PDA

View Full Version : Loving you.


winterdays
20-08-2009, 08:11 AM
tác giả: Shinn (from yaoiland)


- Cháu chào bác ạ.

Nó cúi đầu lễ phép chào người phụ nữ đang loay hoay mở cổng.Bà nh́n nó, mỉm cười phúc hậu.

- Trung đó hả cháu? Dữ hôn, hôm nay mới về đó à? Bên ấy học hành tốt chứ?

- Dạ...- nó bối rối găi đầu- dạ cũng tốt ạ.

- Cháu giỏi quá, được học bổng đi học nước ngoài nữa... À quên, cháu vào nhà đi.

Bà mở rộng cánh cửa để nó dắt xe vô sân nhà. Nó nh́n quanh. Chẳng khác ǵ so với một năm trước: bức tường rêu cổ kính, cây trứng cá rợp bóng che cho cái xích đu, bể nước mưa mát rượi... Quen thuộc quá.

- An nó nhắc cháu luôn... Nghe con Thu kể hai đứa bây giận ǵ nhau phải không?

An là bạn thân của nó từ hồi cấp một, c̣n nhỏ Thu là em gái nó, năm nay học lớp mười hai. Con nhỏ nhiều chuyện, có vậy mà cũng đi kể cho mẹ An nghe. Đúng là An và nó có giận nhau thật, nhưng chuyện xảy ra trước khi nó đi du học, bây giờ nó cũng quên rồi. Chẳng là bữa đó nó hứa tới làm bài thuyết tŕnh chung với An, nhưng nhỏ Mai- đứa em họ đến chơi nhà nó vài ngày nhờ nó chở nhỏ đi chợ để nhỏ trổ tài nấu vài món ăn đăi cả nhà, làm sao mà nó từ chối được cơ chứ. An tưởng nó quên, chạy tới nhà t́m không có, đành quay xe về. Vừa tới đầu ngơ th́ gặp nó chở nhỏ Mai, thế là An chẳng nói chẳng rằng bỏ đi một nước. Hôm đó nó bị An quạt cho một trận, c̣n kết tội nó “trọng sắc khinh bạn”, mặc cho nó giải thích muốn cụt lưỡi. Tự ái nổi lên, nó đùng đùng bỏ về, sau câu tuyên bố xanh rờn sẽ tuyệt giao với An. Mấy tuần sau, nó đi du học. An ra sân bay tiễn. Thiệt t́nh lúc đó nó chỉ chờ An chịu nói xin lỗi là nó tha liền, nhưng An không chịu nói, c̣n một mực cho rằng nhỏ Mai là bạn gái nó làm nó tức chết. Măi đến khi nó sắp lên máy bay, An mới nói:

- Chừng nào mày quay về th́ tao sẽ xin lỗi mày.

Hừ, có mỗi tiếng xin lỗi mà cũng keo- nó đă từng nghĩ như thế, nhưng tận trong thâm tâm, nó hiểu là An muốn nó trở về.

- A, anh Trung! Anh về hồi nào vậy?

- Chào em!

Nó cười tươi khi thấy nhỏ Thu từ trên lầu chạy xuống. Mẹ An nói:

- Thôi cháu ngồi chơi, bác đi chợ mua đồ ăn. Hôm nay phải ở lại ăn trưa đó nghen.

Mẹ An vừa ra khỏi cửa, nhỏ Thu đă tíu tít:

- Trời ơi, em nhớ anh quá chừng. Anh không chịu gọi điện về ǵ hết.

- Ơ... tại anh bận học quá. Anh có nhớ em chứ bộ!

- Xí... anh nhớ anh An th́ có!

Bị nhỏ Thu nói trúng tim đen, mặt nó đỏ bừng. Nhỏ nh́n nó, e dè hỏi:

- Anh... chắc chuyện anh An anh biết rồi phải không?

Nó gật đầu, mắt rượi buồn. Thứ hai tuần trước vừa thi hhọc kỳ xong, nó nhận được thư của nhỏ Thu gửi qua. Đọc xong, nó rũ xuống, tim như bị ai bóp nghẹt. An mắc một chứng bệnh nan y, chỉ sống thêm được khoảng hai tháng mà thôi. Chưa bao giờ, chưa bao giờ nó cảm thấy ḿnh sẽ mất An rơ ràng như vậy. Nó bật khóc- giọt nước mắt hiếm hoi của một thằng con trai chuyên đánh lộn và có cái đầu nóng như lửa là nó. Nó quyết định về nước thay v́ ở lại học hè và làm thêm như dự tính ban đầu. Cũng may cô chú nó rất hiểu và thông cảm cho nó, nếu không nó cũng không biết phải làm sao.

- Anh An lúc đầu cũng buồn lắm, nhưng ảnh là một người nghị lực. Ảnh nói sẽ sống thật vui vẻ những ngày cuối cùng. Hôm qua biết anh sắp về, ảnh vui lắm.

- Thật không?

- Thật mà, ảnh c̣n nói không ngờ lời xin lỗi của ảnh lại quan trọng với anh như vậy.

Nhỏ Thu nói xong th́ cười trong khi nó tức chết được. Cái thằng An này thiệt là...

- Anh định không nói cho anh An biết thiệt hả?- Nhỏ Thu đang cười bỗng trở nên nghiêm nghị.

- Nói cái ǵ cơ?- nó nh́n bâng quơ ra hướng khác.

- Anh c̣n giả bộ!- nhỏ Thu hừ mũi- Con trai ǵ mà nhát quá.

- Nhưng mà... anh sợ...

- Anh thật ḷng th́ có ǵ phải sợ! Anh cũng biết thời gian của anh An không c̣n nhiều mà, bây giờ anh không nói th́ đợi đến bao giờ?

Nhỏ Thu nói một lèo rồi đẩy vai nó:

- Thôi, anh tự suy nghĩ lấy. Anh An ở trên pḥng ấy,anh lên với ảnh đi.

- Sao nó không xuống?

- Chắc ảnh ngủ rồi nên không biết anh đến. Ảnh nói ngủ lấy sức tối xem World Cup.

Nó cười nhẹ, đi lên lầu. Cũng phải, hôm nay là ngày khai mạc World Cup. Thằng An là vua ghiền bóng đá, dễ ǵ chịu bỏ qua. Nó th́ không thích lắm, nhưng cũng không hề bỏ qua trận nào Việt Nam đá ở Sea Games hay Tiger Cup. Đội bóng nước ḿnh mà, không ủng hộ sao được chứ.

Đứng trước cửa pḥng thằng An, tự nhiên nó lại lừng khừng. Gặp An rồi th́ sao nữa? Liệu nó có đủ cam đảm để nói ra tất cả t́nh cảm của ḿnh không? Nó cũng biết nếu cứ do dự hoài, nó sẽ không c̣n cơ hội. Thời gian không đợi nó, càng không cho phép nó chần chừ. Nó đành phải liều thôi. Biết pḥng An không bao giờ khóa, nó đẩy cửa ra, bước vào. Lẽ ra nó phải gơ cửa trước cho đúng phép lịch sự, nhưng nếu An đang ngủ như nhỏ Thu nói th́ nó không muốn làm An tỉnh giấc.

winterdays
20-08-2009, 08:11 AM
Đúng là An đang ngủ thật. Nó đi đến bên giường, cố nhịn cười nh́n An. Cái tướng ngủ muôn đời không đổi. Cái tướng ngủ mà An bị nó chọc không biết bao nhiêu lần.”Một ḿnh mà chiếm hết cả cái giường”- nó thường trêu An như thế. Bây giờ nh́n An nằm dang rộng hai tay, hai chân, đầu hơi ngoẹo sang một bên, vô tư như bản tính của An trước giờ vẫn vậy, chợt nó thương An quá, càng không thể tin được cái sự thật là chỉ hai tháng nữa là An sẽ vĩnh viễn rời xa nó. Đôi mắt nâu của nó ngấn nước. Nó đưa tay gạt đi thật nhanh. An mà thấy nó khóc th́ chắc nó phải độn thổ mất.

- Ủa, Trung!

An mờ mắt nh́n nó, thoáng sững sờ rồi toe toét cười, ngồi dậy.

- Mày chịu về rồi đó hả?

- Ờ, về chứ!- nó cũng cười- Về để nghe câu xin lỗi của mày!

- Nhớ dai quá vậy? Th́ ra mày chẳng nhớ tao mà chhỉ nhớ lời xin lỗi thôi sao?

Biết An cố t́nh bắt bẻ ḿnh mà nó vẫn lúng túng

- Ơ... đâu phải. Tao nhớ mày nên mới về đó chứ.

- Xạo đi mày! Nhớ mà sao hổng gọi điện, cũng hổng gửi thư ǵ hết trơn.

- Tại tao bận quá nên... quên!- nó chống chế. Sự thật là nó cũng mong ḿnh có thể quên được An, quên được t́nh yêu đơn phương vô vọng của ḿnh, nhưng điều đó là không thể. Càng cố quên nó lại càng nhớ An nhiều hơn. Nó giận ḿnh sao lại đi yêu An làm ǵ, An mà biết th́... An đâu có như nó. Nó quen An hồi học lớp năm. Lúc đó An nhỏ con, hiền lành nên hay bị bắt nạt, c̣n nó vừa to khỏe lại vừa có vơ, đứa nào cũng phải nể nên hiển nhiên người ra tay nghĩa hiệp cứu An không phải ai khác ngoài nó. Vậy là trở thành bạn.

- Mày ngốc quá, sao không đánh lại tụi nó?- nó luôn hỏi câu này mỗi khi An bị ăn hiếp, và bao giờ cũng thế, An trả lời nó với nụ cười thật hiền:

- Ốm yếu như tao đánh sao lại tụi nó? Hơn nữa tao cũng không thích đánh nhau. Có mày bảo vệ tao là được rồi.

Cứ thế hết cấp một, rồi cấp hai, nó với An thân thiết c̣n hơn anh em ruột. Nhưng lúc đó, t́nh cảm nó dành cho An chỉ là t́nh bạn chân thành và đầy nhiệt t́nh của một đứa trẻ con. Đến khi lên lớp mười một, nó mới cảm thấy ḿnh thay đổi. Nó không thể chở An trên sườn ngang của xe đạp leo núi mà tim không đập liên hồi, nó hkông thể để An ngủ gật trên vai ḿnh mỗi khi đi hcọ bằng xe buưt mà mặt khhông đỏ bừng lên, va một ngàn cái khhông thể khác làm nó suy nghĩ muốn điên đầu. Chẳng lẽ nó... yêu An? Nghĩ ra điều đó, nó sốc đến nỗi máu mũi xịt tùm lum, hại An một phen hết cả hồn. Nó cố chôn chặt t́nh cảm đó vào ḷng để giữ ǵn t́nh bạn trong sáng của hai đứa. Lớp mười hai, rồi đại học, nó chấp nhận t́nh yêu đơn phương của ḿnh như một chuyện hiển nhiên. Nó thà khhông nói để được măi ở bên An như một người bạn thân c̣n hơn nói ra rồi An sẽ xa lánh nó. Đau khổ th́ cũng có thật, nhưng hạnh phúc được ở bên An c̣n lớn hơn nhiều. Có lẽ suy nghĩ đó của nó là ngốc nghếch, nhưng nó t́nh nguyện làm kẻ ngốc, bởi v́... nó yêu An...

- Trung, làm ǵ mà mày ngây ra đó vậy?- An vỗ vai làm nó chợt tỉnh.

- À... không có ǵ –nó nằm lăn ra giường- Mày có định đi cùng World Cup hhông An?

- Hả? Cả mày mà cũng hỏi câu đó à?- An thả người nằm xuống bên cạnh nó- Dĩ nhiên là có rồi. World Cup cuối cùng tao c̣n được xem mà.

Giọng An b́nh thản, nhẹ như gió mà khiến tim nó đau nhói. Nhưng An đă khỏa lấp ngay mọi thứ bằng một tràng cười.

- Tao quyết tâm không bỏ sót trận nào. Nếu đủ tiền đi Đức xem tận mắt th́ hay quá.

An vẫn thế, mê bóng đá hơn mọi thứ trên đời. Nó quơ tay t́m cái cặp, lấy ra một thứ đưa cho An.

- Cho mày nè!

- Cái ǵ vậy?- An cầm lấy, lập tức mặt sáng rỡ lên- Lịch thi đấu World Cup hả? Trời, tao định mua mà quên mất, cám ơn mày nha.

Thấy An vui, nó cũng vui trong ḷng. Nó nh́n An, nói chắc nịch:

- An, tao sẽ cùng coi World Cup với mày!

- Uh?- An trố mắt ngó nó, như thể nó vừa mọc thêm hi cái lỗ tai và hai con mắt- Mày giỡn?

- Tao nói thiệt!- no chắc như đinh đóng cột

- Mày đâu có thích bóng đá?

- Th́ bây giờ thích.

- Đừng xạo!- An quay mặt ra hướng khác- Mày thương hại tao phải không? Tao không cần đâu.

- Không phải đâu An!- Nó bối rối. H́nh như nó đă làm An giận- Tao... tao...biết nói sao cho mày hiểu bây giờ! Tao... đừng giận tao mà!

Nó nắm chặt vai An, kéo mạnh để An chịu quay mặt về phía nó. Vô t́nh, môi nó và môi An chạm vào nhau. Lập tức cả hai bật lên như một cái ḷ xo. An quệt tay ngang miệng, mặt đỏ dừ. Nó cũng chẳng hơn ǵ, ngượng chín từ đầu tới chân.

- Để... à... để tao... dán cái này lên cho mày!- Nó cầm tờ lịch World Cup lên một cách lóng ngóng.

-À... vậy... tao đi lấy cuộn băng keo... ờ... kéo nữa.... chắc ở bên pḥng nhỏ Thu... À...chờ tao chút nghen.

An vội ra khỏi pḥng. Cái cảm giác này là sao đây, khi môi hai đứa chạm nhau, An có cảm giác như một ḍng điện chạy qua người. Ôi, không thể được!- An lắc mạnh đầu- Trung là con trai mà, lại là bạn thân của ḿnh nữa, làm sao mà... Đến chính An cũng khhông hiểu được ḿnh như thế nào nữa. Khi Trung đi du học, nó buồn lắm mà vẫn cố cười cho Trung yên ḷng. Một năm qua, lúc nào nó cũng nhớ Trung, nhưng nó phớt lờ cảm giác ấy, chặc lưỡi “ Kệ, thế nào nó cũng về đây mà”. Nó lờ mờ nhận ra, h́nh như cái nó dành cho Trung không phải là t́nh bạn.

- Thôi, tao về đây!- Nó đứng lên.

- Rồi chừng nào mày qua?- An đang chúi mũi vào tờ báo, ngẩng lên hỏi nó. Ánh mắt cả hai chạm nhau. Tự dưng nó ngượng ngùng.

- Ờ... chắc khoảng mười giờ rưỡi tao qua. Yên tâm đi, mẹ tao cho phép rồi.

- Mày được cưng ghê há. Gặp mẹ tao th́ đừng ḥng!

- Cưng ǵ?- mắt nó tối lại- Đêm nào mẹ tao cũng đi với ông đó, có quan tâm ǵ tao đâu. Tao ở đâu mà chẳng được.

“Ông đó” mà nó nói là đồng nghiệp cùng cơ quan với mẹ, sắp tới chắc sẽ thành cha dượng nó. Nó không thích, v́ đối với nó, nó chỉ có một người cha, nhưng nó chẳng phản đối ǵ. Mẹ nó cũng có quyền t́m hạnh phúc riêng của bà chứ.

- Thôi, đừng nghĩ tới chuyện đó nữa. Tao đưa mày ra cổng.- An đứng lên, cùng nó đi xuống nhà. Nổ máy xe xong, nó kéo An lại gần, th́ thầm vào tai An:

- Tao có một bí mật muốn nói cho mày biết. Tối nay, lúc bắt đầu trận đấu Đức- Costa Rica.

- Cái ǵ cơ?- An ngạc nhiên, nhưng nó đă phóng xe mất dạng.


Nhỏ Thu ra mở cổng cho nó, miệng cười đầy ẩn ư:

- Vậy là anh quyết định sẽ nói?

- Hả?- Nó đỏ mặt, trốn tránh ánh mắt của nhỏ.

- Th́ chuyện anh với anh An- nhỏ cười- khi năy ảnh nói anh bảo sẽ nói cho ảnh nghe một điều bí mật vào lúc bắt đầu trận khai mạc, đúng không? Ảnh tưởng anh khùng đó.

- Ừ, khùng mới đi yêu nó!- Nó lẩm bẩm đầy tức tối, dắt xe vào sân. Nó nói thiệt mà An th́ cứ... Nó đau khổ tưởng tượng cái viễn cảnh tối nay. Trời ơi, phải làm ǵ bây giờ? Có lẽ mặt nó nh́n mặt nó thê thảm lắm nên nhỏ Thu động viên:

- Cố lên anh Trung, quá lắm th́ anh An chỉ tống cổ anh ra khỏi pḥng thôi à chứ không làm ǵ anh đâu.

Quả là một lời động viên tuyệt vời!

winterdays
20-08-2009, 08:12 AM
Khi nó mở cửa pḥng, An đang nằm trên giường nghe nhạc.

- Mày đúng giờ quá ha!- An cười tươi chào nó. Nụ cười làm tim nó đập rộn ràng.- Tao cứ sợ mày không đến

- Mày mong tao thế cơ à?- Nó nửa đùa nửa thật. An cũng không vừa.

- Mong cái con khỉ. Mẹ tao nấu nhiều đồ ăn khuya lắm, mày không tới một ḿnh tao ăn sao hết.

Trời, thất vọng tậht. Làm lơ bộ mặt bí xị của nó, An ngồi dậy bắt ti vi. Trận đấu sẽ bắt đầu lúc mười một giờ. Nó nh́n đồng hồ đeo tay, c̣n mười phút nữa. Run quá, mọi câu chữ nó sắp xếp sẵn trong đầu bây giờ mất tích không dấu vết. Hay là thôi, không nói nữa- nó thoáng nghĩ, nhưng ư nghĩ ấy tồn tại chưa được năm giây. Không được, nó phải nói cho An biết. Đâu c̣n nhiều thời gian.

C̣n năm phút. Nó thầm khấn trời trong ḷng, mmong cho mọi việc không quá tệ.

C̣n hai phút. Trán nó lấm tấm mồ hôi, mạc cho cái quạt trên trần quay vù vù. An vẫn dán mắt vào ti vi, b́nh thản nói với nó.

- Nhớ giữ lời nghe mày!

C̣n một phút. Cầu thủ hai đội đang bắt tay nhau.

HOÉT!!!
Tiếng c̣i của trọng tài vang lên, dộng vào đầu nó làm nó giật nảy người. An quay qua, nh́n nó chờ đợi. Mặt nó phút chốc đỏ lên như quả gấc. Nó lắp bắp:

- An... tao... tao...

Có nên nói không? Lí trí nó vẫn c̣n căi nhau ́ xèo.

-... tao... tao...

Dũng cảm lên! Nó hít một hơi sâu, nh́n thẳng vào mắt An, nói rành mạch:

- Tao yêu mày!

An bật ngửa v́ bất ngờ, rồi khi trấn tĩnh lại được, đặt tay lên đầu nó:

- Mày có bị làm sao không? Lúc năy đi ngoài đường bị xe tông hả?

Nó gạt tay An ra:

- Tao không giỡn đâu. Tao nói thiệt đó!

Nhưng An có vẻ không tin, lại nh́n lên ti vi:

- Thôi bỏ qua đi! Tao không giận v́ mày dám lừa tao đâu.

- Tao không lừa mày!- Nó vừa bực ḿnh, vừa khổ sở. Phản ứng của An nằm ngoài dự đoán, làm nó lúng túng như gà mắc tóc- Nếu mày không tin tao yêu mày th́ tao sẽ chứng minh cho mày xem.

Nó gh́ chặt An, mặc An vùng vẫy:

- Thằng quỷ, mày...

Câu nói của An bị chặn lại bằng một nụ hôn. Môi An ấm và thơm mùi sữa, có lẽ vừa uống sau bữa tối. Toàn thân nó nóng bừng. Nó luồn tay vào mái tóc đen mềm, kéo An lại gần ḿnh hơn. Lạ thật, sao An không phản kháng?

VÀOOO!!!

Tiếng ḥ hét trong ti vi làm cả hai như chợt tỉnh. An đẩy nó ra, mắt bỗng ngấn nước:

- Mày...

- Xin lỗi!- Nó hết hồn, đưa tay lau vội giọt nước mắt của An- Tao xin lỗi, An, xin lỗi. Sao lúc đó mày không đẩy tao ra?

- Tại...- An đưa tay lên miệng, mặt mày đỏ lựng lên-... tao đi rửa mặt

An đừng dậy đi vào nhà vệ sinh. Nó lo lắng, sợ ḿnh đă làm tổn thương An. Nó vội vàng quá, chưa hỏi An nghĩ ǵ mà đă... Thiệt t́nh, giữ trong ḷng th́ chịu không nổi, giờ nói ra hết rồi mà cũng chẳng nhẹ nhơm ǵ hết trơn.

Một lúc sau, An trở ra, mặt và tóc ướt rượt những nước. Cả hai im lặng coi đá banh, không ai nói tiếng nào. Bầu không khí trong pḥng ngượng ngùng không thể tà. Hết hiệp một, An thảy cho nó bịch bánh snack. Nó cười ngượng nghịu:

- Mày... không giận tao hả?

An không nh́n nó, hai má ửng lên

- không!.

Ngừng một lát, An ngập ngừng:

- Mày nói mày yêu tao... Từ lúc nào dzậy?

Nó găi đầu, vẫn khhông dám ngó An dù rất muốn:

- Từ ...năm lớp 11.

- Lâu vậy cơ à? Sao bây giờ mày mới nói?

- Tại... tao sợ không có dịp.

An cười:

- Mày sợ tao chết hay sao? Nhỏ Thu nói với mày phải không? Khờ quá, nó lừa mày đó!- An cười thành tiếng, c̣n nó th́ chưng hửng

- Vậy mày không có bệnh hả?

- Có, nhưng mà không trầm trọng đến mức đó đâu- An thở dài- Tao sẽ qua nước ngoài trị bệnh, chắc cũng phải vài năm. Tao có nói với nhỏ Thu là muốn gặp mày trước khi đi, nhưng sợ mày không về, ai dè nhỏ nghĩ ra “khổ nhục kế” vậy. Lúc đầu tao không đồng ư hợp tác, nhưng sau lại muốn chọc mày, nên... Xin lỗi đă làm mày lo lắng.

Vừa nghe xong, nó nhào tới ôm chặt lấy An, giọt nước mắt vui mừng lăn dài trên má, chảy vào miệng làm nó nghẹn ngào:

- Vậy mà... tao... tao đă rất sợ! Mày... mày ác quá vậy An?

Nó cứ ôm An như vậy, rồi ngủ lúc nào không hay. Đêm đầu tiên nó được ngủ đàng hoàng, v́ từ hôm biết chuyện An đến nay, đêm nào nó cũng thao thức v́ nỗi sợ mất An.


- Anh An?- nhỏ Thu đẩy cửa pḥng, thấy Trung đă ngủ ngon lành, gối đầu lên chân An- Ủa, anh Trung ngủ rồi hả?

- Ừ. Đúng lúc Costa Rica gỡ ḥa- An cười, tay vuốt nhẹ tóc Trung- Cái thằng coi vậy mà khóc như đứa con nít.

- Ảnh có nói ǵ em không?

- Không. Nó nói anh ác. H́nh như ḿnh đùa hơi quá.

- Phải vậy th́ ảnh mới chịu nhận là ảnh yêu anh chứ!- nhỏ Thu ngồi xuống giường- Rồi anh tính sao?

- Th́ ra nước ngoài chữa bệnh chứ sao. Nếu anh có chuyện ǵ th́ Trung sẽ đau khổ lắm. Anh không muốn thế.

Nhỏ Thu cười x̣a

- Không lẽ... anh cũng...

An cười, mắt thật hiền khi nh́n Trung đang ngủ, an lành như trẻ thơ. T́nh yêu đă bắt đầu như thế nào?


Ba năm sau

- Tôi về đây!- Trung giơ tay chào mọi người, xách cặp táp bước ra khỏi văn pḥng. Cô thư kư vội chạy theo

- Trưởng pḥng, anh quên xấp tài liệu.

- À, cảm ơn cô- Trung mỉm cười

- Sao hôm nay anh về sớm thế?

- Tôi có hẹn. Chào cô nhé.

Trung bỏ xấp tài liệu vào cặp, đi nhanh ra băi đậu xe. Ba năm rồi, anh đă chờ An những ba năm rồi, nhưng anh vẫn muốn chờ... Hôm ra sân bay, An nói”Nếu tao về, câu đầu tiên khi gặp mày sẽ là tao yêu mày!” An vẫn chưa có tin tức ǵ, tuy vậy anh tin An sẽ về.

Anh lái xe về nhà, rồi đi bộ lên ngọn đồi cách nhà không xa. Hôm qua chị giúp việc nói có người đến t́m anh, nhưng anh không có nhà. Người đó hẹn anh hôm nay dưới gốc cây phượng già mùa này trổ hoa đỏ rực trên đỉnh đồi. Có khi nào là An không nhỉ?

Có người đang đứng dưới gốc phượng. Những cánh hoa đỏ thắm rơi lả tả. Anh bước lại gần. Một phút sững sờ khi anh nhận ra... Người đó quay lại, mỉm cười:

- Trung, tao yêu mày!

The end

Ditim_anso
20-08-2009, 10:05 AM
hết chưa em, đọc ḷi con mắt ra ̣i nè , hihihi :2::2::2:

HoangMang
20-08-2009, 10:25 AM
Trời, đọc xong bủn rủn hết cả người. Đúng là t́nh yêu không phân biệt tuổi tác sang hèn và đặc biệt là ... giới tính.

winterdays
21-08-2009, 07:47 AM
Sao hok ai thanks nhể ? :2::2::2: