winterdays
20-08-2009, 08:11 AM
tác giả: Shinn (from yaoiland)
- Cháu chào bác ạ.
Nó cúi đầu lễ phép chào người phụ nữ đang loay hoay mở cổng.Bà nh́n nó, mỉm cười phúc hậu.
- Trung đó hả cháu? Dữ hôn, hôm nay mới về đó à? Bên ấy học hành tốt chứ?
- Dạ...- nó bối rối găi đầu- dạ cũng tốt ạ.
- Cháu giỏi quá, được học bổng đi học nước ngoài nữa... À quên, cháu vào nhà đi.
Bà mở rộng cánh cửa để nó dắt xe vô sân nhà. Nó nh́n quanh. Chẳng khác ǵ so với một năm trước: bức tường rêu cổ kính, cây trứng cá rợp bóng che cho cái xích đu, bể nước mưa mát rượi... Quen thuộc quá.
- An nó nhắc cháu luôn... Nghe con Thu kể hai đứa bây giận ǵ nhau phải không?
An là bạn thân của nó từ hồi cấp một, c̣n nhỏ Thu là em gái nó, năm nay học lớp mười hai. Con nhỏ nhiều chuyện, có vậy mà cũng đi kể cho mẹ An nghe. Đúng là An và nó có giận nhau thật, nhưng chuyện xảy ra trước khi nó đi du học, bây giờ nó cũng quên rồi. Chẳng là bữa đó nó hứa tới làm bài thuyết tŕnh chung với An, nhưng nhỏ Mai- đứa em họ đến chơi nhà nó vài ngày nhờ nó chở nhỏ đi chợ để nhỏ trổ tài nấu vài món ăn đăi cả nhà, làm sao mà nó từ chối được cơ chứ. An tưởng nó quên, chạy tới nhà t́m không có, đành quay xe về. Vừa tới đầu ngơ th́ gặp nó chở nhỏ Mai, thế là An chẳng nói chẳng rằng bỏ đi một nước. Hôm đó nó bị An quạt cho một trận, c̣n kết tội nó “trọng sắc khinh bạn”, mặc cho nó giải thích muốn cụt lưỡi. Tự ái nổi lên, nó đùng đùng bỏ về, sau câu tuyên bố xanh rờn sẽ tuyệt giao với An. Mấy tuần sau, nó đi du học. An ra sân bay tiễn. Thiệt t́nh lúc đó nó chỉ chờ An chịu nói xin lỗi là nó tha liền, nhưng An không chịu nói, c̣n một mực cho rằng nhỏ Mai là bạn gái nó làm nó tức chết. Măi đến khi nó sắp lên máy bay, An mới nói:
- Chừng nào mày quay về th́ tao sẽ xin lỗi mày.
Hừ, có mỗi tiếng xin lỗi mà cũng keo- nó đă từng nghĩ như thế, nhưng tận trong thâm tâm, nó hiểu là An muốn nó trở về.
- A, anh Trung! Anh về hồi nào vậy?
- Chào em!
Nó cười tươi khi thấy nhỏ Thu từ trên lầu chạy xuống. Mẹ An nói:
- Thôi cháu ngồi chơi, bác đi chợ mua đồ ăn. Hôm nay phải ở lại ăn trưa đó nghen.
Mẹ An vừa ra khỏi cửa, nhỏ Thu đă tíu tít:
- Trời ơi, em nhớ anh quá chừng. Anh không chịu gọi điện về ǵ hết.
- Ơ... tại anh bận học quá. Anh có nhớ em chứ bộ!
- Xí... anh nhớ anh An th́ có!
Bị nhỏ Thu nói trúng tim đen, mặt nó đỏ bừng. Nhỏ nh́n nó, e dè hỏi:
- Anh... chắc chuyện anh An anh biết rồi phải không?
Nó gật đầu, mắt rượi buồn. Thứ hai tuần trước vừa thi hhọc kỳ xong, nó nhận được thư của nhỏ Thu gửi qua. Đọc xong, nó rũ xuống, tim như bị ai bóp nghẹt. An mắc một chứng bệnh nan y, chỉ sống thêm được khoảng hai tháng mà thôi. Chưa bao giờ, chưa bao giờ nó cảm thấy ḿnh sẽ mất An rơ ràng như vậy. Nó bật khóc- giọt nước mắt hiếm hoi của một thằng con trai chuyên đánh lộn và có cái đầu nóng như lửa là nó. Nó quyết định về nước thay v́ ở lại học hè và làm thêm như dự tính ban đầu. Cũng may cô chú nó rất hiểu và thông cảm cho nó, nếu không nó cũng không biết phải làm sao.
- Anh An lúc đầu cũng buồn lắm, nhưng ảnh là một người nghị lực. Ảnh nói sẽ sống thật vui vẻ những ngày cuối cùng. Hôm qua biết anh sắp về, ảnh vui lắm.
- Thật không?
- Thật mà, ảnh c̣n nói không ngờ lời xin lỗi của ảnh lại quan trọng với anh như vậy.
Nhỏ Thu nói xong th́ cười trong khi nó tức chết được. Cái thằng An này thiệt là...
- Anh định không nói cho anh An biết thiệt hả?- Nhỏ Thu đang cười bỗng trở nên nghiêm nghị.
- Nói cái ǵ cơ?- nó nh́n bâng quơ ra hướng khác.
- Anh c̣n giả bộ!- nhỏ Thu hừ mũi- Con trai ǵ mà nhát quá.
- Nhưng mà... anh sợ...
- Anh thật ḷng th́ có ǵ phải sợ! Anh cũng biết thời gian của anh An không c̣n nhiều mà, bây giờ anh không nói th́ đợi đến bao giờ?
Nhỏ Thu nói một lèo rồi đẩy vai nó:
- Thôi, anh tự suy nghĩ lấy. Anh An ở trên pḥng ấy,anh lên với ảnh đi.
- Sao nó không xuống?
- Chắc ảnh ngủ rồi nên không biết anh đến. Ảnh nói ngủ lấy sức tối xem World Cup.
Nó cười nhẹ, đi lên lầu. Cũng phải, hôm nay là ngày khai mạc World Cup. Thằng An là vua ghiền bóng đá, dễ ǵ chịu bỏ qua. Nó th́ không thích lắm, nhưng cũng không hề bỏ qua trận nào Việt Nam đá ở Sea Games hay Tiger Cup. Đội bóng nước ḿnh mà, không ủng hộ sao được chứ.
Đứng trước cửa pḥng thằng An, tự nhiên nó lại lừng khừng. Gặp An rồi th́ sao nữa? Liệu nó có đủ cam đảm để nói ra tất cả t́nh cảm của ḿnh không? Nó cũng biết nếu cứ do dự hoài, nó sẽ không c̣n cơ hội. Thời gian không đợi nó, càng không cho phép nó chần chừ. Nó đành phải liều thôi. Biết pḥng An không bao giờ khóa, nó đẩy cửa ra, bước vào. Lẽ ra nó phải gơ cửa trước cho đúng phép lịch sự, nhưng nếu An đang ngủ như nhỏ Thu nói th́ nó không muốn làm An tỉnh giấc.
- Cháu chào bác ạ.
Nó cúi đầu lễ phép chào người phụ nữ đang loay hoay mở cổng.Bà nh́n nó, mỉm cười phúc hậu.
- Trung đó hả cháu? Dữ hôn, hôm nay mới về đó à? Bên ấy học hành tốt chứ?
- Dạ...- nó bối rối găi đầu- dạ cũng tốt ạ.
- Cháu giỏi quá, được học bổng đi học nước ngoài nữa... À quên, cháu vào nhà đi.
Bà mở rộng cánh cửa để nó dắt xe vô sân nhà. Nó nh́n quanh. Chẳng khác ǵ so với một năm trước: bức tường rêu cổ kính, cây trứng cá rợp bóng che cho cái xích đu, bể nước mưa mát rượi... Quen thuộc quá.
- An nó nhắc cháu luôn... Nghe con Thu kể hai đứa bây giận ǵ nhau phải không?
An là bạn thân của nó từ hồi cấp một, c̣n nhỏ Thu là em gái nó, năm nay học lớp mười hai. Con nhỏ nhiều chuyện, có vậy mà cũng đi kể cho mẹ An nghe. Đúng là An và nó có giận nhau thật, nhưng chuyện xảy ra trước khi nó đi du học, bây giờ nó cũng quên rồi. Chẳng là bữa đó nó hứa tới làm bài thuyết tŕnh chung với An, nhưng nhỏ Mai- đứa em họ đến chơi nhà nó vài ngày nhờ nó chở nhỏ đi chợ để nhỏ trổ tài nấu vài món ăn đăi cả nhà, làm sao mà nó từ chối được cơ chứ. An tưởng nó quên, chạy tới nhà t́m không có, đành quay xe về. Vừa tới đầu ngơ th́ gặp nó chở nhỏ Mai, thế là An chẳng nói chẳng rằng bỏ đi một nước. Hôm đó nó bị An quạt cho một trận, c̣n kết tội nó “trọng sắc khinh bạn”, mặc cho nó giải thích muốn cụt lưỡi. Tự ái nổi lên, nó đùng đùng bỏ về, sau câu tuyên bố xanh rờn sẽ tuyệt giao với An. Mấy tuần sau, nó đi du học. An ra sân bay tiễn. Thiệt t́nh lúc đó nó chỉ chờ An chịu nói xin lỗi là nó tha liền, nhưng An không chịu nói, c̣n một mực cho rằng nhỏ Mai là bạn gái nó làm nó tức chết. Măi đến khi nó sắp lên máy bay, An mới nói:
- Chừng nào mày quay về th́ tao sẽ xin lỗi mày.
