View Full Version : Truyện ma
HoangMang
19-08-2009, 09:54 AM
Đêm hôm đó v́ công việc phải đi vào ban khuya. Khoảng hai giờ rưỡi,anh Tư Ngựa (Tư Ngọ) cưỡi “con ngựa sắt già 78” cho chạy theo con lộ từ cầu móng TC đi Phú Quư. Trời mưa lất phất, con đường tối đen như mực không một bóng người. Ngoài ánh đèn pha mờ mờ chiếu xa chừng hơn mười thước được phát ra từ “con ngựa già mệt mỏi”chỉ đủ để cho anh có thể tránh những ổ gà ổ voi, c̣n phía trước th́ tối tăm mù mịt như trong một đường hầm hun hút.
Dưới ánh sáng tù mù hắt ra từ chiếc xe, những bụi cây lúp xúp hai bên vệ đường trông như những sinh vật có h́nh thù kỳ quái đang đứng , đang ngồi, hoặc như đang cḥm ra giơ những cánh tay xương xẩu chực chờ vồ lấy người nào đi ngang qua chúng. Một ḿnh trong đêm vắng, trời mưa, với lại hay nghe nói trên đoạn đường này có nhiều ma lắm nhất là ma Chàm, tuy không phải là một người nhát gan, không hay tin những chuyện ma quái, song anh cũng thấy có cái cảm giác lành lạnh, rờn rợn xâm chiếm tâm hồn.
Cho xe chạy cà rịch-cà tang, ḷng suy nghĩ vẩn vơ. Bỗng lúc đó anh chợt thấy ở phía cuối ngoài tầm ánh đèn xe xuất hiện mấy cái bóng người mặc đồ trắng đang di chuyển nhanh về phía trước. Tự nhiên có một luồng khí lạnh từ bụng dưới lan toả khắp châu thân làm anh phải rùng ḿnh, nổi da gà. Sau một giây định thần, anh cho xe chạy chậm lại rồi quan sát kỹ. Anh thấy bốn người đang ghé vai vào bốn góc một chiếc cán trắng phía bên trên có mui che phủ màu trắng, nằm dọc theo chiếc cán là một khúc trắng lợp tựa như một xác người quấn vải, theo sau nữa là mấy bóng người. Dường như tất cả đều vội vă đi về phía trước. Theo kinh nghiệm, anh biết đó là một đám ma của người Chàm đang đưa xác chết đi chôn (V́ anh thường gặp đám chết người Chàm). Nhưng có đám chết nào mà chôn vào giờ này? Lại không có đèn lửa ǵ hết? Hay là ma Chàm? Vừa nghĩ tới đó anh thấy lạnh cứng cả châu thân, không dám chạy tiếp nữa, mà cũng chẳng dám quay đầu trở lại. Đánh liều,anh dừng xe lại rồi rồ ga thật to, mong tiếng xe nổ lớn hồng để phá tan cái cảnh tượng ma quái trước mặt anh và cũng là để trấn an tinh thần. Tiếng xe gầm rú làm kinh động đêm trường tĩnh mịch, ánh đèn chiếu sáng thêm xua bóng đêm ra xa hơn. Tuy thế mà mấy cái bóng trắng kia không biến mất hay đi xa hơn cứ vẫn chờn vờn phía trước. Trong lúc quưnh quáng không biết xoay trở ra sao, th́ một cơn gió lốc lạnh buốt không biết từ đâu đưa tới nghe cái “ào…” Khi cơn gió đi qua rồi th́ mấy cái bóng trắng kia cũng không c̣n thấy đâu nữa. Có lẽ gió đă cuốn đi rồi!Chưa kịp hoàn hồn th́ một cảnh tượng c̣n rùng rợn hơn: ở phía trước toàn đá cuội đường kính cũng cở cái chén ăn cơm hay to hơn đang kéo nhau lăn lụp cụp về phía anh. Trời ơi, lúc này hồn vía như lên mây lên mưa, anh không c̣n biết ǵ nữa ngoài việc nhắm mắt lại mà rồ ga như để kêu cứu c̣n mặc sự thể ra sao th́ ra! Mặc dầu vậy song anh cũng c̣n ư thức được: có những ḥn đá va chạm vào xe c̣n các ḥn khác trúng vào chân đau điếng.
Cũng vừa lúc ấy, một hồi c̣i dài vang lên rồi tiếp là tiếng x́nh xịch mỗi lúc càng gần. Biết là có tàu đi qua, mừng quá như thể là được cứu tinh xuất hiện đúng lúc vây. Anh mở mắt ra th́ thấy từ nơi anh đứng cho tới cả trăm mét về phía trước ánh đèn tàu chiếu sáng rực rỡ. Song, trong ánh đèn anh chẳng thấy ḥn đá cuội nào cả! Không biết chúng lăn đi đâu mất rồi, Chắc chắn đó là ma Chàm nhát anh rồi anh nghĩ thế! May mà có đoàn tàu đi qua đúng lúc; c̣n không th́ cũng chẳng biết làm sao! “Thôi bây giờ c̣n không biết “tẩu vi thượng sách” nữa hay sao mà c̣n đứng đây?!” -Anh tự nói với ḿnh như thế. Rồi rồ ga chạy cùng với đoàn tàu. Nhưng xe anh th́ làm sao chạy nhanh bằng tàu! Chạy được một quăng th́ đầu tàu cũng vượt qua rồi dần dần đổi hướng (v́ đường sắt lúc này không c̣n song song với đường bộ nữa mà rẽ về hướng khác). Và đoàn tàu đă trả lại cái không gian tối mịt phía trước cho anh. Vừa tiếp tục cho xe chạy vừa nh́n đoàn tàu một cách luyến tiếc, trông những toa tàu đang vùn vụt lướt qua, hành khách trong toa ngủ gà ngủ gật, thỉnh thoảng có vài người c̣n thức nh́n ra cửa sổ ngắm bầu trời đêm. Qua ánh sáng hắt ra từ cửa sổ một toa tàu kế tiếp, anh chợt thấy bóng một người đàn bà tóc xoă mặc bộ đồ trắng lợp (loại đồ giống như đồ người ta thường mặc cho xác chết trước khi liệm, hai tay đang chống lên thành cửa sổ toa tàu, một nửa thân trên đă cḥm vào bên trong,nửa kia thẳng đuổng c̣n ló ngang bên ngoài.Không biết anh chàng đang ngồi bên khung cửa sổ đó có thấy người đàn bà kia hay không?! Vừa mới qua một cơn kinh hoàng như ác mộng chưa kịp ḥan hồn, rồi tiếp cái cảnh tượng ghê hồn này nữa làm anh sắp văi ra quần luôn! Cũng may là cái bóng người kỳ quái đó theo đoàn tàu nhanh chóng bỏ anh lại phía sau nên anh chỉ rùng rùng ḿnh mấy cái mà thôi. Anh nói, giả như lúc ấy người đàn bà bất ngờ không bám theo tàu nữa mà bay về phía anh với cái mặt trắng bệch như trét sáp không có mắt mũi miệng ǵ hết th́ không biết bây giờ anh có c̣n ngồi đây mà kể cho tôi nghe không!
C̣n lại một ḿnh trên con đường tưởng như vạn lư, giờ này anh mới thấm thía cái nỗi sợ hăi khi cô đơn một ḿnh ở nơi ma quái! Rồi anh cũng chợt nhớ ra trên đoạn đường anh thấy người đàn bà ban năy,cũng là chỗ vợ thầy ba Xoài đă bị xe lửa tung chết. “Hay đó là hồn ma bà ấy?” -Anh mơ hồ nghĩ vẫn vơ.
Chạy được một quăng chừng hơn cây số,anh thấy một lũ trẻ nhỏ độ chừng mươi đứa đang đùa giỡn với nhau giữa đường ngay trước đầu xe của anh dường như chúng chẳng quan tâm ǵ sự có mặt của anh cả. Chúng chẳng những không tránh đường cho anh mà cứ xô đẩy nhau về phía anh. Qua ánh đèn, anh thấy lũ trẻ trông đứa nào, đứa náy đen đúa, lem luốc lắm, mặc độc chiếc quần tà lỏn, ḿnh trần trùng trục. Có một đứa ngước lên nh́n anh, rồi kéo một đứa khác lại nói ǵ đó anh không nghe rơ. Thấy đứa kia gật đầu tỏ vẻ đắc ư lắm. “Quái lạ, con nít nào lại chơi giỡn vào canh khuya thế này?" "Thôi chết, gặp rồi!”. Vừa nghĩ tới đó da gà bắt đầu nổi lên, anh thấy run tay chân dường như muốn cứng lại. Song anh cũng đánh liều lách qua đám con nít, chớ hết đường rồi! Khi xe mới vừa lọt qua được, anh chưa kịp rồ ga lấy đà … vọt thẳng th́ anh nghe có tiếng: “Tụi mày ơi, quá giang xe về nhà đi!”. Anh thấy chiếc xe chao đảo mạnh, anh phải giữ chặt tay lái lắm chiếc xe mới không bị ngă. Anh nghĩ chắc tụi nó leo lên xe hết rồi, v́ cảm thấy chiếc xe như đang chở nặng lắm, chạy không muốn nổi, nhưng anh cũng không dám nh́n ra đằng sau. Bây giờ chỉ c̣n cách duy nhất là ráng gồ hết ga mà chạy thôi! Trông cho mau tới chỗ vái trời cho “con ngựa già” đừng trở chứng! Xe cũng từ từ bắt được trớn chạy nhanh dần, nhanh dần. Rồi anh thấy ḿnh cứ chạy măi, chạy măi!!!
*
* *
Anh nghe văng vẳng bên tai: “Ông này uống rượu say rồi chạy lủi vô đây nằm ngủ. Gan thiệt! Đúng là điếc chẳng sợ súng!”. “Hay ổng bị té chấn thương sọ năo chết rồi?”. Lúc đó anh giật ḿnh tỉnh lại, ngơ ngác nh́n quanh quất mới biết là anh đang nằm kề chiếc xe của ḿnh trên một láng đất rộng, chớ đâu có đang lái xe! Anh muốn trả lời cho mấy người đang nh́n anh, nhưng anh không tài nào nói được, chỉ ớ ớ được vài tiếng. Thấy anh tỉnh dậy, mọi người mới dám lại gần đỡ anh, dựng xe dậy. Có người giúp anh lấy từ trong họng ra nào là giẻ rách, cứt dê, cứt ḅ đủ thứ. Rồi cố gắng lắm anh mới nói được b́nh thường trở lại. Anh kể lại toàn bộ sự việc xảy ra với anh hồi đêm. Người ta nói là anh đă gặp ma Chàm và chúng đă dẫn anh vào nghĩa địa của đàn chúng để làm mồi cho cặp rắn thần giữ mộ. May mà phước phận của anh c̣n lớn lắm nên mới không bị cặp rắn đen to bằng bắp vế nơi đây làm hại. Người ta c̣n cho biết thêm: Ở nghĩa địa này đă có nhiều người bị cặp rắn này cắn chết, xác họ bầm đen. Nghe nói thế, lúc đó một lần nữa, anh lại gần văi ra quần! Anh lấm lét đảo mắt nh́n quanh và nhận ra: đây chính là khu nghĩa địa của người Chàm-những nấm đất lúp lúp, hai đầu mỗi nấm có hai viên đá cuội tṛn tṛn, thứ đá mà anh thấy lăn hồi hôm. Ôi kinh quá!
Không biết có phải v́ sợ quá hay sao mà khi về nhà, anh Tư ngựa ốm liệt giường hơn cả tháng, thuốc thang đủ thứ mà vẫn không khỏi, bệnh t́nh mỗi lúc càng nặng thêm. Hàng đêm anh ngủ thường mơ thấy anh lạc tới một nơi nào đó âm u, hoang vắng lắm. Bỗng nhiên một cặp rắn có mồng trên đầu, toàn thân đen x́ to và dài lao tới trước mặt anh ngóc đầu lên thật cao lắc lư qua lại dường như muốn nhào tới cắn anh. Khi đó anh sợ quá hét to lên rồi giật ḿnh tỉnh giấc.
Có người nói anh đă bị vướng ở nghĩa địa Chàm. Cho nên hàng đêm anh mơ thấy cặp rắn, có nghĩa là hồn anh đă trở lại khu nghĩa địa. Thấy hồn anh tới cặp rắn giữ nghĩa địa mới ra để doạ anh. Cặp rắn này chẳng phải là rắn thường. Mà cặp rắn này là rắn thần do các thầy Chàm cao tay ấn luyện phép mà thành. Do đó bệnh anh chỉ c̣n cách mời thầy Chàm làm phép hoá giải may ra mới khỏi được.
(C̣n nữa)
HoangMang
19-08-2009, 10:09 AM
PHẦN 2
Một đêm nọ, bà con lối xóm dọc theo hai bên đường xe lửa bị đánh thức bởi ba hồi c̣i tàu dài lanh lảnh trong đêm. Theo kinh nghiệm khi nghe ba hồi c̣i dài như thế ở cùng một địa điểm, đó là tiếng c̣i báo hiệu tàu có sự cố. Chẳng hạn như máy hư, x́ ống hơi thắng hay tung phải người, súc vật … Nhưng trên đoạn đường này th́ khả năng tàu đă tung người hay trâu ḅ thường xảy ra hơn cả.
Sau ba hồi c̣i dài, rồi cứ vài phút lại một hồi dài vang lên. Biết có chuyện chẳng lành, những người hiếu kỳ mới chạy về chỗ xe lửa dừng để t́m hiểu sự thể ra sao.
Sáng hôm sau tin chuyến xe lửa hồi đêm bị dừng đột ngột và toàn thể nhân viên cùng khách trên tàu phải chứng kiến một cảnh tượng ghê rợn chưa từng thấy từ trước tới nay nhanh chóng loang ra khắp nơi. Đi tới đâu cùng thấy người ta tụ năm tập ba xôn xao bàn tán, nh́n bộ ai nấy cũng đều tỏ ra nghiêm trọng lắm. Nguồn thông tin được xem là đáng tin cậy hơn hết là của nhóm nhân viên xe lửa.
Qua t́m hiểu th́ được biết câu chuyện như sau:
Đêm hôm đó chuyến tàu khách Bắc – Nam đang chuyển bánh trên đoạn đường vừa tới gần cầu Sông Quao. Người điều khiển tàu kéo một hồi c̣i thật dài để báo hiệu có tàu sắp qua cầu; đồng thời dưới ánh đèn pha sáng rực của tàu, anh ta quan sát chẳng thấy bất kỳ chướng ngại nào ở phía trước yên tâm cho tàu qua cầu b́nh thường như mọi lần. Khi đoàn tàu vừa qua hết cầu th́ anh bỗng thấy xuất hiện một bóng người đàn bà đang ngồi cúi gục giữa ḷng đường, lưng quay về phía đoàn tàu và chỉ cách đoàn tàu chừng vài mươi mét. Quá bất ngờ, anh chỉ kịp hành động theo phản xạ: kéo c̣i và đạp hơi thắng, rồi nhắm mắt lại để đừng trong thấy những ǵ ghê gớm sắp xảy ra phía trước. Cho đến lúc nghe một tiếng “rầm” cụt ngủn ở đằng trước, anh mới kinh hoảng la lên: Ááááá, trời ơi, tung chết người rồi! Tiếng la thất thanh của anh đă đánh thức các nhân viên khác. Đoàn tàu cũng chạy được một quăng nữa rồi dừng lại.
