PDA

View Full Version : Cơi Luân Hồi ( Tần Anh )


memory0281
18-08-2009, 11:36 AM
Chỉ sợ t́nh thắm thiết, tan vỡ mộng mỹ nhân
Thu xanh năm ấy, lạc nhạn bên cầu, duyên gặp nhau
Ḷng như nước chảy trôi, mây vẽ ngọn núi thắm
Cúi đầu mỉm miệng cười như hoa sớm, muốn say mê dọc kiếp bên nhau
Từ ấy ngồi buồn dằng dăi canh thâu, nghe tiếng mưa tan vỡ.(1)

Có những câu truyện từ mở đầu cho đến kết thúc đều mang lại cho người ta cảm giác đau đớn khôn cùng.

Tôi đọc Cơi luân hồi (nguyên tác) lần đầu tiên ở diễn đàn Vietkiem, bên đó chỉ duy nhất có chương I. Người đưa bản dịch truyện lên thật vô ư, chẳng ghi tên tác giả, cũng chẳng ghi chú thêm rằng đây chỉ là chương đầu trong toàn bộ tác phẩm.

Đọc suốt một buổi sáng, trong khi đầu óc váng vất v́ cảm cúm, v́ những sai sót lặt vặt trong công việc, v́ những cảm xúc bồn chồn bế tắc cứ luẩn quẩn trong đầu từ mấy hôm nay.

Rồi tối hôm sau lại nhận được một tin nhắn, tự nhiên thấy có chút ǵ đó mơ mơ hồ hồ, tự nhiên có chút ǵ đó cảm động, nhưng thấy vẫn có ǵ đó chưa đủ.

Đến hôm sau nữa, đọc lại Cơi Luân Hồi (nguyên tác), ḷng lại thêm chứa chất. Cảm thấy như t́m được một ai đó giống ḿnh. Hóa ra tôi vẫn là một kẻ hạnh phúc, dù sao đi chăng nữa th́ tôi cũng không đến nỗi phải sống đằng đẵng mấy ngh́n năm như thế.

Tu chín kiếp mới được thành vợ chồng, chẳng biết tôi nhớ có đúng không. Ngạ quỷ kia cũng thế, ngh́n năm đằng đẵng theo đuổi mới có được một vài giây phút ngắn ngủi bên nhau. Chợt nhớ đến những đôi vợ chồng nửa đường đứt gánh, có phải là tu vụng, hay nhân quả chỉ cho người ta ở bên nhau đến chừng đó mà thôi ?

Muốn viết cảm nhận cho Cơi Luân hồi ( nguyên tác) mà không cách nào viết được. Cuối cùng tôi đành mượn tâm trạng nữ quỷ trong truyện để viết nên một Cơi Luân Hồi mới.

memory0281
18-08-2009, 11:36 AM
Tóm tắt nội dung nguyên tác:

Cơi luân hồi chính truyện nguyên tác của Thần Long, do Trang Hạ dịch. Nhân vật chính trong chuyện, tiểu ngạ quỷ, là một tiểu quỷ chuyên đi tuần bên cầu Nại Hà. Tuy chỉ là một tiểu quỷ, nhưng nếu tu hành đủ năm trăm năm, tiểu quỷ đó có thể tái sinh làm người. Trong một lần đi tuần bên cầu, tiểu ngạ quỷ bỗng nhiên gặp một quỷ nữ. Quỷ nữ đó làm tắt mất ngọn đèn dẫn đường tới Uổng Tử Thành. Vốn tốt bụng, tiểu ngạ quỷ đă đồng ư giúp đỡ, nào hay nghiệt duyên đă từ đó bắt đầu. Nụ cười của quỷ nữ đó đánh động con tim lạnh lẽo của tiểu ngạ quỷ, làm tiểu ngạ quỷ vương vấn suốt bao nhiêu năm sau. Biết quỷ nữ đó là oan quỷ, không được tái sinh, tiểu ngạ quỷ đă dành cơ hội được tái sinh của ḿnh cho quỷ nữ đó. Rồi sau đó, tơ t́nh quấn quưt măi không rời, tiểu ngạ quỷ lại đổi tiếp một ngh́n năm đạo hạnh của ḿnh để lấy một đoạn nhân duyên với quỷ nữ. Vạn sự tùy duyên, oan nghiệt vẫn măi là oan nghiệt, đoạn nhân duyên đó chỉ khiến cho tiểu quỷ càng thêm đau khổ.

Trở lại âm giới, tiểu ngạ quỷ vùi đầu vào kinh Phật, mong có thể giải thoát khỏi bến mê, tiếc thay, những tơ t́nh thâm căn cố đế đă nhập vào tận Cao Hoang, không có cách ǵ tẩy rửa cho sạch. Lúc này lại xảy ra một chuyện hết sức kinh khủng, một phán quan ở Âm giới đă lén lên trần kết hôn với người hạ giới, lại c̣n v́ bị chia rẽ mà phỉ báng cả thánh thần. Phán quan đó bị đánh tan thành tro bụi. Tiểu ngạ quỷ đột ngột cảm thấy sự vô t́nh lạnh lẽo từ chính những người mà trước đây hắn vốn nghĩ là từ bi hỉ xả, hắn quyết tâm rời bỏ kinh Phật, rời bỏ địa ngục, tự ḿnh lên chốn nhân gian.

Là một ngạ quỷ, người ta làm sao được quyền sống như một con người. Tiểu ngạ quỷ đă bị loài người xua đuổi, ruồng rẫy. Rồi một lần lưu lạc, tiểu ngạ quỷ đă gặp được quỷ nữ năm nào. Hạnh phúc lần này đă nằm trong tầm tay của tiểu ngạ quỷ, dù rằng, nó nhỏ nhoi và ngắn ngủi.

