PDA

View Full Version : Em đă quyến rũ anh như thế nào?


bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:31 PM
Đôi khi em tự hỏi là thật ra em đă quyến rũ anh, hay là ngược lại, chính anh mới là người giăng bẫy em. V́ đến bây giờ, em nghĩ về anh nhiều hơn là anh nghĩ về em.

Em - một cô gái b́nh thường vô cùng tận. Em không xinh một cách xuất sắc, em không giỏi một cách nổi bật, em không cá tính đến quái tính. Túm lại, về mọi mặt, em b́nh thường. Em ham ăn, thích ngủ nướng, lười làm việc và hay càu nhàu. Em có thích mua sắm, quan tâm đến ăn mặc, nhưng lại không theo một gu thẩm mỹ cố định nào cả. Có khi em mặc một chiếc váy dễ thương như búp bê, nhưng có khi em đóng ḿnh vào một bộ suit già cả trăm tuổi, có khi em lại lếch thếch quần ngố tụt với một cái áo phông rộng thùng th́nh.
Nói chung là em đang miêu tả một em trước khi gặp anh, b́nh thường vô cùng tận. Rồi, bỗng dưng em thay đổi,.

Lần hẹn đầu tiên với anh, là bắt đầu đông đó. Trời se se lạnh, em áo len kín trước mà hở sau, hở cả cái tấm lưng to như lưng con bề bề. Trước, trông em giản dị đơn sơ. Sau, em chỉ thiếu nước ưỡn ẹo là thành một cô hàng chính cống. Tốn công gây ấn tượng cho anh như thế, v́ anh lạ lắm, trong số những người đàn ông em gặp.


Anh là trưởng một pḥng giao dịch của một ngân hàng khá lớn, oai vật vă, ít nhất v́ anh mới ra trường được vài năm, điều đó làm cho mọi cô gái phải mơ ước. Em rất quan tâm đến điều đó, v́ em cũng học cùng ngành với anh, và tính lừa đảo anh để t́m một chỗ làm ngon lành. Lần đầu em biết anh, anh là bạn của anh bạn thân của em, và anh đă cop hết nick gái trong list friends của anh ấy để tán tỉnh. Và lần đầu biết anh ấy, có lẽ từ lâu lắm rồi, từ hồi em c̣n sinh viên.

Chúng ta thi thoảng chém gió nhau lúc rỗi việc. Em không thể nhớ nổi lần đầu nói chuyện với anh như thế nào. Nhưng em nhớ những lần nói chuyện đầu tiên, em ngang như cua c̣n anh lạnh như băng. Càng cua kẹp vào băng không ăn thua nhưng cũng phang cho tảng băng mấy phát úi ùi.

Rồi có một lần, càng cua xẹp, c̣n băng tan ra thành nước. Cua gặp nước, thở lên thở xuống. Sau này em sẽ không bảo " như cá gặp nước" nữa, mà em sẽ nói: "như cua gặp nước". Anh, tảng băng trôi lềnh phềnh đă biến thành triết gia củ chuối. C̣n em, cua càng biến thành cô học tṛ khoa triết ngây thơ... vô tội vạ. Mô típ kịch bản đẩy lên cao trào khi em phát hiện ra anh là đồng hương. Cái tính của em là hễ gặp ai đồng hương là y như rằng mới được. Ôi, đă triết gia lại c̣n đồng hương, trong mắt em anh dễ xương đến cả trăm lần.

Ngày đó em gần tốt nghiệp, và muốn về quê lập nghiệp. Gặp được anh lúc đấy, như một cái phao cứu sinh. Nghĩ vậy, em lên kế hoạch quyến rũ anh.

Trước tiên phải gặp mặt đă,
Và thế là buổi hẹn đầu tiên đă được em cho vào kịch bản.
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:32 PM
Có dịp trước khi bảo vệ luận văn, em về quê chơi với papa mama và các bạn thân yêu. Em đánh tiếng với anh, lúc nào về th́ ta cà phê cà pháo buôn gáo bán dừa anh nhể. Ừ, đă là đàn ông, lại là đàn ông ga lăng, sao dám chối một lời đề nghị dễ thương như thế cơ chứ lị.

Ồ, buổi hẹn bắt đầu rất củ chuối. Em đang say giấc trưa nồng, mà em ghét nhất đứa nào đánh thức em dậy vào buổi trưa, trừ bố mẹ em ra. Ấy thế mà chuông điện thoại rung, ấy thế mà em đă kịp nh́n thấy cái name " triết gia đại ca" gọi đến, ấy thế mà mắt em như sao sáng và bật dậy như tôm càng cong quưt lên trong nồi lẩu.
- Dạ?
- Em à.
- Dạ em
- Cà phê nhé?
( Mừng húi hụi)
- Ơ, thế trưa thứ 7 mới đi làm về anh không nghỉ ngơi đi một chút ạ?
- Có, anh chuẩn bị nghỉ. Gọi trước cho em để xem em có rảnh không rồi mới lên lịch hẹn mà.
( Phải gió, sao không để 2 tiếng nữa hăy gọi)
- À, em th́ lúc nào chẳng rảnh. Thế hẹn nhau mấy giờ hả anh?
- Ừ, 3h30 ở quán cà phê xyz nhé.
- Ok anh, hẹn anh lúc đó nhé.

Ôi chà, cái hẹn sẽ đi vào lịch sử đây. Từ cái khi 12 giờ trưa hôm đó cho đến 3h30 chiều, em ứ ngủ nữa. Em hồi hộp chỉnh trang. Nào th́ tắm rửa, nào th́ chọn đồ để mặc, nào th́ nước hoa nào, thiếu mỗi phân đoạn đi spa cho nó rạng ngời thôi.

Rồi giây phút lịch sử ấy cũng đến.
Vừa đẩy xe vào quán, cái anh chàng trông xe đă trố mắt lên nh́n em đến nổi cả đom đóm. Phải thừa nhận ở quê ḿnh, ăn mặc theo cách của em thật không dễ để quen đâu.

Đây rồi, anh của em ngồi ngay góc khuất. Trông anh đạo mạo như một cụ già. Khuôn mặt chữ điền cổ điển, miệng rộng ngoác tai. Tướng này các cụ ngày xưa bảo phát lắm đấy. Em cười tít mắt, cứ như thể anh đă là của em rồi vậy. Nhưng anh ngồi góc đấy, làm sao thấy cái lưng của em nhỉ? Thôi đành chờ đến khi ra về vậy.

À, thế là chúng ta nói chuyện. Chuyện trên trời, chuyện giới bể, chuyện đông, chuyện tây, chuyện thập cổ lai hy kéo đến chuyện hậu thế. Ừm, nhiều quá cho cuộc nói chuyện đầu tiên của hai đứa. Rồi đâu, anh kéo em vào thế giới của anh. Khiến em thật sự quên đi nhiệm vụ phải quyến rũ anh cho mục đích của ḿnh. Thay v́ cười duyên nháy mắt, thay v́ phải cá tính để thu hút anh, em chỉ lặng im và mỉm cười nghe anh nói. Mọi trạng thái và cảm xúc của em, thực sự đă theo mất những câu chuyện của anh rồi.

Anh kể chuyện bạn anh và anh rủ nhau cầm cố xe cộ để du lịch Tây ba lô một chuyến xuyên Việt để kỷ niệm thời sinh viên. Anh kể chuyện đă gặp các cô nữ sinh Huế áo dài, dụ dỗ được 2 bạn làm guide. Các anh đă đạp xe lên dốc giữa trưa nắng, sau lưng là nàng áo dài, giữa khung cảnh xanh mênh mông thơ mộng của Huế. Anh kể chuyện các anh cưỡi voi Bản Đôn, chuyện ăn bánh ḿ khô trước Nhà thờ ở HCM và chuyện c̣n 60k từ Sài G̣n mà hai đứa vẫn về được đến nhà.
Anh kể về thời sinh viên khốn khổ của anh. Sinh viên đứa nào chả khổ, em cũng khổ vạn ấy chứ. Ấy thế mà chuyện của anh, sao mà hay thế, sao mà lạ thế, sao mà anh giỏi vượt qua được thời sinh viên ấy thế. Sao mà anh trong sáng thế, sao mà anh yêu đời thế. Sao thời sinh viên của anh đẹp long lanh như chuyện cổ tích thế.

Ôi, em thật là một con nai tơ mất rồi.

Rồi đang lúc cao hứng như thế, anh bảo: " 5h anh phải đi công tác, thôi để lần sau gặp nói chuyện tiếp em nhé". Hic, đang trên mây, anh lôi tuột em thả bẹt một phát xuống đất. C̣n sao được nữa, chúng ta về thôi.
Thanh toán xong, em đứng dậy trước, quay lưng lại về phía anh. Và em tin rằng, lúc đó anh đă nh́n thấy. Em măn nguyện ra về. Ít nhất th́ cũng đă gây ấn tượng được với anh rồi nhá.

Tối, trong lúc đang câu chùa wifi nhà bên cạnh để online, em nhận được tin nhắn của anh: "Rất vui được nói chuyện với em hôm nay. Em cười dễ thương lắm"

Ặc, tim em rớt ra khỏi lồng rồi.
Cái ǵ đây hả trời, đáng lẽ em nên nhận được một cái tin nhắn đại loại như trông em quyến rũ nhỉ để hả hê cái sự cố gắng của kế hoạch tấn công zai th́ zai lại chuyển tông tán tỉnh cái sự chả bao giờ dễ thương của em là sao? Em phân vân quá đỗi. Em mất phương hướng, và quan trọng hơn hết, sao tim em lại choi choi như con gà chọi thế này nhỉ.

Rồi em phải mất 10 phút để b́nh tâm và trở về với chính ḿnh. À à, zai đă thích ta cười, ta sẽ đổi chiến thuật để xem zai có thoát khỏi tay ta không nhé.
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:33 PM
Em ra Hà Nội, rồi lao đầu như điên vào cái luận văn, thật ra là 2 cái, kiếm tí tiền c̣n xí xớn về quê nhà thăm anh chứ. Ấy thế mà bận rộn thật, nhất là khi cả 2 cái luận văn cùng bảo vệ một ngày. Cái của em sáng, cái kia chiều.

Ồ, rồi th́ trong khi em tối mắt đọc cho thuộc mấy cái lời vàng ngọc để phát biểu cho sáng ngày bảo vệ. Điện thoại của em chợt ̣ í e vào cái giờ thật đáng sợ, 00h00phút. Th́ c̣n ai trồng khoai đất này vào cái giờ củ chuối này nữa chứ. Thở một hơi thật sâu, em nhấc máy.

- Dạ?
( Lúc nào em cũng dạ, anh bảo anh yêu nhất tiếng Dạ của em mỗi khi em nghe điện thoại )
- Chưa ngủ à?
- Ai chưa ngủ?
- Em ấy
- Em th́ chưa, sáng mai em bảo vệ đấy.
- Ồ, thế sao không nói cho anh biết sớm.
( À, chẳng là sau khi ra Hà Nội rồi, em với anh vẫn thi thoảng buôn tin nhắn, thi thoảng chat chit dù anh là kẻ lười chat chit đến chết đi được nên một số t́nh h́nh vẫn nắm của nhau tốt. Mỗi tội em không thích bẻm mép cái chuyện bảo vệ lắm ấy mà.)
- Thế nói cho anh th́ anh có ra Hà Nội tặng hoa cho em không.
- Có chứ.
- Kh́ kh́, biết thế nói sớm nhở. Bi giờ th́ không kịp roài.
- Ừ, muộn quá rồi c̣n ǵ. May ra bây giờ có cửa thần kỳ của Đô rê mon th́ được.
- Hè hè, tối về anh nằm mơ kiểu ǵ chả có. Bay ra đây tặng hoa cho em đê.
( Từ sau cái hôm giả vờ sexy không được, em đâm đổ đốn thành cô nàng ngổ ngáo ăn nói vô tư vô tội vạ... có tính toán trước, hehe)
- Thế à. Thế tặng hoa ǵ?
- Hồng vàng, anh biết em thích hồng vàng mà. Hồng vàng bọc trong giấy gói bóng kính màu bạc giản dị, nơ đỏ vải to đùng giản dị. Đẹp mê li. Em chỉ thích được tặng thía thui.
- Ờ, giản dị ghê. Nghe thiên hạ đồn dạo này hồng Hà Nội lên giá lắm. Giản dị kiểu của em chắc cũng chẳng giản dị với túi tiền của anh nào muốn tặng lắm nhỉ?
- Ôi dào, tính toán làm cái ǵ. Mấy khi được tặng, lại tặng gái vừa ngoan vừa hiền vừa dễ thương như em.
- Ừ, công nhận có dễ thương thật.
( Tim em lại choi choi. Em quả là đứa yếu tim)

- X́, thương với chả không thương. Ngủ đi cho tôi nhờ, mai tôi c̣n bảo vệ sớm nữa.
- Ơ, thế không thích buôn à.
- Buôn với chả bán. Đi ngủ đi, tranh thủ mai cuối tuần c̣n xí xớn chơi bời với các bạn gái nhá.
- H́ h́,ừ th́ ngủ. Thế mai bảo vệ tốt nhá. Có điểm gọi điện báo anh cho anh c̣n mừng cùng em nha.
( Sao giọng anh lúc này ngọt như đường đen ấy nhỉ? Đường đen c̣n ngọt hơn cả đường trắng đó)
- Vầng, vầng, cảm ơn tạ ḷng của anh. Bay nhá!

Thế đấy, anh chọn giờ gọi điện thoại phết nhở. Chỉ nghĩ được đến đó, em lại gục mặt vào đống power point để cố mà nuốt từng chữ một...

--------------

Sáng,
Sau bao nhiêu hồi hộp, sau bao nhiêu cái sự chuẩn bị công phu của cả 4 năm rưỡi trời cày đít trên ghế nhà trường, em đă chiến thắng oanh liệt với điểm bảo vệ đáng để pa ma em tự hào ghê gớm. Để ăn mừng cái sự chiến thắng, cả lũ bạn thân em rủ nhau ra trước trường để chụp ảnh như bao bạn x́ tin khác. Ôi, th́ em cũng c̣n x́ tin lắm mà.

H́nh như em thoáng thấy một bó hồng vàng to đùng đâu đó trong sân trường, nhưng ai mà thèm để ư. Em chỉ sướng v́ đă được thoát thân khỏi đời sinh viên thôi ( Sau này th́ lại thèm đến nhỏ dăi, đời thật đúng là...).

Ờ, th́ đang teen hết cỡ với 2 tà áo dài hết buộc túm lại thả ra, hết nhảy choi choi kiểu Yomost lại cái tướng ngồi như đang đi... H́ h́, các bạn nào từng sinh viên chả trải qua cái giây phút sướng hết cỡ này nhở.

Đang loay hoay định chụp ảnh cho mấy đứa bạn thân với mấy bó hoa chúng nó mua cho em mừng tốt nghiệp th́ ít mà sướng ảnh th́ nhiều, bỗng nhiên ai đó vỗ nhẹ vai em.
Ôi, em nhớ măi cái cảnh này. Như trong film luôn í, em thề.
Em quay lưng lại, cả mái tóc dài ngang lưng của em xoay nhẹ, lại có tí gió, hic hic, cứ gọi là... Và, em thấy anh, cùng bó hồng vàng to vật vă. Thề có Chúa ( dù em chả tin ông này lắm), rằng tim em đă phải ngừng đập mất mấy giây. Em sững lại, ngạc nhiên đến không biết nói như thế nào. Anh, đứng trước em, và bó hồng rực rỡ hơn bao giờ hết.
Và,
anh nghiêng cái đầu, cười tươi như hoa, đưa bó hồng lên trước mặt em:
- Mừng cô tốt nghiệp nhá!
Và,
em cầm bó hoa, mặc kệ thiên hạ, mặc kệ lũ bạn chẳng hiểu đầu cua tai nheo đang trầm trồ phía sau, ôm chầm lấy anh....

------------
Bây giờ nghĩ lại, em thấy ḿnh giống con ngốc kinh khủng với cái tṛ ôm anh thắm thiết ngay giữa thanh thiên bạch nhật, giữa chốn đông người như thế. Ấy mà, v́ thế, lại là một lí do mà sau này anh bảo anh yêu em nhiều đấy.

