PDA

View Full Version : Hương yêu.


winterdays
19-08-2009, 10:37 AM
Nhi không tin vào t́nh yêu sét đánh cho đến khi anh xuất hiện. Anh chỉ yêu cô qua h́nh bóng người vợ đă khuất. Thảo nào anh bảo: "Em để tóc dài đẹp hơn: Một lần, Nhi đă trông thấy tấm ảnh người phụ nữ trong chiếc sường xám đỏ, hai bím tóc đen tuyền dài đến thắt lưng, khuôn mặt đẹp dịu dàng, đôi mắt đen láy nhưng buồn bă. H́nh ảnh đó cứ ám ảnh Nhi măi. Đôi khi, cô lẩn thẩn nghĩ, mắt buồn thế nên số nàng ấy đoản mệnh. Rồi Nhi tự mắng ḿnh: "Đồ mê tín dị đoan".
Hôm tiễn anh ra phi trường, cô hỏi:
- Khi nào anh trở lại?
Anh lơ đăng vuốt tóc cô:
- Chẳng biết nữa. C̣n em th́ sao?
Câu hỏi không lời đáp. Nó đă theo anh về nơi chỉ cách Sài G̣n hơn hai giờ bay, không biết khi nào Nhi mới có dịp đặt chân đến.
Phi trường Tân Sơn Nhất nh́n đâu cũng thấy bê tông. Xa tít ngoài kia, đường Trường Sơn rộng sáu làn xe cũng không có được chút bóng râm. Những bụi hoa cỏ thấp lè tè dưới chân càng làm người ta thêm bực bội với cái nắng lúc mười hai giờ trưa. Cảm giác nóng bức làm Nhi khó chịu dù đă trùm kín áo khoác, khẩu trang, mũ bảo hiểm...
Thiên chờ Nhi đă hơn hai tiếng. Anh sốt ruột, xem đồng hồ liên tục. Nhi tiến đến, mắt đỏ ngầu:
- Ê nhóc, cà-phê.
Thiên khó chịu bảo:
- Tối ngày cứ kêu người ta là nhóc.
Cô chồm tới, cấu vào tay hắn một cái:
- Nói ǵ?
- Ǵ đâu.
Hắn quen bị hai người phụ nữ ăn hiếp. Một bà chị ruột đă đành, một bà chị ngang hông là Nhi, bạn thân với chị của hắn. Đặc biệt hơn, bà chị này rất ngang tàng.
Quán cà-phê vào buổi trưa vắng khách, cô chủ biến mất sau quầy bar. Anh bảo vệ kiêm giữ xe gà gật, chẳng buồn nh́n lên. Thiên phải gào thật to:
- Cho hai ly cà-phê đen!
Măi một lúc sau, hai người mới thấy cô chủ ló đầu lên với mái tóc bờm xờm, ngái ngủ. Cà-phê đen uống vào giấc trưa dường như đắng hơn, khó nuốt hơn th́ phải. Ḍng nhạc Trịnh lờ đờ phát ra từ cặp loa trong góc pḥng, mệt mỏi. Nhi chán nản nh́n những khuôn mặt chảy dài trước mặt:
- Tính tiền, về.
Đến nhà, vừa đá chống chiếc xe tay ga, Nhi đă nghe giọng mẹ vọng ra:
- Đấy, nó về rồi. Vào đây con. Chào thầy đi.
Cô khẽ gật đầu chào ông già mặc bộ đồ lụa đen, thêu hai con rồng đỏ chót. Ông thầy đang cầm cái la bàn, chầm chậm đi vào, đi ra pḥng cô. Ông ta hết nh́n trước ngó sau, trên, dưới, rồi chau mày thở dài, bấm đốt tay, lẩm nhẩm. Mẹ kéo cô lại gần, th́ thào, giọng đầy vẻ thành kính:
- Thầy Ba phong thủy này hay lắm, coi t́nh duyên là số một.
- Mẹ, thật là...
Cô phóng vô pḥng, đóng cửa, bật nhạc ầm ầm, nằm úp mặt vào gối, thiếp đi.
Nhi tỉnh giấc khi bóng chiều đă phủ đầy trên cây ngọc lan bên cửa sổ, gió đưa hương thơm ngát. Cô hít một hơi trấn tĩnh để ra nghe mẹ ca cẩm chuyện chồng con. Cô đoán không sai. Khi Nhi vừa hé cửa pḥng, bà đă chờ sẵn:
- Ra đây mẹ nói chuyện một chút. Con dọn tới nhà Như An một thời gian đi. Thầy nói hướng nhà ḿnh tiền tài, danh vọng đều tốt, nhưng đường t́nh duyên lại lận đận...
- Mẹ lại vớ vẩn rồi, tự nhiên lại dọn đến nhà người ta. Đi ở nhờ, dù là nhà người bạn thân nhưng cũng rất bất tiện.
Hai chị em An ở trong căn nhà rộng mênh mông. Lần nào Nhi tới chơi, nó cũng nài nỉ cô ở lại. Không biết nhà An có cùng hướng với nhà cô không mà hai chị em nó cũng là "lính pḥng không". Tối ngày, An và Nhi chí chóe như chó với mèo. Mà có ít ỏi ǵ đâu, ca hai đều bước qua "tuổi băm"... sắp nát nhừ rồi.
Hay là giới thiệu thầy Ba phong thủy cho An. Biết đâu, ông ta bảo hai chị em dọn sang nhà cô. Ha ha, Nhi phá lên cười v́ ư tưởng hài hước ấy nhưng cô vội bụm miệng. Mẹ đang trừng mắt nh́n cô.
Mẹ lại nói tiếp:
- Thầy nói khi nào con đưa được một người nhỏ hơn hai tuổi tới tŕnh diện, mẹ mới cho về.
Nhi nhảy dựng:
- Trời đất! Ḿnh phải quen một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch ư?

winterdays
19-08-2009, 10:37 AM
Thế nhưng, nh́n thái độ của mẹ, Nhi biết lần này bà rất nghiêm chỉnh, không đùa được. Cô đành quyết định t́m kế hoăn binh.
Ba mươi sáu tuổi, Nhi có dáng cao ráo như người mẫu, tóc tém nghịch ngợm. Vệ tinh quay quanh Nhi ṃng ṃng. Đi làm, xong việc muốn đi chơi, Nhi chỉ gọi điện báo mẹ một tiếng. Cô không phải chạy về hầu chồng, chăm con. Cô cảm thấy bức bối khi nghĩ đến h́nh ảnh những bà vợ lúi húi trong bếp làm một món ngon, h́ hụi bưng ra, người chồng hờ hững gắp vài đũa, chẳng buồn khen lấy một tiếng.
Nhi ở chung pḥng với An. Nó mừng như bắt được vàng. Nhà trơ trọi hai chị em. Thiên đi làm từ sáng đến tối, rồi lại đi chơi quá khuya mới về. An là thợ may, tối ngày lạch cạch bên chiếc máy khâu. Cậu em trai học hành giỏi giang nhưng bà chị học chưa hết cấp III th́ bỏ ngang, tự ư đi học may.
Nhi chơi thân với An từ hồi học lớp mười. An hiền lành như chiếc lá, c̣n Nhi ngang tàng, phá phách như con trai. Chẳng có ǵ giống nhau, vậy mà t́nh bạn vững bền tới gần hai mươi năm. Nhưng giờ đây, hai cô có điểm chung là đều ba mươi sáu tuổi và ế.
Nhi đang thay đồ trong pḥng, bỗng:
- Chị Hai, tất của em đâu?
Thiên tốc cửa pḥng xông vào. Hắn vẫn quen thế, chẳng ngại ǵ. Nhi lại rất hững hờ, chẳng buồn chốt cửa. Cả hai sững sờ nh́n nhau đến vài phút. Cái nh́n của hắn làm Nhi thấy gai người, cô chụp vội cái áo che thân. Hắn cũng trấn tĩnh, mặt đỏ bừng.
- Sorry!
Làn đầu tiên có người chiêm ngưỡng cô thật trọn vẹn. Nhi cảm nhận được ham muốn ngùn ngụt trong mắt Thiên. Nó làm cô thấy máu chạy rần rật, thấy khát khao muốn được vuốt ve, muốn được dâng hiến. Những mảnh t́nh thoáng qua đời Nhi trước đây chỉ dừng ở mức độ nắm tay, hôn hít, chưa khi nào vượt quá giới hạn. Nh́n vẻ bề ngoài của Nhi, ai cũng tưởng cô sống phóng khoáng, nhưng cô lại cổ hủ đến lạ kỳ.
Thời buổi nhiều đôi nam nữ xem chuyện lên giường với nhau dễ dàng như cái click chuột, mẫu người khư khư giữ ǵn như Nhi thật hiếm. Cô tâm niệm chỉ hiến dâng cho người ḿnh yêu nhất. Người ấy chưa đến và cô vẫn chờ.
Sự cố trong pḥng ngủ làm Nhi và Thiên ngượng ngùng vài ngày. Sau đó, mọi việc trở lại b́nh thường. Mỗi lần Nhi muốn đi đâu, cô chỉ cần ới một tiếng là Thiên sẵn sàng làm vệ sĩ kiêm tài xế. An làu bàu:
- Hai đứa đi tối trời tối đất, bỏ tôi chèo queo một ḿnh.
- Rủ hoài bà có đi đâu, bây giờ lại than.
- Tại hàng nhiều quá, may không kịp.
- Th́ bởi, bà lấy luôn cái máy may làm chồng đi.
- Đồ quỷ.
Mẹ lại gọi điện nhắn Nhi về nhà cho bà đă nhớ. Gặp Nhi, bà hối thúc:
- Có thằng nào chưa? Bỏ mẹ ở nhà một ḿnh hoài.
- Th́ mẹ kiếm một chàng cho ḿnh đi. Ông thầy phong thủy bữa trước coi cũng đẹp lăo đấy.
Nhi dắt xe nhanh ra khỏi nhà, nhấn ga, vù ra đường, tránh được cái cốc đầu của mẹ. Dù bực mẹ hối thúc, nhưng ngẫm nghĩ, cô thấy rất thương mẹ.
Cha Nhi bỏ hai mẹ con đi lâu rồi nhưng bà vẫn không nguôi thương nhớ. Dường như bà vẫn chờ đợi ông quay về. Thỉnh thoảng cũng có người này, người kia lui tới, đưa đón mẹ nhưng chẳng được bao lâu.
Có lần, Nhi hỏi mẹ sao không đi t́m hạnh phúc mới, bà chỉ lắc đầu rồi thở dài. Mẹ để tấm ảnh của cha trên bàn trang điểm. Nó đă ngả sang màu vàng, lúc lại bị úp mặt xuống một cách phũ phàng, tùy vào nỗi nhớ thương, giận hờn của mẹ.
Thế nhưng, lúc nào tấm ảnh cũng ở đó. Sự hiện diện của nó như một định mệnh không cách ǵ xóa bỏ trong cuộc sống của hai mẹ con, dù cha đă vắng mặt trong ngôi nhà này từ ngày Nhi c̣n rất nhỏ. Ông chưa từng một lần quay về.
Với Nhi, kư ức về cha thật nhạt nḥa, như một đoạn phim cũ chiếu đi chiếu lại nhiều lần. Nó cũ đến nỗi gương mặt của ông chỉ c̣n những nét chấm phá, cô phải tự h́nh dung ra đây là mắt, kia là miệng...
Thế nhưng, có một điều hằn sâu trong tâm tưởng cô măi không quên. Đấy chính là mùi thơm thơm của kem cạo râu khi ông ôm cô vào ḷng, âu yếm gọi: "Con gái cưng!". Vậy mà con gái cưng cũng không cách ǵ ngăn được bước chân hoang đàng của cha đi t́m t́nh yêu mới.
Trưởng pḥng cử Nhi gặp đối tác kư hợp đồng. Trước khi cô đi, anh hỏi:
- Biết tiếng Hoa không?
- Ba chữ, ngộ ái nị.
- Cái cô này, lúc nào cũng đùa. Hỏi vậy thôi chứ anh chàng Hồng Kông này nói tiếng Việt c̣n rành hơn khối người.
Đúng là chàng Hồng Kông nói tiếng Việt rất sơi, rất rành Sài G̣n v́ anh đă sang đây công tác nhiều lần rồi. Anh cưỡi chiếc mô-tô 250cc kềnh càng, dáng vẻ chẳng có vẻ ǵ là doanh nhân, quần jeans bạc thếch, áo pull thể thao. Thế nhưng, anh bàn chuyện làm ăn rất chuyên nghiệp, chẳng phải dân "amateur" đâu nhé.
Ngay từ cái nh́n đầu tiên, Nhi đă bị cuốn hút bởi vẻ đẹp trai kiểu lăng tử, hoang đàng của anh. Anh thuộc típ đàn ông dễ làm tan chảy trái tim các nàng, nhưng cũng sẵn sàng làm cho họ khóc cạn nước mắt. Anh ngẩn người nh́n Nhi cho đến khi cô lên tiếng, anh mới sực tỉnh đáp lại lời chào. Thái độ của anh rất kỳ lạ. Sau này, khi thân thiết rồi, anh cho biết: "Lần đầu trông thấy em, anh cứ ngỡ gặp lại vợ ḿnh. Hai người giống nhau như chị em sinh đôi".
Nhi không tin vào một t́nh yêu sét đánh. Đêm nào, Nhi cũng trằn trọc măi. Cô nhớ cái dáng ngang tàng với mái tóc dài lăng tử bay trong gió, phả vào mặt cô mùi hương đàn ông khó tả. Cô đặt tên cho nó là Hương Của Chàng. Nó gợi cô liên tưởng đến những con đường xa tít tắp, những vùng đồi núi chưa in dấu chân người, những thảo nguyên mênh mông bát ngát, chỉ có cát bụi, nắng gió và mặt trời.

winterdays
19-08-2009, 10:38 AM
Ngồi sau xe mô-tô, ôm chặt eo, dụi mặt vào lưng anh, cô thầm nghĩ phải chăng đây là người đàn ông cô chờ đợi.
Những buổi gặp gỡ bàn công việc của hai người đều kết thúc bằng chuyến rong chơi trên mô-tô. Cả hai dùng cơm bụi ven đường, uống nước ở quán cà-phê cóc. Cô và anh trải qua những chuyến đi xa hàng trăm cây số chỉ để ngồi ngắm biển đêm, đếm sao trời và hôn nhau trong tiếng sóng vỗ ầm ào. Những lúc đó, anh bảo: "Anh chỉ muốn ngao du cùng trời cuối đất với em".
Lời anh nói làm Nhi mê đắm. Cô không màng đến thời gian trôi qua nhanh, thật nhanh. Cuộc rong chơi cuối cùng kết thúc với nụ hôn nồng nàn, làm Nhi ngây ngất. Dưới bóng tối của cây điệp trước nhà An, cô buông thả tận hưởng. Rồi anh phóng xe lao vút đi, cuộn những cánh hoa điệp vàng tung lên trời. Gió lại chầm chậm rắc từng chiếc, từng chiếc rơi xuống thành thảm hoa vàng.
Nhi ṿ nát một nụ hoa. Nó c̣n phảng phất Hương Của Chàng, làm cô bật khóc ngon lành, những giọt nước mắt đưa tiễn mối t́nh không đoạn kết. Nhi ngồi bệt xuống vệ cỏ, những lá cỏ gấu chích vào chân trần, nhồn nhột. Cơn mưa ban chiều làm đất tỏa ra mùi hương ngai ngái, nồng nồng. Cô ngồi rất lâu trong bóng đêm. Ngoài kia, phố ồn ào, náo nức, vậy mà chỉ cách một bức rào sắt, thế giới quanh Nhi thật tĩnh lặng. Cô giật ḿnh nghe tiếng chân Thiên ngoài thềm. Hắn hất đầu:
- Nhi, cà-phê!
Cô vùng vằng bước vào nhà, sập cửa thật mạnh. Thiên đứng nh́n cánh cửa pḥng im im với điếu thuốc trên tay. Những cụm khói lơ đăng bay lên ṿm cây, nấn ná rồi chầm chậm tan đi, tan đi từng chút một. Mặt Thiên buồn rượi, hắn lững thững xuống phố.
Rốt cuộc, Nhi chẳng túm được người đàn ông nào nhỏ hơn hai tuổi để ra mắt mẹ. Nhưng Nhi bất chấp, xách va-li về nhà. Mẹ chỉ giơ tay kêu trời.
Anh đi rồi, mỗi chiều tan sở, nh́n thiên hạ tay trong tay, ḷng Nhi chùng xuống. Biết chẳng hy vọng ǵ nhưng cô vẫn thầm mong bất chợt anh sẽ hiện ra, vẫn dáng vẻ ngang tàng trên chiếc mô-tô, tóc bay trong gió. Vợ anh đă mất gần hai năm, khi sinh đứa con đầu ḷng. Anh gửi đứa bé cho ngoại nuôi và chưa một lần đến thăm. Anh bảo:
- Con bé y hệt mẹ, nh́n thêm đau ḷng.
- Đứa bé chẳng có tội t́nh ǵ.
- Anh biết.
Một tháng rồi, rồi một tháng nữa, chiều nay, Nhi nhận e-mail. Anh cho biết đă đến thăm con. Tấm ảnh anh chụp chung với đứa bé, mắt lấp lánh niềm vui. Tóc anh đă cắt ngắn. Anh cười với cô qua màn h́nh vi tính, nụ cười khô cứng, thật xa lạ. Cô thoát ra rồi tắt máy. Tất cả chỉ c̣n lại màn h́nh xám xịt, vô cảm.
Nhi bước ra phố. Điện thoại tít tít, nhóc Thiên nhắn tin "cà-phê".
Đây rồi, chiếc bàn quen thuộc nằm trên sân thượng lộng gió của quán cà-phê Nỗi Nhớ, nơi cả hai thường xuyên đóng đô mỗi tối thứ Bảy. Nhóc Thiên chắc đợi đă khá lâu, Nhi nh́n thấy gạt tàn đầy ắp.
Anh bồi không cần gọi đă đem ra tách cà-phê cappucino thơm nức mùi quế. Người pha chế đă tạo h́nh một trái tim sóng sánh bằng bọt sữa đẹp đến nỗi Nhi không nỡ khuấy.
Thiên ngần ngại rất lâu mới ch́a ra bó hoa, chỉ có ba đóa hồng. Tấm giấy gói đă nhàu nát, những đóa hoa đă bắt đầu úa màu, chắc để trong túi xách mấy ngày rồi. Hắn nói mà không dám nh́n cô:
- Tặng Nhi.
"A, cậu nhóc này muốn tỏ t́nh đây. Mơ đi cưng, nhóc nhỏ hơn chị tới hai tuổi lận". Nhi thầm nghĩ. Cô rút một bông hoa rồi trả lại cho Thiên bó hoa. Hắn có hiểu thế nghĩa là cô từ chối không nhỉ. Nhi chỉ thấy hắn ngồi rít thuốc, gương mặt trầm tư nh́n ḍng xe xuôi ngược trên đường bên dưới. Nhi tinh nghịch bảo:
- Chị cho nhóc một cơ hội. Chúng ta chơi tṛ bói hoa, nhóc có tin vào số phận không?
Thiên gật đầu nhẹ, gương mặt khá căng thẳng. Cô ngắt từng cánh hồng, th́ thầm:
- Yêu, không yêu, yêu, không yêu...
Cánh hoa cuối cùng lưỡng lự trên tay, giọng cô thoảng như cơn gió:
- Không yêu.
Mắt Thiên tối sầm, hắn xô bàn đứng lên. Nhi cười khanh khách:
- Nhưng mà Nhi không hề tin vào số phận.
Cô với tay cầm bó hoa đang buồn bă nằm trên bàn. Nhóc Thiên chẳng hiểu ǵ cả, nh́n cô bối rối. Cô cười dịu dàng bảo:
- Tụi ḿnh kiếm ǵ ăn, Nhi đói bụng rồi.
Hắn ph́ cười, nghiêng người qua chạm môi vào tóc cô. Mùi nước hoa cạo râu thân quen làm cô xao xuyến. Chẳng biết tự lúc nào, tay Nhi đă nằm gọn trong tay hắn, cô nghe ấm áp lạ.
Gió sông mát rượi. Ngoài kia, phố đă lên đèn.
Theo Hoàng Hoa

hoalucbinh
19-08-2009, 10:56 AM
:6::6::6::6::6::6::6::6::6::6::6:, tks cho Win 1 cai nè

hacklong
19-08-2009, 10:57 AM
:6::6::6::6::6::6::6::6::6::6::6:, tks cho Win 1 cai nè

:11: Sao ko tks! cho tui....
:58:tối nay nghĩ cách cướp nhà bank kiếm xiền mua kái 500cc!............

hoalucbinh
19-08-2009, 11:03 AM
:11: Sao ko tks! cho tui....
:58:tối nay nghĩ cách cướp nhà bank kiếm xiền mua kái 500cc!............

sao tự nhiên lại phải tks cho Hack chứ :38::38::38::38::38::38:, có công cán ǵ đâu mà đ̣i, chỉ có tội thui, wa bên kia chịu xử đeee :62::62::62::62::62: