc" hơi làm cô suy nghĩ, Nhưng rôi cô vẫn cười và tin tưởng vì bên anh, Ngân vẫn có được sự vững chãi, yêu thương.

Cho đến hôm nay nhận được tin nhắn của anh sau mấy ngày không liên lạc, cô mới ngộ ra mọi điều. Cô lẳng lặng ngồi nghĩ và xâu chuỗi lại tất cả mọi hành động, cử chỉ từ trước đến giờ của anh. Cô thoáng chút rùng mình. Chưa bao giờ cô nghĩ rằng tình yêu của cô lại có thể ‘trần tục’ giống như những gì từ trước đến giờ cô đọc trên sách báo.

Trăng vẫn như ngày hò hẹn đầu tiên giữa hai người. Vẫn sáng trắng mờ ảo dịu dàng, chỉ có điều hôm nay Ngân một mình… Cô nhận ra những gì cô nghĩ về mối quan hệ giữa Ngân và người đàn ông đeo nhẫn ấy là điều quá huyền hoặc như ánh trăng kia. Anh từng bảo Ngân và anh đến với nhau vì lẽ tự nhiên và có lẽ nào giờ đây tất cả phải thuận theo tự nhiên để bền vững???

Tin nhắn vẫn để ngỏ giữa tiếng dế nỉ non, ánh trăng bàng bạc, mùi trầu nồng ngái phả ra từ bà ngoại, mùi cỏ mật trong vườn đêm, hương nhài thoang thoảng... Tất cả gọi dậy trong Ngân sự tĩnh tâm đến kỳ lạ, điều mà phố xá xa xa và sự xô bồ của nó chưa bao giờ đem lại cho Ngân.

Những ngày ở quê là những ngày thật bình yên, Ngân cùng bà đi chợ quê, ra đồng cùng lũ cháu, nhí nhảnh thả diều, lội ao mỗi chiều. Điện thoại tắt cả ngày, cô muốn khỏa lấp tất cả bằng sự yên bình và an lành nơi tuổi thơ Ngân đã sống.

Nhưng ai đó từng nói tình yêu như một con thú, đói thì nó sống, no thì nó chết, càng cố gắng để quên Ngân càng nhớ, cô vẫn biết sâu thẳm trong trái tim mình nỗi nhớ về anh, cô cố lấp nhưng nó chẳng thể nào đầy được. Dòng xúc cảm về anh vẫn vẹn nguyên trong Ngân như ngày đầu cô đã gặp… Một ý định táo bạo, liều lĩnh lóe lên trong đầu Ngân. Bất chấp mọi người nghĩ gì, bất chấp hậu quả sẽ ra sao, tự dưng, Ngân muốn được… làm đàn bà.



Chuyến xe đầu tiên của tuần đưa Ngân với trái tim thổn thức về với thành phố náo nhiệt. Ngân cố vùi đầu vào công việc. Vẫn không có dòng tin nhắn nào của anh. Ngân bắt đầu sốt ruột, cồn cào nhớ nhung, dãy số quen thuộc hiện lên trong đầu cô… Ngần ngừ rồi cô bấm máy nhưng trả lại cô là những tiếng tút dài vô vọng. Cô cố ghìm để nước mắt không trào ra nhưng nó cứ vỡ òa.

Đang gay gắt nắng, chợt trời đỏng đảnh đổ cơn mưa giông chiều hạ với những cơn gió xoáy thốc vào Ngân. Lặng lẽ đi trong mưa giữa lúc chiều đang nhanh buông xuống, những giọt mưa thấm lạnh, Ngân cứ đi để mong nỗi nhớ đừng âm ỉ, đừng da diết trong cô.

Và cũng chẳng hiểu vì sao, Ngân lại đến đó. Ngôi nhà có cái cổng màu xanh đang im lìm đóng. Ngân đang tìm người đàn ông cô yêu nơi vùng cấm, nơi mà anh và Ngân chẳng bao giờ nhắc đến trong những ngày đã qua, nơi mà hiện thực luôn nhắc cô không được tìm ở anh điều gì hơn những gì anh đã có thể dành cho cô. Lo lắng và nhớ nhung khiến cô không đừng được bước chân mình.

Loáng nước và đèn pha của chiếc xe ngược chiều hắt vào Ngân, không là nước không là cái màu vàng quạch làm Ngân bừng tỉnh mà là cay đắng, mặn chát khi Ngân kịp nhận ra người đàn ông đeo nhẫn của cô đang cùng gia đình trở về căn nhà của họ… có lẽ chị ấy đã ra đón anh sau chuyến công tác dài ngày…

Con tim ngốc nghếch của cô nghẹn đắng, mọi hư vô không còn bủa vây trái tim Ngân nữa… Cô bước đi…. mưa vẫn rơi lành lạnh Ngân sẽ bước về phía ấy, phía không anh - Người đàn ông đeo nhẫn…

Ái Vân

winterdays
07-08-2009, 09:03 AM
TY thật là khó hỉu, nó cứ cuốn ta đi lí trí cũng ko điều khiển được. Đúng là con tim ngốc nghếch............

tiger
07-08-2009, 09:34 AM
Tình yêu không thể trách điều gì, trách là trách số phận đốI xử vớI Ngân quá nghiệt ngã :60: