PDA

View Full Version : Điên.


winterdays
19-08-2009, 10:26 AM
Sau chuyến công tác dài ngày ở tỉnh, tôi trở về thành phố. Một số thứ nhặt nhạnh từ đặc sản của những vùng đất đă qua được gói ghém làm quà cho anh. Tôi mường tượng khuôn mặt anh trong nỗi nhớ.
Hẳn anh đang dành sẵn một bữa tiệc nho nhỏ dành cho hai người với hoa, nến và rượu. Anh thường thế. Hay có thể là món quà bất ngờ nào đó dành cho tôi. Chồng tôi là kiểu đàn ông thích sự lăng mạn. Anh luôn làm tôi cảm thấy ḿnh là kẻ hạnh phúc nhất trên đời. Tôi vội vă trên chuyến xe một cách ngu ngốc, quên mất ḿnh không phải là tài xế.
Ba lần nhấn chuông cửa. Đón tôi ở cổng không phải là khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ mà là bà giúp việc với khuôn mặt nhăn nheo, đau đáu. Tôi thắc mắc. Khuôn mặt già nua kia càng đau đáu hơn. Bà giúp việc ôm vai tôi dỗ dành như dỗ đứa trẻ lên ba nào đó. Tôi ngơ ngác, không hiểu đă có chuyện xảy ra.
Ba ngày sau khi tôi đi, anh cũng vội vă thu dọn vài bộ quần áo và cũng đi. Những chiếc áo tôi mua tặng anh vẫn nằm ngăn nắp trong tủ. Lá đơn xin ly hôn được viết bằng loại giấy màu hồng được đặt ngay ngắn trên bàn, bên dưới cành hoa hồng giờ đă héo. Cuộc chia tay lăng mạn, đúng theo tính cách của anh. Cố b́nh tĩnh, tựa đầu vào ḷng bà giúp việc, tôi đọc lá đơn. Lá đơn được viết trong sự trốn chạy của anh. Rất chễm chệ và ngạo nghễ, ḍng chữ "Chúng tôi không hợp nhau" nằm trên tờ giấy. Khá nổi bật khi nó được viết bằng mực đen. Tôi cười chua chát lần thứ hai. Anh không thể đưa ra một lư do nào khác cái lư do nhàm chán nằm trong hơn năm mươi phần trăm các đơn xin ly hôn ư? Anh đă khó khăn để viết nó.
Nét chữ run run. Anh không dám viết nó khi có tôi. Anh sợ ḿnh không làm được điều đó. Tôi biết. Anh đă chẳng bảo, em cứ như thế này th́ biết đến bao giờ anh ngừng yêu em được đây. Anh bảo, chỉ có tôi mới hiểu và thông cảm với anh. Chỉ có em thôi em ạ. Em là nửa mảnh ghép hoàn chỉnh của ṿng tṛn anh. Thế mà bây giờ, chúng tôi không hợp nhau? Lẽ ra anh nên tốn một ít chất xám nữa để biện minh lư do. Chẳng hạn anh không thể chấp nhận những chuyến công tác dài ngày của tôi. Chẳng hạn không thể chấp nhận được một cô vợ mang khuôn mặt trẻ con, chỉ biết việc yêu anh. Hay là ti tỉ lư do ǵ đó.
Tôi đặt lá đơn lại vị trí cũ. Cố b́nh thản, tôi rời khỏi ḷng bà giúp việc và bước vào nhà tắm. Bà giúp việc lóng ngóng, tay chân ngơ ngẩn đánh đổ đồ đạc. Có lẽ bà chưa chứng kiến cuộc ly hôn nào như thế. Ít ra phải có trận căi cọ nào đó, hay là đánh đập, chửi rủa nhau như vợ chồng những đứa con bà. Bà về đây ở ba năm và chưa chứng kiến điều đó bao giờ. Thế th́ thật quái lạ? Tôi nghe bà lẩm bẩm, ly hôn của những người có học thật là kỳ quặc. Đến cả tôi c̣n không thể tin nữa là bà.
C̣n một ḿnh với chiếc gương to trong pḥng tắm, tôi nh́n lại ḿnh. Hơi nước bám vung văi trên lớp kính. H́nh ảnh không rơ ràng nhưng tôi biết ḿnh vẫn như ngày xưa. Mọi người bảo tôi không đẹp sắc sảo nhưng lại thu hút người khác ngay từ cái nh́n đầu tiên. Đôi mắt tṛn vo, ngây thơ lạ lùng. Đôi mắt chỉ cần nh́n người ta thôi đă khiến người ta thấy ḿnh bủn rủn tay chân, chùng ngay ư nghĩ tội ác trong đầu. Anh bảo, thích nh́n tôi cười. Nụ cười ngây ngô trẻ con, xoa dịu mọi mệt nhọc từ người khác. Ở công ty, giám đốc đặc cách tôi lên làm ở pḥng kinh doanh với những chuyến gặp gỡ các đối tác quan trọng cũng bởi cái khuôn mặt "ngây thơ, lừa thiên hạ của em" ấy. Và anh yêu tôi hơn sau những lần căi nhau hay giận dỗi. Chẳng có ai giận chồng như em đâu, ngốc ạ! Khi giận, tôi trút nỗi giận khi nằm cạnh anh. Vùi đầu vào vai anh và cứ thế vẩu môi lên, kèm theo những lời giận dỗi. Có khi cấu vào vai anh sau đó lại xuưt xoa sợ làm anh đau. Giống một cô bé đang nũng nịu hơn là một người vợ đang giận chồng. Phụ nữ như em là đáo để lắm đấy. Vậy th́ không phải anh chia tay tôi để đến với người con gái khác xinh đẹp hơn tôi, tuyệt vời hơn tôi. Thà rằng là như thế, thà rằng có cô gái nào đó khiến anh xa tôi, tôi sẽ nhẹ nhơm hơn. Ít ra cũng có lư do. Đằng này... tôi không hiểu ǵ cả. Không có sự giải thích nào dành cho tôi.

winterdays
19-08-2009, 10:27 AM
Lá đơn vẫn nằm đó. Cánh của bông hoa hồng đă rời nhau ra, rải rác biến thành màu xám nằm trên lá đơn. Tôi liên tưởng đến bàn tay anh đang rời tôi. Như những cánh hoa kia. Anh không về, cũng không có cuộc điện thoại nào hối thúc bắt tôi phải kư nhanh vào lá đơn. Tôi thay số điện thoại mới. Một nick mới trong Yahoo. Anh đă từng bảo rằng chúng tôi là duyên phận của nhau. Trước tôi, anh đă yêu một vài người con gái khác. Nhưng khi gặp tôi th́ anh biết, đó là duyên phận. Là t́nh yêu thật sự của nhau. Nếu là duyên phận th́ giữa thành phố thực hàng triệu người này, chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Và giữa ma trận trong thế giới ảo, chúng tôi cũng t́m thấy nhau, như đă từng. Tôi tập thêm thói quen online đêm. Gặp một vài người bạn quen. Họ bảo, chúng tôi là những người điên. Chẳng ai lại chối bỏ hạnh phúc ngu ngốc như thế.
Không có anh, tôi tập một số thói quen và thay đổi một vài thứ. Buổi tối, lang thang ở vài quán cà phê, chui vào một góc và ngồi suy ngẫm về tất cả. Bất chấp cái nh́n ḍ hỏi của những đôi t́nh nhân dành cho ḿnh. Hy vọng trong một góc quán, một lần nào đó, tôi sẽ gặp anh đi cùng cô gái nào đó. Khi đó, tôi sẽ đủ dũng cảm, đủ lư do kư vào lá đơn kia. Không có anh.
Tôi tập thói quen đi làm bằng xe buưt vào sáng sớm. Chuyến xe đặc biệt của những con người thích tĩnh lặng tuyệt đối. Mỗi người từ một thế giới khác nhau những lại mang điểm chung khi tụ về một chỗ. Tôi lại tập thêm thói quen quan sát những khuôn mặt trên chuyến xe quen thuộc hàng ngày. Ông già ở hàng ghế thứ ba luôn mang vẻ cau có, đăm chiêu nh́n qua cửa sổ. Đôi khi lại văng tục chửi rủa gă nào đó vô ư thức ở dưới đường. Cô gái ngồi ở hàng đầu đối diện tôi th́ luôn vờ chúi mũi vào tờ báo nhưng luôn lén lút nh́n lên khi có khách bước lên xe. Cô gái vẫn c̣n trẻ và đang t́m kiếm điều ǵ đó. T́nh yêu lăng mạn trên xe buưt chẳng hạn? Người ta vẫn hay viết về mối t́nh như thế và cô có quyền chờ đợi hay hy vọng. (Hơi điên rồ khi mong chờ điều đó. Tôi thoáng nghĩ).
Đèn đỏ. Xe dừng ở những ngă tư. Tôi nh́n những khuôn mặt bên dưới kia qua lớp kính. Những thứ này, tôi chưa từng thực hiện. Khi đă thực hiện lại thấy lạ lẫm, thích thú. Ngày trước, ở những chỗ như thế này, tôi luôn cố t́m cách thoát khỏi đám đông ngột ngạt này. Giờ lại muốn kẹt xe hay là thời gian cho đèn đỏ kéo dài hơn. Tôi tự hỏi, có khi nào anh nằm trong những con người đang chen chúc ở ngă tư kia. Liệu có khi nào vô t́nh chúng tôi đă lướt qua nhau? Không! Nếu có, duyên phận sẽ đưa chúng tôi lại với nhau. Như anh vẫn nói. Chúng tôi yêu nhau sau vài lần chat trên mạng và khi gặp nhau th́ duyên phận đă gắn kết chúng tôi lại.
Một sáng, như mọi ngày. Ở trạm xe buưt gần khúc cua thứ hai, xuất hiện vị khách mới. Theo thói quen mới tập, tôi ngước lên nh́n vị khách mới chung chuyến xe với ḿnh. Gă đàn ông mang khuôn mặt nghệ sĩ, vẻ bất cần. Gă nhă nhặn xin ngồi xuống cạnh tôi. Tôi gật nhẹ. Cô gái ở bên cạnh ngước lên nh́n gă rất lâu. Ánh mắt lóe lên tia sáng lấp lánh. Tôi nh́n gă. Kiểu đàn ông như gă rất có sức thu hút với phụ nữ.
Buổi sáng có gă, chuyến xe trở nên đi sai lệch với quỹ đạo của nó. Gă xin ông già cau có một điếu thuốc, tṛ chuyện về vài vấn đề thời sự. Như ông, gă văng tục vài câu. Khuôn mặt cau có kia giăn ra nhanh chóng. Gă tặng cô gái một tờ báo vào mỗi sáng. Tôi nghĩ, không cần thiết lắm. Giờ cô ấy thích nh́n khuôn mặt gă hơn là vờ chúi mũi vào tờ báo. Tôi cười thầm. Cô ta sẽ yêu gă mất.
Gă tṛ chuyện với tất cả mọi người. Riêng tôi. Gă giữ khoảng cách tuyệt đối. H́nh như không nỡ quấy nhiễu phút giây yên lặng của riêng tôi. Với tôi, h́nh như mọi người luôn luôn "không nỡ". Cả chồng tôi, cả gă. Tôi quay sang gă, bâng quơ một vài điều. Gă nói chuyện khá thú vị. Văn chương, về cuộc sống, về tất cả. Tôi yên ổn với thói quen tṛ chuyện với gă mỗi ngày.
Hai tuần sau th́ không có gă trên chuyến xe nữa. Ông già cau có bảo với chúng tôi gă bị điên. Đấy là nghe người ta nói thế. Gă đang làm việc ở một công ty lớn, tiền lương tính bằng đô la, tự dưng lại xin nghỉ việc. Sau đó th́ lại chia tay với cô bạn gái xinh đẹp. Suốt ngày đi lang thang trên những chuyến xe buưt bắt chuyện với mọi người như thế. Cô gái lắng nghe chăm chú. Ánh mắt tiếc rẻ. Suưt nữa th́ yêu một gă điên.
Tôi xuống xe ở một trạm xe buưt khác. Không c̣n muốn lặp lại quy tŕnh xưa cũ của tuyến xe ấy nữa. Ở trạm xe buưt khác của buổi tối. Tôi run rẩy dưới những đợt nước mưa. Ánh đèn vàng vọt ôm ấp mưa. Vô t́nh thôi, tôi gặp gă bước xuống từ một chuyến xe khác. Gă đứng cạnh tôi. Im lặng rất lâu. Tôi giấu hai bàn tay vào ống tay áo. Bất giác, tôi muốn được nói ǵ đó. Những điều tôi đă trải qua. Tôi ngồi cạnh gă, và cứ thế nói trong thều thào hơi thở. Gă gẩy một bản nhạc bằng cây đàn đă sũng nước mưa. Gă bảo, gă đang bắt đầu tập đàn. Tôi không rành lắm về đàn nhưng thấy những âm thanh ướt nước mưa ấy rất hay. Kết thúc câu chuyện và kết thúc bản guitar ấy, tôi mở lời.
- Tôi nghĩ, anh nên t́m một bác sĩ tâm lư nào đó. T́nh trạng của anh không đến nỗi nào.
Nói chuyện với người điên không phải dễ dàng. Biết đâu gă sẽ phẫn nộ, sẽ làm ǵ tôi. Tôi hơi co người lại. Trái lại, rất b́nh tĩnh, gă đặt cây đàn xuống đất, nhẹ nhơm, gă nói:
- Ai cũng bảo tôi điên. Nhưng tôi thấy điên như tôi lại tốt. Tôi không muốn lặp lại những quy tŕnh xưa cũ. Công việc, t́nh yêu hay bất cứ cái ǵ cũng đừng nên xưa cũ. Như thế, một ngày ḿnh sẽ chán chính ḿnh. Mỗi ngày, nên cho phép ḿnh có vài phút điên rồ.
- Chồng cô cũng là người điên giống tôi.
- Cô có dám điên như tôi không? Tôi dám cá là không!
Gă thách thức nh́n tôi. Không hiểu sao tôi lại gật đầu.
Tôi trở về nhà trên một chuyến xe khác cùng với những hành khách khác. Tôi bắt chuyện với vài người. Tôi muốn được điên. Theo cách của anh. Theo gă. Tôi đặt bút kư vào lá đơn. Có lẽ, anh cũng không muốn lặp lại quy tŕnh xưa cũ như gă. Bắt đầu từ một kết thúc biết đâu lại tốt hơn.
Tôi bấm số điện thoại của anh.
(Theo Thanh Niên Tuần San)