Và bây giờ xin đọc Cơi Luân Hồi của tôi viết

memory0281
18-08-2009, 11:37 AM
Nhân sinh như thử


Phù sinh như tư


Tôi chỉ là một tiểu quỷ nhỏ bé, một tiểu quỷ như hàng trăm hàng ngàn hàng vạn tiểu quỷ khác. Nhưng giờ tôi là một tiểu quỷ đặc biệt. B́nh thường, từ cơi nhân gian trở về chốn này, chúng tôi, hoặc được đưa tới Uổng Tử thành, vĩnh viễn không thể siêu sinh, hoặc được gom lại rồi chờ cơ hội đi đầu thai kiếp khác. Mỗi khi chờ đợi, ḷng chúng tôi đều vô cùng hồi hộp. Người ta thường nói, chết là hết, không đúng, những ǵ chúng tôi đă làm tại nhân gian, dẫu người trần gian không biết, nhưng dưới này đều ghi lại đầy đủ, được phán xét b́nh luận công tội hết sức công bằng.
Ngày hôm ấy, tôi đang ngồi với chúng quỷ th́ Bạch Vô Thường đại ca đến.
Vốn dĩ tôi chỉ là một tiểu quỷ thấp bé, hèn kém, làm sao tôi có thể có cơ hội được gặp tới người, chứ đừng nói tới việc gọi người là đại ca. Nhưng khi người đến t́m tôi, chính người đă kêu tôi gọi người là đại ca.
Rồi đại ca đưa tôi đi.
Bọn tiểu quỷ cứ xôn xao nh́n tôi, ư chừng vô cùng kinh ngạc. Tôi cũng rất kinh ngạc, không hiểu v́ lẽ ǵ mà đích thân đại ca lại đến t́m tôi.
B́nh thường, như tôi đă nói, chúng tôi chỉ có hai nơi, hoặc là tới Uổng Tử Thành, vĩnh viễn không siêu sinh, hoặc là đi đến gặp Mạnh Bà, uống Mạnh Bà Thang rồi đi đầu thai kiếp khác. Chắc chắn tôi không phải tới Uổng Tử Thành, không phải v́ tôi tự tin là kiếp trước tôi không làm điều ǵ sai trái tội lỗi, mà chỉ là, chúng tôi vừa đi qua Uổng Tử Thành mất rồi. Nơi ấy sao mà lạnh lẽo đến thế. Tường thành sừng sững, rêu phong phủ xám xịt, khí lạnh bốc lên ngùn ngụt, thoang thoảng có những tiếng rên rỉ kêu khóc văng vẳng lại đến rợn người. Trên tường thành có một vài bóng quỷ cô hồn, mờ mờ như sương khói, mắt vọng về chân trời xa xa như nuối tiếc, như mong chờ. H́nh như thoáng có một ánh mắt nh́n xuống chỗ tôi, xa lắm, tuy tôi không trông rơ nhưng vẫn có thể cảm nhận được, cái tia sáng lạnh lẽo ấy làm tôi thấy rùng ḿnh. Tự nhiên tôi đi sát lại gần đại ca Bạch Vô thường, cũng không dám thở mạnh. À, mà tôi không biết động tác đó có gọi là nín thở hay không, v́ thực ra tôi chỉ là một linh hồn, một tiểu quỷ, làm ǵ có cơ thể mà rùng ḿnh hay nhịn thở. Nhưng ánh mắt đó thực sự làm tôi run sợ, và tôi gần như nép vào cạnh đại ca.
Bạch đại ca quay lại nh́n tôi thoáng vẻ ngạc nhiên, rồi đôi vành môi mỏng dính nhợt nhạt chợt kéo giăn ra thành một nụ cười (ấy là tôi đoán thế, chứ tôi không rơ đó có gọi là một nụ cười hay không). Rồi đại ca vẫn từ tốn đi trước, mặt không nh́n tới tôi, cũng chẳng nh́n lên trên thành, vẻ rất thản nhiên tựa như đó là một chuyện quá ư là b́nh thường. Tôi líu ríu đi theo đại ca, ḷng nửa hồi hộp, nửa hổ thẹn. Xét cho đến cùng th́ việc họ không ưa tôi cũng đúng, v́ tôi c̣n được đi đầu thai, họ th́ măi măi phải ở lại nơi đó.
Bạch Vô Thường đại ca lại dẫn tôi đi qua Chuyển Luân Đài. Tôi biết chỗ này. Sau khi người ta (hồn quỷ - lẽ ra phải nói thế, nhưng tôi cứ quên tôi không c̣n là một con người) uống Mạnh Bà Thang, người ta sẽ được đưa đến Chuyển Luân Đài để đi đầu thai sang kiếp khác. Lẽ ra nếu tôi không bị giam vào Uổng Tử Thành, tôi sẽ được lên Chuyển Luân Đài, nhưng không hiểu sao đi qua nơi đó rồi mà đại ca vẫn không dừng lại. Vậy th́ tôi sẽ được đi đâu, tôi v́ sao lại không vào cả hai nơi đó. Lẽ nào c̣n một chốn nữa mà tôi vẫn chưa từng được nghe nói đến
Tôi không ḱm lại được nữa, níu tay Bạch đại ca lại hỏi :
- Bạch Vô Thường đại ca, chúng ta đang đi đâu đây ạ ?
Không quay lại nh́n tôi, cũng không tăng giảm cước bộ, đại ca chỉ nói khẽ một tiếng :
- Về nhà ta.
Chẳng thà tôi không hỏi, chẳng thà đại ca không trả lời, tâm trí tôi c̣n được chút ǵ đó sáng sủa hơn một chút. Đại ca trả lời xong, tôi lại càng mơ mơ hồ hồ, nhưng lại không dám hỏi lại. Nhà ta là nhà ai, là nhà tôi chăng, lẽ nào dưới chốn này tôi lại có nhà, điều này th́ tôi không tin đâu. Nhưng nếu không phải nhà tôi th́ là nhà ai. Hay là nhà đại ca ??? Không thể tin được. Đại ca muốn đưa một tiểu quỷ như tôi về nhà làm ǵ. Tôi không dám nghĩ tiếp nữa, nếu tôi c̣n da c̣n thịt tất mặt tôi sẽ đỏ bừng lên, v́ những ư nghĩ đó tuyệt nhiên không thể nào nghĩ ra cho được.
Rồi th́ đại ca cũng dừng lại trước một căn nhà nho nhỏ. Đại ca quay lại nh́n tôi rồi đẩy cửa bước vào :
- Đây là nhà ta.
Chắc chắn là Mạnh Bà là một người cực kỳ cẩn thận, cho nên hàng triệu triệu, hàng tỷ tỷ quỷ nam nữ xuống chốn này rồi quay ngược trở lại nhân gian, mà vẫn không ai có thể biết được căn nhà của Bạch Vô Thường nó như thế nào. Hoặc giả cho đến nay mới chỉ có tôi là người duy nhất được tới nơi này, cho nên cũng chỉ ḿnh tôi biết căn nhà của đại ca trông ra làm sao. Mà cũng có thể căn nhà đó b́nh thường quá, nó chẳng có điểm nào đặc biệt hay kỳ quặc mà người ta không cố t́nh th́ cũng chẳng vô t́nh lưu giữ vào trong bộ nhớ.
Và tôi đương nhiên không phải là người (quỷ) đặc biệt, cho nên tôi cũng không chú ư lắm đến căn nhà đó.
V́ trong giây phút đó, đầu óc tôi đang mải nghĩ đến một chuyện khác.
Th́ làm sao tôi có thể nghĩ đến cái ǵ khác cơ chứ, khi mà cái giả thuyết của tôi bất th́nh ĺnh trở thành sự thật. Đúng là Bạch Vô Thường đại ca đang dẫn tôi về nhà, không, tôi đă dùng sai th́ của động từ, kể từ giây phút này, cái giây phút tôi bước chân qua cửa nhà đại ca, tôi phải dùng chữ “đă” mới đúng. Bạch Vô Thường đại ca đă dẫn tôi về nhà, đúng từng chữ một, bằng chữ in hoa, với ư nghĩa chân thực và trong sáng nhất, không cường điệu, không thậm xưng, không bóng bẩy ǵ hết.
Căn pḥng khá ư là nhỏ bé, nói chung giành cho một người th́ như thế cũng là vừa đủ. Không có đồ trang trí, tường nhà trống trơn, trong căn pḥng chỉ có một chiếc giường đơn nhỏ và một cái ghế. Bạch đại ca kêu tôi ngồi xuống, tôi nh́n quanh, cuối cùng rón rén ngồi xuống mép giường. Đại ca kéo cái ghế độc nhất đến trước mặt tôi, nh́n tôi chăm chú, cuối cùng nói :
- Tạm thời muội ở lại đây nhé.
Câu hỏi buột ra khỏi miệng nhanh như chớp làm tôi không kịp lưu giữ lại :
- Tại sao lại thế ?
Bạch đại ca không trả lời, chỉ đứng dậy rồi nói :
- Muội cứ ở nhà nhé, ta phải đi có việc, tối ta sẽ về.
Tối hôm ấy, Bạch đại ca đă không về.
Trong căn nhà tối om, chỉ có một ḿnh tôi bơ vơ, tôi bất giác cảm thấy vô cùng trống trải. Những kí ức cũ cứ lần lượt quay trở về, làm tôi cảm thấy vô cùng nuối tiếc. Mới ngày nào tôi c̣n được tự do vui sống dưới bầu trời xanh trong veo, dưới ánh nắng vàng rực rỡ, được ngắm mây ngắm mưa, lắng nghe chim hót. Thế mà giờ đây, tôi đang phải ở cái chốn này, âm u lạnh lẽo, đơn lẻ một ḿnh.
Chẳng hiểu Bạch đại ca đưa tôi về đây làm ǵ, liệu tôi có được chuyển sinh, hay vĩnh viễn tôi sẽ phải giam ḿnh trong Uổng Tử thành. Than ôi, tôi có biết bao nhiêu điều cần hỏi, cần giải đáp, vậy mà Bạch đại ca măi vẫn chưa về.
Ngày hôm sau, Bạch đại ca cũng chưa về.
Tôi đi đi lại lại trên con đường nhỏ trước cửa nhà. Không gian xung quanh tôi mờ mờ ảo ảo. Cái thế giới này là như thế, ch́m sâu dưới ḷng đất tối tăm, làm ǵ có chút ánh sáng nào đâu. Phia đằng xa, Uổng tử thành hiện ra sừng sững, những đốm lửa leo lét trôi phiêu phiêu trên tường thành. Ở nơi đó, có bao nhiêu vong quỷ đang ngày đêm ngóng trông một cách vô vọng ngày trở về trần gian? Họ vĩnh viễn không được tái sinh, họ biết, nhưng sao họ vẫn không ngừng trông ngóng? Có lẽ, v́ nơi đó, họ dẫu từng đau khổ nhưng vẫn đầy những hạnh phúc. Người không biết quư mạng sống của ḿnh th́ không bao giờ được tái sinh, biết là như thế, nhưng có phải họ muốn thế đâu. Có những lư do, những nỗi đau khổ làm họ không có cách ǵ để tồn tại, để rồi, họ chỉ c̣n cách tự chọn lấy cái chết. Than ôi, con người có bao giờ biết thế nào là đủ, chỉ đến khi vào đến nơi này, họ mới nhận ra, chỉ cần được thấy ánh sáng mặt trời thôi cũng là niềm hạnh phúc vô bờ.
Nhân quả, luân hồi, gieo nhân nào phải gặt quả đó, nhưng liệu có cơ hội nào để họ chuộc lỗi hay không ?
-------


Ngày thứ ba, Bạch đại ca đă trở về. Thực ra tôi cũng chẳng biết đại ca về từ lúc nào. Bạch Vô Thường là quỷ câu hồn, vô h́nh vô ảnh, đến đi không ai hay biết, th́ một tiểu quỷ nhỏ nhoi như tôi sao có thể biết cho được. Chỉ là khi tôi mở mắt ra, đại ca đă ở đó.
Đại ca ngồi trên cái ghế, lưng xoay lại phía tôi, thế mà khi tôi mở mắt ra, ngay lập tức đại ca đă biết. Đại ca lập tức quay ḿnh trở lại, nh́n tôi có chút ǵ u uẩn. Tôi vội vàng nhỏm dậy, miệng lúng búng muốn chào mà không ra tiếng, muốn hỏi mà không ra lời, ngàn vạn điều muốn nói mà thốt không nên câu. Bạch gia nh́n tôi thở dài :
- Tiểu muội, ngủ có ngon không ?
Tôi gật vội đầu, cố gắng nuốt một hơi để trấn tĩnh :
- Bạch đại ca, mấy hôm nay đại ca đi đâu vậy. Sao đại ca lại bảo muội ở đây. Rốt cuộc sau này muội sẽ ra sao ?
Bạch gia vẫn nh́n tôi, im lặng hồi lâu rồi mới nói :
- Này muội, hôm nay ta dẫn muội đi đầu thai.
Tôi mừng rỡ nhỏm dậy, suưt nữa th́ ngă bổ nhào vào Bạch Vô Thường. Thế là tôi cũng được đi đầu thai, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ được trở lại với nhân gian tươi đẹp của tôi.
Bạch Vô Thường vẫn nh́n tôi với vẻ buồn rầu, làm niềm vui của tôi bỗng xẹp mất một nửa. Lẽ nào, lẽ nào đại ca không muốn tôi chuyển kiếp.
Ba ngày ở đây, tôi đă nếm trải đủ nỗi cô đơn vắng lặng. Tôi không thể chịu đựng nổi cái cảm giác đó. Nhưng… nhưng… từ trước đến giờ Bạch đại ca vẫn ở đây một ḿnh. Có phải v́ thế mà Bạch đại ca không vui chăng. Lẽ nào tôi có thể bỏ Bạch ca ở lại đây, mà vui vẻ đi chuyển kiếp.
Bạch gia đột nhiên nói :
- Này muội, ta không phải buồn v́ muội đi chuyển kiếp đâu. Muội được vui th́ ta cũng vui theo mà, hiểu không ?
Tôi nh́n đại ca, không tin lắm. Nếu không phải v́ tôi đi mất mà Bạch ca đau buồn, th́ v́ cái ǵ. Chẳng lẽ v́ đại ca câu hồn không đủ, bị Diêm Vương quở phạt hay không ?
Bạch gia đột ngột giơ tay như muốn vuốt tóc tôi, nhưng rồi lại rụt tay lại :
- Muội đừng nh́n ta bằng ánh mắt đó. Ôi, chỉ v́ ánh mắt này mà tiểu quỷ kia phải trầm luân mấy ngh́n năm.
Tôi lại càng hoang mang. Ánh mắt nào, tiểu quỷ nào, ánh mắt của tôi th́ có liên quan ǵ đến ai, mà ai phải trầm luân mấy ngh́n năm vậy.
Bạch gia nh́n tôi vẻ thương hại :
- Muội cũng chẳng có lỗi ǵ, chỉ là tên tiểu quỷ kia quá đa t́nh mà thôi. Thật là nghiệt căn, nghiệt căn, chấp nê muôn kiếp không thể quay đầu. Than ôi, sao đường ngay lối thẳng không đi, lại cứ đâm quàng vào hang sâu ngơ thẳm như vậy chứ.
Tôi níu tay Bạch ca, tṛn mắt ngạc nhiên :
- Đại ca nói ǵ mà muội không hiểu, tiểu ngạ quỷ nào, nghiệt căn nào ?
Bạch ca lại thở dài :
- Muội biết để làm ǵ, v́ lát nữa thôi, Mạnh Bà Thang của Mạnh bà cũng làm muội quên hết mà thôi.
Tôi vẫn níu tay áo Bạch Vô Thường nằn ń :
- Đại ca làm tiểu muội không hiểu ǵ hết. Muội muốn biết, muốn biết thật mà.
Bên ngoài cửa, gió từ đâu chợt ùa vào qua cánh cửa chưa khép chặt, lạnh lẽo, âm u. Bạch gia nh́n cánh cửa, nh́n tôi, ngẫm nghĩ một chút rồi nói :
- Này muội, muội có biết, một ngh́n năm trăm năm trước, muội vốn là một uổng quỷ, vốn dĩ phải trầm luân vĩnh viễn trong Uổng Tử Thành hay không....
Giọng của Bạch Vô Thường trầm trầm, buồn bă, giá như tôi c̣n là một con người, giá như tôi c̣n nước mắt để rơi, c̣n tim để đau, th́ tôi không thể không rơi nước mắt. Người ấy, người ấy chỉ một ngạ quỷ nhỏ nhoi hèn kém, vậy sao có thể đánh đổi năm trăm năm đạo hạnh của ḿnh chỉ để cho tôi được siêu sinh. Rồi người ấy, chỉ v́ nhớ nhung tôi mà lại sẵn sàng đánh đổi cả ngh́n năm đạo hạnh, chỉ mong cầu lấy một đoạn nhân duyên ngắn ngủi với tôi.
Sao người ta phải khổ như thế.
Sao tôi chẳng nhớ ǵ về những chuyện đó, tôi lang thang trên đường đi vào Uổng Tử Thành cây đèn dẫn đường bị tắt, rồi tiểu ngạ quỷ tốt bụng ra dẫn tôi đi... , lẽ nào tôi lại quên sạch về người ấy như thế chăng.
Mạnh Bà Thang, Mạnh Bà Thang, hay cho loại thuốc lú đó, nó đă làm tôi trở thành một kẻ vô t́nh bất nghĩa.
Một ngh́n năm đạo hạnh của người đă dùng để đánh đổi lấy vài năm duyên phận với tôi. Tôi, tôi phải làm cách nào để trân trọng đoạn duyên phận đó đây.
Bạch Vô Thường đại ca nh́n tôi lắc đầu :
- Vô ích mà thôi. Sau khi uống Mạnh Bà Thang, muội sẽ quên sạch những ǵ ta đă nói. Ôi, đó là số phận rồi, muốn cũng chẳng thay đổi được.
Tôi nôn nóng nắm lấy tay áo Bạch Vô Thường:
- Có chuyện ǵ sẽ xảy ra hả đại ca ? Không phải tiểu ngạ quỷ ca ca đă đem đánh đổi một ngh́n năm đạo hạnh để được gặp muội hay sao. Lẽ nào hai bọn muội không thể gặp nhau, không thể bên nhau ?
Bạch Vô Thường chỉ lắc đầu :
- Thiên cơ bất khả lậu, ta không thể nói ǵ hơn, luật trời nghiêm lắm. Muội hăy chuẩn bị đi, đă sắp đến giờ rồi, ta sẽ đưa muội đi một đoạn.
Bạch gia cầm ngọn đèn nhỏ đi trước, tôi lầm lũi đi theo sau. Khép lại cánh cổng, tôi nh́n căn nhà thêm một lần nữa rồi rảo bước đi theo đại ca. Nếu nó đă là số phận, th́ tôi cũng chẳng có cách nào chống chọi lại, biết trước cũng đâu ích ǵ.
Chỉ c̣n cách hy vọng rằng nó sẽ tốt đẹp mà thôi.
Con đường quay trở lại Chuyển Luân Đài, vốn dĩ tôi đă đi qua một lần. Tôi có trí nhớ khá tốt, cho nên dẫu ánh đèn của Bạch Vô Thường đại ca chỉ leo lét, tôi cũng không bị vấp ngă.
Ngọn đèn của Bạch Vô Thường đại ca trong giây phút này sao cũng cô độc và bi ai như thế.
Phía đằng xa, Uổng Tử Thành vẫn đứng sừng sững, những vong quỷ vẫn giơ cao những ngọn đèn leo lét, âm u buồn bă.
Bạch gia đột nhiên dừng lại, trao ngọn đèn cho tôi :
- Phía trước là Chuyển Luân Đài rồi, ta tiễn muội đến đây thôi.
Tôi cầm lấy ngọn đèn, bấn bíu nh́n Bạch ca thêm một lần nữa rồi quay ḿnh quả quyết bước đi. Đằng sau tôi, tôi biết, ánh mắt Bạch ca đang nh́n tôi lưu luyến
Tôi đă không thể quay đầu lại được rồi.
Chuyển Luân Đài nằm sừng sững trước mặt tôi, uy nghiêm. Dưới chân đài là ḷ thuốc của Mạnh Bà, đang sôi sùng sục, nhưng xung quanh không có một ai. Tôi ngơ ngác không biết phải làm ǵ, liệu tôi có được quyền tự múc Mạnh Bà Thang ra uống hay không.
Đột nhiên, một bàn tay chạm nhẹ vào tôi. Quay lại, tôi thấy Bạch gia đă ở bên cạnh tôi từ lúc nào. Sắc mặt đại ca có vẻ mừng rỡ. Đại ca cứ lẩm nhẩm :
- Thật kỳ lạ, không hiểu Mạnh Bà đột nhiên đi đâu. Có lẽ đây chính là số phận đă định sẵn, muốn tiểu muội muội không quên những chuyện đă xảy ra chăng.
Tôi hoàn toàn không hiểu ǵ cả, chỉ nh́n Bạch đại ca với vẻ ngạc nhiên. Bạch gia liền đẩy mạnh vào lưng tôi :
- Mau đi lên Chuyển Luân Đài, trong khi Mạnh Bà chưa trở về. Nhớ nhé, tiểu ngạ quỷ đă nhớ nhung quyến luyến muội suốt mấy ngh́n năm, đừng phụ ḷng nó.

memory0281
18-08-2009, 11:38 AM
Cố ư trồng hoa …



Duyên sinh duyên tử


Thùy tri, thùy tri


Kiếp này tôi chỉ là một tiểu nha đầu nhỏ nhoi. Ba mẹ tôi là người hầu cho người ta, cho nên khi vừa mới sinh ra tôi cũng đă là người hầu của nhà người ta. Người ta thường nói : chạy trời không khỏi nắng, tôi cũng từng không tin. Nhưng sự thật th́ cuối cùng nó cũng phơi bày ra tất cả.
Nhà chủ tôi là một thế gia vọng tộc. Tuy cha mẹ tôi là người hầu, nhưng cũng có chút địa vị và uy tín, nên cũng được nhà chủ nể trọng. Thế nên dù là con gái của người hầu, tôi cũng chưa có một ngày phải đi hầu hạ người ta, dù không được đối đăi như những bậc thiên kim tiểu thư th́ cũng không đến nỗi bị coi rẻ.
Tôi trước khi đi đầu thai đă không uống Mạnh Bà Thang, cho nên, tôi không giống những đứa trẻ cùng tuổi khác, tôi nhanh nhẹn, xinh xắn, thông minh. Nhà chủ v́ thế thường hay cho gọi tôi vào chơi với thiếu gia. Cả gia tộc lớn như vậy mà chỉ có một thiếu gia, đủ thấy người ấy quan trọng đến mức nào. Nhưng đối với tôi, thiếu gia ấy thật là ngốc, thường hay bị tôi bắt nạt. Nếu có người lạ th́ tôi c̣n lễ phép một chút, nhược bằng không có ai, nhiều khi thiếu gia c̣n phải mài mực cho tôi viết.
Phàm là con người, khi sinh ra, ai cũng muốn ḿnh được nâng niu coi trọng. Có đôi lúc, thấy vị thiếu gia kia nhường nhịn quá, tôi cũng thấy bất nhẫn, nhưng vẫn không có cách nào sửa đổi được tính t́nh ngỗ ngược của ḿnh. Hơn nữa, tôi quen được nuông chiều rồi, cuộc sống sung sướng yên ả làm tôi thấy hạnh phúc vô cùng.
Nhưng cái hạnh phúc ấy, có phải bao giờ cũng ngắn ngủi.
Một buổi sáng, khi tôi rón rén đi vào thư pḥng của thiếu gia, tính hù thiếu gia một chút, tôi bỗng nghe thiếu gia ngâm nga :
“Quan quan thư cưu
Tại hà chi châu
Yểu điệu thục nữ
Quân tử hiếu cầu”
Tim tôi như bị dội lên một cái rất mạnh. Trong phút chốc, kí ức của tôi bỗng dần dần trở nên sáng tỏ. Cái kư ức kinh hoàng ấy, tôi không hề muốn nhớ tới, tưởng như bao nhiêu năm đă làm tôi quên lăng, nhưng câu hát của thiếu gia đă làm tôi vụt quay trở lại. Chao ôi, căn pḥng nhỏ với khoảng không gian lúc nào cũng tối mù, những cô hồn lảng vảng trong sương, tường thành rêu phủ mốc, rồi trong gió lúc nào cũng âm ỉ những tiếng kêu khóc rợn người. Và một tiểu ngạ quỷ đă hy sinh một ngh́n năm đạo hạnh để nhường sự tái sinh cho tôi.
Tôi hoảng hốt ôm lấy đầu chạy ra ngoài. Trên kia, bầu trời sáng tươi rực rỡ. Những nhành liễu rủ xanh mượt bên hồ, xuân sang càng thướt tha diễm lệ. Những cánh diều đủ màu sắc bay vi vút tự do trên trời cao, ngân vang tiếng sáo. Những đóa hoa tươi xinh mơn mởn, chập chờn ong bướm vây quanh. Và những tài tử giai nhân dập d́u quần là áo lượt, tiếng chuyện tṛ ca hát âm vang rộn ră.
Bầu trời ấy, có thể tôi đă không bao giờ c̣n được thấy
Tiếng sáo ấy, có thể tôi đă không bao giờ c̣n được nghe
Màu sắc ấy, có thể không bao giờ tôi c̣n được nh́n
Và t́nh cảm ấy, có thể không bao giờ tôi c̣n được có.
Nhờ có sự hi sinh bao la của người ấy, một tiểu ngạ quỷ nhỏ nhoi canh gác bên cầu Nại Hà, tôi mới có thể thoát khỏi kiếp trầm luân trong Uổng Tử Thành. Bên tai tôi như nghe thấy tiếng ca năo nề của người ấy
Môi hồng lệ xanh em điêu đứng nhân gian
Tôi bạc tóc phía bên lề duyên cũ(2)
Không thể nào. Tôi có thể là một cô hồn, nhưng tôi không thể làm một kẻ vô t́nh bạc nghĩa. Dù muốn dù không, kiếp này tôi nhất định phải t́m ra người ấy, đem cuộc đời này trả cho người ấy.
Ngày tháng cứ trôi qua dần, hết xuân rồi lại đến hè. Tôi càng ngày càng trở nên xinh đẹp. Đôi lúc, tôi bắt gặp ánh mắt thắm thiết của vị thiếu gia, đôi mắt ánh lên ngọn lửa của một t́nh yêu nồng nàn. Tôi vội vă quay mặt đi, tấm chân t́nh ấy tôi vĩnh viễn không thể nào tiếp nhận cho được. Dù sao người ấy cũng là đại thiếu gia cao sang quyền quư, c̣n tôi, tôi chỉ là một nô tỳ bé nhỏ, hơn nữa, tấm thân tôi giờ đâu c̣n thuộc về tôi nữa.
Mùa xuân năm ấy, tôi tṛn đôi tám.
Một buổi chiều muộn, tôi và một nữ tỳ có việc phải đi ra ngoài. Lúc chúng tôi về th́ trời đă tối, không gian xung quanh lạnh lẽo lắm. Tiếng côn trùng rỉ rả trong ánh trăng mờ càng làm khung cảnh thêm thê lương, đáng sợ. Cô nữ tỳ kia và tôi cùng cảm thấy rợn người, cố rắng rảo bước cho nhanh.
Đột nhiên, tôi vấp phải một ḥn đá.
Và đương nhiên, ngọn đèn trên tay tôi chao mạnh rồi vụt tắt.
Ánh trăng non không đủ sức soi sáng trên con đường lạnh lẽo. Bốn bên hiu quạnh, tôi và cô nữ tỳ hoảng hốt nắm chặt lấy tay nhau, không biết phải làm ǵ tiếp. Không có đèn, nếu cứ ḍ dẫm bước trong đêm không chừng sẽ bị vấp té tiếp, nhưng ngồi lại đây th́ không biết có chuyện ǵ sẽ xảy ra.
Cô nữ tỳ kia bỗng ̣a lên khóc v́ sợ hăi. Tôi ôm chặt lấy cô, dù thực ra tôi cũng chẳng dũng cảm hơn một chút nào.
Đang khi ấy, phía đằng xa bỗng có tiếng chó sủa, thấp thoáng một ánh đèn hiện ra ở phía xa xa.
Cô nữ tỳ níu chặt lấy tay tôi run rẩy :
- Có phải là quỷ câu hồn không ?
Ba chữ Quỷ câu hồn vọng vào tai tôi như gió thoảng. Quỷ th́ sao chứ, tôi đâu có sợ, chính tôi cũng đă từng là một cô hồn, đại ca của tôi c̣n là Bạch Vô Thường cơ mà. Có ǵ mà phải sợ. Tôi liền vùng dậy kêu to :
- Có ai ở đó không, giúp chúng tôi với.
Có tiếng đáp từ phía xa xa, gió thổi tạt làm nó trở nên mơ hồ đến mức không thể nào biết được đó là những âm thanh ǵ. Chỉ có điều, ngọn đèn ấy đă đổi hướng, từ từ đi về phía chúng tôi.
Giây phút ấy tôi tưởng chừng như đă bắt gặp từ lâu lắm rồi, trong một kư ức xa xôi nào đó.
Cũng vẫn với ánh mắt hiền ḥa và nụ cười nhẹ nhàng, người ấy giơ cao ngọn đèn và dịu dàng hỏi tôi :
- Hai vị tiểu cô nương có việc ǵ mà khuya khoắt c̣n ở nơi đồng không mông quạnh thế này ?
Khi nghe chúng tôi kể lại, người ấy đă ngỏ ư muốn được đưa chúng tôi về nhà. Trong đêm khuya, người ấy giơ cao ngọn đèn, né sang một bên cho chúng tôi đi trước, rồi lẳng lặng theo sau, tuyệt nhiên không có một cử chỉ nào khiếm lễ.
Hai ngày hôm sau, đột nhiên cô bé tỳ nữ đi cùng tôi hôm đó bỗng chạy vào, đưa cho tôi một chiếc khăn lụa, nói rằng của người con trai hôm nọ gửi cho tôi. Tôi từ từ mở ra, chỉ thấy trong đó có một bài thơ :
Xuân sang năm ấy bên cầu


Có cô gái nhỏ thả câu một ḿnh


Nước hồ xanh, áo em xanh


Xuân sao thắm măi ḷng anh không tàn


Giờ th́ tôi biết cảm giác quen thuộc mà người đó mang lại là ǵ. Ngày xưa, có một lần tôi và thiếu gia đi câu cá ở hồ, tôi đă bắt thiếu gia chạy về nhà kiếm cho tôi một chiếc mũ che nắng, nên lúc đó chỉ c̣n ḿnh tôi ngồi lại. Bên kia hồ có một chàng trai cứ đứng nh́n tôi, mỉm cười rất dịu dàng. Lúc đó, tôi thấy không thích nên đă cau mày lại, người đó có vẻ hiểu ư nên đă bỏ đi. Hóa ra người con trai đó vẫn c̣n nhớ đến tôi, đă bao nhiêu năm rồi mà vẫn không quên tôi.
Ánh đèn leo lét trong đêm khuya, cuộc gặp gỡ bất ngờ như định mệnh, nỗi nhớ nhung sâu thẳm của người ấy giành cho tôi, phải chăng, đó chính là tiểu ngạ quỷ năm nào ?
Thu xanh năm ấy, nhạn lạc bên cầu, duyên gặp nhau
Ḷng như nước chảy trôi, mây vẽ ngọn núi thắm
Cúi đầu mỉm miệng cười như hoa sớm, muốn say mê dọc kiếp bên nhau(3)
Tiểu ngạ quỷ của tôi chẳng nhớ ǵ về quá khứ. Có lẽ giây phút đầu thai, người ấy đă không từ chối uống Mạnh Bà Thang, cho nên, người ấy không có một chút kí ức nào về tôi. Nhưng tôi biết, tôi vẫn tồn tại trong tiềm thức của người ấy, người ấy luôn nh́n tôi với một ánh mắt rất dịu dàng, luôn nhường nhịn và yêu thương tôi. Tôi thầm cảm ơn người đă đánh đổi một ngh́n năm đạo hạnh để mang lại chút duyên gặp gỡ này cho hai chúng tôi.
Cuộc đời sao nhiều trớ trêu, định mệnh lại một lần nữa trói buộc tôi. Một ngày trở về nhà, tôi như bị sét đánh khi thấy cha mẹ tôi vui mừng thông báo, thiếu gia đă cho người mang lễ sang hỏi tôi làm vợ.
H́nh như ngày vui không bao giờ trọn vẹn. Nhân quả là ǵ, kiếp trước tôi và người ấy có tội nghiệt ǵ, mấy trăm năm đạo hạnh mà không thể nào có nổi chút duyên vợ chồng với nhau ư.
Không phải Bạch đại ca đă từng nói, người ấy đă phải đổi một ngh́n năm đạo hạnh để được có một đoạn duyên với tôi hay sao. Có phải v́ Bạch đại ca đă dự trước được t́nh cảnh như thế này, cho nên Bạch đại ca mới kêu tôi đừng uống Mạnh Bà Thang
Khó khăn gian khổ trập trùng, nhưng tôi nào sá ǵ.
Người ấy đă bỏ ngh́n năm v́ tôi, lẽ nào tôi không thể đem tính mạng này đền bồi cho người ấy.
Ánh mắt si mê ngơ ngác của thiếu gia, ánh mắt căm ghét của người làng, ánh mắt đau đớn buồn rầu của người, của cha mẹ tôi tất cả như ch́m trong một luồng sương mờ mịt.
T́nh là biển khổ, quay đầu là bờ, chỉ cần tôi gật đầu, cuộc sống vinh hoa phú quư ấy sẽ dành cho tôi. Chỉ cần tôi gật đầu, kiếp này tôi sẽ trở thành một mệnh phụ phu nhân đáng kính, cha mẹ tôi sẽ được coi trọng.
Nhưng chỉ cần tôi gật đầu, vĩnh viễn tôi không thể bồi đắp cái chân t́nh ngh́n năm của người ấy.
Thôi th́ tôi đành phụ công ơn dưỡng dục của cha mẹ, đem tính mạng này trả cho người ấy.
Thiếp tâm ngẫu trung ti… (1)


Người có duyên, tất sẽ gặp được nhau, nhưng duyên ǵ th́ không ai có thể biết được. Số phận đă định, người trần mắt thịt cũng chẳng có cách nào thay đổi được. Bạch đại ca với tôi vốn dĩ cho rằng, không uống Mạnh Bà Thang th́ có thể thay đổi số phận định sẵn. Nhưng giờ nghĩ lại, tôi thấy, h́nh như ngay cả cái việc không uống Mạnh Bà Thang của tôi cũng là một hành động đă được dự trước. Tất cả như Bồ Tát đă nói : mọi việc tùy duyên.

Ngay khi tôi vừa rời khỏi vực sâu đó, tôi đă nh́n thấy Bạch đại ca. Nhưng sao ánh mắt của Bạch Đại ca bỗng thất thần như thế. Nh́n theo ánh mắt đó, tôi thấy thiếu gia của ḿnh đột nhiên ngất lịm. Chủ nhân của tôi và đám gia nhân cuống quưt chạy xung quanh, khóc lóc ầm ĩ, trong số đó có cả cha mẹ tôi. Hai người cùng lăn lộn khóc lóc. Bất giác một cảm giác đau nhói dội lên trong tim tôi. Tôi mơ hồ nhận ra sự thật. Tôi, cả tôi và Bạch đại ca, chúng tôi đă sai rồi. Trong giây lát đó, tôi đă ước, tôi không biết ǵ về quá khứ, về những chuyện đă xảy ra, về ân t́nh của người đó. Thật nực cười, tiểu ngạ quỷ của tôi lại là vị thiếu gia mà tôi một mực từ chối. Đúng là số phận, cố ư làm trái cũng chẳng được ǵ. Bạch đại ca có lẽ cũng đă biết trước về đoạn duyên phận này giữa tôi và tiểu ngạ quỷ, tiếc là, khéo quá hóa vụng, chữa lành thành hư, mà cũng không hẳn, chỉ là, không thể thay đổi được ǵ.

memory0281
18-08-2009, 11:39 AM
Bây giờ, Bạch đại ca lại đưa tôi về Uổng Tử Thành. Duyên phận của tôi với tiểu ngạ quỷ đă hết. Bồ Tát đă nói : tiểu ngạ quỷ đă cho tôi một kiếp luân hồi, tôi phải cả đời hầu hạ cho người ấy, tiểu ngạ quỷ cho tôi một kiếp luân hồi, là v́ tôi phải chết oan v́ người ấy. Duyên kiếp giữa chúng tôi thế là đă tận, từ nay tôi lại trở thành một oan quỷ trong Uổng Tử Thành.(2)

Những ngày lạnh lẽo của tôi lại bắt đầu. Bây giờ, thay v́ đứng ở dưới trông lên, chỗ của tôi là ở trong Uổng Tử thành, vọng ngóng ra ngoài. Tôi tự hỏi ḿnh, tôi có ǵ tiếc nuối không, h́nh như không. Người ta nói vạn vật tùy duyên, điều đó giờ tôi đă hiểu. Cố chấp cũng chẳng được ǵ, cứ tưởng rằng t́m ra một cách đi khác th́ có thể thay đổi được số phận, mà đâu hay rằng mỗi hành động của ḿnh đều đă được dự trước. Tái sinh rồi cũng chỉ đến thế mà thôi, yêu thương chỉ sinh lầm lạc, sinh hoài nghi đau khổ, không chỉ cho ḿnh mà c̣n cho cả người khác. Nếu như ngày ấy tôi không lạc đường, tôi không được tiểu ngạ quỷ ấy giúp đỡ, th́ làm ǵ khiến cho người ấy phải rơi vào một ngh́n năm lầm lạc. Nếu như tôi không tái sinh cùng có với người ấy một đoạn duyên phận, th́ làm ǵ một lần nữa, tôi lại đẩy người ấy vào tuyệt vọng đau khổ. Và nếu tôi không tái sinh, chắc cha mẹ tôi với chủ nhân của tôi đă không bị đau khổ v́ mất mát chia ly, chắc người mà tôi tưởng là tiểu ngạ quỷ đó cũng không bị tôi cuốn theo vào kiếp số này. Có với nhau một đoạn duyên, là do luân hồi, nhưng giá như tôi không tái sinh, th́ tôi sẽ không phải là nguyên nhân cho tất cả những ngang trái đau khổ đó.
Những ngày trong Uổng Tử thành vô vị mà cũng không hẳn là vô vị. Tôi lại đứng trên tường thành, nhưng không cố vọng ngóng về quê cũ nữa. Xét cho đến cùng, đoạn duyện phận đó của tôi chỉ là một thiên phóng bút của số phận, nhằm kết thúc mối quan hệ luân hồi nhân quả giữa tôi và tiểu ngạ quỷ đó. Là thật đấy, nhưng cũng chỉ là ảo đấy, dù là thật hay ảo th́ nó cũng là một sự đă qua. Nên coi như đó là một giấc mộng, đau khổ tương tư chỉ là hư vô. Con tim đă không c̣n, th́ làm ǵ phải v́ ai mà rung động. Duyên kiếp cũng không c̣n, th́ làm ǵ phải ngóng trông chờ đợi. Mặt trời đă không c̣n, th́ tiếc nuối làm chi những ấm áp mơ hồ. Mùa xuân vĩnh viễn đă không đến, th́ ước ao làm chi tới hoa cỏ hay hương thơm. Xét cho đến cũng, những cái đó dẫu có hay không, th́ cũng không thể thay đổi được cái sự thật rằng, vĩnh viễn tôi không được tái sinh, vĩnh viễn tôi chỉ là một oan quỷ. Làm oan quỷ trong Uổng Tử Thành cũng tốt, những tiếc nuối đau thương của tôi sẽ không cần phải chồng chất thêm, càng đỡ có những người làm tôi phải thêm đau khổ, và đỡ có những người phải đau khổ v́ tôi. Quan hệ ràng buộc với người khác, càng bớt đi chừng nào, trái đắng càng ít chừng đó.
Những oan quỷ chung quanh tôi cũng rất nhiều, ngày càng nhiều lên. Thế gian sao có nhiều điều đau khổ đến như thế. Tôi thấy có những oan quỷ giống như tôi ngày xưa, gạt lệ mà ngóng trông về quê cũ. Lại có những oan quỷ khác, ngày ngày đi lại dật dờ, tiếc nuối những kỷ niệm xa xưa, t́nh yêu, hạnh phúc, tiền tài, danh vọng. H́nh như chẳng mấy ai giác ngộ được như tôi. Hoặc giả họ không biết rằng, tất cả những hành động, những kư ức đó của họ chỉ là một đoạn duyên phận mà số phận đă dày công soạn sẵn, họ cứ tưởng rằng nó thuộc về chính ḿnh, tự ḿnh gây ra, mà đâu hay rằng, họ chỉ là một con rối trong bàn tay vạn năng của số phận. Yêu thương, căm ghét, hạnh phúc, đau khổ, đó là những loại gia vị mà số phận tùy tiện nhỏ vào cuộc sống của mỗi người, trước khi đẩy họ đi tái sinh, và măn nguyện khoác lên ḿnh nó cái vỏ bọc rất mỹ miều “ luân hồi – nhân quả”
Tôi giờ đă thấy tiểu ngạ quỷ của tôi, à không, tôi đă dùng sai từ, người ấy đâu phải của tôi, chỉ là “tiểu ngạ quỷ”, cùng lắm th́ thêm vào “tiểu ngạ quỷ bên cầu Nại Hà”, thế thôi. Người ấy ngày ngày vẫn cần mẫn đi tuần bên cầu Nại hà, như một nét chấm phá trong bức tranh tổng thể khung cảnh Âm Giới. Nhưng tại sao hồi xưa ấy tôi chưa từng nhận ra nhỉ, khi mà người ấy là người đă giúp đỡ tôi khi tôi mới đến nơi này. Chắc tại hồi đó tôi c̣n chấp nê, c̣n mải ảo vọng về quá khứ, không được thông suốt như bây giờ.
Mỗi ngày, tôi đều thấy tiểu ngạ quỷ ấy đi tuần bên cầu Nại Hà. Điều ấy diễn ra một cách thường xuyên đến mức, dần dần, tôi coi đó là niềm vui của ḿnh. Người ấy đi tuần ở phía dưới, c̣n ở phía trên này, tôi đứng nh́n theo. Đôi lúc, tôi thấy người ấy ngồi trầm tư suy nghĩ ǵ đó mông lung lắm, trán người ấy nhăn lại, nh́n trông khá buồn cười. Là trông buồn cười chứ không phải đáng sợ, không hiểu v́ sao tôi tuyệt nhiên không thấy sợ khi nh́n thấy người ấy. Xét cho đến cùng, những con người tôi đă gặp, đẹp đẽ hay xấu xí cũng chỉ là do một tay tô vẽ của số phận, nhằm đạt được cái gọi là luân hồi nhân quả. Khi thác xuống đây, những h́nh hài đó nhanh chóng tan thành cát bụi, thành hư vô, vốn dĩ không tồn tại quá một kiếp người.Chỉ có tiểu ngạ quỷ ấy, h́nh dung ấy mới đích thực là của người đó. Có một h́nh dung vĩnh viễn không thay đổi, dẫu có như thế cũng là một điểm đáng ghen tỵ, đáng kính phục, có ǵ mà phải kinh sợ.
Rồi đến một ngày, cái cuộc sống b́nh dị của tôi đă thay đổi.
Ngày hôm ấy, một sự kiện kinh khủng đă xảy ra, làm không chỉ các oan hồn chúng tôi nhớn nhác, mà rung chuyển cả thế giới Âm Tào. Một phán quan v́ yêu thương một cô gái con người mà trốn bỏ trốn lên trần gian. Đương nhiên, vị phán quan đă bị bắt lại, và cô gái kia cũng bị đày theo xuống Uổng Tử Thành. Mà cô ấy c̣n bị biệt giam vào hang địa ngục tăm tối, chứ không được thong dong đi lại trên tường thành như chúng tôi. Thật là nghiệt duyên, vị phán quan đó đă nhanh chóng bị sét đánh tan thành tro bụi v́ đă dám lớn tiếng phỉ báng thần linh.
Tru Hồn đài sau đó trở lại tĩnh lặng vô cùng, mọi người bỏ đi hết, nhưng tôi thấy tiểu ngạ quỷ vẫn ở lại, dáng vẻ câm lặng đau khổ. Là một tiểu ngạ quỷ mà vẫn có t́nh đến như thế ư, một ngh́n năm tu luyện, rồi ảo duyên vẫn chưa làm người ấy tỉnh ngộ ư. Tại sao chỉ trong chốc lát tôi đă nhận ra được thực và ảo, mà người ấy ngh́n năm vẫn chấp nê. Cứ phải mua sầu chuốc năo vào ḿnh làm chi cho thêm vướng bận. Người ấy v́ mê chấp trong ảo duyên mà dám phỉ báng cả thánh thần, người ấy là người viết nên số phận mà lại dám đi ngược lại số phận, là người chấp pháp mà đi ngược lại luật pháp, hậu quả người ấy gánh chịu là đương nhiên, có chi phải đau xót hay khổ sở. Khi ta gieo một cái nhân, ta đă phải lường trước ta sẽ nhận được những hậu quả như thế nào. Những tiểu quỷ như chúng tôi phải chịu sự chỉ dẫn của số phận, làm theo như những con rối, mà chúng tôi vẫn c̣n phải vào Uổng Tử Thành v́ không biết quư sinh mạng, th́ vị Phán quan ấy phải chịu sét đánh tan thành tro bụi, và người con gái ấy phải vĩnh đọa diêm la là điều đương nhiên, sao phải băn khoăn giận dữ. Tôi thật sự không thể hiểu. Nếu đem tâm mà thương xót cho vạn sự thế gian, th́ tâm nào cho đủ, đến như Bồ Tát cũng chỉ ngồi trên ṭa sen lạnh lùng ra lệnh mà thôi, một tiểu ngạ quỷ nhỏ nhoi sao lại bao đồng đến như thế ?
Tiểu Ngạ Quỷ vẫn đứng đó đau đớn, rồi đột nhiên cúi xuống. Tôi thấy người ấy nhặt từ dưới đất lên một vuông lụa nhỏ, đọc chăm chú, rồi một giọt nước mắt đột nhiên lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ. Nước mắt ư. Đă từ lâu tôi lăng quên điều đó, ngày xưa, tôi cũng từng có nước mắt như thế, cái lúc mà tôi bị người ấy chia uyên rẽ thúy, cái lúc mà đôi chúng tôi bị bắt lại sau khi bỏ trốn. Điều đó đă xa lắm rồi, kư ức đó tôi đă chôn vùi bao nhiêu năm, tại sao bây giờ chỉ v́ một giọt nước mắt của tiểu ngạ quỷ ấy mà lại dội lên. Không, tôi không đau, tôi làm ǵ có tim mà đau. Tôi quay ngoắt đi, bỏ vào lại trong Uổng Tử Thành.

memory0281
18-08-2009, 11:39 AM
Sau ngày xử tội Tần Phán Quan, tôi không c̣n thấy tiểu ngạ quỷ nữa.
Hàng ngày, những vong quỷ vẫn tiếp tục phiêu phiêu trên mặt thành, bên cầu Nại Hà, đàn đàn lũ lũ những vong hồn vẫn qua lại như mắc cửi, kẻ đi vào Uổng Tử Thành, kẻ lên Chuyển Luân Đài. Tâm trạng mỗi vong quỷ cũng khác nhau, có kẻ vui vẻ, có kẻ buồn rầu, có kẻ th́ dửng dưng tỏ ư chẳng quan tâm ǵ cả. Tôi nhiều khi ngồi nh́n nét mặt từng vong quỷ, đoán xem liệu vong quỷ đó sẽ đi vào Uổng Tử Thành hay Chuyển Luân Đài. Càng về sau, khả năng phán đoán của tôi càng tinh tế, hầu như không trượt chút nào.
Một ngày, khi tôi đang đứng nh́n các vong hồn đi đi lại lại dưới chân Uổng Tử Thành, tôi bỗng nhiên thấy Bạch đại ca đi qua. Tôi bất giác buột miệng gọi, dù rằng tôi biết, điều đó là không thể. Bạch đại ca đă không c̣n là Bạch đại ca của tôi nữa, kể từ cái hồi tôi đă phụ ḷng mong mỏi của đại ca, một lần nữa đẩy tiểu ngạ quỷ vào trầm luân đau khổ. Hiện giờ, nếu Bạch đại ca coi tôi giống như những vong hồn khác, ấy cũng là may mắn cho tôi rồi.
Đương nhiên, Bạch đại ca không quay nh́n tôi. Vốn dĩ tôi không hy vọng ǵ cả, nhưng không hiểu sao, giây phút đó tim tôi bỗng chùng xuống. À, nếu như tôi có tim, không, chỉ là tôi cảm thấy một cảm giác ǵ đó rất lạ, rất đau, mà cũng không hiểu đau ở chỗ nào.
Từ hôm đó, tôi mất hẳn cái thói quen đứng trên chân thành để nh́n người qua lại. Tôi sợ một lần nữa, gặp người quen, tôi sẽ gọi, và rồi đáp lại tôi chỉ là những khoảng trống vô t́nh.
Trong thành mọi thứ trôi thật vô vị. Tôi cứ đi tha thẩn ở từng góc hành lang này, sang góc hành lang khác, hoặc ngồi một chỗ, chờ từng ngày trôi qua. Không có sáng, không có tối, tôi chỉ biết được thời gian trôi qua nhờ có ánh đèn leo lét hắt lại từ phía chân cầu. Khi hai lượt đèn qua lại, ấy là hết một ngày đêm, thế thôi.
Thật kỳ quặc là tôi cứ dùng khái niệm ngày và đêm, trong khi ở đây, cái ngự trị liên tục là bóng tối. Không phải là thứ bóng tối đen sẫm giơ tay lên không nh́n thấy trong những đêm ba mươi, mà là cái bóng tối nhờ nhờ, hiu hắt, đủ cho người ta nh́n thấy bóng dáng của nhau, thế thôi, chứ không rơ h́nh hay dạng. Mà thực ra những vong hồn cũng làm ǵ có h́nh hay dạng, cần ǵ tới ánh sáng để soi cho tỏ tường.
Mọi thứ cứ thế tuần tự trôi qua, cho đến một ngày, khi tôi đang tha thẩn trong thành, tôi bỗng nghe thấy tiếng hát từ xa vọng lại :
Thu xanh năm ấy, nhạn lạc bên cầu, duyên gặp nhau
Ḷng như nước chảy trôi, mây vẽ ngọn núi thắm
Cúi đầu mỉm miệng cười như hoa sớm, muốn say mê dọc kiếp bên nhau
Từ ấy ngồi dằng dăi đêm thâu, nghe mưa tan vỡ. *3
Một bài hát hay tuyệt. Bài hát làm tôi không khỏi thấy ḷng dội lên một chút, giọng hát ngọt ngào làm người ta càng ṭ ṃ. Lần theo tiếng hát, tôi đến một gian pḥng nhỏ. Gian pḥng đóng kín, chỉ có một ô cửa sổ nho nhỏ trổ ra ở phía trên, và tiếng hát vẳng ra từ đó.
Tôi bước lại gần, ghé mắt nh́n vào phía trong ô cửa. Phía bên trong tối mờ mờ, tuy nhiên tôi vẫn có thể thấy thấp thoáng bóng một vong quỷ đang ngồi bó gối trên giường. Trên tay vong quỷ ấy cầm một vật ǵ đó, tôi nh́n không rơ lắm. Tiếng hát chính từ chỗ người đó vẳng ra. Vong quỷ đó chắc mất từ lúc c̣n khá trẻ, h́nh dung có vẻ thanh tú, yểu điệu, mái tóc dài như suối, không nh́n rơ mặt nhưng cũng có vẻ là một mỹ nhân. Một mỹ nhân, không hiểu đă làm ǵ nên tội mà không chỉ bị đày ở Uổng Tử Thành, lại c̣n biệt giam ở một nơi như thế này ?
Thốt nhiên, đằng sau lưng tôi có tiếng nói :
- Người con gái ấy chính là t́nh nhân của Tần Phán Quan, muội không nhận ra sao ?
Tôi giật ḿnh quay lại, suưt rơi nước mắt khi nh́n thấy người đằng sau. Chính là người mà tôi đă từng gọi, và đă từng không trả lời : Bạch Vô Thường đại ca. Tôi ấp úng :
- Bạch đại ca… à không, Bạch đại quan, sao người lại ở đây ?
Bạch Vô Thường không trả lời, nh́n tôi chăm chú, rồi đáp :
- Tiểu muội vẫn b́nh thường chứ ?
Tôi gật đầu :
- Vâng, vẫn b́nh thường ạ.
Bạch đại ca không nói ǵ nữa, đột ngột quay bỏ đi. Tôi ngẩn ra, không hiểu nổi v́ sao. Như vậy là Bạch đại ca ghét tôi, hay không ghét tôi ? Nếu ghét tôi, sao vẫn gọi tôi là tiểu muội. Nếu không ghét tôi, tại sao chỉ hỏi tôi đúng một câu, rồi lại bỏ đi, không hỏi han ǵ thêm nữa. Tôi không hiểu, hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Thốt nhiên, tôi lại nghe thấy một khúc ca nữa, từ xa vọng lại. Lần này tôi nghe rất rơ, giọng buồn da diết, chính là giọng của Bạch Vô Thường đại ca.
Trời c̣n có đức hiếu sinh, cỏ cây tất cũng có t́nh.
Món ăn có chua cay ngọt mặn, người ai cũng thương nhớ giận hờn
Nhân gian luân hồi vạn kiếp, tránh sao đau khổ yêu thương
Đá núi ngàn năm nước chảy ṃn, người vô t́nh bao giờ cảm động ?
Tôi chạy vội ra hướng có tiếng hát, bóng Bạch Vô Thường đại ca đă biến mất từ lúc nào, nhưng chút dư âm của giọng hát như vẫn luẩn quẩn trong không trung. Tiếng hát của quỷ nữ trong ngục cũng im bặt, bao quanh tôi chỉ là một khoảng không gian tĩnh lặng đến mức không thể chịu nổi. Tôi vội vàng quay trở lại Uổng Tử Thành.
Ngày hôm ấy, khi trở lại chỗ ḿnh, đầu óc tôi vẫn luấn quấn không yên. H́nh bóng của quỷ nữ trong ngục, tiếng hát của nàng, rồi những câu hát của Bạch Vô Thường đại ca, tất cả cứ đan xen quấn quưt vào nhau, làm tôi không thể nào b́nh tĩnh lại cho được. Hóa ra đó chính là người đă khiến vị Tần Phán quan kia từ bỏ cả địa vị danh vọng của ḿnh. Người con gái ấy có cảm giác ra sao khi người ḿnh yêu nhất bị đánh tan thành tro bụi, rồi ḿnh th́ bị giam cầm vĩnh viễn. Sao người ấy vẫn có thể ngồi đó mà hát cho được. Sao lại thế, sao lại thế ? T́nh cảm là cái ǵ mà khiến người ta có thể luyến lưu măi, có thể v́ nó mà sống, mà hy vọng, dù hoàn toàn chẳng có chút ǵ để hy vọng. Tôi không hiểu, hoàn toàn không thể hiểu nổi. Mới ngày hôm qua thôi, tưởng chừng như tôi đă thấu suốt vạn vật thế gian, thấu suốt được nhân t́nh thế thái, thế mà sao hôm nay, chỉ một câu hát của quỷ nữ, chỉ một hành động của Bạch Vô Thường đại ca, tôi lại ch́m vào trong mịt mờ hoang mang. Cái tĩnh lặng mà tôi đang có hiện nay có phải là thật hay không, khi mà chỉ cần một chút thay đổi lại khiến nó xao động, lay lứt.
Những câu hát của Bạch Vô Thường đột nhiên lại vang lên trong đầu tôi “người vô t́nh bao giờ cảm động, người vô t́nh bao giờ cảm động ?”
Thật kỳ lạ, hai giọt nước mắt nóng hổi từ má tôi bỗng tràn ra. Nước mắt???. Tôi thấy choáng váng, một vong quỷ làm sao có thể có nước mắt? Nhưng nếu không phải là nước mắt, th́ giọt nước mặn chát đang lăn dài trên má tôi đây là cái ǵ?
Thị tiền sinh chủ định sự*


Trời c̣n có đức hiếu sinh, cỏ cây tất cũng có t́nh.
Món ăn có chua cay ngọt mặn, người ai cũng thương nhớ giận hờn
Nhân gian luân hồi vạn kiếp, tránh sao đau khổ yêu thương
Đá núi ngàn năm nước chảy ṃn, chân t́nh làm sao không cảm động

memory0281
18-08-2009, 11:40 AM
T́nh như tơ vương quấn quưt, quấn quưt măi không rời. Những giọt nước mắt tưởng chừng khô cạn từ đâu, bỗng nhiên tràn về, tâm t́nh tưởng như đống lửa khô lạnh, ngờ tro vẫn chưa tàn, chỉ cần một chút gió thoảng thôi cũng lại tiếp tục âm ỉ, le lói.
Nước mắt ào ra từng giọt, từng giọt, lăn dài, lăn măi, triền miên không dứt. Tâm t́nh dần dẫn hỗn loạn, kư ức dần trở nên hư ảo, mông lung, trong chốc lát đă cuốn bay tôi vào một cơi nào đó mù mịt. Hết rồi, hết rồi, bây giờ th́ đến cơi địa ngục cũng không c̣n là chốn dung thân cho tôi nữa, chắc hồn phách của tôi chuẩn bị bị đánh tan thành hư vô mất rồi.
Thốt nhiên, tôi thấy ḿnh dừng lại. H́nh như tôi bị cuốn bay vào một chốn nào đó. Những tiếng xôn xao từ đâu đó bỗng vang vọng rộn ràng bên tai tôi. Mùi thức ăn, mùi rượu, những tiếng cười đùa, tiếng bước chân, tiếng lục lạc leng keng, tất cả tạo thành một hỗn hợp đầy yêu thương và nhung nhớ
Và rồi gió, gió từ đâu bỗng ùa vào, mơn man trên da thịt tôi. Rồi ánh sáng chói ḷa từ đâu rọi vào mặt tôi. Tuy tôi chưa mở mắt ra, nhưng tôi có thể cảm nhận được rơ ràng, nắng và gió đang bao bọc lấy tôi một cách tŕu mến
Những tiếng xôn xao lại vang lên. Tôi từ từ mở mắt. Đông người quá. Bao nhiêu ánh mắt nh́n tôi nửa tŕu mến, nửa thương hại. Con người, không phải là những linh hồn nơi địa ngục, mà là con người bằng xương bằng thịt, với ánh mắt rạng rỡ đang nh́n tôi chăm chú. Tôi lập tức nhoẻn miệng cười.
Ấy, thế là tôi lại được tái sinh một lần nữa.
2.


Ngày tôi sinh ra cũng là ngày mẹ tôi qua đời. Vui vẻ và mất mát, hạnh phúc và khổ đau, hai thứ đấy ùa đến với cha tôi cùng một lượt. Thỉnh thoảng, khi những kí ức xa mờ đột ngột hiện về, tôi không khỏi tự hỏi, lần tái sinh này của tôi có đúng hay không, khi mà ngay chỉ vừa mới mở mắt chào đời thôi tôi đă mang lại mất mát cho những người thân yêu ruột thịt. Sự có mặt của tôi rốt cuộc có mang lại điều ǵ đúng đắn hay không ?
Nhưng dù sao, tôi cũng hạnh phúc. Sau hàng ngàn năm ch́m đắm nơi không gian mờ mờ u tối, cuối cùng tôi lại được trở về với ánh mặt trời. Bất kể một thứ ǵ đó hiện hữu xung quanh tôi cũng làm tôi thấy hạnh phúc. Tôi yêu cơn gió bao la phóng khoáng của thảo nguyên mênh mông, yêu bầy dê hiền lành, yêu vạt nắng chói chang soi rọi không gian, yêu những trận mưa nồng nà dai dẳng, yêu cây cỏ hoa lá. Tôi yêu tiếng cười, tiếng khóc, tiếng hát, tiếng bước chân đính lục lạc rộn ràng xunh quanh ḿnh. Tôi yêu màu xanh, màu đỏ, màu vàng, yêu lửa, yêu khói, nghĩa là yêu tất cả những ǵ tồn tại trên thế gian này, những ǵ lọt vào mắt tôi, và cả những ǵ mà tôi mới chỉ được nghe kể đến. Ngay cả khi cha tôi la mắng tôi, hoặc đánh tôi, th́ tôi cũng thấy hạnh phúc v́ ḿnh có một cơ thể hữu h́nh để làn roi da ấy có thể hiện hữu trên đó.
Ấy là nói như vậy, chứ cha yêu thương tôi hết mực. Cha dồn hết t́nh thương yêu vốn dành cho mẹ để cho tôi, cha chăm lo nâng niu tôi như một báu vật. Cha nói, sẽ không bao giờ để tôi phải khóc. Cha không biết rằng, dù cha cho tôi bất kỳ thứ ǵ, như thế nào, tôi cũng sẽ mỉm cười hạnh phúc, v́ chỉ cần tôi được hiện hữu trên thế gian này, ấy đă là niềm sung sướng vô bờ bến của tôi rồi.
Cho tới một chiều thu.
Khi đă chán chê với việc đuổi theo những ngọn gió thảo nguyên, tôi bắt đầu t́m lại bầy dê của ḿnh. B́nh thường, dù tôi có để ư hay không, chúng vẫn luôn được tụ tập ngoan ngoăn ở một chỗ. Con chó trung thành đă thay tôi trong việc coi sóc bầy dê, nó luôn tận tụy hoàn thành những công việc tôi thường bỏ dang dở. Tôi chẳng thể chú tâm vào bất kỳ việc ǵ, nhưng nhờ nó, bầy dê hàng ngày vẫn được no đủ và yên ổn. Và công việc chăn dê của tôi chỉ có thế, ngồi trên ngựa phi như bay theo những ngọn gió thảo nguyên, hoặc nằm dài ra băi cỏ ngắm nh́n những cánh chim bay liệng trên trời xanh.
Ta ước được như gió cao nguyên
Thảnh thơi dạo bước khắp trăm miền
Ngày hôm nay, bầy trời có vẻ trong hơn mọi khi. Những đám mây bay bảng lảng nhẹ nhàng giữa thinh không, báo hiệu một ngày rất đẹp. Và bầy dê của tôi cũng có vẻ đủng đỉnh hơn mọi khi, đang tản mát khắp nơi, lúc gặm cỏ, lúc nằm xoài thảnh thơi.
Giữa bầy dê ấy đột nhiên có một người lạ. Một người đàn ông, tôi nghĩ thế. Trông người ấy không giống với bất kỳ người nào ở xung quanh nhà tôi, những người tôi đă gặp từ trước đến giờ. Nhưng ở người ấy vẫn toát lên một vẻ ǵ đó rất thân quen. Có phải v́ con chó đang nằm ngoan ngoăn dụi đầu vào tay người ấy, hay v́ con dê nhỏ nhắn xinh xắn đang nũng nịu trên tay kia. Đó là h́nh ảnh quen thuộc mà tôi có thể bắt gặp được ở bất kỳ một người nào đó trên thảo nguyên này. Không có ǵ nghi ngờ nữa, người ấy là một người lạ, nhưng là một người lạ rất đáng hoan nghênh.
Nh́n thấy tôi, người ấy có vẻ rất lạ, nửa như lo lắng, nửa như sợ sệt. Tôi tự nh́n lại ḿnh, mái tóc dài hơi rối bù, đôi má hồng hào v́ nắng gió, váy áo hơi xộc xệch một chút, dù vậy, trông tôi cũng không đến nỗi kinh khủng. Chắc v́ người ấy đi từ xa đến, người ấy chắc đang đói, có lẽ vậy thôi.
Sau khi người ấy uống hết bát sữa ngựa, nh́n dáng vẻ của người ấy, tôi không khỏi thấy buồn cười. Tôi nói, người ấy v́ đă ăn thịt dê, uống sữa của nhà tôi, người ấy sẽ phải thành nô lệ của tôi. Không ngờ người ấy đột nhiên quỳ xuống, nước mắt ṛng ṛng, cầu xin cha tôi cho được ở lại, dù có thành nô lệ cũng được. Cha tôi nghĩ rằng người ấy là một người dở hơi, nhưng rồi, cha cũng đồng ư. Thảo nguyên chúng tôi bao la như thế, lẽ nào không lưu lại được một con người.
Từ đó ngày ngày, người ấy ở bên tôi. Tôi biết, thỉnh thoảng người ấy hay nh́n trộm tôi, nhưng khi tôi nh́n lại, người ấy lại quay mặt đi với vẻ sợ hăi, xấu hổ. Cảm giác đó làm tôi thấy dễ chịu vô cùng. Dần dần, không biết từ bao giờ, tôi cứ măi lệ thuộc vào sự chăm sóc của người ấy. Ở bên người ấy, tôi luôn được đối xử dịu dàng, vui vẻ, thoải mái. Người ấy yêu thương tôi như cha, chăm sóc tôi như mẹ, chơi đùa với tôi như bạn bè thân thiết, và dần đần người ấy trở thành người không thể nào thiếu được của tôi. Chỉ cần thiếu vắng người ấy trong chốc lát, tôi cũng có cảm giác chông chênh hụt hẫng.

memory0281
18-08-2009, 11:40 AM
Từng ngày, từng ngày, thời gian trôi qua nhanh chóng. Thế rồi tôi cũng lớn lên, cha tôi già đi, chỉ có t́nh cảm của người ấy đối với tôi vẫn không thay đổi. Tôi càng ngày càng xinh đẹp, những người quanh tôi đều nói thế. Những người đàn ông nh́n tôi, họ mỉm cười với tôi, họ đến uống rượu, ăn thịt dê trong căn lều nhà tôi thường xuyên hơn trước. Đôi khi, họ mang biếu cha tôi mấy bộ lông thú để may áo rét, c̣n thịt thú mới săn th́ hầu như ngày nào cũng có.
Có một ngày, cha tôi được một chàng trai trẻ đưa về.
Ngày hôm đó là một ngày không tốt. Cha tôi khi đang phi ngựa trên thảo nguyên th́ gặp lốc cuốn. Dù người may mắn tránh được, nhưng cái đuôi quét của nó cũng đă lướt gần qua người. Người bị ngă ngựa, găy chân. Thật may là có một chàng trai ở bộ lạc bên cạnh vô t́nh gặp được, đưa người về nhà.
Cha tôi nằm dài trên tấm da ngựa, hơi thở nặng nhọc, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên nét tươi cười khi thấy tôi bưng bát sữa ngựa đến mời vị ân nhân. Cha buột miệng nói đùa một câu :
- Ân nhân đă ăn thịt dê ở nhà ta, uống sữa ngựa ở nhà ta, thế th́ cũng phải thành người của nhà ta rồi.
Chàng trai trẻ mỉm cười nh́n tôi, làm tôi không khỏi thấy bối rối. Có lẽ mặt tôi phải đỏ lắm, v́ tôi cảm thấy da mặt ḿnh đang nóng lên bừng bừng.
Sau đó, chàng trai ấy đến thường xuyên hơn. Cha tôi rất quư chàng, mỗi lúc chàng tới đều mỉm cười rất vui vẻ. Lúc này cha đă nhiều tuổi, trận ngă ngựa đă tàn phá hoàn toàn sức khỏe của cha, cha cứ ốm măi mà không khỏi. Dù thức hay ngủ, những nếp nhăn vẫn hằn nguyên trên khóe mắt, làm tim tôi đau nhói. Nước mắt tôi lăn dài trên má, rơi xuống đôi má nhăn nheo của cha. Cha mở choàng mắt, đưa bàn tay gầy guộc lau nước mắt cho tôi, khẽ mỉm cười.
Cha cuối cùng đă hứa gả tôi cho người chàng trai ấy.
Một ngày đầu đông, cha gọi tôi đến bên giường. Trời càng rét, cha càng yếu, thân h́nh gầy guộc đáng thương vô cùng. Cha chỉ cho tôi xem chiếc váy đỏ rực rỡ, cùng những đồ nữ trang quư giá mà chàng mang đến. Giọng cha rất kích động :
- Thế là cuối cùng cha cũng có thể yên tâm nhắm mắt. Sau khi cha mất, con sẽ được ân nhân tiếp tục chở che an ủi, ân nhân sẽ mang cho con cuộc sống gia đ́nh b́nh yên hạnh phúc. Cha đă có thể nh́n thấy con mặc váy đỏ, mỉm cười trong lễ vu quy rồi.
Hôm sau cha mất. Chiếc váy đỏ vẫn c̣n treo lặng lẽ trên vách lều, tôi vẫn chưa kịp mặc cho cha xem. Tôi vừa khóc vừa ôm chặt lấy cha.
Sau khi cha mất, chàng vẫn thường xuyên đến thăm tôi. Lễ cưới của chúng tôi đă được định sẵn, vào mùa thu sang năm. Tôi không biết là ḿnh nên vui hay nên buồn trước điều đó. Tôi đă nhận ra cuộc đời này không quá hạnh phúc như tôi tưởng. Hạnh phúc luôn song hành với mất mát, khổ đau, có hội tụ th́ cũng phải có chia ly. Không ai có thể sống măi trên đời này được.
Kiếp vong hồn hàng ngàn năm dằng dặc ở Uổng Tử Thành làm người ta mệt mỏi, nhưng kiếp người ngắn ngủi cũng làm người ta thấy khổ đau. May mắn cho tôi, dù cha mất, nhưng người ấy, người đàn ông tôi nhặt về ở trên đồng cỏ năm nào vẫn ở bên tôi hàng ngày, chăm sóc tôi. Người ấy là nguồn vui duy nhất của tôi, cho đến bây giờ.
Chiếc áo đỏ ngày ngày vẫn nằm chễm chệ trên vách, như một lời nhắc nhở về lễ cưới trong tương lai của tôi. Thời gian cứ trôi dần, trôi dần, cuối cùng, vào một ngày, nó cũng được khoác lên ḿnh tôi.
Chiếc áo đỏ ôm vừa khít lấy tôi, những đồ nữ trang lóng lánh cài chi chít trên người, trông tôi càng xinh đẹp rực rỡ. Tôi xúng xính trong váy áo mới, quỳ lại trước bàn thờ cha tôi. Trong tim tôi, nước mắt chảy như mưa, tôi thầm gọi cha, cha ơi, cuối cùng con gái cha đă mặc váy cưới cho cha xem đây. Mọi người hân hoan chúc mừng tôi rồi d́u tôi đứng dậy lên kiệu. Xung quanh tôi, những nụ cười chập chờn, lấp loáng, nửa quen nửa lạ, làm tôi chông chênh như trên mây trên gió.
Kiệu lắc lư rập ŕnh trên lưng ngựa. Ngồi bên trong, tôi chưa hết bàng hoàng. H́nh như có một cái ǵ đó thiêu thiếu mà ngay lúc này đây, tôi chưa thể mường tượng ra, chỉ biết, nó rất quan trọng. Đột nhiên, tôi nhận ra, ngày hôm nay, tôi chưa từng thấy vui vẻ. Đúng vậy, kể từ lúc xỏ tay vào chiếc váy đỏ, đeo những đồ trang sức lên người, quỳ lạy cha, rồi bước chân lên kiệu, cái cảm giác sung sướng hạnh phúc hân hoan đă mất hẳn. Tôi, tôi đă không c̣n cảm thấy yêu thương tha thiết mọi thứ bên cạnh ḿnh nữa rồi. Những khuôn mặt xung quanh tôi đột nhiên trở nên xa lạ, những tiếng cười, tiếng chúc tụng như đang hướng về một ai đó, không phải giành cho tôi.
Mọi người d́u tôi từ kiệu vào lều, mỉm cười rồi bỏ tôi lại một ḿnh. Bên ngoài lều, những tiếng lục lạc rộn ră theo từng nhịp bước chân, những tiếng ca hát vui vẻ vang lừng, mùi sữa dê, sữa ngựa, mùi rượu lan tỏa trong không khí. Cái cảm giác này gợi tôi nhớ lại ngày tôi vừa được sinh ra. Nhưng ngày đó, sao tôi sung sướng hạnh phúc đến thế. Những đứa trẻ mới sinh ra đời thường khóc, chỉ có tôi là mỉm cười. Có phải v́ vậy mà hôm nay, trong ngày cưới của tôi, trong khi mọi người vui cười, th́ tôi lại chan đầy nước mắt.
Tôi như choàng tỉnh. Người thân của tôi đâu hết cả rồi. Những người yêu thương tôi sao cứ lần lượt bỏ rơi tôi. Cha tôi đă mất, giờ đây, chính bản thân tôi lại bị bắt rời bỏ nốt tiểu ngạ quỷ của tôi.
Một tiếng sét đáng choang trong đầu tôi. Tiểu ngạ quỷ, tiểu ngạ quỷ, sao danh xưng này lại làm tôi quen thuộc như thế, tại sao tôi lại gọi người đàn ông vẫn chăm sóc tôi là tiểu ngạ quỷ ? Tôi không hiểu tôi đă lấy nó ra từ đâu, nhưng tôi biết chắc chắn rằng, người ấy là tiểu ngạ quỷ, và là tiểu ngạ quỷ của tôi.
Rèm cửa hơi lay động, rồi đột nhiên, một người bước vào. Người ấy hiện thấp thoáng trong ánh nến chập chờn, dù vậy, tôi vẫn có thể nhận ra người ấy, từ một kư ức xa xôi nào đó. Bộ quần áo trắng toát, môi đỏ tươi như máu, khuôn mặt đáng kinh sợ, đó không phải là một người đă từng rất thân thiết với tôi hay sao. Những kư ức đột nhiên trở nên cực kỳ rơ ràng, mạch lạc :
- Bạch Vô Thường đại ca, là huynh đó ư. Huynh đến đón muội về lại Uổng Tử Thành đó ư ?
Bạch Vô Thường đại ca mỉm cười :
- Không, sao lại thế được. Ngày vui của muội, ta chỉ đến chúc mừng mà thôi.
Tôi khóc nấc lên, ôm chặt lấy Bạch Vô thường đại ca :
- Sao có thể là ngày vui cho được, khi nó chính là ngày mà muội phải chia cắt với người ḿnh yêu thương nhất. Cha muội có yêu thương muội hay không, tại sao cha lại muốn gả muội cho một người mà muội hoàn toàn thấy xa lạ. Muội có quư người đó, th́ chỉ đơn giản là quư mến một người đă từng có ơn cứu mạng cha muội. C̣n người muội muốn sống chung măi măi chính là người đă chăm sóc muội suốt bao lâu nay, yêu thương muội vô bờ bến, tiểu ngạ quỷ của muội. Tại sao lại thế. Bạch Vô Thường đại ca ơi, giây phút nhận ra nhau cũng là giây phúc chia ĺa nhau măi măi. Muội nên làm thế nào bây giờ ?
Bạch Vô Thường đại ca khẽ đáp :
- Muội nên biết rằng, tiền kiếp của cha muội, chính là người đàn ông đă yêu muội, đă cùng muội nhảy xuống vực sâu chỉ v́ sự chia cắt của vị thiếu gia do tiểu ngạ quỷ đầu thai. V́ tiểu ngạ quỷ đă chia cắt t́nh duyên của muội với người ấy, nên kiếp này, người ấy sẽ chia cắt t́nh duyên của tiểu ngạ quỷ với muội, người ấy nhất quyết phải gả muội cho một người đàn ông khác. Đó là luân hồi nhân quả.
Trời ơi, tôi không thể hiểu nổi. Chúng tôi khó khăn lắm mới gặp được nhau, khó khăn lắm mới yêu nhau, tại sao vẫn c̣n nghiệp quả từ kiếp trước để lại. Oan nghiệt quá. Nước mắt tôi đă chảy ướt cả tấm khăn đỏ rực mà chính tay người ấy đă quàng vào cho tôi, mà những đau đớn trong tim tôi vẫn không giảm bớt.. Phải bao nhiêu kiếp nữa chúng tôi mới có thể bên nhau, tôi sẽ phải làm ǵ để gỡ bỏ hết những trái quả này bây giờ. Tôi sẽ phải trải kiếp này đằng đẵng, rồi kiếp sau, liệu tôi có thể c̣n được gặp lại tiểu ngạ quỷ của tôi hay không.
Bạch Vô Thường đại ca nh́n tôi thở dài :
- Này muội, hiện tại kiếp này, muội là một con người, nhưng tiểu ngạ quỷ, tiểu ngạ quỷ kia chỉ là một con quỷ. Một con quỷ th́ không thể sống được với một con người, muội biết mà.
Tôi lắc đầu căi lại ngay :
- Sao lại không thể ? Anh ấy cũng ăn thịt dê như em, uống sữa ngựa như em, chăm sóc em từ nhỏ, bầu bạn với em mọi nơi mọi lúc, anh ấy có khác ǵ những người khác đâu. Có khác hơn, đó chính là t́nh yêu thương vô bờ bến của anh ấy giành cho em. Như thế, anh ấy tốt với em hơn tất cả mọi người ở trên đời. Chúng em sẽ phải làm ǵ để có thể được ở bên nhau ?
Bạch Vô Thường đại ca tiếp tục thở dài :
- Muội không hiểu hay cố t́nh không hiểu, khi ta nói, quỷ và người là khác nhau ? Nếu muội lấy một người đàn ông b́nh thường, muội sẽ được sống dài lâu bên người ấy, sinh con đẻ cái, vui vầy hạnh phúc, mọi người vui vẻ chúc mừng. Nếu chọn tiểu ngạ quỷ, muội chỉ có thể sống được vài năm ngắn ngủi, bị mọi người ruồng rẫy khinh rẻ, không có con cái, muội nghĩ sao? Muội hăy lựa chọn đi. Tiểu ngạ quỷ ấy không thể mang lại hạnh phúc dài lâu cho muội đâu.
Những cơn sóng tràn ngập tâm tư tôi, vài năm ngắn ngủi ư, điều đó đâu là ǵ. Nếu bắt tôi phải sống xa người ấy, th́ tôi cũng coi như chết. Một cái chết tức thời, và một cái chết sau vài năm hạnh phúc nữa, đương nhiên tôi không có ǵ phải phân vân suy nghĩ. Tôi nh́n chăm chăm vào Bạch Vô Thường đại ca, đáp một cách kiên quyết :
- Không chỉ kiếp này, mà kiếp sau, kiếp sau nữa, măi măi muội muốn được sống bên tiểu ngạ quỷ. Chừng nào muội c̣n được luân hồi, th́ chừng đó, muội chỉ muốn ở bên người ấy.
Vĩnh viễn ở bên người ấy, đó là lời thề tôi muốn khắc ghi vào phiến đá tam sinh. Tôi tin điều đó sẽ thành sự thực. Khi mà có một người măi măi chờ đợi bạn, th́ dẫu có là Mạnh Bà Thang cũng chẳng thể làm bạn lăng quên.
Vĩnh viễn.
Kết thúc./.

Vỹ Thanh


Cuối cùng sau gần hai năm, tôi đă viết được xong chương cuối của Cơi Luân Hồi. Tôi viết ba chương đầu khá nhanh, v́ lúc đó, những cảm xúc c̣n luẩn quất trong đầu tôi và mạch truyện tự nó tuôn trào. Nhưng khi bắt tay vào viết chương cuối, nhà tôi đă xảy ra rất nhiều chuyện. Em trai tôi mất, tôi mới chuyển việc, rồi những vấn đề khác liên tiếp ập đến, tâm tư dồn nén đến mức tôi không đủ sức viết tiếp. Có thể thấy đoạn cuối của chương 3 và đoạn đầu của chương 4 rất u uất, v́ tôi đă mang chính tâm sự của ḿnh vào đó. Nó u uất đến mức, tôi không biết phải lồng cái kết thúc của nguyên tác vào bằng cách nào. Thật may mắn, nhờ sự động viên của một người bạn mới quen, rốt cuộc đến hôm nay tôi đă kết thúc được tác phẩm này. Cũng phải cám ơn thêm Kẻ Lăng Du ( tác giả Legend of Porasitus – một tác phẩm tôi cực kỳ hâm mộ), nhờ đọc lại Legend of Porasitus của cô ấy, tôi mới có thêm cảm hứng mà tiếp tục chắp bút.

Về cơ bản, Cơi Luân hồi của tôi được viết dựa trên Cơi Luân Hồi của Thần Long – bản tiếng việt do Trang Hạ dịch. Như vậy, tôi khuyên bạn, trước khi đọc Cơi Luân Hồi của tôi, nên đọc nguyên tác trước. V́ nhiều chi tiết trong truyện gắn liền với nguyên tác, nên sẽ hơi khó hiểu đối với người đọc lần đầu tiên. Tôi cũng biết, tôi không thể viết được nên những đoạn văn mênh mang lay động ḷng người như Thần Long. Cổ thi là điểm yếu của tôi. Tuy nhiên, tôi cũng tự tin mà nói rằng, nữ quỷ của tôi sẽ không thua kém bao nhiêu với nguyên tác.

Rất mong các bạn sẽ ủng hộ tôi.

Nhân tiện, tôi cũng xin đưa luôn nguyên văn mấy câu thơ đề tựa trong các chương, nó được trích trong một bài thơ tôi đọc trong blog một người bạn. Toàn bộ như sau :
Nhân sinh như thử
Phù sinh như tư
Duyên sinh duyên tử
Thùy tri thùy tri
T́nh chung t́nh thủy
T́nh chân t́nh si
Hà hứa hà xứ
T́nh chi chí