Ừ, th́ là cú điện thoại tối qua xong, anh đă nhảy chuyến tàu muộn nhất để ra Hà Nội. Từ nhà ḿnh ra Hà Nội mất 5h30p tàu chạy, đủ thời gian cho anh bắt xe ôm tít tịt lên phố hoa Yên Phụ muộn mằn chọn được một đống hoa hồng vàng. Rồi lại chạy vội về một cửa hàng hoa gần trường em nhờ người ta gói gém. Lúc ấy mới chịu đi t́m một cái khách sạn và sửa sang lại tư trang rồi đến kịp nghe em lảm nhảm và đối mặt với các thầy giáo yêu thương. Đấy là sau này em nghe anh kể vậy.

Có ai không xúc động v́ điều đó không? Không ai là không xúc động đậy cái ḷng với hành động đấy, đúng không? C̣n em, đủ để em nghĩ về anh nhiều đến mức không đếm xuể, đủ để em dần quên đi cái mục đích vốn dĩ ban đầu em đến với anh...

---------

Hôm đó, em - áo dài vàng chóe ( em thích màu vàng), cùng anh, áo đen đen ś, như bao cô cậu sinh viên đang yêu nào khác, ngồi trong sảnh trường, buôn bán chán chê để chờ giờ chiều em giúp cái luận văn kia hoàn thành nốt những việc cuối cùng. Anh nh́n em, em nh́n anh, anh kể cho em nghe về cuộc sống của anh, những điều em chưa biết, và em kể cho anh nghe cuộc sống của em, lần đầu tiên em thổ lộ ra, như là tín hiệu cho sự tin tưởng mà em dành cho anh. Ngạc nhiên là lúc đó vẫn chưa một cái chạm tay hay ǵ khác ngoài cái ôm bất ngờ của em dành cho anh.

Cái thuở ban đầu đến với nhau, đẹp và ngây thờ quá đỗi phải không anh?
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:34 PM
Rồi cơ hội để em hỏi về … việc chính cũng đến, giữa những ngày tháng 11 trời se lạnh, và…
Tối hôm em bảo vệ, thay v́ rủ rê nhau đi ra ngoài ăn mừng, em mời anh về nhà em để em trổ tài nấu nướng. Em và anh trai em ở nhà của ông cậu c̣n thừa ngoài này, cũng đủ rộng để cho 2 đứa con trời như em và ông anh cựa quậy.
Tất nhiên em là đứa nấu ăn… chẳng ra ǵ, nhưng v́ trổ tài trước mặt anh nên em chọn những món tủ nhất để diễn. Và kết quả nói chung là không tệ. Ông anh em ăn xong cũng biết tế nhị té đi chơi để em với anh ở nhà buôn chuyện. Đang cưa cẩm nhau, không gian nào không quan trọng, quan trọng là ở cạnh nhau, anh nhỉ!
Em pha cà phê cho anh, món này th́ em có nghề, lại gặp cà phê nhà em cũng ngon do cậu em đi Tây Nguyên về cho 1 gói cà phê nhà nào đó tự rang thơm lừng. Ấy, cái không khí mùa đông dịu nhẹ cứ se se lạnh vào tận trong pḥng khách bé tẹo khiến cho ḿnh cứ ngày càng nhích gần nhau. Rồi sau bao cái lần nhích, em và anh ngồi cạnh nhau và hướng về … tivi cùng xem Starsport nó đang tường thuật một trận tennis củ chuối nào đấy. Hồi hộp chết đi được…
----
Lan man tẹo,
Ai yêu chắc cũng hiểu cái cảm giác muốn gần nhau đến như thế nào của những người đang yêu đúng không? Tớ cũng thế thôi. Dù không biết đích xác lúc đó đă yêu anh chưa, nhưng mà cứ muốn gần, muốn gần lắm. Muốn chạm vào bàn tay hơi con gái của anh, muốn chạm vào đường gân xanh lè trên tay anh, muốn chạm vào khuôn mặt có vết sẹo dài dưới cằm của anh – cái vết sẹo chỉ có nh́n gần mới thấy được.

---
Em cầm cốc cà phê, thổi chút rồi hỏi anh… vu vơ:
- Công việc của anh thế nào?
- Cũng b́nh thường, đôi phần nhàm chán.
- Sao nhàm chán hả anh.
- Môi trường g̣ bó, hơn nữa pḥng anh chỉ toàn phụ nữ, cũng buồn, mỗi anh bảo vệ là cùng cánh thôi.
- Anh có phải hay đi tiếp khách hay đại loại giữ quan hệ với khách hàng ǵ không?
- Cũng có, nhưng không nhiều. Nói chung toàn quan hệ ngoài công việc là nhiều chứ quan hệ công việc cũng ít lắm.
Em phụng phịu với anh, ra vẻ ghen tị lắm, h́ h́:
- Anh sướng th́ không hưởng. Em đang thành thất nghiệp viên rồi này. Muốn làm nhân viên của anh c̣n chẳng được đây.
Anh nh́n tôi cười xuề x̣a:
- Lo cái ǵ cô ngốc. Vừa ra trường, cứ chơi đi đă. Đến lúc muốn đi làm là hẵng có việc ngay chứ ǵ.
- Em muốn về nhà làm việc cơ. Mà anh biết rồi đó, xin việc ở nhà khó như ǵ ấy, toàn cơ chế.
( Gợi ư hết cỡ nhé)
- Cũng không hẳn là khó. Cứ tốt nghiệp cho xong đi đă, về nhà rồi hẵng tính tiếp cô ngốc ạ.
Ờ, kèm theo cô ngốc ạ là anh gơ 1 phát vào đầu em đau điếng. Cái chuyện công việc coi như đành tạm dẹp sang một bên. Cái không khí lăng mạn đó kéo dài đến gần nửa đêm, khi ông anh trai em trở về. Anh chào tạm biệt, và ra về. Em tiễn anh ra cổng, không một cái nắm tay, không một nụ hôn mào đầu 1 t́nh cảm mới.
Trời se lạnh, ngơ nhà em chỉ có 1 bóng đèn hắt xuống. Dáng anh trải dài trên ngơ vắng…
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:35 PM
Ngày em về quê, kèn trống không có, có anh, lại một lần nữa làm người đàn ông ga lăng, đón em ở sân ga với cái quần ngố và đôi dép lê thê. Anh đưa em về tận nhà, giao hẳn hoi cho pa ma em, như thể anh là người đă đón em đi suốt 4 rưỡi học đại học và giờ trả về cho thân chủ vậy.
Lần đầu tiên ngồi sau lưng anh, em ấn tượng bởi mùi nước hoa, mà sau này em mới biết là mùi BVLgari Aqua for men, và từ sau đó, em chỉ thích đàn ông dùng mùi này mà thôi. Em đă rất muốn ṿng tay ôm eo anh, như là sự biểu cảm của t́nh yêu. Nhưng em nào dám, dù em có là 1 Spider girl chính hiệu đi chăng nữa th́ cho vàng em cũng không dám biểu lộ lộ liễu cái thứ t́nh cảm nửa chân thành nửa vụ lợi của em với anh đâu.
---
Cả tháng trời sau đó với em là những chuỗi ngày vô cùng hạnh phúc, có khi là đến ngột thở.
Anh đón em đi lang thang mỗi tối khi anh không bận việc, ăn kem mùa đông, ăn ốc nóng, đi uống bia cùng anh, có khi là nhắm rượu nóng đuôi ḅ cùng anh. Rồi những cữ cà phê giữa giờ làm, anh bất chợt gọi em đến, nh́n thấy em th́ cười x̣a, huyên thuyên về công việc rồi bắt em chở anh đi về cơ quan, rồi đuổi em về giữa chừng sáng như thế. Em ngoan ngoăn nghe theo anh, ngoan ngoăn đi hết những lần anh rủ rê em, có khi quên cả cái hẹn với những cô bạn thân của ḿnh, quên luôn cả cái hẹn với anh bạn chung của hai đứa. Nhưng với nhiều lần anh và hắn rủ em đi cà phê cùng th́ em không đi. V́ em sợ hắn đọc được cái tham vọng của em, em cũng sợ hắn đọc nốt luôn t́nh cảm em dành cho anh, v́ hắn là người duy nhất đọc được tâm can em, hiểu thấu đáo con người em, nên em sợ lắm.
Đáng lẽ, ừm, đáng lẽ…
Diễn biến như thế, em phải có được một lời tỏ t́nh đáng yêu nhất mới phải. Nhưng em không nhận được nó như mong ước của ḿnh.
Ông trời công bằng gớm, biết em có toan tính, nên đă bắt em phải chịu đựng đấy mà. Kể cả khi hai đứa lang thang dọc bờ sông, chỉ có em và anh, cũng không có sự khác biệt nào với khi em ngồi cà phê cùng anh ở chốn đông người. Một khoảng cách 10cm cứ tồn tại giữa em và anh, và em ghét nó vô cùng, ghét đến mức gần như mất hết kiên nhẫn mà thôi.
Và,…
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:36 PM
Tối đó không rủ được anh lang thang như mọi ngày, em tự ḿnh thưởng cho ḿnh một ṿng xe quanh thành phố. Cái lạnh mùa đông đă về thật rồi, trời trở nên co ro hẳn. Em trùm kín người trong chiếc áo bông công an của bố, tay để tê lạnh như thế, buốt một chút, nhưng sảng khoái.
Em rẽ vào hàng đĩa, mua cho ḿnh CD “ Ta” của Quang Dũng, đĩa đểu thôi. Em cũng hí hửng chọn cho anh 1 đĩa CD của Đức Huy, đĩa xịn nhé. Thế là biết em ưu ái anh đến như thế nào. Rồi nghĩ sẽ làm anh bất ngờ mới được.
Em gọi điện cho anh, giọng anh có vẻ uể oải, nhưng vẫn rất ngọt ngào với em. Em giả vờ hỏi thăm chuyện, rồi ḍ xem bao giờ anh về. C̣n dặn lúc nào về anh gọi điện cho em nhé. Biết c̣n khoảng hơn tiếng nữa anh mới về nhà, em tạt qua nhà cô bạn ngồi chơi.
Cái ngơ vào nhà nhỏ bạn, giống giống cái ngơ nhà cậu em ở Hà Nội, hút sâu, nhưng chỉ có một bóng đèn đường ngay giữa ngơ. Em trùm kín áo, khăn khắp người, như ninja thứ thiệt. Rồi em lội qua một đôi t́nh nhân đứng ở đầu ngơ, đang ôm nhau, cô gái dúi mặt vào vài anh người yêu. Nh́n thấy lại nghĩ về anh, tự nhiên em mỉm cười một ḿnh.
Anh biết không, nụ cười đó chỉ tồn tại trong 2 giây, khi em nh́n thấy biển số xe, khi em nh́n dáng anh người yêu của cô gái kia, khi em nh́n thấy chiếc áo dạ màu tím than quen đến không ngờ.
Rồi, em lướt qua,
Em không biết lúc đó ḿnh nghĩ ǵ nữa. Em không vào nhà bạn ḿnh nữa, mà đứng lặng ở góc cuối đường, nh́n đôi t́nh nhân. Em thấy có nụ hôn, em thấy có ṿng tay, h́nh như cả sự thổn thức, nhưng em không rơ nữa. Chẳng hiểu can đảm ở đâu ra mà em đứng nh́n được cho đến khi biết ḿnh nên rời khỏi đó. Em lại lướt qua anh, chỉ nh́n thấy lưng anh thôi, thoảng cả mùi nước hoa Aqua quỉ quái đó nữa…