Khi tàu dừng hẳn,mấy người mới cầm đèn chạy xuống. Trời ơi! dưới ánh đèn, đập vào mắt họ là một cảnh vô cùng rùng rợn mà ai cũng không khỏi kinh hăi: Một cái xác bị đứt làm hai khúc, khúc đầu nằm mé ngoài đường ray; khúc kia là một một đống nhày nhụa, máu me đỏ ḷm nằm bên trong ḷng đường ray,dưới ḷng tàu, cách khúc kia hai ba thước. Chỗ hai đầu bị bánh xe nghiến đứt ra: những sợi thịt bị dập lầy nhày, cùng với ruột, gan, phèo, phổi ḷi ra cả đùm. Nh́n cái đầu lại càng rùng rợn hơn: cái miệng há to toác hoác, cái lưỡi thè dài ngă qua một bên,máu đang trào qua khoé miệng.C̣n hai con mắt trợn to đang nh́n trừng trừng.
Ôi, kinh khiếp quá! Tội nghiệp quá! Ai nấy khi mới nhác trông thấy, tay chân cũng muốn rụng rời. Nhưng nỗi kinh hăi ấy cũng nhanh tan biến đi, và liền thay vào đó là nỗi vui mừng của những tay bợm nhậu v́ đă gặp một món mồi béo bở!
Họ nhanh chóng vực hai khúc xác kia lên tàu. Ai nấy đều hí hững v́ sắp được thưởng thức món cừu nướng thơm lựng với mấy lon Tiger; thật ngon bổ biết chừng nào!
Lên tàu, bọn họ c̣n chế giễu anh chàng kia trông gà hoá quốc! Tức lắm, nhưng anh không thể nào chống chế được. V́ bằng chứng rơ ràng trước mắt anh là xác một con cừu bị cán đứt làm hai khúc chớ đâu phải xác người, nên đành nín lặng mà không nói một lời nào, nhưng trong ḷng anh cảm thấy như có một điều ǵ đó không được b́nh thường cho lắm. V́ anh thấy một bóng người đàn bà rơ ràng kia mà!
Sửa soạn cho tàu chạy lại, nhưng kỳ lạ, đă mở máy thật lớn mà đoàn tàu chẳng nhích được chút nào. Xem lại mới biết hệ thống thắng không hoạt động được nữa. Vài người cầm đèn xuống tàu kiểm tra hệ thống ống thắng. Th́ cũng vừa lúc đó toàn bộ ánh sáng trên tàu bỗng nhiên tắt phụt làm hành khách nhốn nháo cả lên (bởi họ chưa quen với bóng tối). Song cũng nhờ hôm ấy trời có trăng, ánh trăng hạ huyền mờ mờ soi qua mấy cửa sổ tàu cũng tạm làm cho không gian bên trong các toa cũng không đến nổi tối đen như mực.
Cũng bất ngờ như hành khách nên mấy người c̣n lại đang kiểm tra trên đầu máy vẫn đứng đó nhắm và mở mắt liên tục để quen dần với bóng tối. Có một anh chàng vừa mở mắt ra th́ chợt thấy, ối trời ơi khủng khiếp quá, ở đằng trước một khúc thân người gồm một cái đầu tóc tai bù xù xoă xuống che khuôn mặt nửa kín nửa hở song cũng đủ để trông thấy rơ rang cái gương mặt trắng bệch hai hóc mắt đen ng̣m cái miệng toàng hoạc phía là một phần ngực đeo thêm một đùm ǵ đó ḷng tḥng. Ôi, cái khúc thân ấy đang bay thật nhanh về phía anh, về phía đầu tàu. Đang lúc hoảng hốt hồn vía như lên mây lên mưa, miệng mồm cứng ngắt không nói được lời nào th́, ào một cái, cái khúc thân người kinh dị kia đă dán sát vào tấm kính. Theo phản xạ, anh hét lên cái “Á!!!”, hai tay giơ lên chới với, chân bước lùi ra sau. Vừa mới lùi được chừng hai bước, chân anh bị cản lại bởi một khối ǵ đó mềm mềm làm anh té phịch nằm chết lặng trên đó. Khi đó hai anh kia cũng hoảng hồn la bài hăi v́ họ thấy khúc thân người kia đang dán sát vào kính mở mắt trừng trừng nh́n hai đứa ảnh!
C̣n anh chàng kia vừa ngă xuống chưa kịp hoàn hồn th́ lại tiếp nghe các bạn của ḿnh la bài hăi như thế, nên nhắm mắt lại luôn để không phải chứng kiến cái cảnh ǵ nữa tiếp theo sau đó. Nếu lỡ mà cái khúc người ấy có đập kính chui vô được th́ cũng tưởng là anh đă chết rồi, không thèm lôi anh dậy để liếm láp vào mặt nữa! Xui rủi mà cái khúc người đó lôi anh dậy liếm cái mặt anh một cái, chắc anh sẽ không c̣n cơ hội nào ngồi nhắm miếng thịt … cừu béo bỡ nữa rồi!Thôi giả chết cho chắc ăn!
Nhưng rồi sau đó, anh không c̣n nghe tiếng la nữa, tưởng cái khúc người đó đă chui vô hớp hồn hay ăn thịt hai tên kia rồi. Anh mới len lén hé mắt nh́n v́ sợ tới lượt ḿnh. Ôi,may quá anh không c̣n thấy cái khúc người kia đâu nữa cả, nó đă biến đâu mất rồi, chỉ c̣n hai tên kia đang ngồi ôm nhau run cầm cập, mà bản thân anh cũng chẳng khác ǵ chúng nó. Thấy sự thể không c̣n nguy hiểm nữa, anh vừa run vừa chống tay ḷm c̣m ngồi dậy. Song, cũng vừa lúc ấy anh chợt phát hiện ra cái đống mềm mềm mà anh đă ngă đè lên là không phải xác con cừu chính anh đă vực lên hồi năy mà là một xác người đàn bà bị đứt làm hai khúc. Thật vậy, anh đă nằm trên một xác người đàn bà bị đứt làm hai khúc, cái mặt y chang như cái mặt của khúc thân người hồi năy! “ Á!!!!!” một tiếng dài rồi anh ngă quật ra nằm chết giấc bên cái xác.
Thấy điện vừa bị tắt rồi tiếp đó là tiếng la hét thất thanh, không biết đă xảy ra chuyện ǵ, một số hành khách hiếu kỳ ở mấy toa gần đó mới quờ quạng ṃ lên xem sao. Cũng lúc đó mấy người kiểm tra hệ thống ống thắng ban năy cũng vừa kịp chạy về bước lên đầu máy. Trời ơi, dưới ánh ánh đèn Pin, đập vào mắt mọi người là một cảnh tượng khủng khiếp quá: rơ ràng cái xác người bị đứt làm hai khúc đang mở mắt trừng trừng nh́n bọn họ. Tên cầm đèn hoảng quá tung mấy tên kia ngă lăn nghiêng lăn ngửa t́m đường nhảy lại xuống tàu vừa chạy thục mạng vừa la hét thất thanh như điên như dại. Mấy hành khách chạy lên trước cũng thấy cảnh tượng hăi hùng như thế nên thất kinh hồn vía la hét om x̣m chạy ngược trở lại xô đẩy mấy người lên sau té ngă rầm rầm làm ai nấy trên mấy toa gần đó cũng phách tán hồn siêu. Như một luồng điện lan truyền, hành khách ở các toa khác cũng hoảng loạn khóc kể, la lối om x̣m. Sau đó hỏi ra mới biết họ đă thấy một người đàn bà bị đứt làm hai khúc, ruột gan ḷi ra ḷng tḥng di chuyển ngờ ngờ như quỷ nhập tràng theo lối đi giữa hai hàng ghế từ đầu tới cuối toa. May mà nó chỉ di chuyển thôi chớ không tới ôm ai. Chắc nó chưa thấy ai hợp với nó?!
Khi sự hoảng loạn của mọi người loang tới toa khách cuối cùng th́ đèn đuốc cũng vừa bật sáng, tất cả đều hoạt động b́nh thường trở lại, chẳng cần có một sự sửa chữa nào. Lúc này mọi người cũng vừa phát hiện ra là cái xác người bị đứt làm hai hay cái xác con cừu đă biến đi đâu mất tiêu rồi. Hay thừa lúc hoảng loạn có ai đó đă phỏng tay trên vác cái xác người đàn bà ấy về làm mồi nhậu“?!” Toàn bộ sự việc vừa xảy ra đối với mọi người như là một cơn ác mộng vô cùng khủng khiếp! Rồi dần dần mọi người cũng lấy lại được b́nh tỉnh. Duy chỉ c̣n anh chàng chết giấc hồi năy, vẫn c̣n bất tỉnh nhân sự, chờ chuyển đi cấp cứu.
Sau đó đoàn tàu được lệnh chạy ngược lại về ga để kiểm tra lại. Nghe nói toàn bộ hành khách chỉ bị nỗi sợ hăi ám ảnh mà thôi chớ không ai bị thương bị bọng ǵ cả!
*
* *
Người ta bàn tán, cái hồn ma làm náo loạn đoàn tàu tối hôm đó chắc không ai khác ngoài hồn ma vợ thầy ba Xoài đă bị xe lửa cán chết cách đó chừng hơn một năm.
(c̣n nữa)
huonghuyen
19-08-2009, 10:11 AM
hh sợ ma nhất nè, sợ khủng khiếp, 1 hội chứng hoảng sợ mang tên "ma", "oan hồn".... hic hic, thế nhưng h́nh như hh lại comment đầu tiên :26:
Comment thôi chứ chưa đọc đâu, mà cũng có khi sẽ không đọc, v́ mất công lại sợ.
HoangMang
19-08-2009, 10:28 AM
NHỮNG ÂM HỒN XE LỬA (Phần 3)
Người ta bàn tán, cái hồn ma làm náo loạn đoàn tàu tối hôm đó chắc không ai khác ngoài hồn ma vợ thầy ba Xoài đă bị xe lửa cán chết cách đó chừng hơn một năm.
Nghe nói vợ thầy ba Xoài bị chết thảm lắm. Hôm ấy vợ thầy ba đang đi xe đạp trên đường, tự nhiên tới đó bà để chiếc xe đạp ngă nhào vào bụi lức bên lề đường rồi rảo bước lên đường xe lửa. Lúc bà mới bước lên đường ray, có một vài người đi đường trông thấy. Nghĩ bà t́m chỗ đi tiêu, đi tiểu ǵ đó cho nên họ không quan tâm lắm. Cho đến khi xe lửa tới gần kéo c̣i inh ỏi mà bà chẳng hề hay biết, cứ như người mộng du lầm lủi bước đi măi giữa ḷng đường ray. Mặc dù tàu có hăm thắng, song không c̣n kịp nữa. Đoàn tàu c̣n ngon đà hung hản lao tới như con mănh thú hất bà ngă nhào xuống nằm vắt ngang qua đường ray rồi nghiến thân bà đứt thành hai khúc. Bà chết mà hai mắt cứ mở trừng trừng!
Có người nói, bà chết là do âm hồn xe lửa xúi dục. Đó là những oan hồn của những người đă chết trên khúc đường này trước đây. Do họ chết oan ức hay chết bất đắc kỳ nên vong hồn của họ không siêu thoát được mà cứ lẫn quất chỗ họ đă chết để hù nhát những người c̣n sống, hay t́m người hạp với họ mà xúi dục người ta phải chết như cách họ đă chết.
Lại cũng có người cho rằng vợ thầy ba Xoài chết là do sự giải quyết ân oán giữa hồn ma hai mẹ con người đàn bà nọ cũng bị xe lửa cán chết với thầy ba Xoài.
Đó là những lời người ta bàn tán. C̣n sự thật th́ vợ thầy ba Xoài chết là do nguyên nhân nào th́ tôi không biết. Song theo tôi biết trước vụ vợ thầy ba Xoài chết th́ đă có nhiều vụ tai nạn chết người xăy ra trên đoạn đường này lắm.
Trước vụ tai nạn vợ thầy ba Xoài chừng vài năm, có một đôi trai gái yêu nhau mà cha mẹ không đồng thuận. Họ hẹn thề với nhau, nếu ở kiếp sống này họ không được là vợ chồng với nhau th́ họ cũng sẽ măi là chồng vợ ở cơi u huyền cho trọn lời nguyện ước. Và rồi cuối cùng họ đă chọn cái chết để được đến với nhau. Tối hôm ấy hai người dắt nhau ra đường xe lửa, ngồi ôm nhau bên vệ đường khóc than thảm thiết lắm. Cũng vừa lúc ấy họ thấy từ đằng xa, một vùng sáng đang di chuyển tới gần. Rồi càng lúc cái vùng sáng chói loà ấy càng đến gần hơn. Họ biết giây phút quyết định cuộc đời họ đă đến. Người con gái nắm tay chàng thanh niên kéo về phía đường ray, rồi cả hai nằm vắt ngang qua đó, nhắm mắt lại. Khi nghe tiếng động rầm rầm bên tai mỗi lúc càng gần hơn, lúc ấy cái bản năng hiếu sinh chợt trở lại dữ dội làm tan biến đi cái ư nghĩ quyên sinh, anh chàng không c̣n can đảm nằm chờ chết nữa. Anh mở mắt ra. Trời ơi, tàu đến quá gần rồi. Anh vung tay vọt dậy mà quên kéo theo người bạn chung t́nh. Tránh ra ngoài tầm sát thương của xe lửa, anh đứng đó như trời trồng lặng nh́n người yêu của anh vẫn yên lặng nhắm mắt để cho đoàn tàu ầm ầm chuyển động đi qua! Xác cô gái chung t́nh bị đoàn tàu cán đứt làm ba. Thấy sự việc xảy ra nhanh quá và khủng khiếp quá mức tưởng tượng, anh chàng kia như điên như dại khóc khóc, cười cười nói năng lảm nhảm. Mọi người đến xem, ai nấy cũng không tránh khỏi ngậm ngùi xót thương cho cô con gái c̣n trẻ người non dạ!
Rồi hàng đêm sau đó, những người đi đường thường nghe có tiếng con gái khóc than thảm thiết. Có người dạn dĩ lần lên xem thử th́ lại chẳng thấy ai, mà cũng không c̣n nghe tiếng khóc than nữa. Nhưng vừa quay trở xuống th́ lại nghe càng rơ hơn. Nhất là những buổi chiều có mưa lớn, tối lại khúc đường chỗ ấy-trời tối đen như mực, ếch , nhái, ễnh ương hoà lên một bản nhạc thê lương năo nùng buồn bă cùng với tiếng người con gái khóc than kể lể nữa khiến ai đi qua đều phải rợn tóc gáy!
Một buổi sáng nọ, cách ngày cô gái chết chừng một tháng, người ta phát hiện anh chàng người yêu cô gái cũng đă chết trên cùng chỗ ấy. Anh bị xe lửa cán đứt đầu: phần ḿnh nằm xoài bên ngoài đường ray, c̣n cái đầu nằm lăn lóc trong ḷng đường. Trông thật tội nghiệp!
Nghe nói, sau hôm cô gái chết, cứ mỗi chiều chiều, người ta thường thấy anh chàng này hay thơ thẩn chỗ người yêu đă chết với dáng bộ sầu thảm. Ai thấy cũng cảm thương!
Buổi chiều hôm trước cái đêm anh ta chết, anh ta có rủ mấy tên bạn đi nhậu. Bữa hôm đó anh ta uống thật nhiều. Trong cuộc nhậu anh ta có nói với bạn bè là anh ta uống với bọn họ lần cuối. Nhưng trong cơn men ngà ngà chẳng ai quan tâm đến lời anh trăn trối cả. Tàn cuộc nhậu mọi người ai về nhà nấy. Bọn bạn cũng tưởng anh về nhà, chớ đâu biết rằng kể từ hôm đó anh đi măi không về!
Chắc cũng từ lúc anh chàng nọ chết cho đến sau này, ở khúc đường ấy, người ta không c̣n nghe tiếng người con gái khóc than nữa,m à thỉnh thoảng lại hay thấy hai cái bóng mờ mờ h́nh như thân thể không được toàn vẹn đang nắm tay nhau bay ngờ ngờ trên đường ray. Nhất là trong giới nhân viên xe lửa, họ kể truyền cho nhau nghe, có những chuyến tàu đêm qua chỗ đoạn đường này, họ thường thấy ở phía trước tàu có đôi trai gái, h́nh như người con trai bị cụt đầu, nắm tay nhau di chuyển như bay về phía trước, hoặc có lúc bay ngược về phía đoàn tàu. Khi đụng vào đầu tàu th́ không c̣n thấy họ đâu nữa, như là họ đă tan biến vào không gian.
Cho đến một tối hôm nọ, cũng trên đoạn đường đó, một đoàn tàu bất ngờ dừng lại, hú c̣i inh ỏi. Mọi người kéo lại xem th́ thấy nạn nhân là một người đàn bà bị xe lửa tán lộn nhào vào bụi gai ven đường chết ngay tại chỗ. Có người nhận ra người đó là một người bị mất trí đêm ngày đi lang thang lượm những đồ bỏ dơ dáy bậy bạ. Chắc trong lúc đi lang thang vô định như vậy tàu đến mà không hay biết nên bị cán chết. Nh́n chị ta nằm chết, ai cũng thấy động ḷng trắc ẩn. Nhưng rồi cũng tự an ủi, thôi chị ta chết cho khoẻ xác, chớ thấy sống mà như thế tội nghiệp quá! Chết để giải nghiệp!
Sau vụ tai nạn của người đàn bà mất trí chẳng bao lâu, th́ xảy ra hai vụ nữa gần như liên tiếp. Có một chị bán cá đồng, nhà ở tận mải ngoài này, cách chỗ thường xảy ra tai nạn xe lửa nói trên xa lắm. Nhưng chẳng hiểu sao chiều tối hôm ấy sau khi bán cá xong, chị lại không về nhà như thường lệ mà cứ lầm lủi đạp chiếc xe đạp cà tàng đi miết vào tận trong đó (nơi xe lửa cán chết người). Đến nơi, chị ta để chiếc xe lại bên dưới rồi lên chỗ đường ray. Vừa bước tới mép đường th́ xe lửa cũng vừa trờn tới hất chị ta ngă nhào chết ngay giống như chị khùng trước đó. Tai nạn, tai nạn cứ liên tiếp xảy ra gần như ở một chỗ làm bà con sống ở những xóm dọc theo đường xe lửa kinh hoàng và lo lắng lắm. Bởi họ cho rằng chị bán cá ở xa như vậy mà c̣n bị âm hồn giục nữa, chớ nói ǵ họ ở gần! Nỗi lo lắng chưa nguôi th́ một buổi sáng nọ, họ lại nghe ba hồi c̣i dài inh tai, biết là đă xảy ra chuyện nữa rồi khiến ai nấy cũng rụng rời tay chân! Nạn nhân hôm ấy là một chị ở Quảng Sơn đi bán khoai mỳ cũng chết cùng chỗ chị bán cá hôm nọ!
Sau cái vụ tai nạn đó nữa, cánh nhân viên xe lửa lẫn bà con, ai nấy ai cũng khiếp sợ chỗ đoạn đường này lắm! Tàu lửa qua đây dù thấy có hay không người cũng đều kéo một hồi c̣i thật dài cho đến khi tàu qua hết khúc đường này mới thôi. C̣n người ta gọi đoạn đường chỗ này là đoạn đường âm hồn. Mà đúng vậy. Bởi nhiều hiện tượng ma quái xuất hiện thịch thượng ở nơi đây ngay cả vào ban ngày.
Theo như những người ở mấy cái rẩy gần gần đó kể: có những buổi tṛn bóng nh́n ra chỗ ấy, người ta thấy bóng một người đàn bà cứ lầm lủi đi trên đoạn đường ray, đi tới một đoạn xa rồi quay trở lại, rồi lại đi tới, cứ thế. Có những lúc tàu lửa chạy tới, người ta thấy tung vào người đó rơ ràng, làm ai nấy trông thấy cũng hoảng hồn, v́ nghĩ một tai nạn nữa đă xảy ra. Nhưng kỳ lạ thay, khi xe lửa đi qua rồi, họ lại thấy người đó vẫn lầm lủi đi b́nh thường như không hề biết có đoàn mới đi qua. Có người hiếu kỳ lần ṃ tới gần xem sao th́ chẳng thấy ǵ cả ngoài những luồng khí nóng tung tăng uốn lượn bốc lên. Đó là vào ban ngày, c̣n ban đêm th́ khỏi cần phải nói cũng biết nó rùng rợn tới cỡ nào!
Bẵng đi một thời gian không thấy tai nạn xảy ra, ai nấy cũng mừng thầm. Họ nghĩ chắc là mấy âm hồn kia đă đi đầu thai hết rồi, không c̣n ở đó xui giục người ta nữa. Song niềm vui chưa trọn vẹn th́ bỗng tan biến đi thay cho nỗi kinh hoàng v́ cái chết của vợ thầy ba.
Vợ thầy ba chết được một tuần, thầy ba có thiết lập một lễ cầu hồn lớn lắm để cầu hồn vợ thầy và cầu cho những âm hồn c̣n lẫn quất nơi đó siêu thoát, đừng khiến xui người ta phải bị tai nạn hay chết chóc nữa.
Mấy ngày sau lễ cầu hồn, thầy ba Xoài lại suưt bị chết v́ xe lửa cán như vợ thầy. Người ta nghe thầy nói lại là bữa đó đang ngồi uống trà một ḿnh th́ thầy bỗng nghe có tiếng ai nói như là tiếng của vợ thầy: “Ông ơi ông, ông lên đường rày chơi với tôi đi ông. Một ḿnh tôi ở đó buồn lắm!” Thầy nói, lúc đó thầy như mơ, như tỉnh, không c̣n biết phán đoán hay suy luận ǵ nữa, rồi thầy đi lúc nào cũng không hề hay biết. Bỗng nghe tiếng ầm ầm bên tai, thầy sực giật ḿnh nh́n lên th́ thấy xe lửa chỉ c̣n cách thầy trong gang tất. Ối, trời ơi, không c̣n kịp phản ứng ǵ nữa, thầy nhắm mắt lại th́ thấy bị nhất bổng lên rồi rơi xuống một cái ịch. Thầy tưởng là ḿnh đă chết rồi. Thầy mở mắt ra đưa tay ngắt thử thấy c̣n biết đau, đưa tay lên mũi thấy c̣n hơi thở. Thầy mừng quá biết ḿnh chưa chết. Lúc này thầy mới thấy toàn thân nhức nhối khó chịu, định thần mới biết là thầy đang nằm trụm lụm trên bụi gai bàn chải.
Tin thầy ba suưt bị xe lửa cán lan đi rất nhanh. Ai cũng nói, phước của thầy cũng c̣n nên mới có lực vô h́nh trợ giúp.
Có người biết rơ về thầy ba, người ta nói sở dĩ thầy ba bị giục lên đường rày, đó là do sự trả thù của hai hồn ma mà ngày trước đă bị thầy khống chế. Chuyện của thầy với hồn ma là thế này:
Hồi đó, vào khoảng những năm 80, một hôm nọ có một số chị em đi làm sớm. Lúc ấy c̣n khuya lắm, độ chừng hai-ba giờ sáng. Trong nhóm chừng năm người, họ vừa đi vừa nói chuyện. Tới khúc đường chỗ ấy, th́ tự nhiên có một cô gái không nói chuyện với chị em nữa mà tách ra khỏi nhóm lầm lủi đi trước. Nghĩ là cô gái muốn sớm đến chỗ làm, nên mọi người cũng không nói ǵ chỉ chú ư đi nhanh hơn một chút thôi. Nhưng thấy đi hoài mà chưa đuổi kịp cô gái ấy. Có người định gọi cô ta đi chậm lại. Song chưa kịp gọi th́ bỗng nhiên họ nghe có tiếng con nít khóc ở bụi cây lức phía trước. Tiếng khóc gọi mẹ, mà sao cái âm thanh phát ra nghe éo éo, mơ mơ hồ hồ lạ thường lắm! Thấy vậy mọi người liền sinh nghi. Họ thắc mắc, làm sao mà có chuyện con cái nhà ai lại bỏ khóc la ở chỗ vắng vẻ vào lúc c̣n khuya khoắc thế này! Hay là ma? Chắc có lẽ gặp rồi! Họ nghĩ vậy nên không dám gọi cô gái nữa. Họ sợ gặp ma mà nói là nó hớp hồn. Cho nên họ cố đi nhanh tới mà miệng câm như hến không ai nói với ai tiếng nào. Họ thấy thằng nhỏ vừa khóc vừa sấn lại gần cô gái kêu mẹeeee,meeee. Họ nghe cô gái trả lời với thằng nhỏ: “Chị không phải là mẹ của em đâu", "Chớ mẹ em đi đâu mà bỏ em ở đây?" H́nh như chỉ chờ cho cô gái trả lời th́ thằng nhỏ im bặt không c̣n khóc kể ǵ nữa. Thấy vậy họ mới khả nghi hơn, giả vờ đi b́nh thường như không hay không biết chuyện ǵ, nhưng thật ra họ chú ư quan sát rất kỹ. Coi con ma này giở tṛ như thế nào! Nói chung lúc ấy ai cũng cảm thấy sợ, nhưng v́ có mấy người nên đở sợ hơn. Khi ấy họ thấy cô gái cứ lầm lủi bước theo thằng nhỏ như người mộng du. Cô ta theo thằng nhỏ bước vào lối ṃn ở giữa các bụi cây lức rồi lần bước lên chỗ đường ray. Biết chắc là âm hồn giục cô gái rồi, ai cũng thấy rợn tóc gáy. Song thấy t́nh h́nh nguy quá, v́ xe lửa đang đến gần cô gái rồi, mọi người quên hết sợ hăi chạy nhào lên nắm tay cô gái kéo ngược trở lại. C̣n thằng nhỏ th́ biến đâu mất biệt. Th́nh ĺnh bị kéo giật lùi trở lại, suưt bị ngă ngửa, cô gái bỗng giật ḿnh bừng tỉnh. Ngơ ngác nh́n quanh quất, không biết chuyện ǵ đă xăy đến với ḿnh. Cũng vừa lúc ấy, mọi người đều nghe rơ mồn một tiếng cười sằng sặc ma quái lẫn trong âm thanh chuyển động ầm ầm của đoàn tàu chạy ngang qua.
Những ngày sau đó, cô gái không c̣n được b́nh thường như trước nữa: Hay có những cử chỉ, hành động kỳ cục, nói năng lảm nhảm, khóc cười vô cớ … Có lúc cô chạy lên đường ray nằm vắt ngang qua đó. May mà người nhà phát hiện dẫn cô về.
Biết cô bị mắc chuyện, gia đ́nh đưa cô đến các vị pháp sư chạy chữa. Mặc dù đă đến nhiều vị pháp sư nghe đồn rất giỏi, nhưng rồi cũng chẳng ăn thua ǵ!
Cuối cùng đến lượt thầy ba Xoài. Không biết thầy dùng phép thuật sao đó mà gọi được hai cái vong về lần lượt nhập vào cô gái. Đó là vong của hai mẹ con. Qua xét hỏi th́ vong người mẹ khai là hai mẹ con họ bị xe lửa cán chết. Khi trên chuyến tàu đi về Sài G̣n,v́ không mua vé nên sợ kiểm soát viên đuổi xuống. Người mẹ ẳm đứa con trên tay không dám vào bên trong toa mà đứng ngoài đầu tâm bong (chỗ nối hai toa tàu với nhau). Khi tàu tới đoạn đường này th́ bị hụt chân rớt xuống tàu rồi bị đoàn tàu cán chết cả hai mẹ con. Từ đó đến nay hai mẹ con sống vất vưởng chỗ khúc đường này. Bây giờ đứa con trai đă lớn nó đ̣i vợ nên bà ta đă chọn cô gái này cho nó làm vợ. Tới lượt đứa con nhập vào và cho biết nó yêu cô gái này, rất muốn lấy cô ta làm vợ. Tối hôm đó gặp trúng giờ linh lại thấy cô ta đang đi qua chỗ đó nên nó mới giả ra đước nhỏ để dụ cô gái lên đường rày cho xe lửa cán chết, rồi nó bắt phải ưng nó. Nhưng nó rất tiếc số cô gái c̣n có cứu tinh nên chưa chết được. Cho nên bây giờ nó cứ theo một bên để giữ cái xác của cô ta không cho cô ta lấy chồng. Chờ đến lúc thuận tiện nó sẽ dẫn cô cho xe lửa cán chết. Nó nói, theo luật cơi âm, nếu nó muốn ưng được cô ta th́ phải t́m cách khiến cô ta phải chết giống nghiệp của nó.
Chờ họ nói xong, thầy ba mới khuyên hai mẹ con nên tha cho cô con gái tội nghiệp, nên buông xă tất cả để được siêu thoát. Nhưng mà họ chẳng chịu. Thằng con trai nói là nó thương cô gái lắm rồi, nhứt quyết nó không chịu bỏ cô gái ấy. Thấy không c̣n cách nào thuyết phục được nữa, nên thầy đành phải dùng tới phép thuật. Lúc đó nó mới chịu bỏ cô gái. Nhưng trước khi ra đi, nó c̣n nói với ông thầy là một ngày nào đó nó sẽ gặp lại ông.
Về sau này h́nh như hết lộc làm thầy, thầy ba Xoài làm phép không c̣n linh nghiệm nữa, nên thầy mới treo ấn, xả phép giải nghệ làm thầy. Phải chăng cái vong thằng con trai đó chờ dịp này trả thù thầy?! Khiến vợ thầy chết rồi tới thầy?!
Sau bữa thầy chết hụt, con cháu quan tâm để ư tới thầy nhiều lắm, sợ thầy bị dẫn đi lần nữa. Nhưng một bữa nọ, cách đó mấy hôm, không biết con cháu sơ ư thế nào mà thầy ba lại ra đi. May mà con cháu phát hiện kịp thời chặng lại khi thầy đang bước lên đường rày. Lại một phen hú hồn. Không dám để thầy ba ở đây nữa, nghe nói gia đ́nh đă đưa thầy ba vào ở với đứa con gái đâu ở tận miền nam.
Ma xó
19-08-2009, 12:13 PM
Khoái đọc 3 truyện này, ở nhà có vài cuốn kể chuyện đêm khuya đóa. Vừa đọc vừa quấn mềm thật kỹ, ôi cảm giác hồi hộp, sợ hăi và hấp dẫn mới tuyệt làm sao
ĐiệpHoaTinhLinh
19-08-2009, 12:25 PM
:60::60::60: híc sợ quá:60::60:...........................
HoangMang
19-08-2009, 12:36 PM
Khoái đọc 3 truyện này, ở nhà có vài cuốn kể chuyện đêm khuya đóa. Vừa đọc vừa quấn mềm thật kỹ, ôi cảm giác hồi hộp, sợ hăi và hấp dẫn mới tuyệt làm sao
Đa tạ nhé ma xó :46::46::46::13:
HoangMang
19-08-2009, 12:39 PM
:60::60::60: híc sợ quá:60::60:...........................
anh mà sợ hả, được hok anh?:63::63::63:
Thui đừng khóc nhè vậy nha,
thich kua trai
19-08-2009, 12:58 PM
Thanks cai, không giám đọc nưa, sợ tối ngủ không được
TiểuThư CaoNguyên
19-08-2009, 02:53 PM
Khoái đọc, vừa đọc vừa tưởng tượng, dựng hết tóc gáy lên rồi ...
:58::58::58::58::58::58::58:
HoangMang
19-08-2009, 03:19 PM
Khoái đọc, vừa đọc vừa tưởng tượng, dựng hết tóc gáy lên rồi ...
:58::58::58::58::58::58::58:
hihihi, yêu chị qua'cơ:63::63::63::63::63::63::63:
TiểuThư CaoNguyên
19-08-2009, 03:21 PM
hihihi, yêu chị qua'cơ:63::63::63::63::63::63::63:
Vậy th́ post thêm truyện ma để đọc típ đê kưng
:6::6::6::6::6::6:
tiger
19-08-2009, 03:48 PM
để nghiên cứu đọc rùi kể cho " ghẹ " nó nghe mới đc, chơi chiêu...:2:
huonghuyen
22-08-2009, 10:02 AM
hic, hôm nay mới dám đọc 1 truyện, hic sợ quá.:60:
HoangMang
24-08-2009, 09:45 AM
Vậy th́ post thêm truyện ma để đọc típ đê kưng
:6::6::6::6::6::6:
Chuyện này tôi được nghe từ người già trong làng.
Khi đó là vào khoảng những năm 50. Hôm đó Hoàng và Thanh hẹn nhau sáng hôm sau cùng lên chợ huyện, Hoàng đi bán đôi lợn giống c̣n Thanh đi mua một số thứ lặt vặt. Do chợ xa nhà mà thời đó chỉ đi bộ đến chợ nên họ hẹn nhau canh 3 tại cây đa đầu làng. Đúng như lời hứa Hoàng dậy rất sớm rồi vô chuồng lợn bắt đôi lợn cho vào rọ rồi đi thẳng tới đầu làng trời khi đó hẵn c̣n tối đen chỉ nh́n thấy mờ mờ.
Khi gần tới chỗ hẹn xa xa Hoàng thấy 1 bóng người tưởng Thanh đă tới nên nhanh chân tiến lại gần nhưng khi tới nơi th́ không phải là Thanh mà là một cô gái tuy trời tối nhưng Hoàng vẫn cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt vời từ cô gái với cái eo thon thả cùng với mùi hương hoa bưởi thoang thoảng toát ra từ mái tóc dài và đen óng của cô gái. Anh ngẩn người ra th́ cô gái bổng quay lại. Cô có vẻ sợ sệt toan định bỏ đi nhưng thấy Hoàng không có vẻ ǵ là người xấu và đồng thời Hoàng lên tiếng hỏi:
Chào cô, cô đi đâu có việc ǵ vậy sao lại đi qua đây vào giờ này.
Cô gái cất giọng trả lời:
Dạ, em chờ bạn em để cùng lên chợ mua mấy cái liềm và ít kim chỉ ạ! c̣n anh?
Ah! tôi cũng đợi bạn để cùng lên chợ huyện bán đôi lợn ấy mà. Nói chuyện một lúc th́ Hoàng được biết cô gái tên Mai ở xóm chùa xă dưới. Họ càng nói chuyện họ càng thấy tâm đầu ư hợp. Tuy mới chỉ là lần đầu gặp gỡ nhưng cứ như là quen nhau từ rất lâu rồi. Mà điều quan trọng nhất là cô gái chưa có ư chung nhân c̣n Hoàng nhà nghèo quá lên đă ngót nghét ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa có vợ. Hôm nay, như ông trời thương sót cho anh gặp được ư chung nhân. Cô gái như cũng hiểu được ư của Hoàng và cô cũng tỏ ra mến chàng.
Rồi không hiểu sao khoảng cách giữa hai người rút gần lại. Không biết từ bao giờ cô gái đă nằm chọn trong ṿng tay của Hoàng, chuyện ǵ đến đă đến họ đă trao nhau lời yêu thương và hứa hẹn. Họ nằm với nhau và nàng đă tặng cho chàng lần đầu tiên của ḿnh và sau đó Hoàng ngỏ ư muốn đến nhà Mai để xin phép gia đ́nh cho hai người đi lại rồi 1 thời gian nữa sẽ tính chuyện cưới hỏi nhưng cô bé không chịu v́ lí do gia đ́nh đang có tang nói chuyện đó không tiện hay để thời gian nữa, Hoàng cũng đồng ư .
Cũng khi đó th́ bạn của Mai tới họ chia tay nhau trước khi chia tay Hoàng hỏi nếu muốn gập th́ làm thế nào. Mai nói:"tối mai cũng tại đây vào canh 2 anh chờ em ở đây, em sẽ tới". Rồi họ chia tay nhau cùng lúc đó th́ Thanh cũng tới. Họ cùng nhau tới chợ Hoàng bán xong đôi lợn rồi trở về nhà. Cả ngày hôm đó Hoàng như người mất hồn chỉ mong tới tối nhanh để được gặp Mai. Tối hôm đó Hoàng đến chỗ hẹn từ sớm chờ Mai và đúng như lời hứa Mai cũng tới họ bên nhau suốt đêm. Rồi kể từ đêm đó ngày nào họ cũng hẹn nhau tại nơi đây nhưng cũng từ hôm đó Hoàng cảm thấy như ḿnh yếu hơn Hoàng cho rằng chắc do thức đêm quá nhiều nên như vậy.
3 tháng sau Hoàng khăng khăng đ̣i nàng cho đến nhà nói chuyện nhưng vẫn như lần trước Mai không đồng ư t́m mọi cách từ chối. Nhưng sáng hôm sau Hoàng quyết định phải đến nói chuyện với gia đ́nh Mai v́ anh không muốn yêu nhau kiểu này nữa nhưng khi tới nơi th́ anh ngẩn người ra khi biết rằng Mai đă mất cách đây 3 năm tại cây đa đầu làng khi đi chợ huyện. Khi nghe xong chuyện Hoàng vẫn không tin đến khi người nhà đưa anh ra tới mộ của Mai anh mới chịu tin. Khi trở về đến nhà thì Hoàng lăn đùng ra chết người làng đồn rằng con ma nữ đó chết nhưng hồn chưa siêu thoát do chết khi vẫn c̣n là con gái nên muốn t́m một hồn nam đi cùng xuống suối vàng cho đỡ lạnh lẽo và hôm anh Hoàng chết cũng vừa tṛn 100 ngày kể từ lần đầu Hoàng giao hoan cùng với nó. Nó đă hút hết dương khí của Hoàng nên anh mới chết. Và cũng kể từ khi Hoàng mất không c̣n ai dám bén mảng tới cây đa đầu làng đó nữa.
thayboimu
24-08-2009, 09:48 AM
sợ ma nên k dám đọc đâu...
:16::16::16::16::16:
thayboimu
24-08-2009, 09:50 AM
hihihi, yêu chị qua'cơ:63::63::63::63::63::63::63:
tui dựng cả lông cả tóc...cả.....:28::28::28::28::28:
HoangMang
25-08-2009, 03:52 PM
tui dựng cả lông cả tóc...cả.....:28::28::28::28::28:
:37::37::37: c̣n cái je dựng được nữa ta????? :37::37::36::36::36::36:
TiểuThư CaoNguyên
25-08-2009, 04:03 PM
Mấy truyện mới này đọc vừa, ko dựng lông lên
:11::11::11::11::11::11:
paolarey
25-08-2009, 04:06 PM
:37::37::37: c̣n cái je dựng được nữa ta????? :37::37::36::36::36::36:
Gựt ḿn té ngữa................===>>> chân dựng lên :26::26::26::26:
HoangMang
10-09-2009, 02:27 PM
C̣n bác nào mún đọc chuyện ma nữa hok thế??????:52::52::52::52::52::52:
ĐiệpHoaTinhLinh
10-09-2009, 02:30 PM
Em nà em dạo này hay nhát ma anh lắm đấy ná.....[Only registered and activated users can see links]
HoangMang
10-09-2009, 03:49 PM
Em nà em dạo này hay nhát ma anh lắm đấy ná.....[Only registered and activated users can see links]
Em nhát ma anh hả, anh sợ được em cũng mừng đóa.:57::57::57: Anh xạo qua':52::52::52::52:
HoangMang
16-09-2009, 01:58 PM
Duyên ma
Hôm ấy trời mưa như trút nước. Cơn mưa nặng hạt kéo dài từ rạng sáng mà đến xế chiều vẫn chưa có dấu hiệu ngừng tạnh. Mây đen càng lúc càng nhiều khiến bầu trời càng thêm u ám và cảnh vật đằng xa như đă bị phủ chụp nhạt nḥe trong làn nước. Vinh đă mấy lần định lội mưa về nhà, nhưng cái gió lạnh cộng thêm làn mưa tạt tới tấp khiến chàng đă phải hai ba lần chùn bước. Nơi Vinh đang đứng trú mưa là một quán lá bên đường, nh́n thái độ nôn nóng và đứng ở một chỗ không yên, nên bà chủ quán lên tiếng bảo:
- Cậu đừng ngại, cứ ngồi xuống ghế mà nghỉ. Cơn mưa này chắc cả tiếng nữa mới tạnh, ráng chờ đi, thế nào cũng có xe ôm đi ngang để rước cậu về...
Vinh khoanh tay trước ngực và rụt cổ lại v́ luồng gió lạnh thổi thốc vào quán, rồi lên tiếng:
- Nhà cháu cũng gần đây, nếu tạnh mưa đi bộ về cũng được...
Rồi Vinh kể cho bà lăo trong quán biết là chàng ở Saig̣n về thăm nhà, vừa bước xuống xe đ̣ là gặp trận mưa lớn khiến chàng phải chạy ngay vào quán nước để trú ẩn. Bà lăo cũng kể cho Vinh nghe là bà đang chờ đứa cháu gái đi học sắp về, và nó là người phụ bà trông nom hàng quán lúc buổi chiều.
Vinh nh́n quanh quán lá nghèo nàn, trên sạp gỗ là một ấm nước trà và mấy cái ly cối cáu bẩn, phía trên treo lủng lẳng mấy buồng chuối chín vàng trên các sợi dây thép căng ngang. Cách chiếc ghế đẩu nơi Vinh ngồi là một quầy dừa xiêm đỏ ối dựa vào vách, với mấy cái vỏ dừa nằm lăn lóc dưới nền đất ẩm thấp. Bên trong nơi bà cụ đang ngồi bó gối là một cái giường ọp ẹp trải chiếu đă rách bươm nhiều chỗ, với một mớ chăn mùng hỗn độn quấn để đầu giường.
Gần lối đi ra đằng sau là một chiếc khung nghiêng lệch đính mấy tấm h́nh treo trên vách. Ṭ ṃ, Vinh đứng lên và bước bên vào trong thêm vài bước để nh́n cho rơ. Đó là tấm h́nh chụp cô gái mặc áo dài trắng ôm cặp trước ngực, miệng nở nụ cười tươi tắn, và tấm kia là một em bé đứng giữa cặp vợ chồng trẻ. Cả hai tấm h́nh đều đă ố vàng, bởi tấm kiếng che phủ gió bụi của khung đă bị vỡ mất.
Thấy Vinh chăm chú nh́n mấy tấm h́nh, bà cụ chủ quán nói:
- Con Phượng đó cậu, chút xíu nữa nó về tới là cậu nhận ra nó liền. Nó học trung học trên phố cách xa đây cả mấy cây số, đạp đi đạp về tội nghiệp lắm. Thấy nó ham học mà c̣n học giỏi nữa, nhưng nhà nghèo quá nên chẳng biết mai này rồi... ra sao nữa!
Thấy bà cụ vui vẻ kể chuyện nên chàng hỏi tới:
- Vậy bố mẹ cô ấy đâu?
Bà cụ chép miệng thở dài:
- Cái h́nh bên cạnh là bố mẹ con Phượng đó, nhưng cả hai đều chết sớm hết cả rồi!
Nói xong bà cụ đưa tay lên dụi mắt ra vẻ buồn rầu khi có người khơi gợi lại dĩ văng buồn. Rồi cả hai chợt rơi vào trong im ắng v́ một người không muốn kể thêm, và người kia lại không dám hỏi tới.
Được một lúc, Vinh ngó mông ra cửa, chàng thấy cơn mưa đang tạnh dần, chỉ c̣n tiếng nước tí tách từ mái tranh nhỏ xuống các vũng nước chung quanh nhà. Vinh mừng rỡ đứng dậy, với tay lấy cái cặp da đem theo và nói:
- Cảm ơn bà đă cho trú mưa, mưa đă tạnh cháu phải về nhà ngay kẻo cả nhà tưởng có chuyện chi lại kéo nhau đi t́m...
Bà cụ ngẩng đầu lên nh́n Vinh, lắc đầu ái ngại:
- Giá mà cậu chờ con Phượng về tới, rồi mượn nó chiếc xe đạp mà về th́ tốt hơn.
Vinh nói đùa cho bà cụ vui:
- Bà biết cháu là ai mà dám cho mượn xe? Nhỡ mai cháu không mang ra trả rồi cô Phượng lấy ǵ mà đi đến trường?
Bà cụ cười nhẹ:
- Tôi biết gia đ́nh cậu mà... Nhưng hồi đó cậu c̣n nhỏ quá nên không biết tôi là ai thôi. Có phải cậu là cậu Vinh con ông Tuyến trưởng ấp không?
Vinh rất ngạc nghiên khi nghe bà cụ nhắc đến tên bố ḿnh và chức vụ ngày xưa bố chàng đă từng đảm nhận. Vinh tươi cười nói:
- Để cháu về hỏi, thế nào bố mẹ cháu cũng biết bà là ai. Xin phép bà cháu về..
Nói xong Vinh vội vă bước ra khỏi quán, hai tay cầm cái cặp che lên đầu để tránh những hạt mưa bụi. Ngồi trong quán nên Vinh không rơ, cho nên khi bước ra đường lộ chàng đă bị nước ngập sũng hết cả đôi giầy, và nếu không phải cầm cái cặp che đầu th́ chàng đă dùng cả hai tay để vén ống quần lên cho khỏi ướt.
Lội b́ bơm một quăng, Vinh nh́n thấy từ xa một bóng trắng đang g̣ lưng trên chiếc xe đạp. Cô gái di chuyển chiếc xe thật khó khăn v́ ḍng nước đang thoát đi chan ḥa trên mặt lộ. Chàng đoán đây có thể là cô gái tên Phượng mà bà cụ trong quán đang trông chờ trở về từ trường học. Ngay lúc ấy, một chiếc xe đ̣ chạy ngược chiều phóng tới với tốc độ khá nhanh, khiến Vinh bị nước tạt vào ḿnh đến tối tăm cả mặt mũi và suưt té nhào, Vinh vội đưa tay lên vuốt nước trên mặt và khi mở mắt ra th́ chàng hoảng hốt muốn la lên cầu cứu khi thấy chiếc xe đạp cong queo nằm giữa lộ, và người mặc áo dài trắng bị hất văng nằm úp mặt nơi vũng nước bên mé đường đối diện... c̣n chiếc xe đ̣ đă gần như mất dạng ở phía xa.
Vinh vứt bỏ chiếc cặp đang cầm trên tay, phóng như bay về phía người bị xe đụng. Tới nơi, Vinh ngồi thụp ngay xuống, nâng ngửa người cô gái lên. Tim chàng như thắt lại v́ thấy một ḍng máu nóng từ sau gáy của cô gái đang chăy xuống chan ḥa nơi tay chàng. Không biết làm ǵ hơn, Vinh vội cởi ngay chiếc áo sơ mi đang mặc trên người để buộc lên đầu cô gái, với hy vọng vết thương sẽ ngưng chăy máu!
Nh́n làn môi của người thiếu nữ đang thâm tím và khuôn mặt ngày càng trắng bệch v́ máu đă chăy ra gần hết từ các vết thương, Vinh biết cô gái đă chết ngay khi bị chiếc xe đ̣ đụng phải với vận tốc cao và hất văng vào mé lộ! Đang khi bối rối chưa biết tính sao th́ có một người lái xe Honda đi tới thấy người bị nạn vội thắng xe dừng lại. Vinh mừng rỡ nói lắp bắp:
- Nhờ ông chạy tới quán nước đằng kia... báo cho bà cụ ở đó biết cô Phượng bị xe đụng...
Ông xe ôm không biết nạn nhân đă chết nên mau mắn đề nghị:
- Cậu ôm cô ấy lên xẹ.. rồi tôi chở tới bệnh viện trên phố...
Vinh buồn bă lắc đầu:
- Cô ấy chết rồi! Ông đi giùm đị...
Nghe thế, người lái xe ôm vội quành xe chạy về quán báo tin, c̣n Vinh th́ ḷng dạ thẫn thờ ngồi bệt dưới đường lộ và để đầu nạn nhân gối lên một chân của ḿnh, v́ chàng không nỡ thấy cô gái bị ḍng nước mưa bùn ngập tràn lên mặt.
Nước mưa ướt sũng đă làm chiếc áo dài trắng mỏng manh quấn chặt vào người nạn nhân và làm nổi bật hết các đường cong trên thân thể của một người thiếu nữ đang xuân. Và dù mặt của Phượng đă trắng bệch, bờ môi tím ngắt v́ mưa lạnh, Vinh vẫn t́m thấy ở đó một nét ưa nh́n của một cô gái đoan trang, thùy mị. Đang phân vân suy nghĩ th́ Vinh đă nghe thấy tiếng khóc uất nghẹn của bà cụ chủ quán từ đằng xa vọng tới. Bà nhào lại đẩy Vinh ra và ôm chầm lấy Phượng lay qua lay lại:
-Tỉnh dậy ới con ơi... là con... Sao con bỏ bà mà đi đau khổ như thế này... Ới con ơi là con...
Lúc ấy trời bỗng dưng mưa trở lại, những hạt mưa quất rát vào người khiến Vinh sực nhớ là ḿnh đang cởi trần, v́ chiếc áo của chàng đă buộc chặt trên đầu Phượng. Vinh tính lấy lại chiếc áo nhưng lại không nỡ v́ chàng có linh cảm người chết rất thân quen, và nghĩ nàng đă không đơn lạnh khi có chiếc áo của chàng phủ chụp lên mặt.
Mấy người hàng xóm gần đó cũng chạy ùa đến khi nghe tiếng la khóc của bà cụ. Họ xúm lại khiêng xác Phượng đi ngược trở lại quán, c̣n Vinh vội ngoắc ông lái xe ôm lại và bảo:
-Nhờ ông chở tôi về xóm Mía, bên dốc cầu đằng kia...
Ông xe ôm mau mắn gỡ cái bọc ny lông gài ở đằng trước xe, đưa cho Vinh:
-Cậu mặc chiếc áo mưa này vào cho đỡ lạnh. Cái áo kia cậu cho cô ấy rồi th́ đừng lấy lại... Lấy lại... phiền lắm...
Vinh không hiểu ư ông xe ôm nói ǵ, nhưng chàng vội mặc ngay chiếc áo mưa vào người, v́ quả thật thân thể chàng đang run lên v́ lạnh với hai hàm răng đánh vào nhau kêu lập cập...
Vừa bước chân vào sân nhà, Vinh đă thấy mẹ chàng đang đứng chờ trước cửa, bà thảng thốt kêu lên:
-Vinh! Áo sống của con đâu mà cởi trần dầm mưa thế kia? Không sợ bị bệnh à?
Vinh dơ tay chào mẹ và hấp tấp bước nhanh vào nhà lục t́m mấy bộ quần áo cũ mà mẹ chàng vẫn xếp ngay ngắn trong tủ để chàng mặc mỗi khi về thăm nhà. Thay quần áo xong, Vinh đi ngay xuống bếp t́m hơi ấm, v́ chàng biết chắc mẹ đang nấu nướng bữa ăn chiều cho cả nhà. Ngồi bên nồi canh đang sôi sùng sục, và bên dưới là những cục than hồng rực sáng, Vinh kể cho mẹ nghe về tai nạn chết người chàng t́nh cờ chứng kiến. Nghe xong mẹ chàng chép miệng thở dài:
- Không ngờ cái gia đ́nh ấy bị họa "ma da" măi đến mấy đời mà vẫn chưa xong!
Vinh ṭ ṃ hỏi lại:
- Họa "ma da" là ǵ vậy mẹ?
Mẹ Vinh không nh́n chàng, tay cầm muỗng hớt bọt nổi trên nồi canh rồi nhẹ nhàng nói:
- Con đừng kể với bố về chuyện cởi áo cột lên đầu cô ấy nhé! Đáng lẽ con không nên làm chuyện ấy mới phải!
Vinh tưởng chuyện "anh hùng" và nhân ái của ḿnh sẽ được mẹ khen ngợi, ai ngờ lại bị chê trách khiến chàng phân vân không hiểu:
- Tại sao thế mẹ? Chiếc áo ấy có ǵ quư giá đâu? Với lại lúc ấy con thấy máu trên đầu của cô ta chăy ra nhiều quá nên con phải làm thế thôi.
Mẹ chàng âu yếm bảo:
- Con có thấy ai chôn khăn tang bao giờ không? C̣n con lại buộc áo trắng lên đầu cô ấy, có khác nào cô ấy để tang con?
Vinh chống chế:
- Cái ông lái xe ôm lại nói khác! Ông ấy bảo với con là đừng lấy lại cái áo, cho rồi th́ đừng nhận lại...
- Tại họ không biết gia cảnh của nhà cô ấy nên nói thế... Chứ thực ra là chuyện không nên... v́ "ách giữa đàng đừng quàng vào cổ" con à...
Thấy Vinh có vẻ khó chịu, mẹ chàng đành phải kể thêm về lai lịch nhà cô Phượng để chàng thôi cắng đắng.
Gia đ́nh ông nội của Phượng là bạn thân với bố chàng, trong một lần đi nhậu về ông Bảng té từ cầu tre xuống sông chết đuối, xác của ông t́m măi không ra bởi hôm ấy trời mưa lũ và nước sông chăy xiết. Bà vợ của ông v́ thương chồng cứ khóc măi khiến đôi mắt sưng vù và chỉ mấy ngày sau lại ngă chúi đầu vào lu nước mưa để ở sau nhà, lúc bà lần ṃ đi múc nước rửa mặt. Khi người nhà t́m thấy th́ bà đă chết cứng chổng hai chân lên trời.
Từ đó nhà ông Bảng liên tiếp xảy ra nhiều cái chết đều liên quan đến nước, mà đau thương nhất là vợ chồng Hải (bố mẹ của Phượng) đi vớt cá ở ao nhà, vợ bị chuột rút khi đang ở giữa ao, chồng thấy thế vội nhăy xuống cứu vợ, ai ngờ bà vợ v́ quá hoảng hốt kéo chồng chết theo. Nay đến lượt Phượng, đứa con gái duy nhất c̣n lại của ḍng họ này mới bị xe đ̣ tông chết úp mặt xuống vũng nước mưa!
Mẹ Vinh nói rằng đó là họa "ma da" truyền kiếp, v́ nghe đâu ông bố của ông Bảng cũng chết đuối v́ đắm thuyền, và bà sợ cái họa ấy nay truyền sang Vinh, v́ cô Phượng chưa lấy chồng mà chàng lại chít khăn tang lên đầu nàng bằng cái áo sơ mi đang mặc, th́ có khác nào đă nhận người chết ấy là vợ!
Vinh không tin vào chuyện kể của mẹ, nhưng cũng thoáng rùng ḿnh khi nghĩ lại lúc chàng ôm chặt thân thể của Phượng vào ḷng lúc nàng bị nạn. Lúc ấy, bản tính con người, nhất lại là một thanh niên mới lớn, khiến ḷng chàng chộn rộn và bối rối khi nh́n thấy thân thể của Phượng như bị lột trần dưới làn nước mưa, và chàng đă phải mấy lần tắc lưỡi thương cảm cho một đóa hoa vắn số. Vinh thầm nghĩ nếu không có chiếc xe đ̣ gây ra tai nạn, nếu Phượng đạp xe về nhà nhanh hơn mấy phút, rồi chàng mượn xe của cô ấy..v.v. th́ chắc là hai đứa rồi cũng sẽ quen nhau, và biết đâu...
Vinh thừ người không dám nghĩ tiếp, v́ càng nghĩ chàng lại càng cảm thấy giữa hai người h́nh như đă có một sợi dây vô h́nh ràng buộc.
Sau khi ăn cơm xong và "tŕnh báo" đủ mọi chuyện ăn học ở Saig̣n với bố và mẹ th́ đă quá nửa khuya, Vinh cầm cái đèn dầu trở về pḥng và đặt lên giữa bàn, và khi chàng định đi tới để sập lại cái mái lá che khung cửa sổ, th́ Vinh nh́n thấy một bóng trắng lướt qua và một luồng gió lạnh cuốn theo. Vinh hết hồn đưa tay lên chặn lấy ngực, v́ chàng đă nhận ra ngay đó chính là Phượng, cô gái chết oan lúc ban chiều!
Đêm ấy chàng không tài nào ngủ được, và dù cố nhắm mắt, kéo chăn đắp lên tận đầu để dỗ giấc ngủ mà cũng không xong, Vinh liền chồm dậy kiếm một cuốn truyện cũ để đọc. Đang khi lục lọi ở tủ sách, Vinh có cảm giác như có ai đang đứng sau lưng ḿnh, chàng quay phắt lại và sững sờ khi nh́n thấy Phượng ḿnh mẩy ướt sũng đang đứng ở phía cuối giường!
Bóng ma khoanh tay, co người và run rẩy như đang bị lên cơn sốt lạnh. Vinh thấy thương cảm quá nhưng v́ sợ, cứ ấp úng măi không nói nên lời. Nhắm nghiền mắt, Vinh thu hết can đảm hỏi:
- Cô đến đây... làm ǵ?
Hồn ma yên lặng một lúc rồi mới nói nhẹ như hơi thở:
- Bộ anh... không nhớ ǵ... đến em sao?
Quả thật Vinh có rất nhiều điều để nhớ về cô gái vừa chết trên tay chàng, và điều làm chàng băn khoăn nhất là câu chuyện mà mẹ chàng đă kể về những cái chết bất thường trong ḍng họ nàng. Nghĩ thế nên Vinh làm gan ngẩng đầu lên nh́n thẳng vào hồn ma và nói:
- Tôi nhớ chứ... Ủa mà sao... chiếc áo của tôi đâu?
Hồn ma đưa tay lên gỡ mớ tóc rối bời ḷa x̣a trước mặt rồi trả lời:
- Em đang muốn hỏi anh điều đó. Anh có bằng ḷng để tang cho em không?
Vinh bối rối:
- Tại sao phải như thế? Tôi với cô có ǵ quen biết đâu?
Giọng hồn ma bỗng rung lên như xúc cảm:
- Tại v́ em không muốn làm ma... mà lại là một hồn ma đơn lạnh... không chồng!
Vinh t́m cách thối thoát:
- Chuyện ấy khó lắm... v́ cô đă... chết rồi... tôi...
Hồn ma đưa hai tay lên bụm mặt rồi khóc lên rưng rức. Rồi nàng kể là hồi nhỏ v́ nhà gần nhau nên Vinh và Phượng thường qua lại chơi đùa. Sau này lớn lên Vinh được bố mẹ gửi lên Saig̣n ăn học v́ dưới quê đă hết lớp, và quên dần cô bạn gái thuở nhỏ. Hồn ma kể lể:
- Tại anh không nhớ em, chứ em làm sao mà quên được.
Ngày xưa lúc nào anh cũng bênh vực và che chở cho em mỗi khi em bị tụi hàng xóm bắt nạt. Tụi ḿnh c̣n chơi tṛ vợ chồng nữa, anh làm chú rể c̣n em làm cô dâu... anh không nhớ sao?
Dĩ văng trở về tràn ngập trong tâm trí Vinh, chàng nhớ ra rồi, Phượng chính là cô bé hàng xóm đă thường qua nhà nhờ chàng chỉ bảo bài vở. Hồi ấy chàng rất ngây thơ, nên không để ư đến những thay đổi ngày một rơ nét nơi con bé Phượng, và mối t́nh đầu chớm nở trong ḷng người thiếu nữ đến tuổi dậy th́.
huonghuyen
16-09-2009, 02:07 PM
Hôm trước đọc 1 truyện rồi, nhưng vẫn sợ chưa dám đọc tiếp. Dạo này buổi tối toàn phải gọi người đến ngủ cùng, v́ sợ hok dám ngủ 1 ḿnh, tối nay có ai rảnh hok ta? :62:
HoangMang
16-09-2009, 02:13 PM
Chỉ mấy năm xa cách, bây giờ Phượng đă là một đóa hoa hàm tiếu và chắc chắn đă được nhiều chàng thư sinh trong lớp để ư tán tỉnh, thế mà nàng vẫn nhớ và dành mối t́nh trong trắng đầu đời này cho Vinh. Nghe xong chuyện kể, ḷng Vinh rối bời v́ không biết phải xử trí ra sao, bởi mẹ chàng đă căn dặn là không nên ràng buộc với người cơi âm, nhất là gia đ́nh Phượng đang bị họa "ma da" truyền kiếp!
Vinh đem chuyện lo ngại này ra nói thẳng với hồn ma, hy vọng Phượng sẽ thôi không năn nỉ chàng "kết ước" bằng cách phải đeo tang. Nhưng hồn ma lại nói với Vinh rằng, nàng muốn đi đầu thai sớm nên mới nhờ chàng làm chồng, và những trinh nữ chết oan như nàng sẽ rất dễ trở thành những hồn ma phá phách và báo oán!
Nói xong, Phượng buồn bă cúi đầu:
-Anh đừng sợ... hăy giúp em... và giúp em chỉ một lần này thôi...
Vinh phân vân lưỡng lự:
-Bố mẹ anh không cho anh để tang đâu! Chắc em biết anh là con trai độc nhất trong nhà mà?
Thấy không thuyết phục được Vinh, hồn ma lặng lẽ quay mặt và từ từ biến mất xuyên qua bức vách gỗ.
Vinh nằm thừ người vắt tay lên trán. Chàng nghĩ lại ḿnh có vẻ đă quá khắt khe đối với người đă chết, nhưng giữa Vinh và Phượng đă là hai thế giới khác, âm dương cách trở, trong khi chàng c̣n có bổn phận phải nối dơi tông đường.
Lăn qua lộn lại một hồi, Vinh căng mắt mong chờ trời sáng, nhưng v́ quá mệt với những chuyện vừa xảy ra nên Vinh đă ch́m vào trong giấc ngủ.
Đêm ấy Vinh mơ một giấc mơ thật thần tiên và đáng nhớ. Vinh rủ một cô bạn học ở trên Saig̣n về quê nghỉ hè, và khi hai đứa đang câu cá th́ cô bạn trượt chân ngă xuống con rạch nhỏ ở sau nhà. Vinh nhăy xuống kéo nàng lên, và thấy nàng nhắm nghiền mắt, tay chân xụi lợ Vinh làm gan đưa miệng chàng vào môi nàng để làm hô hấp nhân tạo, ai ngờ môi vừa kề môi th́ nàng đă mở mắt nhoẻn miệng cười. Tâm hồn chàng đắm đuối say mê v́ tay kia của chàng đang vô t́nh đặt lên trên g̣ ngực thanh tân của người bạn gái, thế là hai đứa cuộn lấy nhau trong hương t́nh chất ngất.
Và khi Vinh lên đến tận đỉnh ngọt ngào của ái ân, chàng đă bất ngờ cắn mạnh một cái vào bên ngực trái của người t́nh khiến cô ta đau quá phải ưỡn người lên hất văng chàng sang một bên...
Cú hất ấy đă làm cho Vinh giật ḿnh tỉnh ngủ. Chàng đưa tay quờ sang bên cạnh th́ đụng phải suối tóc của một người con gái. Chàng hoảng hồn mở mắt, nhổm người dậy th́ chỉ kịp nh́n thấy bóng dáng lơa lồ của Phượng vụt bay lên đưa tay vẫy chào chàng trước khi biến mất!
Vinh biết chàng vừa bị hồn ma của Phượng "đè", và người trong mộng mà chàng "phá tân" lại là cô bạn học ở trên Saig̣n chứ không phải Phượng khiến chàng có chút yên tâm. Nhưng khi nhớ lại từng chi tiết th́ chàng thấy có nhiều điều trùng hợp với cái chết hôm qua của Phượng. Cũng là người mặc chiếc áo trắng học tṛ, cũng bị ướt sũng v́ nước... và khi tỉnh giấc th́ người nằm bên chàng lại chính là Phượng chứ không phải người trong mộng! Vinh run sợ, v́ chàng biết Phượng đă ràng buộc chàng bằng một sợi dây vợ chồng, với một lần làm t́nh dù trong mộng nhưng thật đáng nhớ, v́ chàng là người chủ động, là người đă chiếm đoạt sự trắng trong của một người con gái. Đúng lúc ấy nhiều tiếng gà gáy vang từ xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Vinh chưa kịp bước ra khỏi pḥng, đă nghe thấy tiếng mẹ chàng nói vọng sang:
- Không biết thằng Vinh làm ǵ mà lục đục cả đêm! Gần sáng nó lại c̣n nằm mơ kêu la ú ớ...
Biết bố mẹ đă thức dậy sớm, Vinh cũng lục tục xếp lại chăn gối và bước ra sau vườn để hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai. Đi ra đi vào và đắn đo suy tính măi, cuối cùng Vinh cũng trở vào kể cho bố mẹ nghe chuyện mộng mị lúc gần sáng. Nghe xong mẹ chàng ưu tư bảo:
- Con bé ấy chết linh! Chuyện đă đến nước này th́ không thể thối thác được nữa. Thôi để mẹ dẫn con đến nói chuyện với bà ngoại nó.
Bố chàng là người trầm ngâm ít nói nhưng cũng đề nghị:
- Bà nhớ lại nhà ông Thầy Ba, nói khó để ông ấy giúp cho.
Trưa hôm ấy, khi xác của Phượng chưa được liệm v́ c̣n chờ cảnh sát đến điều tra, Vinh và mẹ đă đến gặp bà cụ chủ quán nước. Xác của Phượng đặt nằm ngay ngắn trên giường và phủ tấm vải trắng ngang mặt, mới nh́n Vinh tưởng là chiếc áo sơ-mi của ḿnh nhưng nh́n kỹ lại th́ không phải. Bà cụ ngoại của Phượng nói đó là mảnh vải trắng mà Phượng đă mua từ lâu mà chưa có tiền may, nay bà đem ra phủ xác và sẽ chôn theo v́ Phượng rất thích miếng vải lụa trắng này.
Nghe chuyện mẹ Vinh kể xong, bà cụ rưng rưng nước mắt:
- Âu cũng là định mệnh! Cậu Vinh về đúng lúc nó chết, mà lại c̣n chết trên tay cậu ấy nữa! Ngày xưa tụi nó cũng quen biết nhau, thôi th́ bà tính sao cũng được, chứ đối với tôi th́ chỉ mong sao linh hồn nó sớm được yên nghỉ...
Mẹ Vinh nh́n về phía thi hài của Phượng:
- Bà cụ đă cho phép, con tới đốt cho Phượng một nén nhang...
Vinh tiến lại rút ra 3 cây nhang từ bó nhang để sẵn ở cuối giường, mồi lửa từ cây nến đă đốt sẵn. Khi đầu nhang bén lửa, lửa từ cây nhang bỗng bừng cháy lên phừng phực như các cây nhang có nhúng xăng dầu. Vinh vội vàng quất qua quất lại để lửa ngưng cháy, nhưng nó vẫn bốc lên hai ba lần nữa rồi mới chịu tắt. Chàng vội chắp nhang lên trước mặt vái vái mấy cái rồi thầm nói:
- Phượng em, sống khôn thác thiêng... Xin em hăy yên nghỉ, mẹ anh đă bằng ḷng cho anh để tang em rồi... Ngày mai anh sẽ đến chịu tang em... Anh cầu mong em sớm được siêu thoát...
Khi Vinh ngẩng đầu lên, chàng thấy tấm vải trắng phủ trên mặt Phượng bỗng lộ ra một ḍng máu đỏ. Chàng chỉ tay về phía xác chết và hốt hoảng gọi:
- Mẹ ơi... Phượng...
Bà cụ chủ quán cùng mẹ Vinh đều đứng bật dậy, nh́n về phía xác chết. Bà ngoại của Phượng ̣a lên khóc nức nở:
- Cháu tôi chết oan... Cháu tôi không muốn chết... Các ông bà ơi... cháu tôi không muốn chết...
Bà ngoại Phượng tiến đến mở tấm vải trắng che mặt, Vinh và mẹ đều nh́n thấy rơ ràng một ḍng máu đỏ tươi đang ộc ra từ khóe miệng Phượng. Bà cụ vội lấy ngay tấm vải đang cầm trên tay để chận lại ḍng máu, trong khi Vinh tiếp tục cầm 3 cây nhang lạy lấy lạy để:
- Phượng ơi... Em đừng làm anh sợ... Anh mà sợ th́ ngày mai không đến dự đám tang của em được đâu...
Ḍng máu ộc ra từ miệng của Phượng bỗng dưng ngừng lại hẳn, khiến cả ba người có mặt đều tin là hồn ma của Phượng đang lẩn khuất chung quanh họ, và riêng Vinh th́ nghĩ Phượng đă đồng ư với những ǵ mà chàng đă lâm râm thề nguyện.
Hôm sau Vinh và mẹ đến dự đám táng Phượng. Thầy Ba, một người chuyên về bùa ngải cũng được cha mẹ Vinh mời tới. Sau khi múa đao và dán bùa lên trên chiếc ḥm của Phượng, ông c̣n nhờ một người trong xóm dùng xà beng để cạy hở phía dưới áo quan. Cũng may bên trong đă có lớp ni lông bao phủ xác chết, chứ không th́ nước vàng chăy xuống và mùi tử khí lan ra chắc là không ai chịu nổi. Mẹ Vinh giải thích cho chàng biết đó là cách để chấm dứt họa thần trùng "ma da", v́ khi chôn hở ḥm như vậy "ma da" sẽ bị ch́m luôn, không c̣n cách để nổi lên kéo chân người khác được nữa!
Bà ngoại của Phượng đă trao cho Vinh một cái khăn tang và nói chàng hăy cột lên đầu để cho người đă khuất yên ḷng mà nhắm mắt. Đám táng của Phượng nghèo nàn và đơn giản đến độ chỉ có vài người theo chân ra cánh đồng, nơi một huyệt lạnh đă được bà con trong xóm đào giúp. Thấy Vinh đeo khăn tang, có vài người thắc mắc nhỏ to, nhưng khi nghe mẹ Vinh giải thích là ngày xưa hai đứa nó là bạn học th́ họ thôi không hỏi tới nữa.
Khi chiếc ḥm gỗ đơn sơ được hạ huyệt và lấp lại, Vinh chợt thấy đau nhói trong ngực v́ trái tim của chàng bỗng giựt giựt lên mấy cái. Chàng luồn tay vào trong áo đè lên ngực trái cho bớt đau. Khi rút tay ra Vinh bỗng thấy trên mấy đầu ngón tay rươm rướm máu! Hoảng hồn Vinh cúi xuống và mở một nút áo ra xem, th́ thấy trên ngực chàng có một vết cắn hằn lên dấu tím bầm...
Vinh chợt nhớ, trong đêm Phượng hiện về chàng đă có một giấc mộng tuyệt vời khi được ân ái cùng một cô thiếu nữ thanh tân, và khi sướng ngất chàng đă cắn mạnh lên bầu ngực trái của cô nàng... Bây giờ đứng trước mộ Phượng, chàng lại bị cắn lại, như vậy kẻ "trả thù" ấy chắc chắn là Phượng rồi!
*
Mười tám năm sau ngày Phượng mất, Vinh lại có dịp trở để trở về quê thăm nhà. Bố mẹ chàng giờ th́ đă quá già yếu và chỉ mong sao cho Vinh sớm lập gia đ́nh, bởi chàng là con một. C̣n Vinh, dù bận rộn công việc trên Saig̣n chàng vẫn chưa thể quên được Phượng, cô gái hàng xóm đă cho chàng một đêm xuân trong mộng và buộc chàng phải chịu tang để nàng sớm được đầu thai. Vinh tin là Phượng đă siêu thoát, bởi từ đó đến nay không bao giờ chàng thấy Phượng hiện về, và cũng chẳng bao giờ nghĩ phải làm thêm điều ǵ nữa cho Phượng. Nhưng lạ một điều là mỗi khi chàng muốn tán tỉnh hay làm quen với một người đàn bà nào đó th́ được, nhưng khi nghĩ đến chuyện lập gia đ́nh với họ th́ y như là có chuyện khiến cuộc t́nh đổ vỡ, làm chàng chán nản và không c̣n có ư nghĩ thành hôn với bất cứ ai!
Lần này khi ra thăm mộ Phượng, Vinh thấy bên cạnh đă có thêm mộ của bà ngoại Phượng. Cả hai ngôi mộ đều được bố mẹ Vinh cho xây lại tử tế, với mộ bia có h́nh ảnh và tên tuổi đàng hoàng. Vinh biết bố mẹ chàng làm điều này là để mua phước cho chàng, v́ họ sợ hồn ma của Phượng sẽ kéo theo đứa con cưng duy nhất của ḍng họ Nguyễn về bên kia thế giới. Nh́n vào tấm ảnh của Phượng đính trên bia mộ như đang tươi cười với chàng, Vinh thầm nguyện:
- Người ta để tang vợ có ba năm, c̣n anh đă mười tám năm rồi. Không biết em c̣n bắt anh để tang em đến bao lâu nữa đây? Anh đă quá quen với cuộc sống độc thân và lúc nào cũng nhớ tới em, nhưng bố mẹ anh th́ khác... hai người ấy vẫn muốn anh phải có vợ... thiệt khổ anh ghê!
Th́ thầm tâm sự một hồi Vinh nh́n lên bia mộ, tấm h́nh của Phượng chợt úa vàng và từ từ biến dạng khiến Vinh không thể nh́n ra đó là h́nh của ai nữa. Vinh tuy hơi sợ nhưng lại thấy an tâm v́ nghĩ Phượng đă cởi lời nguyền cho chàng, và chắc từ nay sẽ không c̣n hiểm họa nào theo chân chàng nữa...
Hôm sau, chàng được lệnh phải thay mặt bố mẹ mang quà mừng đến dự tiệc cưới con của ông cậu, Vinh trong ḷng không muốn đi bởi nhà chú rể nằm sâu trong vùng sông rạch. Mười mấy năm qua chàng đă nghe lời bố mẹ mà tránh xa các vùng sông nước, nên khi biết lộ tŕnh đưa dâu phải mất nửa tiếng đi ghe khiến chàng phải phân vân lo ngại, v́ lời mẹ chàng vẫn thường nói "có kiêng th́ có lành". Nhưng rồi cuối cùng Vinh cũng bận đồ kẻng để đi ăn cưới, bởi chàng tự trấn an rằng họa "ma da" đă không c̣n đeo đuổi nữa.
*
Sau khi ăn cưới và lên ghe trở về, Vinh hân hoan v́ thấy chẳng có chuyện ǵ xảy ra trên sông nước, và chàng cảm thấy vui hơn khi được về chung ghe với mấy cô gái phù dâu. Trong đám 4 cô bạn của cháu, Vinh chấm nhất là cô gái mặc áo dài vàng v́ cô bé ấy có khuôn mặt thật dễ ưa, lại thêm đôi mắt lúng lắng hay liếc lén cười thầm, khiến chàng ngẩn ngơ ra mặt.
Nói chuyện qua lại một hồi, Vinh biết cô gái ấy tên Mai chỉ cách nhà bố mẹ chàng có hai con ngơ. Chàng buông lời chọc ghẹo để có cớ nh́n ngắm cô gái ấy nhiều hơn:
- Tôi biết v́ sao cô Mai thích mặc áo dài vàng rồi?
Mai thơ ngây hỏi lại:
- Cháu chẳng biết tại sao! Tại sao thế chú?
Vĩnh đẩy đưa:
- Hoa Mai là loại hoa chỉ nở vào mùa xuân, và rực rỡ năm cánh màu vàng. Cô tên Mai th́ thích mặc áo màu vàng là đúng rồi...
Cô gái tên Mai thật thà:
- Đúng rồi, tên cháu là Xuân Mai mà... Th́ ra Xuân Mai là hoa Mai nở vào mùa Xuân, hay thế mà cháu cũng không biết...
Vinh thấy thích sự thật thà như đếm của mấy cô gái quê, nhưng khi nghe Mai gọi chú xưng cháu với chàng th́ Vinh biết là đă có một khoảng cách về tuổi tác khiến chàng cụt hứng v́ nghĩ dù có tán tỉnh thêm nữa th́ cũng chẳng đi đến đâu!
Đang khi suy nghĩ vẩn vơ, chàng bực ḿnh v́ đă 18 năm trôi qua mà đường t́nh duyên của chàng vẫn c̣n lận đận, và mỗi khi chấm được một ai th́ y như rằng lại có trở ngại! Các lần trước th́ v́ môn đăng hộ đối, tôn giáo và lần này.. chắc sẽ là tuổi tác! Ḍng tư tưởng của chàng bỗng bị cắt ngang v́ một chiếc thuyền máy đi ngang, làn nước rẽ của nó trên sông dội đập vào bên ghe của chàng, khiến cái ghe bé nhỏ chao qua chao lại. Vinh v́ đang mơ mộng viển vông không kịp đưa tay nắm giữ lấy thành ghe nên bị hất văng xuống nước. Vừa rơi xuống nước là Vinh đă bị ch́m nghỉm v́ bộ đồ vét thấm nước nặng tŕnh trịch, đó là chưa kể đôi giày sũng nước cũng làm cho chàng hết cựa quậy. Nghĩ là ḿnh chết chắc v́ họa "ma da" đă tới nên Vinh càng cố gắng vung tay múa chân để mong người ḿnh nổi lên trên mặt nước, nhưng càng vùng vẫy Vinh lại cảm thấy chân chàng đă đụng xuống vùng đất bùn dưới đáy ḷng sông!
Nín thở được một lúc không xong, Vinh mở miệng ra để thở th́ nước sông đă ồng ộc lấp kín miệng chàng, khiến chàng ngất đi không biết ǵ nữa...
Khi Vĩnh mơ màng tỉnh dậy, chàng thấy ḿnh đang nằm trên băi cỏ ven sông, chung quanh chàng rất đông người bu quanh bàn tán. Thấy chàng cựa quậy nhướng mắt ai nấy đều vui mừng sung sướng, nhưng người mừng rỡ nhất lại là Mai, cô gái đă nhăy xuống sông để cứu chàng:
- May quá, chú ấy đă tỉnh lại rồi...
Một ông trong nhóm người đi ăn cưới về cười hỉ hả:
- May nhờ con Mai bơi giỏi, chứ không thôi cậu Vinh cũng đi thăm Hà Bá rồi!
Một bà khác nói đùa:
- Coi bộ con Mai có duyên với cậu Vinh dữ à nhen... Có ai chịu đứng ra làm mai mối cho hai đứa nó không?
