winterdays
12-08-2009, 03:52 PM
Khi tôi bước vào tiệm cà phê, giày sũng nước, tóc ướt, quần áo ướt. Đến nỗi, tôi tưởng nếu đặt trước mặt tôi tấm gương, tôi có thể nh́n xuyên qua cơ thể ḿnh.
Tôi lập cập tiến sâu vào trong tiệm. Chọn chỗ ngồi sát bên ô cửa kính nh́n ra hàng me bên đường. Bên ngoài trời vẫn dùng dằng mưa. Xiên xiên. Nḥe mặt người. Những chiếc lá vàng nhỏ nhoi đi theo mưa đậu lên mặt kính, ngó trân trân vào quán vắng lặng. Mưa kèm hơi lạnh. Máy sưởi trong tiệm đă được tăng nhiệt độ nhưng không làm không khí ấm lên chút nào. Người tôi sũng nước. Nước nhỏ long tong từ tóc xuống mũi, xuống cằm, ướt chiếc ghế đệm tôi ngồi. Nước đă bắt đầu thấm sâu vào người. Vài người trong tiệm cà phê hoặc ái ngại, hoặc ṭ ṃ quay nh́n tôi ư nhị. Những cái nh́n xa lạ không mang ngọn lửa sưởi ấm.
Lạnh! Cái lạnh thấu tâm can. Môi tôi lập bập run rẩy. Tay không cầm vững ly trà nóng người phục vụ vừa bưng ra. Tôi gắng áp ly trà nóng vào tay, đưa lên mặt. Tôi gọi một ly espresso, một chiếc khăn lạnh lau nước trên mặt. Người phục vụ mang ra thêm hai ly nến, dù tôi không gọi. Ngọn lửa nhỏ này có thể đốt không khí chung quanh ấm lên chút đỉnh. Tôi hơ tay, nhấm nháp espresso.
Ngoài đường, xe cộ vun vút trong màn mưa. Ṿng xe xuôi ngược ngược xuôi. Bóng tối ập đến. Thành phố lác đác lên đèn. Thời gian đă đi gần điểm tôi chờ đợi.
Tôi ngồi chờ. Một người đàn ông. Hẳn nhiên đó là một người đàn ông. Đàn bà ít khi chịu đội mưa đội gió đến chỗ hẹn với một người đàn bà khác.
Tôi chờ Q. Dù chẳng để làm ǵ.
5 giờ 30 phút, Q. sẽ ra khỏi công ty. Khoảng 6 giờ, anh sẽ đến nơi. Trong tin nhắn buổi trưa, tôi đă nhắn cho Q. tên tiệm cà phê mở toàn nhạc Nat King Cole này. Tôi không biết v́ sao tôi lại chọn quán cà phê có nhạc Nat King Cole. Q. thích nơi đây, thích nhạc Nat King Cole chứ đâu phải tôi thích? Vậy mà cái tên nơi đây đă bật ra ngay trong đầu khi tôi nghĩ đến cuộc hẹn với Q. Đôi khi, nghĩ cũng nực cười, tôi luôn luôn nghĩ đến Q. trước tiên. Q. thích nghe nhạc ǵ. Q. thích uống cà phê ở đâu. Q. thích ăn món ǵ vào buổi tối. Q., Q. và Q.
Hôm nay cũng không khác ǵ. Có c̣n là ǵ của nhau nữa đâu. Nực cười. Mắt tôi dơi theo đồng hồ. Đồng hồ trong điện thoại. Đồng hồ đeo tay. Đồng hồ treo phía tường đối diện tôi kia.
6 giờ kém mười.
Tấm màn mưa bên ngoài phủ xuống mỗi lúc một nhằng nhịt hơn. Liệu Q. có đến hay không?
***
Đúng 6 giờ, Q. đến. Suưt nữa tôi đă trách nhầm anh. Lẽ ra tôi nên trách ḿnh. Hai tháng không sống chung với nhau, người ta có thể quên đi thói quen của một người từng gắn bó với ḿnh hai năm sao? Làm sao tôi lại có thể quên thói quen luôn luôn đúng giờ của Q.? 7 giờ sáng chạy xe ra khỏi nhà, đi làm. 5 giờ 30 tan sở, ra khỏi công ty, chạy xe một mạch về nhà. Không viện cớ những cuộc họp đột xuất. Không la cà. Không tụ tập bè bạn. Những chỗ ấy không dành cho anh. Anh hoàn toàn lạc lơng trong những đám đông. Anh trôi trong họ, tan biến trong làn hơi thở của họ. Anh biết đó là điều tồi tệ nhất đối với một người trong xă hội đang chuộng những cụm từ "có mối quan hệ rộng", "ḥa nhập"... Nên anh đă thử cố gắng ḥa nhập vào đám đông nào đó, để thấy rằng anh đang tồn tại như họ. Nhưng đám đông liền đẩy bật anh ra. Tựa hồ anh đang chơi tṛ cầu trượt và trượt rất nhanh khỏi đám người đang tụ tập phía xa xa nơi đỉnh cầu trượt kia.
Sau vài lần, anh không c̣n cố nữa. Anh bảo, anh không biết biến ḿnh thành một con người có đặc trưng trung b́nh được(*). Q. ngán ngẩm. Tôi không biết an ủi, dù là gượng gạo trong hoàn cảnh này. Con người Q. là một chuỗi mâu thuẫn, không làm sao t́m ra nguyên nhân.
Hôm nay 5 giờ 30 phút, Q. đă không rẽ theo đường về nhà. Anh có hẹn với tôi. Và anh đă đến đúng giờ. Anh đến đúng giờ v́ thói quen hay v́ anh biết tôi rất ghét phải chờ đợi? Luôn luôn có cảm giác lo sợ bị bỏ rơi ngự trị trong tôi mỗi khi tôi phải chờ ai đó. Có thể Q. nhớ điều đó. Hai năm sống cùng nhau. Q. luôn luôn nhớ điều đó.
Mà có thật là lúc này Q. vẫn nhớ điều đó hay không?
Không biết. Tôi đă không thể biết Q. nghĩ ǵ nữa rồi. Tôi chỉ c̣n có thể nhoẻn miệng cười với Q. khi anh bước vào quán. Q. ngồi xuống ghế. Người anh ướt sũng. Anh không mặc áo mưa. Như tôi. Q. có tật hay quên. Đàn ông vừa ly dị vợ càng hay quên. V́ hụt hẫng. V́ tiếc nuối. Hay v́ bất cứ lư do nào đó.
Tôi lập cập tiến sâu vào trong tiệm. Chọn chỗ ngồi sát bên ô cửa kính nh́n ra hàng me bên đường. Bên ngoài trời vẫn dùng dằng mưa. Xiên xiên. Nḥe mặt người. Những chiếc lá vàng nhỏ nhoi đi theo mưa đậu lên mặt kính, ngó trân trân vào quán vắng lặng. Mưa kèm hơi lạnh. Máy sưởi trong tiệm đă được tăng nhiệt độ nhưng không làm không khí ấm lên chút nào. Người tôi sũng nước. Nước nhỏ long tong từ tóc xuống mũi, xuống cằm, ướt chiếc ghế đệm tôi ngồi. Nước đă bắt đầu thấm sâu vào người. Vài người trong tiệm cà phê hoặc ái ngại, hoặc ṭ ṃ quay nh́n tôi ư nhị. Những cái nh́n xa lạ không mang ngọn lửa sưởi ấm.
Lạnh! Cái lạnh thấu tâm can. Môi tôi lập bập run rẩy. Tay không cầm vững ly trà nóng người phục vụ vừa bưng ra. Tôi gắng áp ly trà nóng vào tay, đưa lên mặt. Tôi gọi một ly espresso, một chiếc khăn lạnh lau nước trên mặt. Người phục vụ mang ra thêm hai ly nến, dù tôi không gọi. Ngọn lửa nhỏ này có thể đốt không khí chung quanh ấm lên chút đỉnh. Tôi hơ tay, nhấm nháp espresso.
Ngoài đường, xe cộ vun vút trong màn mưa. Ṿng xe xuôi ngược ngược xuôi. Bóng tối ập đến. Thành phố lác đác lên đèn. Thời gian đă đi gần điểm tôi chờ đợi.
Tôi ngồi chờ. Một người đàn ông. Hẳn nhiên đó là một người đàn ông. Đàn bà ít khi chịu đội mưa đội gió đến chỗ hẹn với một người đàn bà khác.
Tôi chờ Q. Dù chẳng để làm ǵ.
5 giờ 30 phút, Q. sẽ ra khỏi công ty. Khoảng 6 giờ, anh sẽ đến nơi. Trong tin nhắn buổi trưa, tôi đă nhắn cho Q. tên tiệm cà phê mở toàn nhạc Nat King Cole này. Tôi không biết v́ sao tôi lại chọn quán cà phê có nhạc Nat King Cole. Q. thích nơi đây, thích nhạc Nat King Cole chứ đâu phải tôi thích? Vậy mà cái tên nơi đây đă bật ra ngay trong đầu khi tôi nghĩ đến cuộc hẹn với Q. Đôi khi, nghĩ cũng nực cười, tôi luôn luôn nghĩ đến Q. trước tiên. Q. thích nghe nhạc ǵ. Q. thích uống cà phê ở đâu. Q. thích ăn món ǵ vào buổi tối. Q., Q. và Q.
Hôm nay cũng không khác ǵ. Có c̣n là ǵ của nhau nữa đâu. Nực cười. Mắt tôi dơi theo đồng hồ. Đồng hồ trong điện thoại. Đồng hồ đeo tay. Đồng hồ treo phía tường đối diện tôi kia.
6 giờ kém mười.
Tấm màn mưa bên ngoài phủ xuống mỗi lúc một nhằng nhịt hơn. Liệu Q. có đến hay không?
***
Đúng 6 giờ, Q. đến. Suưt nữa tôi đă trách nhầm anh. Lẽ ra tôi nên trách ḿnh. Hai tháng không sống chung với nhau, người ta có thể quên đi thói quen của một người từng gắn bó với ḿnh hai năm sao? Làm sao tôi lại có thể quên thói quen luôn luôn đúng giờ của Q.? 7 giờ sáng chạy xe ra khỏi nhà, đi làm. 5 giờ 30 tan sở, ra khỏi công ty, chạy xe một mạch về nhà. Không viện cớ những cuộc họp đột xuất. Không la cà. Không tụ tập bè bạn. Những chỗ ấy không dành cho anh. Anh hoàn toàn lạc lơng trong những đám đông. Anh trôi trong họ, tan biến trong làn hơi thở của họ. Anh biết đó là điều tồi tệ nhất đối với một người trong xă hội đang chuộng những cụm từ "có mối quan hệ rộng", "ḥa nhập"... Nên anh đă thử cố gắng ḥa nhập vào đám đông nào đó, để thấy rằng anh đang tồn tại như họ. Nhưng đám đông liền đẩy bật anh ra. Tựa hồ anh đang chơi tṛ cầu trượt và trượt rất nhanh khỏi đám người đang tụ tập phía xa xa nơi đỉnh cầu trượt kia.
Sau vài lần, anh không c̣n cố nữa. Anh bảo, anh không biết biến ḿnh thành một con người có đặc trưng trung b́nh được(*). Q. ngán ngẩm. Tôi không biết an ủi, dù là gượng gạo trong hoàn cảnh này. Con người Q. là một chuỗi mâu thuẫn, không làm sao t́m ra nguyên nhân.
Hôm nay 5 giờ 30 phút, Q. đă không rẽ theo đường về nhà. Anh có hẹn với tôi. Và anh đă đến đúng giờ. Anh đến đúng giờ v́ thói quen hay v́ anh biết tôi rất ghét phải chờ đợi? Luôn luôn có cảm giác lo sợ bị bỏ rơi ngự trị trong tôi mỗi khi tôi phải chờ ai đó. Có thể Q. nhớ điều đó. Hai năm sống cùng nhau. Q. luôn luôn nhớ điều đó.
Mà có thật là lúc này Q. vẫn nhớ điều đó hay không?
Không biết. Tôi đă không thể biết Q. nghĩ ǵ nữa rồi. Tôi chỉ c̣n có thể nhoẻn miệng cười với Q. khi anh bước vào quán. Q. ngồi xuống ghế. Người anh ướt sũng. Anh không mặc áo mưa. Như tôi. Q. có tật hay quên. Đàn ông vừa ly dị vợ càng hay quên. V́ hụt hẫng. V́ tiếc nuối. Hay v́ bất cứ lư do nào đó.