Hừ, có mỗi tiếng xin lỗi mà cũng keo- nó đă từng nghĩ như thế, nhưng tận trong thâm tâm, nó hiểu là An muốn nó trở về.
- A, anh Trung! Anh về hồi nào vậy?
- Chào em!
Nó cười tươi khi thấy nhỏ Thu từ trên lầu chạy xuống. Mẹ An nói:
- Thôi cháu ngồi chơi, bác đi chợ mua đồ ăn. Hôm nay phải ở lại ăn trưa đó nghen.
Mẹ An vừa ra khỏi cửa, nhỏ Thu đă tíu tít:
- Trời ơi, em nhớ anh quá chừng. Anh không chịu gọi điện về ǵ hết.
- Ơ... tại anh bận học quá. Anh có nhớ em chứ bộ!
- Xí... anh nhớ anh An th́ có!
Bị nhỏ Thu nói trúng tim đen, mặt nó đỏ bừng. Nhỏ nh́n nó, e dè hỏi:
- Anh... chắc chuyện anh An anh biết rồi phải không?
Nó gật đầu, mắt rượi buồn. Thứ hai tuần trước vừa thi hhọc kỳ xong, nó nhận được thư của nhỏ Thu gửi qua. Đọc xong, nó rũ xuống, tim như bị ai bóp nghẹt. An mắc một chứng bệnh nan y, chỉ sống thêm được khoảng hai tháng mà thôi. Chưa bao giờ, chưa bao giờ nó cảm thấy ḿnh sẽ mất An rơ ràng như vậy. Nó bật khóc- giọt nước mắt hiếm hoi của một thằng con trai chuyên đánh lộn và có cái đầu nóng như lửa là nó. Nó quyết định về nước thay v́ ở lại học hè và làm thêm như dự tính ban đầu. Cũng may cô chú nó rất hiểu và thông cảm cho nó, nếu không nó cũng không biết phải làm sao.
- Anh An lúc đầu cũng buồn lắm, nhưng ảnh là một người nghị lực. Ảnh nói sẽ sống thật vui vẻ những ngày cuối cùng. Hôm qua biết anh sắp về, ảnh vui lắm.
- Thật không?
- Thật mà, ảnh c̣n nói không ngờ lời xin lỗi của ảnh lại quan trọng với anh như vậy.
Nhỏ Thu nói xong th́ cười trong khi nó tức chết được. Cái thằng An này thiệt là...
- Anh định không nói cho anh An biết thiệt hả?- Nhỏ Thu đang cười bỗng trở nên nghiêm nghị.
- Nói cái ǵ cơ?- nó nh́n bâng quơ ra hướng khác.
- Anh c̣n giả bộ!- nhỏ Thu hừ mũi- Con trai ǵ mà nhát quá.
- Nhưng mà... anh sợ...
- Anh thật ḷng th́ có ǵ phải sợ! Anh cũng biết thời gian của anh An không c̣n nhiều mà, bây giờ anh không nói th́ đợi đến bao giờ?
Nhỏ Thu nói một lèo rồi đẩy vai nó:
- Thôi, anh tự suy nghĩ lấy. Anh An ở trên pḥng ấy,anh lên với ảnh đi.
- Sao nó không xuống?
- Chắc ảnh ngủ rồi nên không biết anh đến. Ảnh nói ngủ lấy sức tối xem World Cup.
Nó cười nhẹ, đi lên lầu. Cũng phải, hôm nay là ngày khai mạc World Cup. Thằng An là vua ghiền bóng đá, dễ ǵ chịu bỏ qua. Nó th́ không thích lắm, nhưng cũng không hề bỏ qua trận nào Việt Nam đá ở Sea Games hay Tiger Cup. Đội bóng nước ḿnh mà, không ủng hộ sao được chứ.
Đứng trước cửa pḥng thằng An, tự nhiên nó lại lừng khừng. Gặp An rồi th́ sao nữa? Liệu nó có đủ cam đảm để nói ra tất cả t́nh cảm của ḿnh không? Nó cũng biết nếu cứ do dự hoài, nó sẽ không c̣n cơ hội. Thời gian không đợi nó, càng không cho phép nó chần chừ. Nó đành phải liều thôi. Biết pḥng An không bao giờ khóa, nó đẩy cửa ra, bước vào. Lẽ ra nó phải gơ cửa trước cho đúng phép lịch sự, nhưng nếu An đang ngủ như nhỏ Thu nói th́ nó không muốn làm An tỉnh giấc.