winterdays
19-08-2009, 10:26 AM
Sau chuyến công tác dài ngày ở tỉnh, tôi trở về thành phố. Một số thứ nhặt nhạnh từ đặc sản của những vùng đất đă qua được gói ghém làm quà cho anh. Tôi mường tượng khuôn mặt anh trong nỗi nhớ.
Hẳn anh đang dành sẵn một bữa tiệc nho nhỏ dành cho hai người với hoa, nến và rượu. Anh thường thế. Hay có thể là món quà bất ngờ nào đó dành cho tôi. Chồng tôi là kiểu đàn ông thích sự lăng mạn. Anh luôn làm tôi cảm thấy ḿnh là kẻ hạnh phúc nhất trên đời. Tôi vội vă trên chuyến xe một cách ngu ngốc, quên mất ḿnh không phải là tài xế.
Ba lần nhấn chuông cửa. Đón tôi ở cổng không phải là khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ mà là bà giúp việc với khuôn mặt nhăn nheo, đau đáu. Tôi thắc mắc. Khuôn mặt già nua kia càng đau đáu hơn. Bà giúp việc ôm vai tôi dỗ dành như dỗ đứa trẻ lên ba nào đó. Tôi ngơ ngác, không hiểu đă có chuyện xảy ra.
Ba ngày sau khi tôi đi, anh cũng vội vă thu dọn vài bộ quần áo và cũng đi. Những chiếc áo tôi mua tặng anh vẫn nằm ngăn nắp trong tủ. Lá đơn xin ly hôn được viết bằng loại giấy màu hồng được đặt ngay ngắn trên bàn, bên dưới cành hoa hồng giờ đă héo. Cuộc chia tay lăng mạn, đúng theo tính cách của anh. Cố b́nh tĩnh, tựa đầu vào ḷng bà giúp việc, tôi đọc lá đơn. Lá đơn được viết trong sự trốn chạy của anh. Rất chễm chệ và ngạo nghễ, ḍng chữ "Chúng tôi không hợp nhau" nằm trên tờ giấy. Khá nổi bật khi nó được viết bằng mực đen. Tôi cười chua chát lần thứ hai. Anh không thể đưa ra một lư do nào khác cái lư do nhàm chán nằm trong hơn năm mươi phần trăm các đơn xin ly hôn ư? Anh đă khó khăn để viết nó.
Nét chữ run run. Anh không dám viết nó khi có tôi. Anh sợ ḿnh không làm được điều đó. Tôi biết. Anh đă chẳng bảo, em cứ như thế này th́ biết đến bao giờ anh ngừng yêu em được đây. Anh bảo, chỉ có tôi mới hiểu và thông cảm với anh. Chỉ có em thôi em ạ. Em là nửa mảnh ghép hoàn chỉnh của ṿng tṛn anh. Thế mà bây giờ, chúng tôi không hợp nhau? Lẽ ra anh nên tốn một ít chất xám nữa để biện minh lư do. Chẳng hạn anh không thể chấp nhận những chuyến công tác dài ngày của tôi. Chẳng hạn không thể chấp nhận được một cô vợ mang khuôn mặt trẻ con, chỉ biết việc yêu anh. Hay là ti tỉ lư do ǵ đó.
Tôi đặt lá đơn lại vị trí cũ. Cố b́nh thản, tôi rời khỏi ḷng bà giúp việc và bước vào nhà tắm. Bà giúp việc lóng ngóng, tay chân ngơ ngẩn đánh đổ đồ đạc. Có lẽ bà chưa chứng kiến cuộc ly hôn nào như thế. Ít ra phải có trận căi cọ nào đó, hay là đánh đập, chửi rủa nhau như vợ chồng những đứa con bà. Bà về đây ở ba năm và chưa chứng kiến điều đó bao giờ. Thế th́ thật quái lạ? Tôi nghe bà lẩm bẩm, ly hôn của những người có học thật là kỳ quặc. Đến cả tôi c̣n không thể tin nữa là bà.
C̣n một ḿnh với chiếc gương to trong pḥng tắm, tôi nh́n lại ḿnh. Hơi nước bám vung văi trên lớp kính. H́nh ảnh không rơ ràng nhưng tôi biết ḿnh vẫn như ngày xưa. Mọi người bảo tôi không đẹp sắc sảo nhưng lại thu hút người khác ngay từ cái nh́n đầu tiên. Đôi mắt tṛn vo, ngây thơ lạ lùng. Đôi mắt chỉ cần nh́n người ta thôi đă khiến người ta thấy ḿnh bủn rủn tay chân, chùng ngay ư nghĩ tội ác trong đầu. Anh bảo, thích nh́n tôi cười. Nụ cười ngây ngô trẻ con, xoa dịu mọi mệt nhọc từ người khác. Ở công ty, giám đốc đặc cách tôi lên làm ở pḥng kinh doanh với những chuyến gặp gỡ các đối tác quan trọng cũng bởi cái khuôn mặt "ngây thơ, lừa thiên hạ của em" ấy. Và anh yêu tôi hơn sau những lần căi nhau hay giận dỗi. Chẳng có ai giận chồng như em đâu, ngốc ạ! Khi giận, tôi trút nỗi giận khi nằm cạnh anh. Vùi đầu vào vai anh và cứ thế vẩu môi lên, kèm theo những lời giận dỗi. Có khi cấu vào vai anh sau đó lại xuưt xoa sợ làm anh đau. Giống một cô bé đang nũng nịu hơn là một người vợ đang giận chồng. Phụ nữ như em là đáo để lắm đấy. Vậy th́ không phải anh chia tay tôi để đến với người con gái khác xinh đẹp hơn tôi, tuyệt vời hơn tôi. Thà rằng là như thế, thà rằng có cô gái nào đó khiến anh xa tôi, tôi sẽ nhẹ nhơm hơn. Ít ra cũng có lư do. Đằng này... tôi không hiểu ǵ cả. Không có sự giải thích nào dành cho tôi.
Hẳn anh đang dành sẵn một bữa tiệc nho nhỏ dành cho hai người với hoa, nến và rượu. Anh thường thế. Hay có thể là món quà bất ngờ nào đó dành cho tôi. Chồng tôi là kiểu đàn ông thích sự lăng mạn. Anh luôn làm tôi cảm thấy ḿnh là kẻ hạnh phúc nhất trên đời. Tôi vội vă trên chuyến xe một cách ngu ngốc, quên mất ḿnh không phải là tài xế.
Ba lần nhấn chuông cửa. Đón tôi ở cổng không phải là khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ mà là bà giúp việc với khuôn mặt nhăn nheo, đau đáu. Tôi thắc mắc. Khuôn mặt già nua kia càng đau đáu hơn. Bà giúp việc ôm vai tôi dỗ dành như dỗ đứa trẻ lên ba nào đó. Tôi ngơ ngác, không hiểu đă có chuyện xảy ra.
Ba ngày sau khi tôi đi, anh cũng vội vă thu dọn vài bộ quần áo và cũng đi. Những chiếc áo tôi mua tặng anh vẫn nằm ngăn nắp trong tủ. Lá đơn xin ly hôn được viết bằng loại giấy màu hồng được đặt ngay ngắn trên bàn, bên dưới cành hoa hồng giờ đă héo. Cuộc chia tay lăng mạn, đúng theo tính cách của anh. Cố b́nh tĩnh, tựa đầu vào ḷng bà giúp việc, tôi đọc lá đơn. Lá đơn được viết trong sự trốn chạy của anh. Rất chễm chệ và ngạo nghễ, ḍng chữ "Chúng tôi không hợp nhau" nằm trên tờ giấy. Khá nổi bật khi nó được viết bằng mực đen. Tôi cười chua chát lần thứ hai. Anh không thể đưa ra một lư do nào khác cái lư do nhàm chán nằm trong hơn năm mươi phần trăm các đơn xin ly hôn ư? Anh đă khó khăn để viết nó.
Nét chữ run run. Anh không dám viết nó khi có tôi. Anh sợ ḿnh không làm được điều đó. Tôi biết. Anh đă chẳng bảo, em cứ như thế này th́ biết đến bao giờ anh ngừng yêu em được đây. Anh bảo, chỉ có tôi mới hiểu và thông cảm với anh. Chỉ có em thôi em ạ. Em là nửa mảnh ghép hoàn chỉnh của ṿng tṛn anh. Thế mà bây giờ, chúng tôi không hợp nhau? Lẽ ra anh nên tốn một ít chất xám nữa để biện minh lư do. Chẳng hạn anh không thể chấp nhận những chuyến công tác dài ngày của tôi. Chẳng hạn không thể chấp nhận được một cô vợ mang khuôn mặt trẻ con, chỉ biết việc yêu anh. Hay là ti tỉ lư do ǵ đó.
Tôi đặt lá đơn lại vị trí cũ. Cố b́nh thản, tôi rời khỏi ḷng bà giúp việc và bước vào nhà tắm. Bà giúp việc lóng ngóng, tay chân ngơ ngẩn đánh đổ đồ đạc. Có lẽ bà chưa chứng kiến cuộc ly hôn nào như thế. Ít ra phải có trận căi cọ nào đó, hay là đánh đập, chửi rủa nhau như vợ chồng những đứa con bà. Bà về đây ở ba năm và chưa chứng kiến điều đó bao giờ. Thế th́ thật quái lạ? Tôi nghe bà lẩm bẩm, ly hôn của những người có học thật là kỳ quặc. Đến cả tôi c̣n không thể tin nữa là bà.
C̣n một ḿnh với chiếc gương to trong pḥng tắm, tôi nh́n lại ḿnh. Hơi nước bám vung văi trên lớp kính. H́nh ảnh không rơ ràng nhưng tôi biết ḿnh vẫn như ngày xưa. Mọi người bảo tôi không đẹp sắc sảo nhưng lại thu hút người khác ngay từ cái nh́n đầu tiên. Đôi mắt tṛn vo, ngây thơ lạ lùng. Đôi mắt chỉ cần nh́n người ta thôi đă khiến người ta thấy ḿnh bủn rủn tay chân, chùng ngay ư nghĩ tội ác trong đầu. Anh bảo, thích nh́n tôi cười. Nụ cười ngây ngô trẻ con, xoa dịu mọi mệt nhọc từ người khác. Ở công ty, giám đốc đặc cách tôi lên làm ở pḥng kinh doanh với những chuyến gặp gỡ các đối tác quan trọng cũng bởi cái khuôn mặt "ngây thơ, lừa thiên hạ của em" ấy. Và anh yêu tôi hơn sau những lần căi nhau hay giận dỗi. Chẳng có ai giận chồng như em đâu, ngốc ạ! Khi giận, tôi trút nỗi giận khi nằm cạnh anh. Vùi đầu vào vai anh và cứ thế vẩu môi lên, kèm theo những lời giận dỗi. Có khi cấu vào vai anh sau đó lại xuưt xoa sợ làm anh đau. Giống một cô bé đang nũng nịu hơn là một người vợ đang giận chồng. Phụ nữ như em là đáo để lắm đấy. Vậy th́ không phải anh chia tay tôi để đến với người con gái khác xinh đẹp hơn tôi, tuyệt vời hơn tôi. Thà rằng là như thế, thà rằng có cô gái nào đó khiến anh xa tôi, tôi sẽ nhẹ nhơm hơn. Ít ra cũng có lư do. Đằng này... tôi không hiểu ǵ cả. Không có sự giải thích nào dành cho tôi.