PDA

View Full Version : Nếu em bảo anh chạy đi!th́ anh sẽ nghe lời em chứ?


winterdays
24-08-2009, 09:29 AM
Những khi bên nhau cô thường phụng phịu hỏi anh.


thật là anh yêu em nhiều lắm chứ?


-umh!nhiều lắm ...


nhiều như thế nào?


-Hơn cả những con số anh có thể đếm được...hơn cả những giọt nước anh có thể uống trong đời,hơn cả những tia nắng anh được sưởi ấm vào mùa đông...hơn nhiều lắm...hơn tất cả chính bản thân anh đă từng yêu...gộp lại từ tất cả t́nh yêu trên thế giới cộng lại trao cho em?thế đủ không?


..em không cần yêu anh nhiều thế đâu...anh sẽ luôn nghe lời em trong mọi hoàn cảnh chứ?


-đó là mệnh lệnh anh luôn sẵn sàng để được nghe và thực hiện tất cả mệnh lệnh ấy 1 cách vui vẻ...


cô nh́n xuống cái chân không lành lặn của ḿnh...thế sau này em bảo anh chạy đi,anh có chạy đi không?


anh cười đùa và bảo với cô rằng:không đời nào anh chạy đi đâu.


thế anh không yêu em nhiều rồi!


thà anh để em nghĩ anh không yêu em nhiều c̣n hơn là bỏ mặc em 1 ḿnh như thế...


cô khẽ cười và rụi rụi cái mũi vô cổ anh...nhưng em lại muốn anh chạy đi chứ không muốn anh ở lại để em được anh yêu em nhiều...


anh im lặng và không tranh luận với cô nữa...


cuộc sống trôi theo từng ngày họ bên nhau, chảy hết từng que kem trên miệng họ ăn,uống cạn từng ly trà sữa hạt cafe...được tính bằng những vạt nắng mùa đông ấm áp..được trải qua hết những đêm hè nóng nực đi dạo bên nhau...cả những mùa thu lá vàng phủ những con phố nhỏ bước đi nghe những tiếng lạo xạo dưới bàn chân.từng nụ xuân chớm nở dù chỉ là 1 gọng cỏ họ đi qua đều biết điều ấy...từng con vi trùng nhỏ cũng nghe thấy t́nh yêu họ dành cho nhau...và những buổi đi làm ban ngày cô học thêm tiếng anh vào buổi tối...những khi anh làm việc mệt mỏi ...thật nhiều và cũng thật êm đềm...họ chắt chiu từng hơi thở dành cho nhau thật nhiều mỗi khi có thể.đi bên nhau họ thường ít nói.họ thích đi bên nhau trong im lặng như thế...họ tiết kiệm từng từ một để nói những lời yêu vào đúng lúc người kia muốn nghe nhất...


họ là 1 cặp rất đẹp đôi,ai cũng nói 2 người sinh ra để thuộc về nhau, chân cô không được khoẻ và tay của anh cũng không giống như mọi người...nhưng tay cô có thể bù đắp cho tay khuyết tật kia của anh.chân anh sẽ cơng cô suốt những chặng đường dài kế tiếp...dù cô không chạy được,th́ sao chứ?anh sẽ không đi nhanh để luôn chờ cô trong mỗi bước chân...họ sở hữu thân thể của nhau...họ làm việc và sống chung 1 thành phố.công việc của anh không mấy nặng nhọc và tiền cũng không thật nhiều.cô đi làm và học thêm tiếng anh vào buổi tối,họ dự tính khi họ tiết kiệm đủ tiền mua 1 căn hộ nhỏ họ sẽ thành hôn.nhưng không có ǵ được lâu cả...và anh đă bỏ cô lại 1 ḿnh....những ngày đầu cô khóc ghê lắm...cô bỏ làm và nghỉ học...nhưng rồi cô cũng tự đứng dậy được,cô đi làm lại và đăng kí 1 lớp tiếng anh ở chỗ khác...cô đă cố gắng vui vẻ lại...chỉ có điều giờ đây cô luôn đi 1 ḿnh...

những khi 1 ḿnh cô vẫn tự hỏi ḿnh như đang nói chuyện "nếu em bảo anh chạy đi th́ anh có chạy đi không?"-không bao giờ có tiếng đáp lại nữa-nhưng cô vẫn cứ hỏi,và cô tự trả lời cho chính ḿnh...cho chính anh.."lần sau anh sẽ chạy đi".nhưng lần này th́ không đâu...anh muốn đứng lại cùng em để em được anh yêu em nhiều...em không cần anh yêu em nhiều....em chỉ cần anh chạy đi thôi.cô nói với gió...với lan can như thế...rồi cô lại khóc 1 ḿnh ...như thế... sau những đoạn đối thoại 1 ḿnh hằng đêm,đă có lúc cô nghĩ quẩn...có phải tại cái chân không lành lặn của cô không?...và trước khi ch́m vào giấc ngủ cô vẫn nhắc anh mỗi đêm"lần sau nghe em nhé...khi em bảo hăy chạy đi th́ đừng đứng lại chứng tỏ anh yêu em nhiều nhé...em chỉ cần anh chạy đi thôi..."


buổi tối sau khi đi học về cô thường đi dạo 1 ḿnh,cô đi khắp thành phố ...cả những nơi cô và anh hay ngồi lại..cả những quán anh và cô đáng từng ăn ở đó.cả những nhành cây,ngọn cỏ cô đă từng đi qua cô gửi ḷng ḿnh...gửi t́nh yêu của ḿnh vào tất cả những kỉ niệm ấy...trừ duy nhất 1 con đường cô không dám đi ngang qua....nơi ấy là niềm đau của cô..cô sợ ḿnh sẽ không chịu đựng nổi nếu đi qua chỗ ấy...cô sẽ oà lên mà khóc giữa đường mất.trái tim cô sẽ thắt lại và mọi thứ sẽ tối đen trước mắt cô mất...cô sẽ ră ra hoà vào không khí và đi theo anh mất...con đường đó là nơi chỗ học thêm tiếng anh vào buổi tối của cô...

winterdays
24-08-2009, 09:31 AM
Chân cô không lành lặn...và cô luôn phải mang nạng đi,nhưng v́ có anh ở bên cô cũng không muốn nghỉ 1 buổi học nào.và anh chở cô đi học sau khi làm xong.anh ngồi đợi cô ở quán nước gần cổng trường.học xong anh tính đưa cô đi ăn món bánh tráng cuốn thịt heo và sẽ uống trà sữa cùng cô... cô nghĩ đó sẽ là buổi tối tuyệt vời của 2 người,rồi trời bỗng đổ mưa lớn...khi ấy cô vừa leo lên xe.loay hoay 1 lúc mới đi được v́ cái chân đau của cô.khi xe anh xuống đường th́ xe tự nhiên chết máy(có lẽ nước đă vào bu-zi)...rồi 1 chiếc xe tải không biết do lái xe say sỉn hay bị mất thắng đang lảo thẳng về phía xe của anh.anh đề máy măi mà không nổ...bánh xe th́ bị ghề đường chặn lại không thể tiến lên được...từ bậc hè xuống th́ cao quá lùi lại cũng không được...và cô th́ không thể tự đi được...cô đă hét to"hăy chạy đi anh ".anh dường như không nghe và cố đề máy....nhưng quá muộn rồi.chiếc xe đă lao thẳng tới tông thẳng vào người anh..ngay trước mặt cô và cô chỉ c̣n nghe được tiếng "hự" rất khẽ từ bên trong anh.chiếc xe dừng lại v́ lao vào vỉa hè cao hay 1 sức mạnh nào đó của anh đă chặn lại được ...cô ngă xuống,anh cũng ngă xuống mặt anh méo mó...cô nằm xuống kế bên ngay anh...tay cô cố với lấy tay anh...cố không khóc được...cô nằm nghiêng...nh́n về phía anh...anh yếu ớt nắm lấy tay cô...anh khẽ mỉm cười và nói gần như mấy máy trên môi.."anh luôn ở lại,anh sẽ không chạy đi đâu..để em luôn nhận được anh yêu em nhiều"...đó là giây phút cuối cùng cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh.trên đường tới bệnh viện cô cũng bị ngất đi v́ cũng bị chấn thương...trong lúc thiếp đi trong đầu cô hiện ra ư nghĩ..."sao anh luôn ngang bướng?đến chết cũng không hết ngang bướng...em không cần yêu em nhiều.em chỉ cần chạy anh đi" và cô thiếp vào cơn mê...

