PDA

View Full Version : Ô cửa sổ ngày mưa


winterdays
12-08-2009, 03:52 PM
Khi tôi bước vào tiệm cà phê, giày sũng nước, tóc ướt, quần áo ướt. Đến nỗi, tôi tưởng nếu đặt trước mặt tôi tấm gương, tôi có thể nh́n xuyên qua cơ thể ḿnh.

Tôi lập cập tiến sâu vào trong tiệm. Chọn chỗ ngồi sát bên ô cửa kính nh́n ra hàng me bên đường. Bên ngoài trời vẫn dùng dằng mưa. Xiên xiên. Nḥe mặt người. Những chiếc lá vàng nhỏ nhoi đi theo mưa đậu lên mặt kính, ngó trân trân vào quán vắng lặng. Mưa kèm hơi lạnh. Máy sưởi trong tiệm đă được tăng nhiệt độ nhưng không làm không khí ấm lên chút nào. Người tôi sũng nước. Nước nhỏ long tong từ tóc xuống mũi, xuống cằm, ướt chiếc ghế đệm tôi ngồi. Nước đă bắt đầu thấm sâu vào người. Vài người trong tiệm cà phê hoặc ái ngại, hoặc ṭ ṃ quay nh́n tôi ư nhị. Những cái nh́n xa lạ không mang ngọn lửa sưởi ấm.
Lạnh! Cái lạnh thấu tâm can. Môi tôi lập bập run rẩy. Tay không cầm vững ly trà nóng người phục vụ vừa bưng ra. Tôi gắng áp ly trà nóng vào tay, đưa lên mặt. Tôi gọi một ly espresso, một chiếc khăn lạnh lau nước trên mặt. Người phục vụ mang ra thêm hai ly nến, dù tôi không gọi. Ngọn lửa nhỏ này có thể đốt không khí chung quanh ấm lên chút đỉnh. Tôi hơ tay, nhấm nháp espresso.
Ngoài đường, xe cộ vun vút trong màn mưa. Ṿng xe xuôi ngược ngược xuôi. Bóng tối ập đến. Thành phố lác đác lên đèn. Thời gian đă đi gần điểm tôi chờ đợi.
Tôi ngồi chờ. Một người đàn ông. Hẳn nhiên đó là một người đàn ông. Đàn bà ít khi chịu đội mưa đội gió đến chỗ hẹn với một người đàn bà khác.
Tôi chờ Q. Dù chẳng để làm ǵ.
5 giờ 30 phút, Q. sẽ ra khỏi công ty. Khoảng 6 giờ, anh sẽ đến nơi. Trong tin nhắn buổi trưa, tôi đă nhắn cho Q. tên tiệm cà phê mở toàn nhạc Nat King Cole này. Tôi không biết v́ sao tôi lại chọn quán cà phê có nhạc Nat King Cole. Q. thích nơi đây, thích nhạc Nat King Cole chứ đâu phải tôi thích? Vậy mà cái tên nơi đây đă bật ra ngay trong đầu khi tôi nghĩ đến cuộc hẹn với Q. Đôi khi, nghĩ cũng nực cười, tôi luôn luôn nghĩ đến Q. trước tiên. Q. thích nghe nhạc ǵ. Q. thích uống cà phê ở đâu. Q. thích ăn món ǵ vào buổi tối. Q., Q. và Q.
Hôm nay cũng không khác ǵ. Có c̣n là ǵ của nhau nữa đâu. Nực cười. Mắt tôi dơi theo đồng hồ. Đồng hồ trong điện thoại. Đồng hồ đeo tay. Đồng hồ treo phía tường đối diện tôi kia.
6 giờ kém mười.
Tấm màn mưa bên ngoài phủ xuống mỗi lúc một nhằng nhịt hơn. Liệu Q. có đến hay không?
***
Đúng 6 giờ, Q. đến. Suưt nữa tôi đă trách nhầm anh. Lẽ ra tôi nên trách ḿnh. Hai tháng không sống chung với nhau, người ta có thể quên đi thói quen của một người từng gắn bó với ḿnh hai năm sao? Làm sao tôi lại có thể quên thói quen luôn luôn đúng giờ của Q.? 7 giờ sáng chạy xe ra khỏi nhà, đi làm. 5 giờ 30 tan sở, ra khỏi công ty, chạy xe một mạch về nhà. Không viện cớ những cuộc họp đột xuất. Không la cà. Không tụ tập bè bạn. Những chỗ ấy không dành cho anh. Anh hoàn toàn lạc lơng trong những đám đông. Anh trôi trong họ, tan biến trong làn hơi thở của họ. Anh biết đó là điều tồi tệ nhất đối với một người trong xă hội đang chuộng những cụm từ "có mối quan hệ rộng", "ḥa nhập"... Nên anh đă thử cố gắng ḥa nhập vào đám đông nào đó, để thấy rằng anh đang tồn tại như họ. Nhưng đám đông liền đẩy bật anh ra. Tựa hồ anh đang chơi tṛ cầu trượt và trượt rất nhanh khỏi đám người đang tụ tập phía xa xa nơi đỉnh cầu trượt kia.
Sau vài lần, anh không c̣n cố nữa. Anh bảo, anh không biết biến ḿnh thành một con người có đặc trưng trung b́nh được(*). Q. ngán ngẩm. Tôi không biết an ủi, dù là gượng gạo trong hoàn cảnh này. Con người Q. là một chuỗi mâu thuẫn, không làm sao t́m ra nguyên nhân.
Hôm nay 5 giờ 30 phút, Q. đă không rẽ theo đường về nhà. Anh có hẹn với tôi. Và anh đă đến đúng giờ. Anh đến đúng giờ v́ thói quen hay v́ anh biết tôi rất ghét phải chờ đợi? Luôn luôn có cảm giác lo sợ bị bỏ rơi ngự trị trong tôi mỗi khi tôi phải chờ ai đó. Có thể Q. nhớ điều đó. Hai năm sống cùng nhau. Q. luôn luôn nhớ điều đó.
Mà có thật là lúc này Q. vẫn nhớ điều đó hay không?
Không biết. Tôi đă không thể biết Q. nghĩ ǵ nữa rồi. Tôi chỉ c̣n có thể nhoẻn miệng cười với Q. khi anh bước vào quán. Q. ngồi xuống ghế. Người anh ướt sũng. Anh không mặc áo mưa. Như tôi. Q. có tật hay quên. Đàn ông vừa ly dị vợ càng hay quên. V́ hụt hẫng. V́ tiếc nuối. Hay v́ bất cứ lư do nào đó.

winterdays
12-08-2009, 03:53 PM
Khi chưa là đàn ông vừa ly dị vợ, khi tôi c̣n là vợ của Q., Q. thường bảo rằng tôi là chiếc máy vi tính ghi nhớ của anh. Nhớ ngày sinh nhật. Nhớ số điện thoại. Nhớ anh thích ăn ǵ. Nhớ nhắc anh nhét áo mưa trong cốp xe khi ra khỏi nhà. Nhưng hôm nay anh đă quên. Q. ướt mẹp. Râu lún phún. Vẻ mệt mỏi trên mặt không giấu được. Nước phủ nḥa khuôn mặt Q. Tôi đẩy hai ly nến qua phía anh. Hai ly nến liệu có thể làm anh ấm hơn?
Tôi đă uống đến những giọt espresso cuối cùng. Q. lấy khăn giấy lau nước trên mặt, cổ, cánh tay.
- Ḿnh uống ǵ cho ấm.
Tôi đề nghị, không muốn vẻ bối rối sẽ nhấn ch́m buổi tối nay. Q. gật đầu. Tôi gọi Capuchino, nghĩ sao lại đổi sang gọi một chai Chivas. Q. hơi ngạc nhiên nhưng không nói thêm ǵ nữa.
- Anh ăn ǵ nhé!
Q. lại gật đầu, kèm theo tiếng ừ nhẹ hẫng tan biến vào mưa. Tôi gọi ḿ spaghetti xào hải sản. Người ta có ăn ḿ spaghetti và uống rượu Chivas không? Hai thứ ấy kết hợp với nhau có gây ngộ độc không? Tôi không biết. Tôi không muốn biết. Hôm nay, tôi không cần phải đóng vai người vợ đảm đang của Q. nữa. Tôi không cần phải biết những thứ mà một người vợ đảm đang cần phải biết. Tôi và Q. sau buổi tối này đă hoàn toàn là những người xa lạ. Có thể, đây là lần cuối cùng chúng tôi c̣n ngồi bên nhau. Là lần cuối cùng do tôi quyết định. Chúng tôi đă gặp nhau ở ṭa tuần trước. Thủ tục ly dị nhanh gọn. Chẳng có con cái để mà tranh căi như những người khác. Chẳng có bất đồng ǵ lớn lao đến mức phải kể lể đổ tội cho nhau. Nhẹ nhàng đến và nhẹ nhàng ra đi, như cơn gió thoảng ngang qua đời.
- Em đừng uống rượu nhiều.
Q. nh́n tôi khi thấy tôi đă rót đến ly Chivas thứ ba. Cái nh́n xuyên thấu tận bên trong tôi. Anh luôn thế. Luôn là cái nh́n nồng ấm. Luôn là cái nh́n như thấu hiểu, như chia sẻ. Nhưng chia sẻ ǵ, thấu hiểu điều ǵ anh không biết. Anh có thể đọc điều ǵ đó bất ổn trong tôi song anh không thể khỏa lấp nó được. Anh không thể xóa đi những đêm tôi thức trắng, thấy nước mắt ṛ rỉ từ hốc mắt dù cố ḱm lại, những đêm sống lưng tôi thấy lạnh. Cũng như tôi không thể thấu thị được ánh nh́n man mác xa xăm mất hồn của Q. có thứ ǵ đó trong Q. , trong tôi đă bị lấy cắp đi, nhưng chúng tôi không thể mang nó trở về được. Cảm giác cô độc không có nghĩa sẽ chấm dứt khi gắn kết với một người nào đó.
Tôi ăn ḿ. Q. ăn ḿ. Mùi vị nhạt thếch.
- Ngày mai em về nhà dọn ít đồ.
Tôi nói rỗng không, chẳng nh́n Q. Đầu tôi miên man ư nghĩ ngày mai sẽ trở về nơi đă được gọi là nhà cũ. Chính tôi đă biến nó thành "nhà cũ". Tôi đă trốn chạy khỏi nó. Từ bao giờ? Từ cách đây hai tháng khi tôi điềm tĩnh nói với Q., em nghĩ rằng em phải đi. Chúng ta không thể tiếp tục được nữa. Chúng ta không thể nhân nỗi cô độc lên trong nhau. Hay là từ cách đây nửa năm, khi lần đầu tiên tôi thấy ḿnh khao khát việc bước ra khỏi nhà đến thế. Chỉ cần bước ra khỏi nhà, không nh́n thấy mặt Q. nữa. Bao nhiêu lư do đă được đưa ra. Đi mua cà phê. Tiệm tạp hóa bán cà phê cách nhà có mấy bước chân, sao phải đi những hai tiếng? Đi siêu thị. Người ta có cần mất cả ngày Chủ nhật lang thang siêu thị?
- Hôm qua anh đă nhờ người giúp việc theo giờ dọn một số sách của em và đóng thùng. Em về, không cần phải dọn dẹp. Mai anh đi công tác, một tuần mới về. Nên em có thể ở lại nhà.
Q. nói, trong khi múc lên những sợi ḿ.
- Không! Em chỉ đến dọn ít đồ và đi liền. Mai em cũng đi rồi.
Tôi nói, trong đầu là chuyến đi mà tôi không thể chọn cho ḿnh điểm đến được.
Đi đâu? Ánh mắt Q. hiện lên rơ ràng câu hỏi. Song miệng anh không phát ra tiếng đó. Q. không có thói quen chia sẻ. Anh nghĩ rằng tôi sẽ đọc được những lời nói trong anh. Anh chọn tôi, v́ tôi là người duy nhất có thể đọc được suy nghĩ của anh, hiểu anh muốn ǵ ngay cả khi anh đang hoang mang giữa những ḍng suy nghĩ.
Có điều, Q. không biết từ lâu tôi đă quá mệt mỏi với việc chạy theo anh, gắng gượng đọc suy nghĩ của anh. Anh càng không biết, từ lần ra khỏi nhà mua cà phê trong hai tiếng trong vô thức tôi đă xuất hiện sự trốn chạy. Trốn chạy khỏi cuộc sống cô độc và quá nhiều bất ổn. Đàn ông không cần một người đàn bà bất ổn. Đàn ông cần một người đàn bà vui tươi. Đàn bà cũng không cần một người đàn ông bất ổn.
***
Q. ăn hết đĩa ḿ, chờ cơn mưa tan, đưa ch́a khóa cho tôi và ra về. Tôi bảo, tôi muốn ngồi đây thêm một lát. Q. ừ. Anh luôn chiều theo ư tôi.
Anh về. Lần đầu tiên trong suốt hai năm, anh về nhà không đúng giờ. Ngôi nhà trống không hơi người sẽ đón anh. Anh có nhớ đến h́nh ảnh tôi trên đường về hay không?
Không. Tôi không thể biết bất cứ điều ǵ về Q. nữa rồi.
Hụt hẫng đẩy tôi xuống vực thẳm tăm tối.
Chivas vẫn đầy trong chai. Nỗi buồn duềnh trong mắt nhưng không thể nhỏ giọt ra ngoài. Tôi cần ai đó bên tôi. Lúc này. Tôi mở túi xách lấy điện thoại gọi cho Nguyên.
Nguyên nhấc máy.
- Em đang ở X. Chị đến được không?
- Ok!
Nguyên đến. Tôi đă dự trù trước lư do sẽ nói với Nguyên về cuộc gặp này. Tôi sẽ không ca thán v́ cuộc hôn nhân vừa đổ vỡ. Tôi cũng sẽ không cần Nguyên an ủi. Tôi có lư do để gặp Nguyên. V́ dự án tôi và chị đang làm. Một b́a sách cho tập sách mới của tôi. Vậy là đủ cho một cuộc gặp gỡ.
Đúng như tôi nghĩ, vừa đến, Nguyên đă lấy máy tính trong cặp ra.
- Đă xong b́a sách cho em đây.
Nguyên thao tác nhanh trên chuột máy tính. B́a sách đă hoàn thành. Gam màu xanh ngọc, vẽ h́nh một con chim chết, nằm gục xuống đất và nh́n bầu trời xanh thẳm, đúng như cái tên "Con chim nằm chết trên vệ cỏ". Nguyên nh́n tôi, ư hỏi, sao, thấy ổn không? Tôi bảo, hay là chuyển gam màu thành màu xám, cho hợp với nội dung hơn. Và nên để con chim nằm ngửa chết, mở mắt nh́n bầu trời trong tiếc nuối.
Nguyên lạ lẫm nh́n tôi, ngỡ rằng tôi say. Tôi say hay tôi tỉnh. Tôi nào biết.
- Ok! Sẵn sàng chiều ư khách hàng.
Nguyên cười. Tôi cười. Chẳng biết v́ lẽ ǵ. Lâu lắm rồi tôi cười mà không biết v́ sao ḿnh cười. Không c̣n bận tâm đi t́m lư do nữa. Ai cũng phải mang những chiếc mặt nạ, phải diễn những vai diễn khác nhau trong cuộc đời. Phải gồng gánh trên mặt nụ cười, những cung bậc cảm xúc tươi tắn. Phải diễn. Nguyên và tôi lúc này cũng vậy. Tôi diễn rất đạt vai một người đàn bà khờ dại, ngây ngô mất chồng và sắp tháo chạy khỏi thành phố này v́ thất bại đó. C̣n Nguyên, đang diễn vai khác. Vai người đàn bà tươi tắn, tốt bụng với bạn. Làm sao Nguyên đủ tàn nhẫn nói với tôi rằng, Q. và chị yêu nhau. Xong thủ tục ly hôn của em và Q. rồi, chị và Q. sẽ làm đám cưới. Làm sao Nguyên có thể nói? Làm sao tôi có thể nói rằng tôi đă biết tất cả điều đó.
Đàn ông cần một người đàn bà luôn vui vẻ, một người đàn bà có thể làm cho đàn ông thấy vui, không bao giờ làm cho anh ta thấy bất ổn.
Chivas đă cạn. Tôi chếnh choáng say. Bên tai tôi văng vẳng giọng Nguyên.
- Em có phải là con chim ấy không?
Rồi Nguyên đi.
C̣n lại tôi, tự hỏi tôi có phải là con chim ấy không. Và nếu là chim tôi nên làm con chim mở mắt trăn trối nh́n bầu trời xám ngoẻn màu ch́ hay nên nằm úp mặt xuống cỏ mà chết?
Chú thích: (*) Theo Freud, "Con người của đám đông là con người có đặc trưng trung b́nh"
Theo Nguyễn Thị Yến Linh