winterdays
24-08-2009, 09:29 AM
Những khi bên nhau cô thường phụng phịu hỏi anh.
thật là anh yêu em nhiều lắm chứ?
-umh!nhiều lắm ...
nhiều như thế nào?
-Hơn cả những con số anh có thể đếm được...hơn cả những giọt nước anh có thể uống trong đời,hơn cả những tia nắng anh được sưởi ấm vào mùa đông...hơn nhiều lắm...hơn tất cả chính bản thân anh đă từng yêu...gộp lại từ tất cả t́nh yêu trên thế giới cộng lại trao cho em?thế đủ không?
..em không cần yêu anh nhiều thế đâu...anh sẽ luôn nghe lời em trong mọi hoàn cảnh chứ?
-đó là mệnh lệnh anh luôn sẵn sàng để được nghe và thực hiện tất cả mệnh lệnh ấy 1 cách vui vẻ...
cô nh́n xuống cái chân không lành lặn của ḿnh...thế sau này em bảo anh chạy đi,anh có chạy đi không?
anh cười đùa và bảo với cô rằng:không đời nào anh chạy đi đâu.
thế anh không yêu em nhiều rồi!
thà anh để em nghĩ anh không yêu em nhiều c̣n hơn là bỏ mặc em 1 ḿnh như thế...
cô khẽ cười và rụi rụi cái mũi vô cổ anh...nhưng em lại muốn anh chạy đi chứ không muốn anh ở lại để em được anh yêu em nhiều...
anh im lặng và không tranh luận với cô nữa...
cuộc sống trôi theo từng ngày họ bên nhau, chảy hết từng que kem trên miệng họ ăn,uống cạn từng ly trà sữa hạt cafe...được tính bằng những vạt nắng mùa đông ấm áp..được trải qua hết những đêm hè nóng nực đi dạo bên nhau...cả những mùa thu lá vàng phủ những con phố nhỏ bước đi nghe những tiếng lạo xạo dưới bàn chân.từng nụ xuân chớm nở dù chỉ là 1 gọng cỏ họ đi qua đều biết điều ấy...từng con vi trùng nhỏ cũng nghe thấy t́nh yêu họ dành cho nhau...và những buổi đi làm ban ngày cô học thêm tiếng anh vào buổi tối...những khi anh làm việc mệt mỏi ...thật nhiều và cũng thật êm đềm...họ chắt chiu từng hơi thở dành cho nhau thật nhiều mỗi khi có thể.đi bên nhau họ thường ít nói.họ thích đi bên nhau trong im lặng như thế...họ tiết kiệm từng từ một để nói những lời yêu vào đúng lúc người kia muốn nghe nhất...
họ là 1 cặp rất đẹp đôi,ai cũng nói 2 người sinh ra để thuộc về nhau, chân cô không được khoẻ và tay của anh cũng không giống như mọi người...nhưng tay cô có thể bù đắp cho tay khuyết tật kia của anh.chân anh sẽ cơng cô suốt những chặng đường dài kế tiếp...dù cô không chạy được,th́ sao chứ?anh sẽ không đi nhanh để luôn chờ cô trong mỗi bước chân...họ sở hữu thân thể của nhau...họ làm việc và sống chung 1 thành phố.công việc của anh không mấy nặng nhọc và tiền cũng không thật nhiều.cô đi làm và học thêm tiếng anh vào buổi tối,họ dự tính khi họ tiết kiệm đủ tiền mua 1 căn hộ nhỏ họ sẽ thành hôn.nhưng không có ǵ được lâu cả...và anh đă bỏ cô lại 1 ḿnh....những ngày đầu cô khóc ghê lắm...cô bỏ làm và nghỉ học...nhưng rồi cô cũng tự đứng dậy được,cô đi làm lại và đăng kí 1 lớp tiếng anh ở chỗ khác...cô đă cố gắng vui vẻ lại...chỉ có điều giờ đây cô luôn đi 1 ḿnh...
