PDA

View Full Version : Truyện ngắn lượm nhặt....


TiểuThư CaoNguyên
10-03-2009, 11:55 PM
Hợp đồng của quỷ

Nguyễn Danh Lam

Cậu hăy bám theo cô ta từ địa chỉ này, trước 0 giờ. Sau đó đạp vào mũi xe cô ta, hoặc làm thế nào đó tùy cậu, lúc cô ta chạy qua cầu, nhớ là phải lựa ngay đoạn thanh sắt đă găy, chỗ tôi sẽ chỉ cho cậu. Số tiền này sẽ thuộc về cậu.

- Thời hạn bao lâu?

- Càng sớm càng tốt. Mà thôi, một tháng được không? Chắc chắn rồi, một tháng, tôi không thể chờ lâu hơn.

- Ông thông cảm, đây là việc tôi không bao giờ nghĩ là ḿnh sẽ làm trong đời. Nhưng...

- Tôi biết, rất biết cái chữ nhưng của cậu. Cậu cần tiền!

- Tại sao ông nghĩ vậy? Trong khi ông chưa hề gặp tôi, chẳng biết tôi là ai...

- Người ta không cần phải lên đến mặt trăng mới biết trên ấy không có nước.

- Mà tại sao ông lại chọn tôi để nhờ việc này?!

- Tôi chọn ngẫu nhiên.

- Ngẫu nhiên? Ngẫu nhiên mà ông biết tôi cần tiền?

- Ai không cần tiền, nào, cậu chỉ cho tôi quanh đây có ai không cần tiền? Tôi biết, cậu có thể nh́n vào mặt tôi và nói một câu cũ rích: Tiền bạc không phải là tất cả! Nhưng tôi nói lại cho cậu nghe: Người ta không thể làm bất cứ điều ǵ, nếu không có tiền!

***

Đêm cuối thu. Lạnh. Ánh đèn soi rờn rợn mặt nước sâu đen. Anh ném thử một cục đá. Dường như không phải tiếng "tơm" quen thuộc, mà là một âm trầm đục hơn, đó là tiếng "phụp". Như vậy là nước rất đặc. Một đoạn lan can bê tông đă găy, trơ ra mấy đầu sắt hoen gỉ. Từ đó xuống mặt nước, khoảng cách chừng bốn mét. Một người lộn xuống, cái chất đen đặc dưới kia sẽ nuốt chửng toàn bộ. Y như một nấm mồ được lấp tự động. Và cô ta sẽ ch́m.

Mất dấu vĩnh viễn.

Mặt anh đầy nước. Một thứ nước cay cay, nhớt, không rơ là ǵ. Ngoài lộ, xa tít tắp, có tiếng c̣i xe cứu thương, âm thanh mồn một, ít ra lúc này cũng là ba giờ sáng. Anh quờ tay. Cái b́ thư dày cộm vẫn nằm dưới gối. Một số tiền khiến anh hoảng loạn. Nó vẫn ở đó, tất cả là sự thực. Sự thực như ba đêm rồi trôi qua, anh choàng dậy nửa khuya, vẫn thấy nó ở đó. Cái b́ thư đă ră ra, hở cả cạnh, mấy tờ bạc lấp ló.

***

- A lô, công việc của cậu đến đâu rồi? Cái điện thoại xài được chứ? Cậu nghe tôi nói rơ không?

- Cảm ơn, nghe rơ. Hay là...

- Cậu đă cầm tiền của tôi. Việc chẳng thể "hay là" được nữa rồi! Tôi khuyên cậu đừng nghĩ đến việc chạy trốn hay hủy bỏ hợp đồng với tôi. Tôi vẫn c̣n nhiều cái b́ thư như thế, để đưa cho nhiều thằng khác nữa giống cậu. Và đêm trước là cô ta, hôm sau đến lượt cậu. Ḍng sông ấy đủ chứa vô số người mà! Hê hề, mà tôi đùa đó...

- Tôi không thích đùa kiểu này chút nào.

- Rồi, vậy không đùa nữa. Bản chất tôi cũng chẳng thích đùa chút nào. Đêm qua cô ấy về lúc mấy giờ?

- Tôi chưa nhận diện được cô ấy. Thật t́nh tôi đă đứng và chờ, nhưng h́nh như cô ấy không đến điểm mà ông dặn.

- Rồi cô ta sẽ đến. Cậu đă mất ba ngày trong số ba mươi ngày rồi đó. Tôi dặn lại một lần nữa nhé. Cô ta luôn mặc toàn màu đen. Đấy, đấy chính là lư do tôi chọn cô ta. Tôi thích những ǵ màu đen.

- Nhưng tôi có dính dáng ǵ đến màu đen đâu? Sao ông chọn tôi?

- Cậu có màu đen trong mắt, trong năo, trong tâm hồn. Thôi, tôi nhắc lại, cậu đă mất ba ngày trong số ba mươi ngày.

***

Anh dừng xe chếch mé điểm đợi. Ánh đèn từ tầng trên hắt xuống xanh ŕ. Dưới trệt, hai cánh cửa khép chặt, thi thoảng một người lách ra. Phố vẫn đông. Hơn mười giờ khuya, đêm lạnh đẫm, anh vẫn nghe cổ khát cháy. Đẩy xe bằng hai chân, anh ghé một bà già bán nước rau má bên lề đường. Mua một bịch, anh rít hai hơi đă nghe róc róc. Chất đường trong bịch nước càng khiến cổ họng anh khô hơn. Nếu ḍ hỏi bà già để t́m kiếm thêm thông tin, anh biết là một việc ngu xuẩn. Bà ta đă thấy rơ mặt anh. Anh nổ máy, cho xe lao đi thật nhanh, như chỉ là một khách qua đường. Đảo một ṿng, anh quay lại lề bên kia, t́m một vị trí để bà già bán nước rau má khỏi thấy mặt.

Mười một giờ hơn, cô ta xuất hiện. Một bộ đen tuyền từ trên xuống dưới. Sắc đen khiến anh rùng ḿnh. Có một tiếng động lanh lảnh như tiếng kim loại va vào nhau vang lên từ vô thức, khiến anh co rúm người. Cô ta đi một ḿnh. Anh tính trong đầu khoảng thời gian chạy xe từ đó đến đoạn cầu có lan can găy. Khoảng nửa tiếng. Như thế là gần 0 giờ. Nếu đêm nay là đêm trừ tịch, một con người sẽ rụng xuống ḍng sông ngay cận phút giao thừa. Anh tin, đó là những phút đậm đặc tính chất ma quỷ, trước khi một ngày mới bắt đầu. Anh sẽ trộn mặt ḿnh vào đám ma quỷ ấy, có lẽ thượng đế sẽ khó ḷng nhận diện anh hơn?

Cô ta đảo mắt nh́n lại phía sau, cho xe quành sang lề đường bên kia. Anh giật choàng ḿnh thêm lần nữa. Điểm cô ta tấp vào chính là cái thùng của bà già bán nước rau má. Cho đến lúc ấy anh mới ngẫm ra, dường như có một sự quái đản nào đó. Một bà già bán nước rau má bên lề đường, vào lúc nửa khuya của một đêm cuối thu se lạnh. Chất nước khi năy dâng lên cổ họng anh, sền sệt tanh. Anh nuốt vội xuống một ngụm hơi, đẩy tất cả trở lại vị trí cũ. Hai bàn tay lớp nhớp, anh chùi xuôi mé đùi.

Cô ta không uống rau má, mà nói đôi câu ǵ đó với bà già. Gương mặt trắng trên cái cần cổ cũng trắng xoay dọc con đường. Anh ngẩn người trên yên xe. Cô ta quá đẹp. Một sắc đẹp trẻ thơ. Thời gian dường như chưa bao giờ ngưng tụ một giây phút nào trên ấy. Nó trong suốt. Cô ta lại đảo xe. Anh hụp vội xuống nh́n mặt đường. Tia đèn lia ngang tầm ngực anh. Không thể ngăn được một cái ngước lên, ánh mắt anh va phải mắt cô ta. Ánh đèn phía đuôi xe lừ lên trong khoảnh khắc cô ta bẻ cua nơi ngă tư. Anh vẫn chưa kịp nổ máy.

***

- Đêm nay t́nh h́nh thế nào rồi, anh chàng của tôi?

- Tôi đă nhận diện được cô ấy.

- Tốt lắm. Nhưng mới chỉ nhận diện thôi sao? Mà có đúng là cô ta không?

- Căn cứ theo những điều mà ông mô tả, địa chỉ ấy, giờ giấc ấy, trang phục ấy... Tôi tin đó đúng là cô ta. Nhưng...

- Cậu lại nhưng nữa rồi...

- Nhưng có chắc đó là người mà ông muốn...?

- Nếu không muốn, tại sao tôi lại phải thuê cậu? Tôi dùng chữ thuê thẳng thừng nhé.

- Tôi muốn biết, nhất định phải biết điều này, tôi mới làm theo những ǵ mà ông cần: Tại sao ông lại muốn làm thế với cô ta? Cô ta nợ ông điều ǵ?

- Ṭ ṃ không phải là đức tính của người làm những công việc thế này. Có điểm nào đó ở cô ta khiến cậu chùn tay chăng?

- Ít ra, tôi cũng thấy đó là một vẻ mặt rất ngây thơ.

- Tôi đă đoán trước điều này. Đó là sai lầm của cậu. Và đến lúc tôi cần phải cảnh cáo chính thức với cậu. Cậu nh́n thấy vẻ ngây thơ nơi cô ta, vậy là cậu chùn tay. Và cậu sẽ là người thay thế cô ta đấy!

- Trời ơi, sao lại là tôi? Sao lại là tôi? Ông thật là quái đản!

- Tôi đoán, cậu c̣n muốn dùng nhiều từ ngữ nặng nề hơn nữa. Cậu muốn nguyền rủa tôi là con quỷ đội lốt người? Nhưng tôi c̣n thua xa quỷ! Mà thôi, cứ cho tôi là quỷ đi. Vậy, con xúc xắc trong tay tôi đă lăn vào cửa cậu, nghĩa là cậu phải làm! Thế nhé. Cậu đă mất thêm một ngày nữa rồi đấy.

***

Anh đập mạnh vào hai cánh cửa kéo, miệng th́ thào qua khe hở:

- Làm ơn... Tôi muốn mua rượu!

Trong nhà có giọng càm ràm:

- Sáng mai rồi mua, giờ không bán nữa.

Ba bốn cánh cửa đều như thế. Anh quyết định ṿng xe lại băi chợ. Đoạn đường khá xa, nhưng nếu trở về với cái đầu chưa mụ đi bởi hơi men, anh biết ḿnh không thể nào thiếp đi được.

Anh gọi một chai thứ rượu hạng bét, màu nhờ nhờ, mùi hăng hắc. Thứ rượu dành cho cánh phu xe nửa đêm về sáng, chẳng biết người ta bỏ những ǵ trong đó. Giờ này, chốn này, chỉ có loại rượu ấy.

Với số tiền c̣n để trong cốp xe, anh thừa mứa để có hàng trăm đêm khướt ra với những món đốt đời, hoặc làm người ta lịm đi. Nhưng nó khiến anh hoảng sợ mỗi lần nghĩ tới. Tuy nhiên, để nó ở nhà anh lại chẳng yên tâm. Thành thử hễ anh đi đâu, nó theo đó, ngay ngáy như một khối thuốc nổ dưới yên ngồi. Giá một chút nữa đây, trong phút lảo đảo trên đường về, có kẻ nào đó biết khối tài sản dưới cốp xe anh, chặn lại, lủi cho anh một dao vào ngực. Thế mà lại nhẹ nhàng.

Cô ta xuất hiện. Như một nghi thức, đảo xe ṿng sang chỗ bà già bán nước rau má. Và không hề uống. Mưa đổ lây rây. Khuôn mặt trắng tái dưới chiếc mũ trùm đầu của áo mưa. Một cái áo mưa đen. Phố vắng hơn đêm trước, cũng mười một giờ hơn. Anh thụt xe vào một con hẻm gần đó, mũi xe hướng ra. Cô ta vừa vút qua, anh nổ máy, bám theo. Phía trước, cách chừng trăm mét, cái đèn lái đôi lúc nháy lên, đỏ rợn.

Một ḿnh, nhưng anh có cảm giác đang đứng giữa sân vận động đă tắt đèn, nơi tâm điểm của ṿng tṛn chính giữa sân. Xung quanh, khán giả vẫn yên vị, dơi mắt xuống. Tất cả đều câm lặng. Một phần mười triệu con mắt như một bầy cá rỉa vào gáy anh đang nổi bập bềnh.

Anh trôi. Sau đuôi ánh đèn xe ma ám. Cây cầu hiện ra, mưa xiên xiên, vàng vọt, càng lúc càng nặng hạt. Anh nghiến răng tăng ga. Hai chiếc xe đă song song. Khuôn mặt dưới áo mưa như chờ sẵn, hướng sang anh. Một nụ cười. Anh lảo đảo, tay lái bên trái đập mạnh vào thành cầu. Chiếc xe gấp vuông trước khi lết ngang mặt xi măng. Nước tóe lên. Một tiếng két của thắng xe. Cô ta ngoảnh lại:

- Xin lỗi, anh có sao không? Tôi không hề va chạm với anh mà.

Anh như nghe thấy trong đầu gối có tiếng rào rạo. Ba bốn chiếc xe khác cùng lao lên mặt cầu:

- Mưa thế này, đường trơn lắm...

- Anh có sao không? Có cần đưa vào bệnh viện không?

Cô ta bước hẳn xuống xe. Gương mặt trắng lạnh cúi xuống mặt anh đang nhăn nhó v́ đau. Một người hỏi:

- Anh ấy là bạn cô phải không?

- Vâng, bạn tôi. Mọi người cứ đi. Chúng tôi thu xếp được.

Anh cắn chặt môi dưới, dựng xe lên, quên cái đầu gối chắc chắn không được ổn.

- Cái này của anh phải không?

Bàn tay trắng muốt ch́a ra. Anh suưt chúi xuống thêm lần nữa. Khi chiếc xe lật ngang, gói tiền đă văng ra khỏi yên xe mở bung.

- Vâng, của tôi, của tôi! Cảm ơn cô.

- Anh có chắc là sẽ chạy xe về nhà được không?

- Tôi không sao... Cảm ơn cô.

Thêm một nụ cười. Cái đuôi xe đỏ nḥa dưới những vạt mưa đan dày.

***

Anh ngồi chờ cuộc gọi như thông lệ. Ba mươi phút trôi qua. Máy báo tin nhắn "Cau da mat them mot ngay nua". Toàn bộ xương cốt hóa lỏng, trôi tuột ra khỏi cơ thể anh. Bàn tay run bắn, anh bấm phím gọi lại:

- Sao ông biết tôi chưa làm ǵ cô ta đêm nay? Ông cho thêm kẻ theo dơi tôi à?

- Có cần phải làm thế không? Chẳng phải cậu đă bảo tôi là quỷ sứ sao? Quỷ sứ th́ có ǵ là không biết chứ.

- Đúng, ông là đồ quỷ sứ. Tôi sẽ không thực hiện hợp đồng này nữa. Mặc xác ông với tṛ chơi quái gở này. Đêm mai, ông hăy gặp để tôi trả lại số tiền. Tôi vẫn giữ nguyên đây. Nếu ông không gặp, tôi sẽ ném nó xuống sông, ngay vị trí ấy... Xem ông làm ǵ được tôi...

- Cậu cứ làm thế đi. Khi cậu nói ra như thế, cậu sẽ chẳng dám làm đâu.

Chỉ c̣n lại những tiếng tút dài.

Tấm thân anh đổ ập xuống, cả cơ thể bốc hơi nghi ngút. Đám nước mưa bay lên từ bộ đồ ướt sũng, từ chiếc đầu gối rần rật.

Đêm ấy, anh lên cơn sốt. Một ḿnh.

***

Suốt ba ngày liền anh không ra khỏi nhà. Trong cơn mê man, anh vẫn nằm chờ một cú gọi lại, hoặc một cái tin nhắn. Chiếc điện thoại vẫn im ĺm. Nếu không có những cơn sốt liên tục ập đến, vùi anh vào trạng thái mê mị, chắc chắn anh đă đập đầu vào tường trong một khoảnh khắc cùng quẫn nào đó. Hắn ta đă chán cuộc chơi? Hắn ta tạm buông tha anh ít ngày, trước khi bước vào đợt khủng bố mới? Hay đơn giản nhất, hắn biết thừa t́nh trạng của anh lúc này và bỏ mặc anh?

Trước sau ǵ, thời hạn vẫn c̣n đó, anh chẳng thể chạy đâu cho thoát, hoặc là anh, hoặc cô ta. Giả thiết một, nếu cô ta bị thanh toán đúng như hợp đồng, sẽ có hai kẻ đạt được mục đích: hắn và anh. Hắn th́ dĩ nhiên rồi, phần anh với số tiền ấy dư sống cả một đoạn đời dài. Cô ta th́ sao? Chẳng sao cả. Một cái bản lề lật qua, sau khi lộn xuống ḍng sông, nếu là thiên thần, cô ta sẽ bay lên. C̣n giả thiết hai, nếu anh bị thanh toán, sẽ chẳng ai đạt được mục đích cả. Ngay cả cô ta, hiểm họa vẫn nguyên đấy. Và một kẻ khác, anh không biết mặt, tiếp tục được cục xúc xắc trong tay hắn lăn tới. Bi kịch vẫn tiếp diễn.

Coi như định mệnh đă chọn ḿnh, anh không đập chiếc điện thoại vào tường, không đem số tiền ném xuống ḍng sông, không tiếp tục những lời lẽ thách thức nữa. Ngay sau trận sốt này, khi anh đủ sức dắt xe ra khỏi nhà, hợp đồng sẽ được thanh lư. Đó là một cách để anh chiến thắng hắn, chiến thắng chính ḿnh.

***

- Tại sao suốt mấy ngày qua ông không gọi cho tôi?

- À, chàng trai trẻ. Cậu đă dứt sốt rồi phải không?

- Ông biết tất cả? Hừ, quỷ sứ, đúng là quỷ sứ. Tôi chấp nhận tṛ chơi này của ông. Có thể lắm, sau khi đẩy cô ta xuống sông, ôm trọn số tiền, tôi sẽ trích ra một phần tư, mướn một kẻ khác đẩy ông xuống vị trí ấy.

- Một ư tưởng rất độc đáo, vô cùng độc đáo. Cậu dọa tôi đấy à?! Nhưng cậu có tin là tôi vẫn đợi một ngày, có kẻ dám làm như thế với tôi không? Nhưng hiện tại nó vẫn chưa đến. Vậy là tôi vẫn phải làm công việc này. Cụ thể là bản hợp đồng với cậu. Cậu vẫn nhớ rơ số ngày c̣n lại của ḿnh đấy chứ?

- Tôi nhớ rơ. Ngay đêm nay, hợp đồng sẽ được thanh lư. Sau đó, với số tiền, tôi sẽ giúp ông đạt ư nguyện, bị một kẻ nào đó đẩy xuống sông.

- Tốt lắm chàng trai trẻ. Theo tôi biết, cô ta vẫn chưa thay đổi thời gian biểu, lịch tŕnh. Chúc cậu thành công.

***

Không phải một đêm mưa sụt sùi như lần trước. Mặt trăng thanh khiết, sáng lặng lẽ qua khe hở những ṭa nhà và tàn cây. Anh quên tính đến khả năng này. Ánh trăng sẽ soi tỏ cả đoạn cầu, lúc sự việc xảy ra. Thật bất lợi cho anh. Nhưng anh chấp nhận tất cả, như một cuộc chơi, một định mệnh, một tṛ gieo xúc xắc.

Bộ đồ đen hiện ra bên kia đường. Nếu không có ánh đèn, anh tin đó sẽ là gương mặt được tưới đẫm trăng, nổi lên trên sắc đen huyền bí ấy. Một họa sĩ có thể thay hai cánh tay của cô ta bằng một đôi cánh. Nó sẽ vỗ phía trên những đám mây ngũ sắc, hay một cái phông đầy cỏ non, thế là hoàn hảo h́nh tượng một thiên thần. Thiên thần không giới tính, thiên thần chỉ mang nét mặt trẻ thơ, quả đúng là gương mặt mà anh đang dơi mắt nh́n lúc này đây. Nhưng đă nhận hợp đồng với quỷ, anh sẽ thuộc về phía quỷ, sát hại những thiên thần.

Cô ta chạy chậm. Thong dong. Thật hợp cảnh với một đêm trăng yên b́nh. Ánh đèn sau đuôi xe không c̣n bầm lên một sắc đỏ rờn rợn như những đêm trước. Nó như một v́ sao bản mệnh, chỉ cho anh con đường phải đi tới. Anh giữ một khoảng cách vừa đủ. Với vận tốc này, thời gian đến cây cầu sẽ trễ hơn. Càng tốt cho anh. Đúng vào phút giao nhau giữa ngày và đêm, 0 giờ, anh sẽ lách qua khe hẹp của mọi phán xét. Ngay cả tội ác cũng có khoảnh khắc thích hợp cho nó.

Cây cầu hiện ra. Bạc trắng ánh trăng. Xa nhà cửa. Xa con người. Gió rười rượi vuốt vầng trán anh bằng những sợi tóc. Cô ta bắt đầu tiến đến chân cầu. Anh cho xe thu ngắn khoảng cách. Cái đoạn lan can găy quá đỉnh cầu một chút. Khi xe anh bắt đầu lên cầu, trên đỉnh cầu, cô ta đột nhiên dừng lại. Anh đạp thắng chúi nhủi, vờ quay lại sau quan sát bánh xe, như vừa cán phải vật ǵ đó.

Cô ta dựng xe, bước xuống, tiến lại phía lan can. Anh dừng hẳn, vờ lúc lắc chiếc xe, trong khi mắt vẫn không rời mục tiêu bằng một cái nh́n nghiêng nghiêng. Bóng trang phục đen nổi bật dưới màu trăng sáng lóa trên đỉnh cầu. Cô ta vịn lan can, mặt hướng ra sông, gió thổi ngược mái tóc. Anh quyết định bước xuống, dắt bộ chiếc xe, tiếp cận mục tiêu. Lúc này, anh cho phép ḿnh nh́n cô không rời mắt. Như cái nh́n ngẫu nhiên, ṭ ṃ của chàng trai nh́n một cô gái đẹp nửa khuya ra đứng trên cầu...

Khi anh chỉ c̣n cách mục tiêu trên chục mét, cô ta bỗng rời bước, lững thững bước về phía đoạn lan can bị găy, ánh mắt ṭ ṃ nh́n xuống mặt sông. Chỉ cần anh quẳng thật nhanh chiếc xe sang một bên, hợp đồng sẽ được thực hiện nhanh gọn đến không ngờ. Khoảng cách chỉ c̣n vài sải tay. Đúng lúc ấy, có tiếng máy xe tiến lên cầu. Anh ngoảnh lại. Một ánh đèn. Việc sẽ bị chậm lại khoảng vài chục giây. Chẳng sao. Anh tiếp tục đẩy xe tiến sát mục tiêu. Khi đă nh́n rơ mặt cô ta, anh dừng lại, thở dốc. Dắt chiếc xe vẫn nổ máy, để số, lên đến đỉnh cầu làm anh cũng thấm mệt.

Cô ta quay lại nh́n anh. Một nụ cười. Vẫn nụ cười ấy. Anh có cảm giác cô ta đă quen anh từ lâu lắm, trước cả cái đêm xảy ra vụ té xe nọ.

- Chào anh. H́nh như anh thường đi làm đêm về giờ này? Cái chân anh đă khỏi hẳn chưa?

- Cô... cô vẫn nhớ tôi sao?

- Nh́n chiếc xe anh tôi nhớ ra. Chẳng phải nó vẫn bị trầy hết một bên sao...

Anh gạt chống xe, thở hắt ra một hơi. Ánh đèn xe khi năy vụt qua. Cô ta nheo mắt nh́n theo, nở một nụ cười vu vơ. Dường như thường trực trên môi cô ta là những nụ cười như thế. Một nụ cười tươi nguyên, nở cận kề phút giây định mệnh. H́nh như ḷng anh hơi chao đi tí chút.

Không được, anh nghiến chặt răng, liếc nhanh đoạn lan can găy, trong lúc ánh mắt cô ta c̣n dơi theo chiếc xe vừa qua cầu. Khoảng sông đen ng̣m ngay sau lưng cô ta. Anh tiến lại, vờ lững thững ḍm xuống. Cô ta hưởng ứng, dù tỏ ra đôi chút sợ sệt, tay vẫn bám mấy cọng sắt gỉ hở ra nơi đầu lan can. Anh tỏ vẻ an nhiên, một chân đá đá đoạn sắt găy:

- Nguy hiểm quá. Sao người ta không sửa lại đoạn găy này...

Câu nói của anh bị cắt ngang bởi một cú đẩy rất mạnh từ phía sau. Người anh xoay một ṿng, tay kịp chụp cái mép lan can găy. Thêm một cái đạp nữa. Khoảnh khắc cuối cùng, anh thấy mặt trăng sáng rực qua vai áo đen. Một gương mặt cũng đen, ngược sáng với ánh trăng.

Cú rơi đậm đặc, không vọng một thanh âm.

Mặt cầu vắng ngắt. Gió lùa một mảnh giấy vụn bay là là dưới trăng, trước khi đáp xuống mặt nước. Sắc trắng của mảnh giấy nḥa dần.

***

- A lô, ông đấy phải không?

- Thế nào, cô gái?

- Hợp đồng đă được thanh lư.

- Xin chúc mừng cô. Tôi thấy tất cả rồi. Đẩy luôn cái xe xuống sông đi nhé. Cô thật tuyệt vời!

(Theo Thanh Niên)

TiểuThư CaoNguyên
10-03-2009, 11:59 PM
Qua chặng si mê

Triệu Quốc Khúc

Chị theo đuổi nghề văn chương, c̣n anh là công tŕnh sư phần mềm, cả hai đều là người từ phương xa, phiêu bạt tới thành phố Thâm Quyến, để mưu sinh.

Hai người cưới nhau đă hai năm, và đang trải qua những tháng ngày, những b́nh lặng vụn vặt theo đúng tŕnh tự đầy thay đổi của cuộc sống gia đ́nh, họ không c̣n những xúc động cùng sự tươi tắn của những ngày đầu về sống chung bên nhau nữa...

Bên chiếc máy vi tính, anh đặt hết tâm sức vào công việc lập tŕnh của ḿnh, anh ít chú ư tới những câu hỏi cũng như sự nũng nịu, đ̣i hỏi yêu chiều của vợ, anh không c̣n nhớ được đây là những chuyện vốn đă có từ xưa...

Dần dần, chị cảm thấy có một nỗi thất vọng ghê gớm đang bao vây chặt lấy ḿnh, thậm chí chị c̣n có cảm giác rằng, t́nh yêu của hai người, đang khô héo, tàn lụi đi.

Với nỗi niềm, ḷng buồn, ư lạnh, chị không c̣n viết ra được những lời văn bay bổng, lăng mạn nữa... Chính trong thời gian này, trên Internet, chị làm quen được với một người đàn ông tên là Cao Nguyên, ở Thâm Quyến, đă từ bỏ nghiệp văn chương, đi kinh doanh, buôn bán.

Vô số những bạn chuyện (chatter), lướt qua trước mắt chị như những đám phù vân trôi nổi, th́ chị lại ngăn lại cho người đàn ông này một mảnh vườn, và chỉ có người đàn ông Cao Nguyên này là người “sống sót”.

Họ tṛ chuyện với nhau về văn chương, về cuộc đời, về mảnh sống riêng tư... Những cuộc tṛ chuyện của họ càng ngày càng tâm đầu ư hợp với nhau hơn, và đă có phảng phất cái ư: Tiếc rằng gặp nhau quá muộn.

Sự trữ t́nh, tài hoa của người đàn ông này, đă làm chị say mê, đắm đuối! Đấy là điều mà người chồng đôn hậu của chị khiếm khuyết thiếu thốn.

“Trong thời gian trái khoáy lại gặp được người trong mộng”... Vào bữa cơm trưa, chị lại nghĩ tới câu nói đó, và không làm sao ngăn cản được giọt lệ của ḿnh.

Chồng chị hỏi:

- Người em không được khỏe ư?

Chị lắc đầu. Chồng chị không hỏi thêm ǵ nữa, và chỉ đưa giấy lau, và gắp thức ăn cho chị.

“Angel, đêm qua em lại đi vào trong mộng của anh. Đến bao giờ em mới chịu cho anh gặp mặt em đây?”.

Đây là lần thứ sáu, Cao Nguyên đề nghị chị cho gặp mặt.

“Em không phải là Thiên sứ, em bị “tàn tật”, anh sẽ thất vọng mất”.

Chị không xấu, nhưng chị chỉ cao có 1 mét 55, chị sợ mất đi cuộc t́nh duyên mơ mộng, tốt đẹp này, cho nên, chị không đủ dũng khí đi đến nơi anh hẹn gặp, mỗi lần chị đều mượn cớ “tàn tật” để chối từ.

“Anh không quan tâm đến tuổi tác, thanh xuân của em, anh cũng không hề quan tâm đến chuyện em đẹp xấu thế nào... Điều anh coi trọng là tài hoa của em, là sự dịu dàng, và hiền huệ của em.

Anh chỉ muốn thực sự được nắm lấy bàn tay em, để nói với em điều tâm nguyện của anh “khăng khăng son sắt”, sau đó anh sẽ giữ trọn những ngày thừa, c̣n lại của cuộc đời anh”.

Những lời trữ t́nh, dịu dàng mềm mại như nước thế, những lời thổ lộ can tràng, sầu muộn quấn quưt thế, làm sao chị chẳng động tâm. Thôi th́, dù người đàn ông ấy là hoa tươi, hay cỏ độc, chị cũng quyết định đi đến nơi anh hẹn gặp.

Tối hôm đó, chị điểm tra chu đáo, kỹ càng, sau đó chị xỏ chân vào đôi giày cao gót...

Chồng chị chưa từng bao giờ có ư nghi ngờ ǵ chị, cho nên chị có đi đâu, anh chưa hề làm phiền hay ngăn cản bao giờ, nhưng trong giờ phút này, chị vẫn thấy đắn đo, băn khoăn, nhưng khi nh́n thấy anh đang thản nhiên vùi đầu vào chiếc máy tính, chị bỗng thấy thảnh thơi.

Chẳng may, khi xuống xe buưt, chị bị vấp, trẹo chân. Chị đă định quay về, nhưng chị lại nghĩ rằng, đêm nay, có thể là đêm, chị đặt chân vào nơi chia ḍng của con sông hạnh phúc, nên chị cố nhịn đau, tập tễnh bước vào quán cà phê ḥ hẹn.

Khi nh́n thấy khuôn mặt sáng láng, đầy hấp dẫn làm mê mệt ḷng người của Cao Nguyên, ḷng chị cũng như được nắng trời soi sáng, và chị bỗng muốn đùa bỡn, trêu chọc anh cho vui.

Cao Nguyên hỏi:

- Chân em làm sao vậy?

Chị đáp:

- Th́ em đă chẳng nói với anh, em “tàn tật” là ǵ?

Chỉ trong tích tắc, chị đă nh́n thấy trong mắt anh ta lóe lên tia sáng kinh ngạc và thất vọng.

Cuộc tṛ chuyện của họ không hấp dẫn, lâm ly, như những cuộc tṛ chuyện trong điện thoại, hay trên mạng... Hai con người đă hiểu biết nhau đến từng chân tơ kẽ tóc qua mạng, nay bỗng trở nên xa lạ, không khí như đóng băng lại, vị đắng của những giọt cà phê từ từ ngấm từ miệng chị vào tận trong tim...

Khi chia tay, Cao Nguyên hỏi:

- Có cần anh tiễn về không?

Chị đáp:

- Cảm ơn! Thôi khỏi!

Chị vung tay vẫy chiếc xe, chị không nói lời hẹn gặp lại, bởi chị biết rằng, chẳng bao giờ c̣n “gặp lại” nữa.

Chiếc xe ô tô như một cây kéo, cắt đôi cảnh đêm của thành phố, chị nh́n thấy ánh đèn trong những ngôi nhà hai bên đường, bất chợt chị nhớ tới câu nói, chồng chị vẫn thường nói để an ủi chị:

- Rồi ra, thế nào cũng có một ngày, ḿnh mua được một căn hộ nơi thành thị.

Ôi! Có phải chính v́ mục đích này, mà đêm đêm chồng chị đă chong đèn, vùi đầu vào “cuộc chiến” với những việc riêng, làm thêm, bên cạnh chiếc máy tính của ḿnh.

Và khi chị c̣n phải bận bịu đi giao nộp bản thảo, th́ anh đạp chiếc xe đạp đi làm, và để cho chị được nhẹ nhàng hơn trong công việc của ḿnh, anh đă mua cho chị một chiếc máy tính xách tay trước...

Những chi tiết đă quên khuấy đi từ lâu đó, nay bỗng nhiên nổi lên trong đầu chị, khiến chị cảm thấy ấm áp vô cùng.

Về đến nhà, chồng chị trách:

- Sao em lại không cẩn thận thế?

Sau đó anh ngồi phục xuống chân chị, trước ghế chị ngồi, lấy rượu thuốc xoa bóp chỗ chân bị sưng tấy của chị.

Nước mắt chị trào ra. Anh cười nói:

- Yên tâm đi! Không thành tàn phế được đâu mà sợ!

Chị hỏi:

- Nếu em bị ngă thành tàn phế, anh sẽ thế nào?

Anh đáp:

- Thế th́ thảm to cho anh rồi, anh sẽ làm chiếc nạng suốt đời của em!

Chị vừa khóc vừa cười, đó là cách thức bày tỏ t́nh yêu của anh. Th́ ra anh vẫn đáng yêu và thành thực như bao giờ...

Chồng chị đun đu đủ với rượu, xoa bóp cho chị cả tháng trời... Chị nghĩ: “May mà sai khớp, trẹo chân, nếu không, trên con đường si mê ấy, càng đi càng xa...”.

(Theo Tiền Phong)

TiểuThư CaoNguyên
11-03-2009, 12:34 AM
Chiếc bóng vật vờ

Lê Anh Hoài

Tờ báo chuyên đề pháp luật mà Man làm việc vừa nhận về một cô nhân viên đánh máy mới. Trẻ măng. Xinh cực kỳ.

Vừa "đi cơ sở" về, đang cáu bẳn v́ tay giám đốc đă hẹn qua điện thoại nhưng khi cất công đến tận nơi th́ y đă chuồn, Man văng tục rầm rầm. Gương mặt cô gái nháng lên từ trong góc tối, Man im bặt. Nhưng y trấn tĩnh được ngay: "Cháu ơi, sao cháu lại vào đây ngồi thế này, đây là cơ quan báo chí, lại là báo pháp luật đấy".

Về sau, khi đă mắc lưới t́nh. Miên - tên nàng đánh máy - thú nhận đă bị Man chinh phục v́ cái vẻ ngổ ngáo ngang tàng của hắn. Nhưng bà con trong tờ báo th́ lại bàn tán rằng Man - một trai tân, đă bị "con nạ ḍng" mất nết chinh phục. Ấy là bởi nàng đă có chồng, mà chỉ mới hơn năm.

Những ngày đầu, Man thường nh́n thấy ánh mắt nháng lên của cô bé từ trong góc tối căn pḥng khi anh ta đi ngang. Với bản năng của thợ săn, anh ta biết đă bắt được dấu con mồi và thế là con mồi dù có di chuyển đi đâu cũng không thể thoát.

Rồi cơ hội đă đến, hôm đó, cô bé ở lại cơ quan buổi trưa. Cô ra ra vào vào, không biết nên làm ǵ. Cô chưa kịp quen mấy bà chị A, B, C ghê gớm, chưa được các bà cho vào hội. Cô đứng tựa cửa cơ quan, mắt nh́n xa xăm, dường như phía trước cô là biển rộng. Man lịch thiệp, giữ một khoảng cách rất hợp lư với cô bé khi ngỏ lời: "Em đi ăn với bọn anh đi". "Ăn ở đâu ạ, em ngại lắm".

Chẳng đến mức quấn quưt vân vê tà áo nhưng nàng kín đáo sửa lại dáng áo. Một cử chỉ tuyệt vời, một cú sát thương nho nhỏ. "Mấy thằng bạn anh ấy mà. Toàn đực rựa. Em làm ở cơ quan báo chí, em cũng phải t́m hiểu xem phóng viên sinh hoạt thế nào chứ?".

Một cái cớ, những mối lương duyên vĩ đại nhất cũng cần những cái cớ nho nhỏ.

Khi nàng đă ngồi sau xe, Man nghiêm trang nh́n thẳng phía trước, điều khiển xe hết sức nắn nót - điều mà phụ nữ và người già cảm nhận được rất rơ và rất thích. Rồi anh buông ra một câu: "Hôm nay mấy thằng bạn anh sẽ ngạc nhiên lắm đấy. Em đă làm vinh dự cho anh!".

Cái ngưỡng đầu tiên đă vượt qua. Cái ǵ rồi cũng quen được huống chi những cái gây men, gây sung sướng (mà sung sướng tinh thần hẳn hoi). Từ đó chuyện Miên và Man đi ăn trưa với nhau là chuyện thường.

Một buổi trưa Miên hẹn đi ăn cơm với Man: "Anh cứ đợi em ở quán cũ ấy, đừng có ngồi buồn rồi lại uống rượu đấy nhé!". Rồi nàng vội vă phóng xe về nhà.

Trưa hôm ấy nàng cũng cười rất tươi, liếc xéo Man một cái trước khi phóng đi, nhưng rồi không đến. Man ngồi uống mấy chén rượu rồi về cơ quan nằm, ḷng sôi lên với những h́nh ảnh của nàng với chồng. Anh ta h́nh dung ra cảnh Miên quằn quại với chồng vào giữa trưa.

Mấy bà A, B và C trong cơ quan đi mua sắm ở đâu xồng xộc về, thấy Man nằm vật vă ở đó th́ tủm tỉm nh́n nhau.

A: Cái váy ngủ chúng mày cứ bảo tao lấy hôm nay trông cũng đẹp đấy nhưng mà tao thấy mặc vào cứ như con pḥ, có khi chồng ḿnh phát hoảng.

B: Mày ngu lắm, thảo nào chồng nó chán. Chồng nó thích ḿnh như pḥ cơ...

C: Đàn ông chúng nó đều thích bọn gái đĩ!

B: (Liếc xéo sang Man): Bọn gái đĩ th́ lại thích càng nhiều đàn ông càng tốt!

A: Chứ không phải là mày cũng thích thế?

B: Tiên sư con đĩ, thích th́ có kham được không, có phải ai cũng như...

(.........)

C: Tao vừa nghe cái chuyện buồn cười quá. Hai con đàn bà nói chuyện với nhau. Một con bảo, con bé kia thật hạnh phúc. Chồng nó to cao, khoẻ mạnh như lực sĩ, râu quai nón đẹp như thần Zớt. Con đối diện bảo, thế th́ có ǵ là hạnh phúc, tao biết một con bé vừa có chồng, vừa có mấy bồ nữa cơ.

Các bà chị A, B, C sảng khoái cười ran, lấy những món đồ vừa mua ra săm soi, b́nh phẩm. Quên bẵng sự tồn tại của một chàng trai trẻ đang nằm tơ hơ.

Man bần thần. Chưa bao giờ anh ta bị lâm vào t́nh trạng này. Hôm qua, Miên hẹn gặp anh ta. Miên đang buồn và thất vọng v́ cái ǵ đó và chủ động rủ cả hai đến "một nơi lăng mạn" nhưng Man lại đề nghị Miên ra chỗ mấy quán càphê trên một con đường tập trung nhiều rất nhiều quán. Miên có vẻ dỗi, cuối cùng th́ cả hai ra uống nước gần cơ quan - điều mà Miên gần đây rất không muốn v́ nàng sợ những bà chị A,B,C ở cơ quan bắt gặp.

Nàng nói năng lộn xộn, trong khi đó, Man lại cứ nh́n thẳng vào mắt nàng. Miên bảo: "Tại sao cứ gặp anh là em lại lúng túng không tự chủ được như những ngày đầu". Man buồn rầu nghĩ chính ḿnh cũng bị lâm vào t́nh trạng đó nhưng anh ta lại nói: "Đâu có, anh thấy em lúc nào chẳng vui tươi, c̣n độ tự chủ th́ chẳng lúc nào anh thiếu".

"Anh sao thế, anh giận em à?". Miên ngẩng lên nh́n Man, mắt nàng long lanh như có nước làm trái tim Man suưt lăn mất như một giọt thuỷ ngân ngoại cỡ. Anh ta xuống giọng: "Giận á? Tôi làm ǵ có quyền mà giận với dỗi!". "Thôi mà, anh đừng nói kiểu ấy".

Một toán phóng viên vào quán, nh́n thấy Man, họ cười suồng să. Nh́n thấy Miên họ nhấm nháy nhau tục tĩu.

Miên bảo: "Nhiều khi em rất muốn làm cho anh vui nhưng lại cảm thấy anh không cần".

Man nghĩ thầm, chưa một người đàn bà nào nói với anh ta những câu như thế, chưa một ai nghĩ đến chuyện làm cho anh ta vui và anh ta cũng đă từng tưởng rằng cái vui nhất giữa đàn ông và đàn bà là lúc lên giường. Anh ta lấy hết thần trí nh́n vào Miên và cố nghĩ nếu lên giường với nàng th́ sẽ thế nào, nhưng không rơ v́ sao h́nh ảnh không tụ nổi.

Anh ta chợt nghĩ có lẽ t́nh trạng này do ánh mắt long lanh của nàng. Anh ta bèn nh́n thẳng vào ngực nàng, ngực nàng căng đầy, tràn sức sống mà là thật chứ không phải hiệu ứng của các loại nịt vú tối tân. Tuy nhiên, những cố gắng này vẫn hoàn toàn vô hiệu.

Man nghe Miên văng vẳng nói như từ đâu: "Tính em rất nhẹ dạ anh ạ, em toàn xác lập thần tượng để rồi lại vỡ mộng".

Man buồn rầu nghĩ thầm: Thần tượng ư, nhưng thần tượng nào? Măi sau, khi gần gũi nhau hơn (về tư tưởng chứ không phải thân xác), Man mới hỏi lại chuyện này, th́ hoá ra nàng gần như chẳng biết tên ai để có thể coi đó là thần tượng.

Với lại, nàng có nói những chuyện cao xa như Man nghĩ đâu. Thần tượng nàng khảo sát chỉ trong phương diện người - yêu - đàn - ông thôi. Bởi v́ nàng tiếp: "Toàn là những cái thùng rỗng hoàn toàn anh ạ. Bọn đàn ông ấy".

Căn cứ vào ánh mắt sáng trong của nàng, có thể thấy nàng đă đưa Man ra khỏi cái gọi là "bọn đàn ông" vừa nói. Man mím miệng, vẻ nghiêm trọng, lắng nghe. Thực ra, trong anh ta đang xuất hiện cái người ta gọi là tự vấn. Thực ra, ḿnh là thùng rỗng hay thùng đặc? - đại loại thế. Đây cũng là điều mà các cô gái trước không gợi ra được với anh ta.

Gặp nhau, Miên sáng bừng mắt, dúi cho Man gói thuốc ngoại có nhăn mác lạ: "Anh HIK vừa đi Trung Đông về cho đấy. Anh ấy bảo: mang về cho chồng nhé, em, nhưng em có cho chồng hút thuốc đâu". Man nhăn mặt: "HIK là đồng chí nào?". "Anh không nhớ à, anh chánh văn pḥng Tổng Công ty M ấy, hay đăng thơ ở báo ḿnh ấy, lần nào đến cũng cho quà cả toà soạn ấy". Anh ta nhăn mặt lần nữa: "Sao cứ gặp anh là em lại nói về chồng là thế nào?". Miên nh́n vẻ sừng sộ của Man, mỉm cười bí ẩn như con nhân sư Ai Cập nhưng xinh hơn. Man b́nh tĩnh trở lại, tủm tỉm: "Cứ như mấy bà đi đêm sợ ma nên cứ niệm Phật luôn mồm ấy!". Miên ngớ ra, nàng không hiểu kiểu nói như vậy.

Hai người chuyển sang tâm sự, Miên cho biết nàng làm những việc lớn rất đột ngột: "Như việc lấy chồng chẳng hạn, em lấy chồng là để một số người từng yêu em nhưng không chọn em thấy em cũng lấy được chồng. Hồi ấy em lại nghe mấy bà hàng xóm nói rằng không có ǵ vô duyên bằng đàn bà ế chồng. Thế là em nghĩ ḿnh phải đắt chồng...".

Man nhận ra rằng anh ta không thể giận Miên được v́ thực chất anh ta thấy nàng như một cô bé 13 tuổi. Miên có vẻ hưng phấn, nàng nói: "Nhiều khi em thấy ḿnh rất yếu đuối v́ t́nh cảm tràn đầy quá anh ạ...". Miên nói, cười, vuốt tóc, sửa áo, mắt nàng cứ chốc chốc lại đốt cháy Man rồi lại đốt cháy mặt bàn.

Nàng bỗng nói: "Anh rất giống bố em". Man hoang mang, đến lượt chàng không hiểu nổi cách diễn đạt này. Nhưng nàng th́ h́nh như đang dùng nghĩa đen trăm phần trăm. "Bà ngoại em luôn dặn rằng phải coi chồng là cha. Ông nghiện, suốt ngày chỉ bàn đèn. Ḿnh bà buôn bán nuôi chồng và tám người con. Nhưng bà luôn kính trọng ông. Anh ạ!".

Man càng sa sâu thêm vào mê cung, trong đó anh ta thấy ba bóng ma vật vờ:

Một là cha của Miên - người mà có lần nàng đă kể, ông ta bỏ hai mẹ con khi nàng mới 7 tuổi, đi vào một tỉnh miền Trung chẳng rơ v́ ǵ? V́ tiền? V́ gái? V́ lư tưởng? V́ bị đe doạ? Mẹ nàng cũng không biết. Sau ông ta mất tích.

Hai là chồng của Miên - người mà anh ta chưa gặp mặt bao giờ. Người mà, theo lời dặn của bà ngoại, nàng phải coi như cha.

Ba là chính anh, không phải chồng của Miên, nhưng lại rất giống cha nàng.

Suy tưởng này ngày càng phát triển, rất nhiều chi tiết và được minh hoạ rất đa dạng và nổi bật bằng nhiều h́nh ảnh. Thoạt đầu th́ kinh dị, nhưng sau lại có vẻ hài.

Miên kể, nàng lấy chồng, nhưng nàng vẫn có một "người trong tâm hồn". Đó là một h́nh bóng mà nàng tưởng tượng ra.

"Từ năm em 11 tuổi, sau khi em đọc truyện "Cánh buồm đỏ thắm" em nghĩ có một chàng trai chờ em từ một nơi xa. Một ngày nào đó, chàng đến từ cửa sông nước đỏ, trên con thuyền có cánh buồm đỏ thắm, chàng mặc áo bào đỏ, cưỡi ngựa đỏ. Khi mới gặp chồng em bây giờ, em đă nghĩ anh ấy chính là chàng. Nhưng sau...".

Man không hiểu nổi một chàng trai trong mơ cổ điển với màu đỏ và một chàng trai thời nay sẽ có thể giống nhau như thế nào. Tất nhiên, đây là chuyện tinh thần, nhưng anh không khỏi tưởng tượng ra một chàng trai mặc sơmi hồng, tóc nhuộm highlight những vệt đỏ toé tung, đi xe máy Future đời mới nhất màu đỏ. "Trước đấy em c̣n gặp vài người nữa, nhưng chỉ làm em càng hay nghĩ đến "người trong tâm hồn"...". Man nghĩ đây là một kiểu thủ dâm t́nh cảm nhưng anh ta không lộ thái độ ra. Miên nh́n anh thật sâu rồi cô nói: "Chính anh, anh đă làm em dần ít nghĩ tới "người trong tâm hồn" nữa". "Thế à?" - Man lơ mơ nghĩ chẳng hiểu sao Man không khó chịu ǵ về tất cả những chuyện này.

Nhưng số bóng ma trong mê cung lại tăng lên. Một khuôn mặt mờ ảo, bay chập chờn về từ vùng lạnh lẽo âm hồn. Như cọng giá măi măi không thành cây đậu. C̣n bóng ma của Man đang rơi vào vị trí của một ông thần hay thánh ǵ đó. Thú thực, trong mê cung, vị trí này không tồi.

Anh ta lại thử kín đáo nh́n ngực nàng. Ngực nàng vẫn căng tràn đầy sức sống. Anh ta liếc nh́n xuống dưới, hôm nay nàng mặc quần trắng bó khít, đùi nàng thuôn dài, gặp nhau ở vùng đầy bí ẩn. Anh ta cố tưởng tượng những cảnh làm t́nh, như với những cô gái khác, nhưng h́nh ảnh không thể tụ. Và cái của anh ta im ĺm, không hề xao động khác hẳn những trường hợp tương tự.

Anh ta cố nén thở dài.

Sáng hôm sau, Miên gặp Man ở cơ quan, nàng đang hết sức xúc động, mắt nàng long lanh, nàng lại gần Man, nói nhỏ rằng: Chúng ta sẽ làm nên một kỳ tích. Man hoang mang nhưng rồi anh cũng lờ mờ hiểu Miên nói về ḱ tích của t́nh yêu. Đă từ lâu, Man hết tin rằng t́nh yêu sẽ làm nên kỳ tích ǵ, anh thấy nó phá hoại nhưng nó vui. Tuy nhiên, do gặp Miên, định hướng của anh bị rối loạn.

Vớ lấy tờ báo mới, Man thấy một bài nói về hai người bị bệnh phong đă lấy nhau, vượt qua số phận. Bài báo này làm Miên và tiếp theo là hàng ngàn bạn đọc gần xa cảm động.
Mấy bà sồn sồn A,B,C đang ồn ă đi vào.

B: Thằng ấy ngu mới yêu con ấy, hỏng đời thôi.

A: Biết đứa nào làm hỏng đời đứa nào?

C: Này, cứ tưởng con chị ấy nó tử tế, hoá ra nó lại lừa ngay con em. Xem tập hôm qua cứ tức anh ách.

A: Yêu đương ǵ, chẳng qua thằng kia là con nhà giàu.

C: Nhưng mà thằng này nó tự lập đấy chứ. Nó có dựa vào bố nó đâu.

Các bà chị đă nh́n thấy Man và Miên, dù nàng đă vội lánh đi. Các bà nháy nhau.

Mấy bà chị cười rất tươi, rất to, đấm lưng nhau thùm thụp, dùng túi xách quật nhau, văng ra cả Lip Ice càng trẻ càng tươi, Pond vượt qua mọi thời gian và băng vệ sinh 4 teen.

* * *
Buổi chiều tối Miên bỗng gọi cho Man, nàng nói là đang say và nói năng lộn xộn. Nàng cười và nói rằng bọn đàn ông toàn là lũ đểu giả, trừ anh. Từ khi em gặp anh em thấy mọi sự thay đổi, lúc nào em cũng thấy anh trước mặt.

Man thấy hồi hộp như hẹn ḥ lần đầu. Trong lúc ngồi chờ Miên, anh ta nghĩ có lẽ lư thuyết của bà ngoại đă lung lay trong nàng, và anh dự cảm những điều cực kỳ thoả măn cũng như cực kỳ khó chịu sẽ đến với ḿnh nếu lư thuyết ấy sụp đổ hoàn toàn... Anh h́nh dung ra chồng của Miên - trong dáng vẻ của một ông bố - đang ngồi nhà chờ con gái của ḿnh đi sinh nhật bạn nó.

Tuy nhiên chờ măi mà nàng không gọi lại.

Sáng hôm sau, Miên lại gặp Man ở cơ quan, Man chẳng biết nói ǵ khi thấy nàng nhảy chân sáo, màu son rực rỡ, váy ngắn phấp phới. Nàng liếc nh́n Man. Góc pḥng, các bà chị A, B, C liếc nhau rồi cùng nguưt dài: "Đồ đĩ!".

Lướt qua, nàng nói nhỏ với Man rằng bây giờ gặp Man là một phần thưởng.

Vài hôm sau, Miên lại hẹn Man đi ăn buổi tối. Chiều nàng đă gọi trong lúc Man đang bận phỏng vấn một quan chức. Miên giận. Buổi tối Man ngồi bần thần chờ.

Hôm sau gặp Man nàng nói: "Hôm qua anh không t́m cách gặp em à, anh không đợi em à, anh không mong gặp em à?".

Man bắt đầu thấy nguy hiểm khi nàng khiến anh lâm vào t́nh trạng không biết ḿnh đang muốn ǵ, và những thứ anh vốn mong muốn ở đàn bà bỗng lụi dần và có cơ biến mất.

T́nh h́nh tệ hơn rất nhiều khi hôm tiếp nữa, Man đến cơ quan th́ thấy một mảnh giấy đặt ngay trên đống hồ sơ của anh ta, chữ của Miên, to tướng: "Em đă mua 2 vé lên tàu, một cho ḿnh và một cho vô nghĩa!".

Man phát điên. Anh ta vội vă lao ra đường.

Những bóng ma trong mê cung ẩn hiện nhập nhoà. Anh hoang mang vô định bất giác phanh xe khựng lại giữa đường. Một tiếng ầm rất lớn, tiếng phanh xe rít và những tiếng người đồng loạt cất lên, nhưng những thanh âm lại không hề trộn lẫn, pha vào nhau mà cực kỳ rơ nét từng cái một, cực kỳ sống động "Trời ơi!", "Chết rồi!"..., những tiếng hét, tiếng kêu đủ mọi cung bậc. Tất cả chỉ trong một phần nhỏ của giây nhưng dài như một giao hưởng. Thanh âm cuối cùng Man nghe thấy là tiếng rít hoảng loạn gần giống tiếng mèo tru của một đứa bé con.

(Theo Lao Động)

TiểuThư CaoNguyên
14-03-2009, 10:09 PM
Cái Ác

Tác Giả: Trần Thiện Huy


Một người đàn ông ung dung bước dọc theo lối đi của toa xe lửa hạng nhất tiến lại phía cửa toa. Tuyến đường giờ này hơi vắng khách. Rải rác trong những chỗ ngồi tách biệt, một vài người hành khách đang ngủ gật, ŕ rầm tṛ chuyện, hoặc nh́n ngắm quang cảnh đơn điệu của vùng đất ngoài cửa sổ.
Cái buồn tẻ trong toa tàu làm không có ai chú ư đến người mới bước vào. Hắn khổ người cao lớn, vai ngang và rộng, thoải mái trong bộ đồ xá xẩu bằng loại hàng mỏng nhẹ, mịn mặt, may cắt rất kỹ lưỡng. Màu vải lam sáng làm mắt dịu đi cái chói nắng giữa trưa. Khuôn mặt mạnh mẽ nhưng rất nhạy cảm của hắn ḥa hợp những đường nét cứng rắn rất đặc thù của cái cằm với râu tóc (hắn chỉ có một bộ ria mép mảnh) xén tỉa và chải chuốt. Trừ dáng vóc uyển chuyển và dẻo dai gần như thuộc về một loài dă thú, thái độ điềm nhiên kẻ cả làm cho hắn hợp vào một cách tự nhiên với đám hành khách sang trọng trên toa- không ai có thể ngờ hắn vừa mới nhảy tàu lên vài phút trước.
Tàu đang đi ngang một vùng ngập lụt; từ làn nước hai bên con đường đắp cao, những thân cây trơ trọi, vỏ đen mốc rêu, như những cánh tay vặn vẹo ch́a vào cửa sổ. Nắng loang loáng qua tán lá, loang loáng trên đám lá rụng đầy hai bên lề. Quang cảnh miền này đập vào mắt người ta cái vẻ khó chịu gay gắt và thờ ơ không hoan nghênh khách lạ. Một bà khách mập mạp thở dài, quay vào trong dụi mắt; bên cạnh, ông chồng bà ta ngáp to rồi trượt người về phía trước, khoanh tay lim dim ngủ. Những hành khách khác đổi công việc cho nhau: người đang tṛ chuyện im lặng quay sang nh́n cửa sổ, người đang ngủ gật giật ḿnh dậy quay sang hỏi bạn ḿnh mấy câu ấm ớ… Và chỉ trong vài bước chân đó, hắn đă biết rằng không ai ở đây để tâm tới hắn. Cũng như mọi lần, không có ai bao giờ để tâm tới hắn.
Gần cửa toa là chỗ ngồi của một gă có tác phong chỉnh tề của một công chức, không trẻ tuổi lắm nhưng kiểu cách vẫn c̣n non, đôi mắt nhũn nhặn thêm nhờ cặp kính trắng. Gă ăn mặc chỉnh tề, chiếc áo vest khoác bên tay ghế, một vật nặng cồm cộm kéo trĩu túi áo xuống. Thoáng thấy có người là gă ngoảnh đầu nh́n theo bản năng, môi nở sẵn nụ cười xă giao. Và những việc xảy ra kế tiếp giống hệt như một giấc mơ đối với gă…
Người nhảy tàu dừng lại bên cạnh gă công chức, rồi điềm nhiên nhấc chiếc áo đắt tiền lên, khoác vào người, b́nh tĩnh hệt như lấy áo của chính hắn từ trên mắc xuống. Gă công chức kia ngớ mặt ra, ngồi yên không biết làm ǵ, đưa mắt nh́n lên tên trộm một cách căng thẳng. Gă cứ giữ hệt như thế suốt thời gian gă kia đi ra tới cửa toa. Trong ḷng của gă lúc này, tên trộm dường như mới chính là chủ nhân chiếc áo, và gă bối rối như kẻ bị bắt gặp mặc lén áo người khác. Tên trộm quay lại nh́n gă một lần nữa, cái nh́n độ lượng.
Hắn liếc mắt rất nhanh quan sát một hành khách khác, cách đó vài dăy, đang ngả ḿnh vào ghế nâng ly rượu whiskey lên mồm bằng cả hai tay, lười biếng thè lưỡi ra mút rượu, (cứ mỗi lần như thế gă lại tợp vào miệng được vài giọt whiskey), rồi đưa mắt nh́n vô định về phía trước như đang tư lự điều ǵ. Hắn nh́n thấy chiếc áo sơ-mi ủi phẳng phiu nhưng xộc xệch, cà vạt mở lệch sang một bên; như đă hoàn toàn tự tin, tên trộm phóng nhẹ về phía trước và rơi xuống lề đường trong khi tàu đang qua một mô đất cao. Những khuôn mặt nhợt nhạt ép sát vào khung kính loang loáng nh́n theo hắn, cùng với con tàu cứ thề trôi lướt đi…
“Phịch” một tiếng, tên trộm đáp một cú ngoạn mục xuống mặt đất, lăn ḿnh mấy ṿng tới chân mô đất và chạy xuyên qua các bụi cây. Hắn băng qua mặt đất khúc khuỷu, mở đường một cách quen thuộc giữa những đám lá, cho tới khi dừng lại bên một cái giếng cạn, chắc đă bỏ hoang từ lâu. Ở đây, hắn thay quần áo, bỏ lại bộ xá xẩu, chiến lợi phẩm của phi vụ trước, và chỉ vài phút sau, hắn lại ung dung và tự tin, hơi kẻ cả bước đi trong bộ Âu phục rất có phong độ, khoác bên ngoài chiếc áo của gă công chức với ví tiền nặng trĩu trong túi.
Trời gần tối mịt hắn mới về tới căn nhà trong một khu hoang vắng. Trong bóng tối nghe văng vẳng một âm thanh kỳ lạ: tiếng trẻ con khóc. Tiếng khóc vọng ra từ trong căn nhà, lâu lâu lại tắc nghẹn nhưng rồi lập tức tiếp tục, điên cuồng và tuyệt vọng.
Bây giờ hắn đang đứng bên cạnh chiếc giường rộng thênh thang, đưa mắt buồn rầu ngắm đứa nhỏ. Bỗng nhiên hắn lùi lại trong cái giật ḿnh thảng thốt: khuôn mặt đứa nhỏ bỗng rắn lại, từ đâu hiện đầy một vẻ đanh ác. Và cái cách nó nh́n hắn, nhíu lông mày, như chất chứa sự thù hận sâu thẳm vô biên, đ̣i phải nh́n thấy máu. Con người không bao giờ biết sợ, bỗng cảm thấy trong ḷng ngập tràn một niềm kinh hăi, đến nỗi hắn run lên, quay đi không dám nh́n vào đứa nhỏ.
Hắn giở những thứ đă mua ra, và loay hoay cho đứa nhỏ ăn. Đă no, nó bắt đầu ch́m từ từ vào giấc ngủ, khuôn mặt dăn dần ra. Vẻ b́nh yên và sinh động trở lại với nó, và cuối cùng th́ nh́n nó trong sáng và thân thuộc như bất cứ đứa nhỏ một tuổi nào con cái của chúng ta vậy.
Đến lượt ḿnh, hắn cảm thấy thanh thản trong ḷng và nằm xuống bên cạnh đứa nhỏ, tay gối đầu, mắt nhắm lại và suy nghĩ một chút trước khi giấc mơ từ từ đến…
Nhiều lần hắn tự hỏi tại sao ḿnh lại chọn cuộc sống này, lại phải đấu tranh điên cuồng đến kiệt lực với tất cả mọi người, lại phải sợ hăi và gây sợ hăi?
Giá hắn có học cao và đọc sách vở, hắn sẽ hiểu rằng rất nhiều nhà thông thái đă t́m cách trả lời câu hỏi này với một căn bệnh mới của tự ngă. Cứ theo như họ, người th́ cho rằng hắn muốn cảm nhận một kích thích t́nh dục, người lư luận hắn khao khát quyền lực trên người khác, người lại nghĩ hắn muốn tự trừng phạt ḿnh…
Hắn không đọc sách và không hiểu tất cả những điều đó.
Đúng ra, hắn hiểu rằng: Những chuyện hắn phải trải qua đó, là để rồi mỗi cuối ngày, hắn có thể trở về lại căn nhà này.