Gà Rừng
05-03-2009, 07:39 PM
Thấy bài thơ nì hay quá cóp về cho mọi người cùng coi nhưng chưa chắc mọi người ai cũng hiểu được đâu nhỉ...hihi:62:
Ta sẽ viết lên đầu sao trắng bạch,
Thủa quan hà, ly cách, cố nhân ơi.
Tay trao tay không nói được bằng lời,
Rồi từ đó, ta quê người, đất khách.
Rồi từ đó, thơ len vào ”cổ mạch”,
Và giang hồ hâm nóng những đêm côi
Buổi loạn ly nheo nhóc bốn phương trời,
Mà bạo ngược đã gây niêm thống trách.
Vụt nhớ chữ giao trì, thiết thạch.
Ta vội vàng trở lại cố hương xưa,
Thả hồn xanh lắng đợi dưới ngàn dừa.
Dâng người ngọc câu thơ tình áo sách.
Nhà ta đó em ơi vườn ly cách
Buổi sơ sinh khờ khạo bước chân theo.
Những bờ si, bến dại với thuyền nghèo.
Giao ân ái, trong lòng đời chuyển mạch.
Em không lại, bến đò xưa lau lách.
Vẫy đìu hiu nhắn đợi với ta rằng
Xe nhung gấm, đã vùi tình áo sách.
Ta buồn rầu, xé cấu mấy cung trăng
Và rượu rót, thơ dâng, ta phá phách,
Cười nghiêng nghiêng trời đất đã ngây ngô,
Tay nắm chặt để tung lời vĩnh viễn
Ngựa xe ai,bao biếm cái GIANG HỒ.
Ta sẽ viết lên đầu sao trắng bạch,
Thủa quan hà, ly cách, cố nhân ơi.
Tay trao tay không nói được bằng lời,
Rồi từ đó, ta quê người, đất khách.
Rồi từ đó, thơ len vào ”cổ mạch”,
Và giang hồ hâm nóng những đêm côi
Buổi loạn ly nheo nhóc bốn phương trời,
Mà bạo ngược đã gây niêm thống trách.
Vụt nhớ chữ giao trì, thiết thạch.
Ta vội vàng trở lại cố hương xưa,
Thả hồn xanh lắng đợi dưới ngàn dừa.
Dâng người ngọc câu thơ tình áo sách.
Nhà ta đó em ơi vườn ly cách
Buổi sơ sinh khờ khạo bước chân theo.
Những bờ si, bến dại với thuyền nghèo.
Giao ân ái, trong lòng đời chuyển mạch.
Em không lại, bến đò xưa lau lách.
Vẫy đìu hiu nhắn đợi với ta rằng
Xe nhung gấm, đã vùi tình áo sách.
Ta buồn rầu, xé cấu mấy cung trăng
Và rượu rót, thơ dâng, ta phá phách,
Cười nghiêng nghiêng trời đất đã ngây ngô,
Tay nắm chặt để tung lời vĩnh viễn
Ngựa xe ai,bao biếm cái GIANG HỒ.