những khi 1 ḿnh cô vẫn tự hỏi ḿnh như đang nói chuyện "nếu em bảo anh chạy đi th́ anh có chạy đi không?"-không bao giờ có tiếng đáp lại nữa-nhưng cô vẫn cứ hỏi,và cô tự trả lời cho chính ḿnh...cho chính anh.."lần sau anh sẽ chạy đi".nhưng lần này th́ không đâu...anh muốn đứng lại cùng em để em được anh yêu em nhiều...em không cần anh yêu em nhiều....em chỉ cần anh chạy đi thôi.cô nói với gió...với lan can như thế...rồi cô lại khóc 1 ḿnh ...như thế... sau những đoạn đối thoại 1 ḿnh hằng đêm,đă có lúc cô nghĩ quẩn...có phải tại cái chân không lành lặn của cô không?...và trước khi ch́m vào giấc ngủ cô vẫn nhắc anh mỗi đêm"lần sau nghe em nhé...khi em bảo hăy chạy đi th́ đừng đứng lại chứng tỏ anh yêu em nhiều nhé...em chỉ cần anh chạy đi thôi..."
buổi tối sau khi đi học về cô thường đi dạo 1 ḿnh,cô đi khắp thành phố ...cả những nơi cô và anh hay ngồi lại..cả những quán anh và cô đáng từng ăn ở đó.cả những nhành cây,ngọn cỏ cô đă từng đi qua cô gửi ḷng ḿnh...gửi t́nh yêu của ḿnh vào tất cả những kỉ niệm ấy...trừ duy nhất 1 con đường cô không dám đi ngang qua....nơi ấy là niềm đau của cô..cô sợ ḿnh sẽ không chịu đựng nổi nếu đi qua chỗ ấy...cô sẽ oà lên mà khóc giữa đường mất.trái tim cô sẽ thắt lại và mọi thứ sẽ tối đen trước mắt cô mất...cô sẽ ră ra hoà vào không khí và đi theo anh mất...con đường đó là nơi chỗ học thêm tiếng anh vào buổi tối của cô...
thật là anh yêu em nhiều lắm chứ?
-umh!nhiều lắm ...
nhiều như thế nào?
-Hơn cả những con số anh có thể đếm được...hơn cả những giọt nước anh có thể uống trong đời,hơn cả những tia nắng anh được sưởi ấm vào mùa đông...hơn nhiều lắm...hơn tất cả chính bản thân anh đă từng yêu...gộp lại từ tất cả t́nh yêu trên thế giới cộng lại trao cho em?thế đủ không?
..em không cần yêu anh nhiều thế đâu...anh sẽ luôn nghe lời em trong mọi hoàn cảnh chứ?
-đó là mệnh lệnh anh luôn sẵn sàng để được nghe và thực hiện tất cả mệnh lệnh ấy 1 cách vui vẻ...
cô nh́n xuống cái chân không lành lặn của ḿnh...thế sau này em bảo anh chạy đi,anh có chạy đi không?
anh cười đùa và bảo với cô rằng:không đời nào anh chạy đi đâu.
thế anh không yêu em nhiều rồi!
thà anh để em nghĩ anh không yêu em nhiều c̣n hơn là bỏ mặc em 1 ḿnh như thế...
cô khẽ cười và rụi rụi cái mũi vô cổ anh...nhưng em lại muốn anh chạy đi chứ không muốn anh ở lại để em được anh yêu em nhiều...
anh im lặng và không tranh luận với cô nữa...
cuộc sống trôi theo từng ngày họ bên nhau, chảy hết từng que kem trên miệng họ ăn,uống cạn từng ly trà sữa hạt cafe...được tính bằng những vạt nắng mùa đông ấm áp..được trải qua hết những đêm hè nóng nực đi dạo bên nhau...cả những mùa thu lá vàng phủ những con phố nhỏ bước đi nghe những tiếng lạo xạo dưới bàn chân.từng nụ xuân chớm nở dù chỉ là 1 gọng cỏ họ đi qua đều biết điều ấy...từng con vi trùng nhỏ cũng nghe thấy t́nh yêu họ dành cho nhau...và những buổi đi làm ban ngày cô học thêm tiếng anh vào buổi tối...những khi anh làm việc mệt mỏi ...thật nhiều và cũng thật êm đềm...họ chắt chiu từng hơi thở dành cho nhau thật nhiều mỗi khi có thể.đi bên nhau họ thường ít nói.họ thích đi bên nhau trong im lặng như thế...họ tiết kiệm từng từ một để nói những lời yêu vào đúng lúc người kia muốn nghe nhất...
họ là 1 cặp rất đẹp đôi,ai cũng nói 2 người sinh ra để thuộc về nhau, chân cô không được khoẻ và tay của anh cũng không giống như mọi người...nhưng tay cô có thể bù đắp cho tay khuyết tật kia của anh.chân anh sẽ cơng cô suốt những chặng đường dài kế tiếp...dù cô không chạy được,th́ sao chứ?anh sẽ không đi nhanh để luôn chờ cô trong mỗi bước chân...họ sở hữu thân thể của nhau...họ làm việc và sống chung 1 thành phố.công việc của anh không mấy nặng nhọc và tiền cũng không thật nhiều.cô đi làm và học thêm tiếng anh vào buổi tối,họ dự tính khi họ tiết kiệm đủ tiền mua 1 căn hộ nhỏ họ sẽ thành hôn.nhưng không có ǵ được lâu cả...và anh đă bỏ cô lại 1 ḿnh....những ngày đầu cô khóc ghê lắm...cô bỏ làm và nghỉ học...nhưng rồi cô cũng tự đứng dậy được,cô đi làm lại và đăng kí 1 lớp tiếng anh ở chỗ khác...cô đă cố gắng vui vẻ lại...chỉ có điều giờ đây cô luôn đi 1 ḿnh...
những khi 1 ḿnh cô vẫn tự hỏi ḿnh như đang nói chuyện "nếu em bảo anh chạy đi th́ anh có chạy đi không?"-không bao giờ có tiếng đáp lại nữa-nhưng cô vẫn cứ hỏi,và cô tự trả lời cho chính ḿnh...cho chính anh.."lần sau anh sẽ chạy đi".nhưng lần này th́ không đâu...anh muốn đứng lại cùng em để em được anh yêu em nhiều...em không cần anh yêu em nhiều....em chỉ cần anh chạy đi thôi.cô nói với gió...với lan can như thế...rồi cô lại khóc 1 ḿnh ...như thế... sau những đoạn đối thoại 1 ḿnh hằng đêm,đă có lúc cô nghĩ quẩn...có phải tại cái chân không lành lặn của cô không?...và trước khi ch́m vào giấc ngủ cô vẫn nhắc anh mỗi đêm"lần sau nghe em nhé...khi em bảo hăy chạy đi th́ đừng đứng lại chứng tỏ anh yêu em nhiều nhé...em chỉ cần anh chạy đi thôi..."
buổi tối sau khi đi học về cô thường đi dạo 1 ḿnh,cô đi khắp thành phố ...cả những nơi cô và anh hay ngồi lại..cả những quán anh và cô đáng từng ăn ở đó.cả những nhành cây,ngọn cỏ cô đă từng đi qua cô gửi ḷng ḿnh...gửi t́nh yêu của ḿnh vào tất cả những kỉ niệm ấy...trừ duy nhất 1 con đường cô không dám đi ngang qua....nơi ấy là niềm đau của cô..cô sợ ḿnh sẽ không chịu đựng nổi nếu đi qua chỗ ấy...cô sẽ oà lên mà khóc giữa đường mất.trái tim cô sẽ thắt lại và mọi thứ sẽ tối đen trước mắt cô mất...cô sẽ ră ra hoà vào không khí và đi theo anh mất...con đường đó là nơi chỗ học thêm tiếng anh vào buổi tối của cô...