---
Ma đưa quỷ dẫn, em vẫn quyết định đứng chờ anh ở trước ngơ nhà anh. Tay em tái đi v́ sương lạnh. Cuối cùng th́ anh cũng về, và về rất đúng giờ đă nói với em. Có lẽ anh không nhận ra em đă đi qua anh lúc năy đâu, v́ anh chút nữa cũng đă lướt qua em. Anh thấy em, ngạc nhiên rồi dừng hẳn xe lại.
- Cô ngốc này sao lại đứng ở đây giờ này?
( Từ sau ngày ở Hà Nội về, anh chính thức gọi em là cô bé ngốc nghếch, gọi tắt là cô ngốc – thề là cái biệt danh này có từ trước khi cái phim củ chuối trên vtv3 lúc 18h xuất hiện nhé)
Em vẫn cười với anh, nụ cười nhăn nhở nhất mà em từng biết:
- Chờ anh mà.
- Chờ làm ǵ thế? Sao không gọi anh qua nhà cho đỡ lạnh.
( Nếu gọi anh đến nhà ḿnh, em đâu có biết là em đúng thực chỉ là con ngốc đâu)
- H́ h́, em đưa cho anh cái này.
Bàn tay lạnh cóng của em đưa cho anh cái đĩa. Khi anh đưa tay cầm nó, em tưởng như cái lạnh ở tay đă thực sự ngấm vào tim mất rồi. Có lẽ anh chạm phải tay em rồi:
- Ừ, tay em lạnh quá.
Anh không đưa tay anh ra để sưởi ấm cho tay em mà anh chỉ mở cốp xe, lấy đôi găng da đi xe của anh ra rồi đưa cho em.
- Em mang vào đi rồi về sớm đi, lạnh lắm rồi đó.
( Lạnh quá đi chứ, tháng 12 rồi cơ mà, không lạnh mới là lạ)
- Dạ.
Em đă dạ nhẹ tựa như một cơn gió, rồi bỗng nhiên em ̣a khóc. Em không thể hiểu tại sao em có nhiều hành động trẻ con đến như thế nữa. Nhưng em đă ̣a khóc, tức tưởi, trước mặt anh. Điều đó làm anh hoảng hồn:
- Ơ, ḱa, có chuyện ǵ sao?
Cái vẻ bối rối, cái vẻ lo lắng của anh làm em thêm đau đớn anh ạ, rồi em khóc to hơn, khóc như thể trẻ con không được mua quà ngày Tết. Anh lóng ngóng một lúc không biết làm sao, đă ôm em vào ḷng!!!!!!!!!!!!
Phải, cái ôm em mong đợi suốt 3 tháng biết rung động v́ anh lại xảy ra oái oăm như thế sao? Lồng ngực anh ấm đến không ngờ, mọi cái lạnh của em dường như tan biến hết, kể cả cái lạnh trong tim, cả cái mùi nước hoa vừa rất xa lạ lúc năy, đă nồng ấm xông vào trong mũi em rồi. Những phút chịu đựng hơn một tiếng qua, đă theo hơi ấm mà mềm yếu thêm, rồi vỡ ̣a thêm, anh biết không?
Anh có lẽ không thể hiểu tại sao càng ôm em, em lại càng khóc. Chỉ một mực: Bé nín đi, em khóc anh không chịu được. Tại sao lại là những lời quá ngọt ngào như thế chứ?
Em đẩy anh ra khỏi người, hức, tại sao em lại phải cần một người dối trá như anh chứ? Mà, thật ra anh đâu có dối trá ǵ em. Anh chưa một lần ôm em, chưa một lần nắm tay em, cũng chưa thèm nói yêu em, tại sao em lại quy cho anh là dối trá nhỉ? Ôi, em thật là ngu ngốc quá đi, trẻ con quá đi. Phải, chỉ em vào rừng mơ bắt con tưởng bở thôi. Em gạt anh ra, rồi lấy đầu của chiếc khăn quàng quệt lên mắt cho hết nước mắt, lau luôn cả cái thứ nước mũi đang chực nhỉ ra. Mặc kệ, xấu đẹp ǵ cái giờ này nữa, em ứ cần.
- Không có ǵ đâu. Em về đây.
Làm ǵ có cái chuyện đến trước ngơ nhà người ta, không nói không rằng xong rồi đứng khóc tu tu, làm người ta một phen hoảng hồn rồi bỏ đi như không có việc ǵ. Haiz, đời nó chẳng đơn giản như ta nghĩ đâu mà. Em vừa leo lên xe th́ anh giữ tay lái lại.
- Có việc ǵ đúng không?
( Việc quái ǵ, việc tôi thấy anh đứng với một cô khác ôm hôn thắm thiết chứ việc quái ǵ)
- Không, chẳng có việc ǵ đâu. Em về đây, muộn rồi. Đĩa hay lắm, anh nghe đi nhé.
Em cố để kéo đầu xe quay lại và tính đề ga để đi. Nhưng sức gà trói không chặt làm sao mà đọ được với con voi tấn đang đứng trước mặt chứ. Anh giữ chặt tay ga của em, anh rút luôn cả ch́a khóa, mặt nghiêm lại, nặng như cái thớt í!
- Sao em khóc?
- Khóc kệ em, liên quan ǵ đến anh
- Em khóc trước mặt anh, trước nhà anh mà bảo không liên quan à.
- Em thích đứng đây khóc th́ cũng chẳng liên quan ǵ đến anh cả.
- Thế đến đây làm ǵ?
( Anh có vẻ bắt đầu khùng lên rồi)
- Đưa đĩa cho anh rồi về thôi.
- Đừng có bướng, chuyện ǵ?
- Anh hỏi ai đấy.
- Anh hỏi em.
- Chả có chuyện ǵ, anh thả xe cho em về.
- Nói đi rồi về!
- Không nói!
- Vậy đừng về.
Á à, anh thích so gan với em à, nhầm người rồi nhé. Ok, thử xem đứa nào ĺ hơn đứa nào. Em chống xe xuống, rồi ngồi phịch xuống giữa chỗ để chân của xe, quay ngoắt mặt đi không thèm nh́n anh nữa. C̣n anh, đứng dựa vào thân xe của anh, vắt chéo chân tay rồi đứng nh́n em, cái nh́n đáng ghét đến kỳ cục.
Có lẽ cuộc so gan là em thắng, nếu tính về chuyện… đứa nào lên tiếng trước, v́ chỉ một lúc sau, anh đă lên tiếng:
- Em nói đi, có chuyện ǵ. Em sắp thành cục đá đông ngốc nghếch rồi đó.
- …
- Đừng thế nữa, khuya lắm rồi, nói đi, có chuyện ǵ, rồi anh đưa em về nhà.
- …
(Chắc anh mỏi chân, v́ phải đứng. Thế nên anh mới kiếm cớ để động đậy cho đỡ mỏi ấy thôi.)
- Em đeo găng tay đi, lạnh lắm rồi đó.
(X́, tôi biết tỏng anh muốn sửa tư thế để đỡ mỏi chứ ǵ)
Anh đứng thẳng dậy thật, rồi tiến về phía em, ngồi sụp xuống, anh lấy đôi găng vẫn c̣n chỏng chơ trên tay em, nhẹ nhàng đi vào cho em, rồi anh nắm lấy bàn tay đó của em. Em thực sự lúc đó cũng không hiểu cảm giác của ḿnh nữa. Vừa tự ái v́ tổn thương, vừa muốn gần anh đến lạ. Muốn được trong ṿng tay anh, thật sự muốn.
- Thôi nào bé ngốc. Nếu không nói được th́ thôi, đứng dậy rồi anh đưa em về.
- …
- Sao, có đứng dậy hay là để anh quát lên mới chịu dây đây.
- Em yêu anh
(Trời ơi, trời ơi, chết em mất thôi. Tại sao em nói ra mà chẳng suy nghĩ ǵ thế này. Tại sao em lại để lộ cái t́nh cảm điên rồ mà ḿnh dành cho anh ra với anh chứ, lại trong cái hoàn cảnh oái oăm nữa. Huhu, đáng lẽ em phải được tỏ t́nh mới đúng chứ!)
Em biết, anh đă sững lại trong một lúc. Tay vẫn nắm lấy tay em, nhưng không một chút nhúc nhích. Có lẽ anh đang nghĩ điều ǵ đó xa xôi lắm. V́ anh nh́n em, nhưng anh không nói được điều ǵ.
Phải một lúc lâu như thế, anh mới đứng dậy và khẽ nói, giọng anh khàn đi, em biết điều đó.
- Anh đưa em về.
( Khỉ thật, lúc này em chỉ muốn tự vả vào mặt ḿnh cái tội thích làm ǵ là làm, chả suy nghĩ ǵ sất)
Và em dỗi thật, em thấy giận anh v́ cái sự im lặng của anh. Về th́ về, tớ đây cũng chả cần.
Em ngúng nguẩy ra về. Con đường từ nhà anh về nhà em chỉ 2km thôi, mà sao nó dài vô tận. Có lẽ em cố tính đi chậm th́ phải. Anh chẳng nói điều ǵ, em th́ tuyệt nhiên không nói, một lời ra bây giờ sẽ là ngu ngốc tiếp cho mà xem.
Anh bấm chuông hộ em, báo cáo với mẹ em rành rọt, rất trách nhiệm, rồi đưa xe vào tận trong nhà cho em, rồi cười với mẹ và em, gơ đầu em như trẻ ngốc và ra về. Mẹ hỏi: Hai đứa yêu nhau rồi à? Em cười: Yêu với chả đương, anh ấy có người yêu rồi, xem con như trẻ con thôi.
Bỏ hết lại sau lưng, em ṃ lên pḥng, ném ḿnh xuống giường, mặc kệ anh, mặc kệ tim đang nhói lên, mặc kệ trời đang khè khè dọa mưa ngày đông, mặc kệ cả cái lạnh, em kḥ một giấc chẳng biết có ngon hay không.
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:37 PM
Trốn.
Em trốn anh thật. Suốt 1 tuần em không nghe máy anh, cả máy bàn em cũng đặc biệt không nghe. Cứ đến tối em lại ṃ sang nhà đứa bạn thân trú ẩn, hoặc bảo mẹ nói em đi vắng nếu có ai t́m. Kệ, gặp làm cái ǵ, em thêm năo ruột. Mí cả anh có yêu thương ǵ em cho cam.
Thời gian rỗi việc ấy, mẹ bảo em làm hồ sơ cho mẹ gửi đi xin việc. Hic, em ghét cái tṛ phải bỏ tiền ra xin việc lắm. Ở quê ḿnh nó thế, có ghét cũng chịu, cũng phải theo thời mà sống. Pa ma em chả làm cao sang ǵ, đành phải dùng những đồng tiền cặm cụi tiết kiệm ra mà nhét vào mồm thiên hạ để mong sau này con ḿnh cũng được người ta nhét tiền vào mồm như thế. C̣n em, bất măn cho bố mẹ, bất măn cho ḿnh, đâm ghét luôn cả anh. Tự dưng không chi quen anh, rồi cái tích sự chẳng nên, lại vướng vào yêu với chả đương, đau hết cả đầu.
Em 22 tuổi, nhưng h́nh như chẳng lớn được. Lại phút bốc đồng, em quyết ra Hà Nội, trốn cái sự đời thiếu công bằng, trốn luôn anh. Chiều quyết thế, tối em dọn va li đi luôn. Được cái bố mẹ cũng chẳng khó tính, v́ biết em ở nhà hơn 1 tháng trời buồn nẫu ra rồi. Chỉ dặn tết Dương lịch về ăn tết với bố mẹ thôi.
Em th́ c̣n ǵ vui với tết âm với chả dương nữa. Cứ đi đă.
Em đi như thể muốn mắng vào mặt anh rằng: Em đă trốn th́ anh đừng có mà t́m.
Haiz, mà chắc người ta cũng chẳng t́m ḿnh đâu.
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:39 PM
Ra HN 2 tuần, sau mấy ngày tất tưởi đi rải hồ sơ ở 1 số ngân hàng và 1 số vị trí kế toán rồi ngồi chờ kết quả. Em chăm chỉ ở nhà đọc sách, nấu ăn cho ông anh zai đi làm mỗi ngày. Những khi buồn lại trôi vào cái box Tâm sự trên ttvn đọc bài, em cũng chả viết bao giờ, đọc thôi. Đọc nhiều topic cười lăn lộn v́ chuyện t́nh củm của các anh, cũng có khi rơi cả lệ v́ chuyện của các chị. C̣n chuyện của em th́ em nín thinh. Vui buồn ǵ em cũng kệ.

Ngày giữa tuần, thiên hạ đi làm, bạn ĐH của em chúng nó cũng đi làm, em ở nhà, đang ôm chăn ngẫm đời. Ấy thế mà có tiếng chuông cửa. Cái tiếng Ding dong đó mà có sức mạnh ghê gớm, nó làm em tim đập thùm thụp, giật thột ḿnh và trốn tịt trong chăn. Em sợ đó là anh lắm. Rồi với vẻ nửa hồi hộp nửa hân hoan, em tót lên sân phơi ngó xuống dưới cổng nhà. Ôi, ra là anh bạn thân quư giá của em đây mà. Hắn đó, thằng bạn của anh cũng là bạn của em đó. Em ngó ngó thế mà nó cũng phát hiện ra, nh́n em rồi nhăn nhăn nhở nhở cười. Ghét thế không biết! Bao nhiêu cái hi vọng rồi vụt thất vọng.
Ra mở cửa cho hắn mà mặt em như cái bị rách. Bạn bè ở quê mới ra mà em cứ như gặp của nợ. Ấy mà hắn chẳng giận bao giờ, suốt ngày chỉ toét miệng cười như anh hề thôi.
À, phải nói với anh một chút về hắn dù rằng anh đă biết rơ hắn lắm rồi. Hắn học cùng 1 khóa với anh và anh trai em hồi cấp 3, cùng trường, bằng tuổi nhau, thế mà 3 ông 3 cái tính đối lập nhau mới sợ chứ. Các ngài chỉ hơn em có 2 tuổi, mà ông anh zai em th́ như trẻ con, anh th́ như cụ non, c̣n hắn th́ cứ tưng tửng nửa mùa như gay ấy. Thế mà em thân với hắn đến chẳng chịu lạ ǵ nhau nữa.
Em biết và chơi với hắn từ hồi chúng ta c̣n học chung trường cấp 3 ( Thế mà hồi đó em không biết một chút nào về anh nhỉ?). Rồi hắn đi học tít trong Nam, ra trường về Hà Nội làm được hơn 1 năm th́ về quê mở công ty lập nghiệp. Tiếc là em không biết ǵ về xây dựng, không cũng theo chân hắn làm tôi mọi kiếm tháng dăm ba triệu cho xong cuộc đời cũng ok lắm nhỉ. Mấy đứa bạn gái thân của em, biết em và hắn chơi với nhau, có khi cũng hỏi sao không yêu hắn. Ôi, yêu đương ǵ được chứ lị, em với hắn cứ lệch pha gọi là. Hồi hắn có t́nh đầu, em c̣n con nít. Hồi em có t́nh đầu, hắn tưng tửng trong miền Nam. Đến khi em chia tay t́nh đầu, hắn có t́nh thứ 2. Rồi khi hắn thất t́nh ver 2.0 th́ em lại tương tư chàng khác. Đến khi em hết tương bần nhà anh kia th́ hắn có t́nh yêu đẹp suốt 4 năm trời. Và bây giờ nè, hắn hết yêu th́ em lại gặp anh rồi. C̣n yêu đương cái ǵ được nữa chứ.
Ấy mà dài ḍng quá, được cái hắn hiểu em lắm. Chẳng hiểu sao em toàn bị hắn bóc mẽ thôi. Có khi lần này hắn đến gặp em là có liên quan đến anh cũng nên. Phải cảnh giác mới được.
Vừa vào nhà hắn đă ra lệnh ngay:
- Cho anh xin bữa trưa nhá.
- Ai rỗi mà nấu ăn cho anh, đi ăn cơm bụi đi.
- Thích ăn cơm em nấu mà lại.
- Đừng có giở tṛ. Lại muốn ăn muối biển xào rau cải với ḿ chính kho thịt hả.
- Ừ, ngon mà.
Nói th́ nói thế, rồi em cũng lục đục chuẩn bị cơm cho hắn. Hắn cứ như ông tướng, nằm ềnh ra trên ghế và xem ti vi. Chả là v́ hắn cũng quen ông anh zai nhà em, rồi cái hồi hắn đi làm ở Hà Nội, suốt ngày về nhà em ăn chực, quen thói rồi. Đi chợ về, em làm món canh cải thịt hắn thích, mua cả nho cho hắn nữa. À, phải nịnh hắn để moi tin về anh chứ.
- Thế anh ra làm cái ǵ thế? Không ở nhà kiếm tiền đi.
- Đi công tác mà. Ra từ hôm đầu tuần, bận tối mắt. Giờ mới xong việc nên qua ăn cơm ké.
- Khi nào về?
- Lúc nào thích về th́ về.
- Làm xếp sướng nhở. Lâu giờ có gặp lăo Triết gia không?
( Vấn đề chính là đây)
- Có, mới cà phê hôm cuối tuần.
- Dạo này hắn thế nào?
- Khỏe như voi. Đang tán em nào hay sao ấy, nghe bảo đang xin việc cho em ấy ở ngân hàng nó đang làm.
( Máu em phụt lên năo nhanh đến mức khó tin. Đấy, ra là thế đấy. Cái đứa con gái dở hơi nào đó đă dám vượt mặt em mà dở cái tṛ đồi bại này ra với anh. Để bây giờ em ngậm đắng nuốt cay trốn ra Hà Nội v́ xấu hổ, c̣n cô ta th́ chễm chệ thành bà hoàng của ḷng anh nhá)
- Nhà con bé kia ở đường A chứ ǵ.
- Láo, con bé nào. Nó hơn tuổi em đấy.
- Hơn cũng là bé, anh mà lèo nhèo em không nấu cho mà ăn nữa đâu đấy.
Thế mà hắn cũng cười được, ức chế không thể tả được. Lúc này em chỉ muốn giận cá chém thớt mà thôi. Cá th́ không nằm trên thớt, chém thớt cho đă tay vậy. Haiz, nhưng tay em run run, cứ nghĩ đến anh với cái ả đàn bà trơ trẽn lợi dụng anh kia là em vừa tức hộc máu, vừa buồn đến man mác, nước mắt chỉ chực rơi thôi.
Lục đục dọn cơm cho hắn mà không nén nổi tiếng thở dài, ôi, cái tṛ buồn một cách lén lút này sao qua nổi con mắt cú vọ của hắn chứ.
- Thở dài cái ǵ đấy?
- Lỡ nấu cơm ngon cho anh ăn, thấy phí phạm quá nên buồn.
- Thất t́nh đứa nào à? Đứa nào nó đá em à?
Em vênh mặt lên với hắn mà nẫu hết ruột. Cứ căng hết người để nói dzối, chán thế.
- Em không đá chúng th́ thôi, đứa nào dám đá em.
Cái mặt nhơn nhơn của hắn lại cười nửa miệng, không thèm hỏi em câu nào nữa rồi cứ thế và cơm. Nh́n thế chỉ muốn cầm đôi đũa chọc vào hai cái mũi thô kệch của hắn bằng thôi. Ăn xong hắn rủ em đi xem phim, chả hiểu sao tốt bụng thế nữa. Th́ đi, ở nhà chả giải quyết được cái việc ǵ.
Ngồi trong rạp, em có xem được cái ǵ đâu. Thấy hắn bên cạnh h́nh như em nghĩ về anh nhiều hơn. Xem chán chê, đứng dậy hắn bảo phim cũng b́nh thường nhỉ mà cũng chẳng biết nói ǵ ngoài cười trừ. Em với hắn lại lang thang phố, sắp tết Dương, không khí Hà Nội có vẻ chùng xuống. Hoặc giả lúc đó đang giờ công sở, thiên hạ làm việc. Mỗi em với hắn lang thang thôi. Hắn thao thao bất tuyệt cái ǵ đó sao em nghe nổi chứ. Chỉ ừ với hử thôi. Giả mà lúc này hắn bảo bán xe đưa tiền cho hắn em ừ lúc nào cũng không biết cũng nên.
Hết lang thang, hắn lại đưa em đi ăn, ăn và ăn. May là cái sự ăn nó cũng làm em nguôi cái phần ngớ ngẩn của ḿnh. Ra hắn có lúc cũng đáng yêu đấy chứ. Tự nhiên nhớ hồi c̣n sinh viên năm thứ 2, em có đi làm thêm, được đi công tác trong Sài G̣n. Hắn cũng đưa em đi lang thang như hôm nay, chán chê hắn đưa em về nhà hắn chơi. Hai đứa ngốc xịt nằm trên giường, xem phim, ăn popcorn rồi lăn đùng ra ngủ lúc nào chẳng hay. Cả 2 đứa vô tư như nghé, chẳng kể ǵ trời đất cả. Ấy thế mà chẳng yêu nhau đi, lại để một người như anh, lạ lùng, khó hiểu chiếm hết tim em làm cái ǵ cơ chứ.
- Tối 9h anh về.
- Ơ, em tưởng anh ở lại đến khi nào cũng được mà.
- Trêu em vậy thôi, việc đang nhiều. Ra tranh thủ đi chơi với em được gần 1 ngày c̣n ǵ.
Ôi, thế là em lại cô đơn, vừa vui chút đó, lại phải trở về làm cái cây khô nước mất rồi. Tự dưng tủi thân quá, em lại lă chă nước mắt. Sao em nhiều nước mắt thế cơ chứ.
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:40 PM
Đáng lẽ theo thường t́nh hắn sẽ phải ngạc nhiên, rồi hắn sẽ phải làm nghĩa vụ một người bạn thân đúng nghĩa, an ủi, hỏi han, nịnh bợ để em hết khóc. Nhưng hắn chả có phản ứng ǵ, cứ im thế để em khóc, để em thút thít một ḿnh. Nước mắt ngắn dài một lúc chẳng được an ủi chiều chuộng ǵ cả, em cũng im cho nó xong. Dạo này ḿnh bị zai nó chê nhiều quá, người th́ không yêu ḿnh, người th́ cũng chẳng thèm quan tâm ḿnh vui buồn ǵ cả. Ôi, life is so sad…

Chở hắn ra ga, hắn không cho vào trong sân ga tiễn. Ừ, thế cũng được, nh́n cảnh tàu tut u chầm chậm chạy đi, mang theo cả niềm vui của ḿnh đi th́ nẫu ruột nẫu gan lắm. Về nhà ngủ sớm cho nó lành. Hắn đứng một lúc, rồi ṃ tay vào túi xách, lôi ra một túi ǵ hồng hồng, nhỏ nhỏ, xinh xinh, trông như là túi kẹo được thắt nơ vậy. Hắn đưa cho em, rồi đều đều cái giọng:
- Quà Noel muộn này, ăn đi cho thành con heo quay. Hôm Noel bận quá không qua đưa em đi chơi được, coi như bù.
Ồ, ra là Noel đă qua rồi… Buồn quá nên quên luôn ngày để ăn chơi và tiệc tùng rồi. C̣n nhớ Noel năm sinh viên thứ 3, hồi hắn mới ra Hà Nội và c̣n yêu em người yêu 4 năm. Sau khi đi chơi chán chê với em yêu xong đến gần 2h sáng mới ṃ qua nhà em để dúi cho em được một cái ví con mèo petshop màu vàng, chắc là em yêu mua hộ chứ hắn làm ǵ biết đường mà mua cái ví dễ thương thế. Thôi th́ túi kẹo cũng là an ủi lắm rồi cho cái đứa đang ở dưới đáy của sự đau khổ như em.
- Em cảm ơn nha.
- Chà, quen nhau 6 năm bây giờ mới nghe được câu cảm ơn ngọt ngào dễ sợ.
- Anh muốn chết không?
- H́ h́, thôi được rồi. Câu trước th́ ơn huệ, câu sau đă đưa dao ra dọa, chẳng hiểu sau này ai dám lấy em làm vợ nữa.
- Em mà ế th́ về em đổ vạ nhà anh đó. Đừng có mà nói xui.
- Haha, được rồi, xin cô.
Cười vẻ thỏa măn xong, hắn mới nghiêm mặt lại, dặn dặn ḍ ḍ:
- Đang trẻ, cứ yêu cho chán đi, thất t́nh làm ǵ. Mà chuyện t́nh cảm không nói trước được, em đừng quy kết theo suy nghĩ của ḿnh, cũng nên biết lắng nghe đi, nhớ chưa.
- Anh th́ biết ǵ mà dặn ḍ em. Bày đặt gớm, lo mà kiếm người yêu đi rồi hăy khuyên nhủ.
- Ừ, trời cho thôi. Mà trong chuyện t́nh cảm em c̣n trẻ con lắm, cố gắng suy nghĩ cho người lớn đă rồi hăy đưa ra những quyết định cho đúng đắn, đừng bốc đồng nữa nha.
Cái kiểu khuyên nhủ như thể biết có chuyện ǵ, có khi hắn biết từ anh thật cũng nên. Nghĩ vậy nên em phụng phịu rồi đuổi hắn vào ga.
- Anh về, tết Dương mà về th́ đi chơi với anh.
- Em không về đâu. Anh về đi, về đến th́ alo cho em nha.
Nh́n cái tướng béo mẫm của hắn lừng khừng đi vào trong ga mà chỉ buồn cười thôi. Em lang thang một ṿng bờ Hồ nữa rồi thui thủi trở về nhà. Không khí Hà Nội những tối mùa đông thật lạ, chút ǵ đó bồng bềnh mờ ảo quanh mặt hồ, cái lạnh run rẩy khiến cho những con đường nhỏ lại, những bóng đèn hắt xuống thật cô đơn và lạc lơng. Chỉ c̣n có 4 ngày nữa là qua năm mới rồi…
(c̣n tiếp)
Tác giả: angeloflife

bienxanhvaanh
12-08-2009, 03:41 PM
Vậy là sau tết Dương, em sẽ đi làm. Sáng nay được mời đến thỏa thuận lương bổng rồi. Công ty bé như mắt kiến, lương cũng chàng chàng. Mới ra trường, thế thôi đă vậy. Cuối tuần rồi, ông anh trai đă về quê để xí xớn yêu đương với các em gái rồi. Bạn bè cũng tản mạn đi đâu hết. Năm mới 2008, trời lạnh quá, em vẫn bị cái buồn ám ảnh làm cho không khí xung quanh em như có lớp sương mù như trong nhà xông hơi í. Đang đi xe vào ngơ, phát hiện có cái ǵ đó thù lù trước cửa nhà ḿnh. Căn bản nh́n không ra là con người bởi nó có màu nâu sô cô la, to đùng như người nhưng lại bông bông và được bọc trong túi bóng kính to đùng, lấp ló phía dưới là đôi giày thể thao con trai màu trắng. À ha, chắc có ai tặng quà ḿnh đây. Hí ha hí hửng dừng xe bên cạnh và lớn tiếng hỏi:
- Anh hỏi ai ạ?
Đang lúi húi mở cửa cổng, chả nghe trả lời ǵ cả em mới quay lên nh́n. Chậc, tẹo nữa là rơi cả cái ổ khóa to đùng xuống chân rồi. Mặt em xị lại khi thấy người đang ôm chú Teddy to đùng là anh( thật ra th́ anh cũng đoán ra được tim em đă đánh trống, đúng không?)
- Thấy anh mà không chào à.
- Việc ǵ em phải chào.
( Quái, ḿnh dỗi vô lí ghê)
- Vẫn c̣n giận anh à.
Lần này th́ đành im bặt, bảo không mà thái độ cứ thế th́ khác ǵ nói có, mà bảo có th́ mất mặt chết, thôi im là xong. Thái độ lần này có vẻ chẳng ăn thua với anh rồi, anh khệ nệ bê bao nhiêu đồ ( có cái ǵ mà lắm thế nhỉ?) vào trong sân, chẳng thèm xin phép em lấy một tiếng, bất lịch sự gớm! Rồi th́ vẫn ga lăng như thường, đẩy xe vào, chốt khóa cổng và bước vào nhà. Chả hiểu anh định giở tṛ ǵ đây.
Thế mà cũng gần một tháng rồi không gặp anh, mặt mũi có vẻ cũng gầy đi chút chút ( Hay tại ḿnh thấy anh đáng thương nên mới cho là thế nhỉ?). Rót nước cho anh xong rồi em cũng hỏi bâng quơ cho có chuyện, cứ im lặng măi, khó chịu chết:
- Anh ra khi nào thế?
- Anh ra lúc sáng.
- Có việc ǵ à?
- Ra thăm em thôi.
( Em là ǵ của anh mà mà thăm với chả nom)
- Em có ốm đâu mà thăm.
- Em có ốm
- Ốm ǵ
- Tương tư
( Cái ǵ đây, lại định bóc mẽ tôi ra cho trắng mặt trước mặt anh cho bằng được mới phải không đây.)
- Cũng không đến mức phải để anh thăm bệnh.
- Anh là người khiến em bị bệnh mà.
- Ai nói với anh?
- Em chứ ai. Chẳng phải em nói em yêu anh sao?
Em đă giăy nảy lên như đỉa phải vôi, chối không được, nhận không xong, khùng là cách trốn chạy hay nhất, em đă học được cái điều giản dị này ở đâu đó:
- Th́ sao? Anh muốn lôi em ra làm tṛ cười hay sao mà phải nhắc lại làm cái ǵ. Chuyện xưa rồi, anh đừng có dựa vào đấy mà chọc giận em. Em không khiến anh phải quan tâm, anh về đi.
Thế mà anh dám cười cơ đấy, cười cái vẻ thỏa măn vô cùng tận. Hic, có phải em chưa bao giờ biết yêu đâu, cũng có mối t́nh đầu ra tṛ rồi, cũng dăm ba anh ngó nghiêng rồi, cũng tương tư vơ vẩn một anh rồi, ấy thế mà sao em chẳng hiểu ǵ chuyện đời thế nhỉ.
- Anh cười cái ǵ, hay lắm mà cười.
- Thấy em đáng yêu thôi.
- Em không có tiền lẻ đâu, đừng có ngồi đó mà nịnh bợ. Anh về đi cho em ngủ trưa.
- Anh có nhà ngoài này đâu mà về. Anh có việc vài ngày nữa mới về, em cho anh ở nhờ nha?
- Không, nhà em không phải khách sạn, anh ra ngoài khách sạn mà thuê.
- Tốn tiền lắm, cho anh ở nhờ đi.
- Không, chả họ hàng thân thích ǵ, ai cho anh ở nhờ.
- Sao lại không thân thích ǵ, em là người anh yêu mà.
Hử, cái ǵ thế nhỉ? Em có nghe nhầm không? “ Em là người anh yêu mà”. H́nh như đang có chuyện ǵ đó xảy ra, giữa em và anh lúc ấy. Em sững lại và không biết phải phản ứng như thế nào. Có lẽ cái mặt em ngây ngô lắm th́ phải. Anh chỉ cười, rồi đứng dậy, qua bên ghế em ngồi xuống bên cạnh em. Hic, anh đang giở tṛ ǵ đây, không được, không được. Phải, lư trí đang nhao nhao lên là tránh ra đi, nhưng trong sâu thẳm trái tim em đă ra lệnh cho em phải ngồi yên, cứng đờ người lại và… mặc kệ anh.
Anh đă cầm tay em, lần đầu tiên anh đan đôi bàn tay ấm áp của anh vào tay em. Chỉ thế thôi mà em nóng ran hết cả người, em cũng không hiểu tại sao ḿnh lại yếu đuối đến mức chẳng thèm phản ứng ǵ trước anh như thế nữa. Thôi th́ em không thể gồng ḿnh lên để trốn tránh anh được nữa, phải, em đầu hàng anh, em đầu hàng cả bản thân em trước anh nữa.
- Cô ngốc à, anh không biết v́ sao em tự dưng ra đây mà không nói một lời nào với anh. Suốt cả tháng qua, anh chút nữa đă điên lên mất rồi. Từ tối hôm đó, em chẳng chịu nghe máy của anh, anh qua nhà cũng không gặp được, chờ em ở đầu ngơ mong là em đi đâu đó cũng không gặp được. Có khi điên lên anh chỉ muốn nửa đêm đến gơ cửa nhà em, nhưng anh sợ bố mẹ em lại mắng em nên anh không dám. Cho đến khi quyết tâm gặp em bằng được th́ mẹ bảo em ra Hà Nội rồi. Anh không thể hiểu được có chuyện ǵ mà em lại giận anh như thế.
Anh im lặng, chắc là chờ phản ứng của em, nhưng em không nói được ǵ. Và anh lại tiếp tục:
- Hôm đó anh đă ngồi nói chuyện với mẹ em rất lâu. Và lúc ra về anh đă nghĩ măi, chắc chắn rằng em đă giận anh chuyện ǵ đó. Tối hôm em bảo… em yêu anh, thật ḷng anh ngỡ ngàng quá, anh không biết phải phản ứng ra sao nữa. Anh chưa bao giờ được người ta tỏ t́nh, nên anh thực sự lung túng lắm, dù rằng anh sung sướng đến mức chỉ muốn hét lên thôi. Đến bây giờ anh mới sắp xếp được thời gian để ra với em và gật đầu với em về lời tỏ t́nh của em đây. Liệu anh gật đầu bây giờ, đồng ư để em yêu th́ có c̣n được nữa không?
- …
- Có được không? Anh làm người yêu của em nha? Được không ngốc ơi?
- KHÔNG!!!!!!!!????
Có lẽ em đă hét lên thế. Và anh có lẽ cũng sửng sốt lắm.
- Sao lại không?
(Anh này hỏi buồn cười ghê, làm sao tôi lại chấp nhận làm người yêu của một người đă có người yêu chứ!)
- Anh có người khác rồi c̣n ǵ? ( Phải nói thật giọng em lúc này không phải là sự ghen tị hay đểu giả, mà là giọng rất kể cả đến khó hiểu)
- Người khác nào?
- Anh có người khác rồi.
- Anh làm ǵ có ai?
- Không phải giả vờ, em biết rồi. Bà đấy hơn tuổi em, nhà ở phố A.
Chà, cuối cùng th́ em cũng đă có đủ can đảm để nói ra sự ấm ức của ḿnh rồi đấy anh ạ.
- Tối hôm em chờ anh ở nhà anh, trước đó em thấy anh với chị kia ( ngoan hơn 1 chút rồi, ) đứng ở ngơ phố A.
Anh nh́n em trong chốc lát, rồi cười lớn tiếng và dùng tay trái quay lại xoa xoa cái đầu của em, cái thái độ thật đáng ghét:
- Cuối cùng th́ anh cũng hiểu tại sao em tránh mặt anh đến bây giờ. Thế anh có được giải thích không?
Anh cứ nheo nheo mắt, cười rất đểu. Muốn nói th́ cứ nói, việc ǵ phải hỏi chứ. Mà anh cũng đâu chờ em gật:
- Người yêu cũ của anh đấy ngốc ạ. Chị ấy đi du học mới về, hồi chị ấy đang đi du học th́ có lục đục v́ chị ấy có người mới, rồi chia tay nhau qua điện thoại. Về nhà không đặng được nên mới gặp nhau lần cuối để chia tay cho xong đấy. Anh không c̣n yêu chị ấy nữa đâu.
- Ai mà tin được. Em thấy hai người hôn nhau, ôm nhau t́nh cảm lắm.
- Cũng có khoảng thời gian 2 năm yêu nhau mà không được gặp, đó là những cảm xúc dâng tràn khi sau 4 năm mới gặp lại thôi. Anh tin nếu em trong hoàn cảnh của anh, cũng không tránh được những giây phút như thế.
- Em không tin đâu. Nếu thế anh là người dễ bị cảm xúc đo lường quên cả lư trí sao?
- Em c̣n trẻ con quá, cũng chưa gặp trường hợp như thế. Rồi sau này em sẽ hiểu cho anh thôi. Nhưng thôi, em chỉ cần biết là anh yêu em là được rồi.
- Cái ǵ chứ? Em biết anh yêu em hồi nào. Từ bao giờ, anh luôn đối xử với em như một đứa em, một người bạn chứ yêu đương bao giờ. Anh chẳng bao giờ ôm em, cũng chẳng bao giờ hôn em như chị kia, làm sao em tin được.
Anh nh́n em, nh́n những giọt nước mắt lại đang t́ t́ lăn trên má của em. Phải, người đàn ông ngọt ngào như anh đă đặt vào đấy một nụ hôn. Điều em cần để anh chứng minh, là những nụ hôn, th́ anh đang dùng nó, để nói với em rằng Anh yêu em. Nụ hôn đầu tiên lau nước mắt, nụ hôn thứ hai anh đặt lên môi em, nụ hôn mà em tin, đến cuối cuộc đời em cũng không thể quên được…

---
Đôi khi để xoa dịu phụ nữ rất dễ, đàn ông chỉ cần làm một vài việc đơn giản thôi, là sự giận hờn ghen tuông bay hết. Một tháng trời trốn tránh anh thế là đi tong, chỉ với nụ hôn, anh đă phủ nhận sự cố gắng ấy của em. Và đó là niềm hạnh phúc vô bờ bến của em, v́ cuối cùng em cũng đă được yêu, được đáp lại t́nh yêu của chính ḿnh. Một tháng trời trong buồn tủi và ngốc nghếch, em cũng đă nhận được về ḿnh t́nh cảm của anh. Và em tin, em với anh sẽ bền vững…

Tác giả: angeloflife