Mai lúc ấy ḿnh mẩy cũng c̣n ướt như con chuột lột đang ngồi cạnh Vinh, cô gái e thẹn phải lấy cả hai tay để che lên ngực nhằm che dấu nét lộ liễu của chiếc áo lụa mỏng tanh đang như dán vào người. Vinh cố gắng ngẩng đầu lên, đưa tay đụng vào người Mai như một cử chỉ để thay tiếng cảm ơn, khiến Mai vội buông cả hai tay ra để đỡ chàng ngồi dậy. Và khi vô t́nh áp mặt vào sát ngực của Mai, Vinh đă hết hồn suưt kêu lên thành tiếng...
Chỉ một tháng sau, lễ cưới của Vinh và Mai đă được tổ chức thật linh đ́nh, v́ cả hai gia đ́nh đều chỉ có một con nên bao nhiêu của cải đều hứa dành hết cho cô dâu và chú rể. Vinh ngoài chuyện lấy Mai như một đền đáp ơn cứu tử, chàng c̣n khám phá ra một bí mật vô cùng quan trọng trong cuộc đời của Mai, và Mai cũng h́nh như cảm được Vinh chính là người mà nàng đă mong đợi để gửi gấm trao thân.
Khi làm giấy hôn thú, Vinh thấy Mai sinh ra đúng vào ngày chôn cất Phượng, và đêm tân hôn khi chúi đầu vào vùng ngực thanh tân của vợ, Vinh không cần cắn nữa, mà trên ngực Mai đă có sẵn một bớt son đỏ y hệt ở nơi mà Vinh đă cắn Phượng trong đêm mộng mị cách đây mười tám năm.
HoangMang
28-09-2009, 12:01 PM
Chiếc Ṿng Cẩm Thạch
Hôm nay là một ngày thật đặc biệt, một ngày vui mừng, ngày đám hỏi của Dung. Tối hôm qua, Dung không ngủ được, cô nôn nóng chờ ngày này đă mấy tháng nay rồi, kể từ lúc Đức cầu hôn với cô. Ngồi trước gương, Dung ngắm đôi mắt hơi sưng, chậm một lớp phấn hồng lên má, cô mỉm cười nhớ đến Đức. Chắc giờ này anh cũng hồi hộp như ḿnh thôi, nhiều lúc Dung thấy Đức thật giống như con nít. Ở nhà ngoài, tiếng ba Dung đang oang oang hối mấy đứa em cô dọn dẹp nhà cửa. Dung đứng lên, vuốt nhẹ lên thân áo dài, h́nh như Đức và ba má anh đă tới. Nhóc Hùng hé cửa pḥng, ló đầu vô nháy mắt:
-Chị Dung ơi, ba kêu chị ra ḱa! Dung ngoắc Hùng:
-Chị run quá, em coi chị có được không?
Hùng kéo lại chiếc cà vạt nghiêng thắt dở:
-Chị đừng lo, bộ chị sợ anh Đức ảnh đổi ư hay sao? Nói xong, nó cười hi hi, lè lưỡi ra rồi bỏ chạy trước khi Dung kịp kư đầu nó. Bên ngoài pḥng khách mọi người đều im lặng khi Dung bước ra, cô cảm thấy thẹn thùng, hai bàn tay thừa thăi. Trong tiếng cười của mọi người, có tiếng lách cách và ánh sáng chớp lên của những cái máy chụp h́nh. Đức lại gần Dung, nắm lấy tay cô và kéo đến trước mặt mẹ anh. Mẹ Đức là một người đàn bà đẫy đà có gương mặt phúc hậu, bà mỉm cười:
-Từ hôm nay con có thể kêu bác là mẹ như Đức, mẹ có quà này cho con.
Mẹ Đức trịnh trọng lôi một chiếc hộp gỗ trong ví ra, bà mở nắp hộp, cầm lấy tay Dung, vừa đeo lên tay cô vừa nói:
- Đây là quà của một người bạn thân tặng cho mẹ, mẹ chưa dùng bao giờ v́ đeo không vừa, nhưng đây là một vật vô giá, mong rằng con sẽ thích....
Dung cẳm động lí nhí cám ơn, chiếc ṿng mầu đỏ mát lạnh vừa khít với cổ tay nhỏ nhắn của cô và nổi bật trên nền da trắng mịn. Thủ tục sau đó là đeo bông tai, đeo kiềng, nhẫn, lỉnh kỉnh, nhưng mọi người ai cũng trầm trồ khen chiếc ṿng đặc biệt.
Theo như bàn tính của hai nhà, một năm sau Dung và Đức sẽ làm đám cưới. Măi tới chiều Đức mới có một ít thời gian nói chuyện riêng với Dung. Anh nâng cổ tay người yêu, hôn lên chiếc ṿng, hỏi Dung:
-Em có thích không?
-Thích chứ, cho dù là ṿng giấy em cũng thích....
Trời hôm nay nóng nực nhưng chiếc ṿng vẫn mát, bỗng nhiên Dung rùng ḿnh, cô cảm thấy lạnh, Dung cúi xuống lau nhẹ chiếc ṿng, thấp thoáng chỗ lạt chỗ đậm của màu đỏ như máu là một đường gân đỏ mới xuất hiện.
Theo như lời Đức kể lại, chiếc ṿng là do một người bạn của bố mẹ Đức mang về tận bên Ai Cập. Không biết xuất xứ chiếc ṿng từ đâu nhưng chắc chắn đó là một món đồ cổ lâu đời rồi. Nghe nói là ṿng cẩm thạch ngừa được cảm mạo phong hàn cho người mang nó.
Mẹ Đức vẫn cất giữ kỹ nói là để tặng cho con dâu tương lai. Nửa đùa nửa thật, Dung trêu Đức:
-Chiếc ṿng này là đồ cổ, chắc mắc tiền lẳm hả anh, sau này anh mà không nuôi em nữa, em đem bán cũng đỡ khổ.
Đức làm mặt nghiêm:
- Đây là đồ kỷ niệm, quà cưới của chúng ḿnh, em phải đeo không được cởi ra, sống đeo, chít mang, vật c̣n người c̣n....
-Anh nói ǵ thấy ghê, bộ muốn trói em suốt đời sao, đừng có ḥng.
-Anh không nói giỡn đâu, anh nghe mẹ anh nói, đây là vật có linh khí, cẩm thạch mang tính âm nên có màu xanh, người xưa họ mang chôn chung với xác chết để lấy thêm khí âm, chôn lâu ngày ṿng biến thành màu đỏ, gân đỏ trên ṿng là linh khí của nó đó.
Dung rú lên, đấm thùm thụp vô vai Đức:
-Anh đă biết em sợ ma mà c̣n hù em hả, không thèm nói chuyện với anh....năm phút.
Đức cười lớn, anh giữ tay Dung lại:
-Em dữ như vậy chỉ có anh là chịu nổi em thôi, ma nào dám nhát....đừng la nữa, trong nhà ba má nghe thấy giờ.
À, tuần sau làHalloween rồi, nhà bạn anh có tổ chức mặc đồ hoá trang, em có muốn đi không?
-Em hông sợ ma giả đâu, coi ai sợ ai cho biết, mà anh tính làm ma ǵ vậy? Đức nháy mắt chọc tức Dung:
-Tới ngày đó anh mới cho em haỵ Tụi ḿnh hẹn gặp nhau ở đó, nếu em nhận ra được anh, sẽ có thưởng.
Dung nguưt Đức một cái dài cả thước:
-Xí, ai mà thèm.
.......
Ngày Halloween Dung chuẩn bị thật kỹ, cô vẽ mắt bằng viết ch́ đen thật đậm, môi cũng thoa son đen. Cả tuần nay cô bị mất ngủ, nếu ngủ được lại mơ thấy toàn ác mộng, cặp mắt cô hiện lên hai cái ṿng đen, Dung chép miệng nghĩ thầm:
-Như vậy càng hay, càng giống ma chứ sao. Nh́n đồng hồ, đă hơn 7 giờ tối rồi mà Đức vẫn chưa kêu điện thoại cho cô, Dung bực ḿnh, bụng cô bắt đầu kêu réo, đói quá rồi mà. Chạy xuống bếp, lục tủ lạnh, Dung bốc vội miếng bánh, vừa ăn cô vừa ngẫm nghĩ:
-Hay là ḿnh đi trước để hù anh ấy cho vui, ngồi nhà cũng vậy thôi. Khi Dung ra khỏi nhà, đường phố đă bắt đầu lên đèn, ngoài đường người đi bộ phần lớn là con nít. Dung cố gắng lái xe chầm chậm, lỡ không gặp ma mà đụng nhằm người sống mới là xui xẻo. Thỉnh thoảng có những tà áo đen chạy băng qua đường bất chấp xe cộ, Halloween có lẽ là ngày phá phách th́ đúng hơn. Dung phải đậu xe ở góc đường thật xa, xe xếp hàng dài kiếm măi mới ra chỗ trống. Bước lên con đường dốc, Dung hít một hơi dài, gió lạnh có mùi biển mặn làm cô cảm thấy thoải mái, cô tự trách thầm:
-Lại quên không mang áo lạnh nữa, lát nữa thế nào cũng phải mượn áo của anh Đức.
Tiếng giầy cao gót của Dung nện cồm cộp lên lề đường vội vă lẫn trong tiếng nhạc càng ngày càng lớn.
Đang đi bỗng Dung ngừng hẳn lại, h́nh như có người đang đi theo cô Cô quay lại, không có ai, đằng xa chỉ có tiếng la hét của mấy đứa con nít đi xin kẹo. Dung lắc đầu tự cười ḿnh nhát gan.
Ngôi nhà của Thành, bạn Đức, tọa lạc riêng biệt ở cuối đường, chung quanh trồng toàn thông, treo lủng lẳng trên mấy cây thông là những bộ xương người bằng giấy bay phất phới. Tiếng phong linh kêu leng keng nhè nhẹ trước cổng nhà như chào đón. Dung vừa bước lên thềm tính bấm chuông th́ cánh cửa gỗ xịch mở, một con quỷ, không, một người với mặt nạ quỷ có hàm răng lởm chởm ra mở cửa, trên ngực cắm một con dao....nhựa dính máu. Con quỷ cất tiếng nói:
-Vào đây, mời hai bạn vào. Dung đưa tay lên che miệng cười, sửa lưng con quỷ:
-Có ḿnh Dung hà, ai....xin lỗi....anh là ai đây? Con quỷ chỉ tay ra sau lưng Dung:
-C̣n ai đằng sau lưng bồ đó? Hihi....tui là Thành....chủ nhà này. Dung giật ḿnh quay ra sau, đằng sau lưng cô, không biết tự hồi nào, một cái xác ướp bọc vải từ đầu đến chân đứng sừng sững im lặng. Dung lùi lại né sang một bên:
-Tui đâu có quen người này....xin lỗi nha, bạn vô trước đi. Cái xác bọc vải lấp loáng cặp mắt như điện nh́n Dung như thôi miên, nói nhỏ chỉ để cho cô nghe thấy:
-Anh đây mà....anh là chồng em.
Dung dụi mắt, sững sờ vài giây rồi cô vụt cười phá lên:
-Trời đất ơi, anh Đức, anh làm em hết hồn, giống....ma quá trời, em nhận không ra! Dung lôi đống vải trắng biết đi vô trong nhà, theo sau lưng Thành. Trong pḥng khách đèn mờ mờ ảo ảo, góc nào cũng có....ma đứng. Ma quỷ đủ loại, tóc tai màu mè, nào là Dracula, phù thủy cầm chổi cán dài, quỷ hai sừng cầm búa, có cả công chúa Bạch Tuyết, chỉ thiếu có bẩy chú lùn....Dung dựa sát vô người Đức nói nhỏ:
-Anh mặc đồ như vầy làm sao nhảy đầm với em được?
Quên nữa, anh ăn ǵ chưa? Vừa nói Dung vừa nh́n kỹ lại khuôn mặt xác ướp, ủa, sao Đức quấn vải ǵ mà quấn khéo ghê, mũi và miệng chừa ra có chút xíu, chỉ có cặp mắt đen nhánh là có hồn thôi. Dung ngờ ngợ đưa tay lên xoa cái đầu vải:
-Ai quấn vải cho anh mà chặt vậy? Có phải anh Đức đó không?
Đức cựa quậy cái đầu, giọng nói ấm ớ:
-Anh muốn làm cho em ngạc nhiên, anh là chồng em mà....
Một lần nữa, câu nói này làm Dung chú ư, cô hỏi:
-Sao anh hôm nay nói chuyện kỳ ghê, cứ nhận là chồng người tạ -Phải rồi, anh là chồng em, chiếc ṿng này là bằng chứng.
Bàn tay vải nắm lấy chiếc ṿng Dung đang đeo đưa lên miệng hôn một cách tŕu mến.
Vừa lúc đó, tiếng nhạc slow nhẹ nổi lên, Thành đẩy Dung và Đức vô đám người nhốn nháo:
-Hai người chơi cho vui vẻ, tự nhiên đi nha, tui đi tiếp khách đây. Pḥng khách nhà Thành khá rộng răi, sàn nhà bằng gỗ đánh bóng, trên trần là một chiếc quạt đang quay lơ lửng, tuy trời không nóng nhưng v́....ma sợ ngộp hơi nên quạt được mở tối đạ Dung cảm thấy hồi hộp, không hiểu sao cô có cảm giác như thật là xa lạ mà cũng thật thân thiết với Đức, cô nh́n đăm đăm vô hai cái lỗ mắt đen, xuyên qua lần vải là tia mắt sáng lấp lánh:
-Anh có nóng không? Thiệt tội cho anh ghê, lát nữa anh tháo vải ra bớt đi. Hết chuyện làm rồi hay sao mà ăn mặc kiểu này. Đôi mắt sáng vẫn không rời Dung, bàn tay quấn vải nắm lấy tay cô đặt lên ngực ḿnh, trong tiếng nhạc dập d́u, Dung nghe tiếng anh thầm th́:
-Anh chờ ngày hôm nay đă lâu lắm rồi đó, cuối cùng anh cũng được toại nguyện.
Những chiếc bóng lượn lờ in lên trên tường vờn theo tiếng nhạc cùng với bước chân....ma quay tṛn làm cho Dung có cảm tưởng như đi trên mây. Người cô nhẹ hẫng đi, Dung ngả đầu lên vai....xác ướp, cô thấy ḿnh bay về một cơi xa xăm nào đó, đâu đây có mùi thơm của gỗ thông, mùi nến cháy và mùi trầm hương ngào ngạt. Cô mơ hồ thấy ḿnh đang mỉm cười với một người đàn ông khác, không phải là Đức, người này đẹp trai hơn ( ) mặc y phục kiểu cổ xưa sang trọng, chân tay đeo đầy ṿng vàng. Khuôn mặt của người này mang đầy vẻ kiêu ngạo nhưng tia nh́n của hắn đối với cô lại dịu dàng, nụ cười thật quyến rũ. Dung giật ḿnh bừng tỉnh, đẩy....xác ướp ra:
-Anh là ai? Anh không phải là Đức....
Cùng một lúc là những tràng cười lớn của mọi người chung quanh, nhạc tắt, đèn bật sáng trong khi xác ướp luống cuống nắm lấy....bụng ḿnh. Th́ ra trong lúc mọi người du dương nhẩy đầm, có kẻ nghịch ngợm, không biết ma đưa lối quỷ đẫn đường nào, đă len lén lấy kéo cắt đi một đầu vải trên lưng xác ướp quấn vô cái quạt quay ṿng ṿng trên trần. Vải tuột ra từ từ, một chất nước màu đỏ ứa ra từ trong bụng xác ướp, có lẽ là cat chup (!). Dung rú lên, cô loạng choạng suưt ngă trong khi mọi người lại càng cười to hơn, ai cũng nghĩ đây là một màn biểu diễn haỵ Thiệt là quê quá đi, Dung vừa nh́n thấy một xác ướp khác đang đứng ngoài cửa nh́n vô nói chuyện với Thành và lớn tiếng kêu Dung, giọng nói xác ướp ngoài đó không xa lạ ǵ, đúng là của Đức.
Dung nghĩ thầm, th́ ra từ đầu tới đuôi chính là do Đức xếp đặt với mọi người để hù cô như mọi năm, Halloween lần này anh thật là quá đáng, tội này không thể tha thứ được. Thừa lúc mọi người đang bu lại xác ướp giả (phải nói là người giả làm Đức mới đúng) Dung chạy ra cửa sau, không thèm trả lời khi có tiếng Đức gọi vói theo sau lưng.
Sau vườn nhà Thành cũng là một hàng thông cao che kín, Dung ngồi xuống một bụi cây, lần này cô phải hù cho Đức sợ mới đủ để trừng trị anh. Trong bụi cây, Dung thở mạnh nh́n vô trong nhà chờ đợi, cô cảm thấy đau nhói nơi cổ chân, Dung tuột giầy ra vén áo đầm dài ngồi xuống cho thoải mái, những viên sỏi nhỏ mát lạnh dưới chân làm cô rùng ḿnh. Đâu đây có tiếng dế kêu và h́nh như có....tiếng thở dài. Dung giật thót ḿnh, thấp thoáng ngay sau lưng cô lại có một đống vải trắng toát ngồi đó tự hồi nào! Bàn tay vải úp lên miệng Dung ra dấu cho cô đừng la, thật ra cũng bằng thừa, v́ Dung có muốn la cũng không nổi, người cô run lẩy bẩy, miệng mở lớn trong khị.. xác ướp chậm chạp quấn từng ṿng, từng ṿng vải trắng từ người nó lên mặt cô và nói như an ủi một đứa bé:
-Hăy ráng chịu khó đi em, chỉ một lát thôi, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau, không bao giờ chia ĺa... Ṿng lớn ṿng nhỏ như những cơn ác mộng trong tuần qua được ráp nối lại một cách thật rơ ràng trong đầu Dung, cô cảm thấy ngạt thở, ngoài kia, tiếng Đức đang la gọi:
Dung, Dung ơi, em ở đâu? (Năm 1245, trước Thiên Chúa giáng sinh) Aicapcap là một ông vua Ai cập đời thứ....mười bạ Vương quốc Ai Cập lúc đó rất phồn thịnh và phát triển. Như những ông vua khác, Aicapcap có rất nhiều vợ, cả trăm cung phi và ngàn cung nữ, nhưng người được quốc vương thương yêu nhất là một cô gái thường dân mới được nhập vô cung tên là Becon. Becon rất xinh đẹp và nết na, cô biết đàn, biết múa hát và nói chuyện văn chương lưu loát nên được quốc vương thương yêu hết ḷng. Quốc vương thuộc gịng giống đa t́nh nhưng lại rất sợ vợ Hoàng hậu Aidada là một người đàn bà ghen có hạng, từ ngày Becon nhập vô cung, hoàng hậu Aidada cảm thấy bị rẻ rúng nên rất tức giận, thường t́m cách ám hại cung phi Becon. Hiểu tính ghen của hoàng hậu nên quốc vương Aicapcap lúc nào cũng dè dặt, ngài đă phải xây một cung điện riêng biệt cho ái phi, xa rời nơi cung đ́nh nhiều hiểm ác. Năm 1250, quốc vương Aicapcap mắc phải một căn bịnh ngặt nghèo, bao nhiêu đại phu đều phải bó tay, lắc đầu và khuyên nhà vua nên lo liệu hậu sự.
Theo phong tục của cung đ́nh Ai Cập thời bấy giờ, tất cả các cung nữ và cung phi đều phải chết theo quốc vương cho....có bạn.
Bên giường bệnh của Aicapcap, cung phi Becon nức nở khóc, vừa thương cho quốc vương vừa tủi cho thân phận ḿnh. Nhà vua cũng cầm ḷng không đậu, ra lệnh đuổi hết người hầu chung quanh để trăn trối với người yêu:
-Ái phi đừng khóc, nếu em không muốn, ta sẽ ra lệnh cho thừa tướng mang em ra khỏi nơi đây, không cần phải chết theo tạ Becon sụt sịt ôm tay Aicapcap:
-Không phải em khóc v́ sợ chết, em chỉ sợ không được chết chung với ngài thôi, sau khi chết ngài sẽ quên em.
Nhà vua ôm lấy Becon vào ḷng, ngài ngẫm nghĩ hồi lâu rồi phán:
-Em đừng lo, ta đă có cách, không ai có thể chia rẽ được chúng ḿnh, ngay cả đức Ma Ha La cũng vậy, em hăy đưa tay ra. Nói xong, nhà vua cầm lấy chiếc ṿng cẩm thạch màu đỏ ái phi đang đeo trên tay, vật ngài đă tặng cho Becon khi nhập cung, ngài khấn:
-Nguyện xin thần Ma Ha La ban phép lành cho chúng con, để cho con t́m ra được vợ con trên chiếc ṿng này. Những lời nói chuyện của nhà vua Aicapcap và cung phi Becon đă được một nữ tỳ thân tín của hoàng hậu nghe rơ hết. Sau khi nhà vua băng hà ba ngày là lễ táng xác cho toàn thể cung nữ và cung phi trong một nhà mồ kiên cố. Đây là lúc để trả thù, trước khi cung phi Becon vô nhà mồ chịu chết theo quốc vương, hoàng hậu Aidada đă sai người chặt cánh tay có đeo chiếc ṿng đem đi vứt trong rừng cho thú dữ tha đi. Hoàng hậu Aidada c̣n cẩn thận và ác độc hơn, tất cả các cung phi và cung nữ đều bị chặt cánh tay trái trước khi vô nhà mồ. Sau một tuần, khi tất cả mọi người đều bị ngạt hơi và chết trong cổ mộ, cửa mồ sẽ được mở ra và xác của các người trong mồ sẽ được đem đi tẩm liệm bằng một thứ thuốc đặc biệt bào chế bởi nhiều loại côn trùng khác nhau. Chỉ có quốc vương và các cung phi mới được quấn vải quanh ḿnh để giữ ǵn thể xác cho khỏi thối nát.
Người Ai Cập tin là sau khi quốc vương chết đi một trăm ngày, ngài sẽ sống lại, xác ướp và linh hồn vĩnh viễn tồn tại trong ngôi cổ mộ, do đó rất nhiều vàng bạc và châu báu được chôn chung với ngài để....cho ngài xài ở trong. Vàng bạc mà chi, danh vọng quyền thế mà chi, chết đi rồi cũng chẳng c̣n ǵ, ngay cả người yêu dấu cũng không nhận ra, Aicapcap ôm mối hận t́nh trong ngôi cổ mộ hàng ngàn năm cho tới khi chiếc ṿng thất lạc được t́nh cờ xuất hiện và chẳng may thay, nó đă được đeo lên tay một cô gái, cô gái đó là Dung! Lời hứa hẹn của Aicapcap với vương phi Becon nay đă được đức Ma Ha La giám chứng.
Nhắc lại Dung lúc đó đang nằm trong ṿng tay của xác ướp, cô như đang nghe những tiếng leng keng va chạm từ những bước chân, những cổ chân có đeo ṿng của những bóng người đưa tiễn cô, họ đang đưa cô đến gần bên cổ mộ, đến gần bên thần chết. Giữa cái sống và chết, Dung lại thấy ḿnh rất b́nh tĩnh trong khung cảnh xa lạ. Các cô gái xếp hàng ngoài kia đều có sự buồn rầu thảm năo hiện rơ trên nét mặt, không một ai đeo khăn voan, đi chết chung với quốc vương là một sự vinh hạnh vui mừng, ai nấy đều phải ăn mặc diêm dúa. Từng đoàn, từng hàng người cúi đầu đi bên nhau. Xa xa, nơi cung điện êm ấm có tiếng tù và báo hiệu giờ lành đă đến. Một vài người bắt đầu lẩm nhẩm tụng kinh, có người sợ quá đă nhịn không được bật lên tiếng khóc. Một cô gái xinh đẹp bị lôi đi xềnh xệch lên phía trước trong khi cô khóc lóc thảm thiết. Tay phải cô níu chặt cánh tay trái, trên cánh tay là chiếc ṿng cẩm thạch màu huyết dụ, suưt nữa Dung buột miệng la lên, cô gái đó chính là cung phi Becon. Nhưng sao lạ quá, khuôn mặt của Becon không giống Dung tí nào, Becon rất giống một người....Dung tưởng ḿnh nh́n lầm, cô run rẩy nức lên cùng với tiếng thét của Becon khi đao phủ đưa dao lên và cánh tay rơi xuống đất.
-Ai đó, phải Dung đó không?
Đức cúi đầu nh́n vô bụi rậm cùng lúc xác ướp buông lỏng tay quấn vải chiếu những tia điện lấp loáng nh́n anh. Đức hơi sững sờ vài giây, hai cái xác ướp nh́n nhau, qua lần vải Dung sợ hăi mơ hồ nhận ra hai xác ướp thật tương xứng và giống nhau, ánh mắt họ như xẹt ra hai ḍng lửa điện. Xác ướp (Aicapcap) đột nhiên ngửa mặt lên trời cười hú như điên dại, tiếng cười của nó vừa hạnh phúc vừa đau khổ, thật là khó hiểu. Trong lúc Aicapcap không để ư tới ḿnh, Dung đưa tay hất những ṿng vải trắng trên mặt để nh́n cho rơ, cô suy nghĩ thật nhanh, cánh tay cô đưa lên cao và đập mạnh xuống đám sỏi cứng đưới chân, chiếc ṿng bể ra làm hai mảnh rơi ra khỏi cổ tay cộ Đức (xác ướp giả) cùng Aicapcap đều đồng thanh la lên nhưng quá trễ. Đức lúc này như vừa thoát khỏi cơn thôi miên, chạy lại đỡ Dung đứng lên, anh hỏi ngay:
-Tại sao em làm vậy? Dung ấp úng:
-Em lo cho anh, hắn....hắn là ma, hắn là quỷ đội mồ....hắn sẽ hại anh.
Vừa nói, Dung vừa chỉ tay ra phía Aicapcap. Cả Dung lẫn Đức đều há hốc miệng, trợn mắt ngạc nhiên không tin, trước mặt họ chỉ c̣n một đống vải trắng bèo nhèo, chung quanh im lặng và lạnh lẽo, trong nhà Thành, tiếng nhạc vẫn c̣n đang sôi động.
...... Một năm sau, buổi tối khuya trong pḥng tân hôn của đôi vợ chồng trẻ, Dung cười hỏi chồng:
-Khách đông quá hả anh? Cũng may là nhà hàng c̣n chỗ chứ nếu không....
Đức ngồi xuống giường mệt mỏi:
-Càng đông càng mệt, ma chê cưới trách, em coi, ḿnh c̣n thiếu sót nhiều thứ lắm, cũng may là một đời chỉ có một lần, à, hồi năy có mấy gói quà chưa mở, ḿnh lấy ra coi thử nhạ Dung ngáp dài, một tay cô xoa nhẹ lên cánh tay Đức, dấu "birthmark" màu đỏ dưới khuỷu tay trái của anh như nhắc cô nhớ lại chuyện cũ, cô lắc đầu nhắm mắt lại xua đuổi bóng ma ám ảnh. H́nh như có tiếng Đức reo vui bên cạnh:
-Em xem, bác Thanh sang ghê chưa, tặng cho ḿnh hai vé đi du lịch, vậy mà gói kỹ như hộp quà....hmmm....u?a, ai đây, Dung, coi nè....
Dung mở mắt ra giựt ḿnh:
-Ǵ đó anh? Ahhhhh....
Th́ ra đó là một chiếc ṿng cẩm thạch màu đỏ, giống y chang như cái ṿng trước. Dung hét lên vứt nó vô góc pḥng, t́nh cảnh ở ngôi cổ mộ năm xưa lại hiện rơ trong tiềm thức. Hoàng hậu Aidada đứng thản nhiên nh́n cảnh cung phi với cung nữ bị hành h́nh chính là Dung, và vương phi Becon với bộ mặt quen thuộc không ai khác hơn là người chồng cô mới cưới!!!
ĐiệpHoaTinhLinh
30-09-2009, 07:56 PM
Đọc rồi cũng có cảm giác gai gai hix hix
HoangMang
05-10-2009, 11:17 AM
Đọc rồi cũng có cảm giác gai gai hix hix
Anh xạo wa...:62::62::62::62::62::62:
huonghuyen
28-10-2009, 12:07 PM
Lâu rồi hok thấy chị HM post chuyện ma. Hnay rảnh đọc được thêm 1 chuyện để tối về hok dám ngủ. :62:
wwwkiss
28-10-2009, 01:43 PM
Ma quỷ đáng sợ nhưng cũng không sợ bằng con người v́ ma quỷ chính là sản phẩm của con người
HoangMang
30-10-2009, 11:11 AM
Ma quỷ đáng sợ nhưng cũng không sợ bằng con người v́ ma quỷ chính là sản phẩm của con người
Em sợ cả hai àh,:89::89::89::89::89::89:, Nhiều khi cũng mún xám hối lắm nhưng ... làm hok nổi.
manly
30-10-2009, 11:58 AM
Ma quỷ đáng sợ nhưng cũng không sợ bằng con người v́ ma quỷ chính là sản phẩm của con người
Chí phải, trước khi làm ma, nó cũng đă làm người:16:
HoangMang
30-10-2009, 03:15 PM
Cái ṿng, ... :37::37::37:có một cái ṿng.
manly
30-10-2009, 03:19 PM
Cái ṿng, ... :37::37::37:có một cái ṿng.
Truyện mới của Hoang? Ngắn gọn, xúc tích:62:
wwwkiss
30-10-2009, 03:20 PM
Cái ṿng, ... :37::37::37:có một cái ṿng.
Tự nhiên mang cái ṿng vào đây là sao?
HoangMang
09-11-2009, 04:11 PM
Tự nhiên mang cái ṿng vào đây là sao?
Xin mời vào đọc "Kiếp luân hồi" của BX ah,
ĐiệpHoaTinhLinh
09-11-2009, 10:24 PM
Ma quỷ đáng sợ nhưng cũng không sợ bằng con người v́ ma quỷ chính là sản phẩm của con người
Tặng mọi người câu này để sống sao cho có đạo hạnh tốt trong xuốt cuộc đời c̣n lại
Tâm như nước - Phật như trăng -nước yên trăng hiện
Con người chúng ta là sản phẩm của ma quái chứ không phải ma quái là sản phầm của con người :62: bởi nếu con người sinh ra sản phầm ma quái th́ phải biết cách chế ngự nó nhưng thật sự con người chẳng biết ḿnh sinh ra từ đâu?chết đi sẽ như thế nào?chẳng ai biết cách chế ngự ma quái cả chỉ có cái ma quái nó chế ngự tâm hồn chúng ta thoai :62: .Cách chế ngự tốt nhất đó là tu tâm và tu đạo hạnh.tu ngay chính cái linh hồn mà tâm ma nó chế ngự chúng ta.và ko phải ai cũng làm được điều này
Theo Kiss th́ ma quỷ do con người thêu dệt lên nên gọi là sản phảm của con người .c̣n Điệp th́ lại hiểu là chính v́ con người chẳng biết ǵ về ma quái nên mới phải thêu dệt lên h́nh ảnh về ma quái và chính con người cũng vô cùng sợ hăi ma quỹ nên ko thể nào ma quỷ là sản phẩm của con người
ĐiệpHoaTinhLinh
25-11-2009, 10:08 PM
[Only registered and activated users can see links] ([Only registered and activated users can see links])
vBulletin® v3.7.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.