cô cũng hiểu nếu anh chạy đi lúc ấy và cô th́ không thể chạy được th́ người ở lại bây giờ và ngặm nhấm nỗi mất mát ấy là anh chứ không phải là cô.anh đă ở lại để ban cho cô sự sống thứ 2...cô được sinh ra từ ấy...


"nếu sau này em bảo chạy đi th́ đừng nên cố t́nh ngang bướng


...đừng cố ở lại để em biết anh yêu em nhiều..."

p/s:


bạn muốn được ai đó yêu ḿnh nhiều không?và đôi khi bạn phải trá 1cái giá rất đắt đấy.bạn có sẵn sàng chấp nhận 1 t́nh yêu như thế không?để đc "yêu nhiều" ấy,và bạn sẽ vượt qua được chứ?...tôi th́ có lẽ sẽ không thể đâu.tôi không hoàn toàn mạnh mẽ nhưng tôi sẽ chấp nhận đc 1 phần nào đó.chỉ phần nào đó thôi...


hăy cứ tự nhủ ta đang bên nhau,c̣n yêu...thế là quá nhiều rồi so với người khác. C/s đôi khi phải nh́n xuống để biết ta đang hp lắm lắm so với kẻ bất hạnh.đừng bỏ lỡ 1 cơ hội duy nhất nào để yêu thương nhau,cho dù đó chỉ là 1 ánh mắt tŕu mến.Hay 1 que kem lạnh giá đưa lên môi bôi trơn vị tê tái của ḷng ḿnh...


nhớ nhé!hăy tự nhủ ngày hôm nay bạn đang hp vô ngần so với tôi.so với "cái tôi"trong chính câu truyện này,..nhớ nhé !ở đâu đó luôn có 1 người sẽ yêu bạn nhiều.đừng vội quỳ xuống và gục ngă...bước tiếpđi.tôi cũng đang cố gắng đây...dù thật khó.nhưng chúng ta cùng cố nhé.rồi chúng ta sẽ t́m thấy ....


bạn đang đọc câu truyện này th́ bạn đă là người hp rồi đấy...v́ ít ra bạn c̣n biết đọc và trái tim bạn c̣n biết rung động...

ST

tiger
24-08-2009, 09:41 AM
Con gái kiêu chạy đi phải đứng lại…hok là bị hờn liền :2:

thayboimu
24-08-2009, 09:43 AM
Con gái kiêu chạy đi phải đứng lại…hok là bị hờn liền :2:

cũng phải hỏi cho rơ ràng chứ, lỡ nó kiu chạy đi để bồ nó đến, ngu sao chạy...

:2::2::2::2::2::2:

tiger
24-08-2009, 10:25 AM
cũng phải hỏi cho rơ ràng chứ, lỡ nó kiu chạy đi để bồ nó đến, ngu sao chạy...

:2::2::2::2::2::2:



hok chạy ở đó ăn cục gạch của bồ nó hả? :11::11::11:

thayboimu
24-08-2009, 10:32 AM
hok chạy ở đó ăn cục gạch của bồ nó hả? :11::11::11:

nó cho ăn gạch ḿnh cho ăn lựu đạn sợ ǵ...

:2::2::2::2: