PDA

View Full Version : Ấn tượng Đà Lạt 2007


HoangMang
17-08-2009, 04:46 PM
Pḥng chúng tôi, Chị của thế hệ 6X, Anh của thế hệ 7X và năm đứa chúng tôi thuộc thế hệ 8X, tất cả luôn nung nấu bởi ư tưởng “ Team building”. Và ngày đó cũng đến, chúng tôi quyết tâm “đi”, c̣n Chị xung phong “Ơ! Giữ gôn !!!”.

Đoàn chúng tôi gồm 7 người, bồi hồi đan xen khi nghĩ về Đà Lạt, chúng tôi mỗi người một cảm xúc riêng, người đi rồi, kẻ mới đi lần đầu nhưng tất cả đều náo nức khi bước chân tới Đà Lạt. Đà Lạt đón chúng tôi bằng vị rét ngọt, một chút mưa bụi, cái rét thấm vào da thịt khiến chúng tôi như choàng tỉnh sau một chuyến đi dài. “Hai chàng lính ngự lâm” của chúng tôi lỉnh kỉnh những hành lư, vượt qua những con phố nhỏ quanh co, leo qua những con dốc nhỏ miệng thở dốc nhưng vẫn nói cười toe toét. Vừa đi vừa nói chuyện chẳng mấy chốc đă đưa chúng tôi tới khách sạn – nơi dừng chân của cả đoàn.
Khách sạn của chúng tôi nằm trên đường Nguyễn Chí Thanh, từ trên cao nh́n xuống Đà Lạt như một thung lũng nhỏ tưng bừng đèn hoa, dịu ngọt mà êm đềm. Xa xa, Hồ Xuân Hương mượt mà uốn lượn như mái tóc của người thiếu nữ dưới ánh trắng lung linh, những quán cafe nằm cạnh nhau san sát nhẹ nhàng yên b́nh đến lạ. Chia tay nhau đă quá nửa đêm, chúng tôi ra về khách sạn khi đă kịp cui vào một quán Hải Sản ven đường, một chiếc bánh mỳ síu mại một ly đậu nành thơm nóng khiến chúng tôi ấm bụng và đi vào giấc ngủ ngon lành.
Sáng thứ bảy, đoàn chúng tôi thêm một thành viên nữa. “Đà Lạt hoa và váy” những bông váy thật đẹp và tinh tế, những gam màu nóng tung bay, Đà Lạt như ấm lên cùng chúng tôi. Sau khi đă thưởng thức món điểm tâm sáng và mua thêm chút đồ ấm để mặc chúng tôi bắt đầu cuộc hành tŕnh “Vui cùng Đà Lạt”. Đoàn chúng tôi hướng về phía Hồ Xuân Hương. Hai chiếc xe ngựa cho tám người, chúng tôi đi dạo quanh hồ. Ngồi trên xe ngựa cho tôi cảm nhận hương vị ngọt ngào của đồng quê, mùi hanh hanh của cỏ lạ, hương hoa cúc ngan ngát, tiếng vi vu của chị gió với đồi thông đan xen lẫn tiếng cười của chúng tôi tọa ra những cảm giác khác lạ. Cỗ xe đưa chúng tôi qua những con đường nhỏ, dốc, uốn lượn xen kẽ những căn biệt thự xây dựng kiểu kiến trúc Pháp với những đồi thông xanh non đang ŕ rào cùng nàng gió hát ca. Những bờ rào hoa giấy màu đỏ, màu hồng, những thảm cỏ xanh, những bông hoa dại nhỏ li ti. Những ruộng hoa tầng tầng lớp lớp đan xen như những cây nấm mọc trắng xóa…Cảnh tượng diễn ra thật đẹp, thật yên b́nh dung dị thân yêu. Đà lạt chút nắng chút mưa như tính cách của người thiếu nữ chợt buồn vui lẫn lộn. Hai cỗ xe ngựa đưa chúng tôi tới Thung lũng T́nh yêu, cảnh đẹp thật êm đềm e ấp, những đôi t́nh nhân tay trong tay dạo bước, tất cả như hân hoan hạnh phúc bên nhau. Những tảng đá bậc thang nối dài trên thảm cỏ xanh… ḍng nước xanh mát những bờ đá phủ đầy rêu, hai bên đôi bờ thông xanh ngát. Chia tay với Thung lũng T́nh yêu chúng tôi ghé vào ngôi làng XQ chúng tôi như được tận hưởng sự yên b́nh của Đà Lạt. Nơi đây có những sản phẩm tranh thêu tay độc đáo, những nét vẽ sắc sảo mang đậm nét quê hương, những món ăn cổ truyền, những củ khoai lang nướng thơm phức, những chiếc bánh đa nướng thơm mùi vừng, những chiếc bánh nhỏ được gói buộc cẩn thận trong tấm lá chuối xanh…tất cả làm chúng tôi nhớ lại tuổi thơ nơi quê nhà, nhớ những cử chỉ thân quen nhớ những buổi ra ngơ đón mẹ đi chợ về…
Ngôi nhà của cô Việt Nga là điểm dừng chân kế tiếp của chúng tôi, ngôi nhà xây dựng với kiểu kiến trúc là kỳ bất giác chúng tôi nhớ như trong những câu truyện cổ tích xưa bà kể, vừa lạ kỳ vừa mới mẻ thân quen. Xe lại đưa chúng tôi tới “ngôi nhà ma” khi trời đă gần tối, ngôi nhà nằm trên đỉnh một ngọ đồi xung quanh thông xanh tĩnh lặng, sau khi nghe người quản gia kể lại, bất giác chúng tôi đứng líu ríu gần nhau hơn … một cảm giác tâm linh, thương cảm cho những con người xấu số ở nơi này.
Chúng tôi ăn trưa khi đă 2h chiều. Gọi món ăn xong chúng tôi không quên gọi thêm chai rượu vang Đà Lạt. Ngoài trời mưa lại rơi, vừa ăn chúng tôi vừa thưởng thức vị ngọt ngào của Đà Lạt, vị cay nồng của rượu vang, một chút se lạnh của cơn mưa bất chợt, vị ngọt mát của rau qủa xanh non. Chiều Đà Lạt thật yên b́nh dung dị, một chút nắng làm hồng đôi má thắm, Đà Lạt như một thung lũng dát vàng, ánh nắng ngập tràn thung lũng nhỏ. Đà Lạt như được khoác lên ḿnh một chiếc áo mới.
Đêm Đà Lạt, một kỉ niệm khó quên, chúng tôi vui chơi c̣n thời gian ở lại. Chia tay Đà Lạt, chúng tôi những thành viên trong một gia đ́nh nhỏ đầy nhiệt huyết say mê rồi sẽ lại trở về ngôi nhà ấm cúng của chúng tôi – nơi có Chị tôi vẫn đang miệt mài với công việc, đang từng ngày dẫn bước chúng tôi đi. Chúng tôi thầm cảm ơn những Người đă tạo điều kiên cho chúng tôi thực hiện chuyến đi này. Trao gửi Đà Lạt những tâm t́nh, t́nh yêu, khát vọng. Đà Lạt ơi, chúng tôi hẹn gặp Em vào ngày gần nhất.


Tháng 8 / 2007 ( KDDQT)