winterdays
26-08-2009, 08:15 AM
Hôm nay tôi là một chàng trai già, gần bốn mươi tuổi. Đương nhiên tôi không thể sống đến năm 2132. Tức là phải hơn một trăm hai mươi năm nữa mới lại có một ngày nhật thực toàn phần như hôm nay. Tôi dậy khá sớm v́ điều quan trọng đó, dù nhật thực hay không chẳng ảnh hưởng ǵ tới tôi cả.
Cũng chẳng có thay đổi tí ti nào đến ai. Nhưng tin nhật thực mấy bữa nay khiến tôi bồn chồn, ngủ không yên giấc, bồn chồn đến nỗi không sờ được vào công việc ǵ nữa. Lúc nào Hoa cũng ẩn hiện trước mắt tôi.
Em ơi, nhật thực toàn phần đây này!
Trước ngày Hoa mất, năm đó là dịp nhật thực h́nh vành khuyên. Tôi c̣n nhớ em náo nức thế nào, quyết tâm xem cho được cái h́nh vành khuyên ám ảnh kia. Tôi chiều em, bỏ dở bài báo, pha cho em một chậu nước với mực xanh, thả cái gương soi vào đáy chậu, rồi cằn nhằn:
- Cứ như nhật thực cuối cùng trong đời không bằng. Làm sao hôm nay em nhất định phải thấy nó? Em có biết mỗi năm hai ba lần cái thứ vành khuyên vớ vẩn ấy xuất hiện không? Có khi c̣n nhật thực toàn phần nữa kia.
Em ngẩn ra. Đôi mắt mười chín tuổi trông ngơ ngác tội nghiệp, đôi mắt khiến tôi không nỡ bực thêm với em.
- Toàn phần? Em biết rồi, nghĩa là mặt trời biến mất... A, không phải, nghĩa là sẽ có một mặt trời đen tuyền lơ lửng trên không... Chao ôi, giá em được một lần nh́n thấy thế nhỉ!
Tôi bỏ mặc em ngoài ban công, đi vào với bài báo “Băi đá cổ bí ẩn”.
Không ngờ đúng là lần nhật thực cuối cùng của em. Hai tháng sau em đột ngột ra đi v́ bị ong ṿ vẽ đốt khi vào rừng Cát Bà, trong lần cùng các bạn dă ngoại vẽ phong cảnh. Người ta t́m được em nhưng đă không cứu kịp.
Về cái chết kỳ lạ xảy ra, tôi không tin do ong ṿ vẽ, mặc dù em nằm bất động ngay bên dưới tán cổ thụ, cạnh một tổ ong đang bay xớn xác. Làm sao một vài nốt ong châm trên cánh tay em lại là nguyên nhân để em phải chấm dứt cuộc sống trên thế gian này? Dù tất cả kết luận khám nghiệm đều nói với tôi điều vô lư đó, nhưng tôi không bao giờ hết hoài nghi.
Kỷ niệm lần nhật thực vành khuyên năm ấy khiến tôi măi xót xa. Tại sao tôi lại cằn nhằn em vào dịp đầu tiên, cuối cùng và duy nhất em được nh́n nhật thực h́nh vành khuyên?
Tôi chưa bao giờ cầm đến cây cọ với sơn dầu, nhưng một hôm tôi nổi máu vẽ nốt bức tranh Mặt trời đen mà em mới phác thảo. Vừa vẽ vừa lặng lẽ khóc. Nhớ hôm đặt nét bút đầu tiên cho bức tranh, em th́ thầm bên tai tôi:
- Em sẽ hoàn thiện bức tranh Mặt trời đen thật tuyệt, rồi anh sẽ thấy. Để em đi Cát Bà đă.
Tôi đặt tên bức tranh Mặt trời đen trinh trắng. Cây lá rực lửa, bầu trời mây rực lửa và một mặt trời đen chết lặng chênh chếch. Đôi c̣ trắng chuẩn bị bay lên từ băi sậy hoang vắng cũng như chấp chới ánh lửa.
Hai chữ trinh trắng tôi dành cho em. Cho đến lúc chết em vẫn c̣n là một trinh nữ. Tôi đă giữ đúng lời hứa hẹn với mẹ em, dành tất cả chờ ngày hôn lễ, sau khi em tốt nghiệp. Em không biết một lời hứa thiêng liêng bí mật đă gắn bó chúng ta khiến tôi say mê em hơn, lúc nào cũng như chàng Đông-ki-sốt tôn thờ tuyệt đối thần tượng nàng Đuyn-xi-nê cao quư. Khác một chút là có thêm nỗi chết nhịn chết thèm trần tục luôn bị ḱm nén.
Nhiều lúc không giữ được ḿnh, tôi sắp vượt qua cái ngưỡng cho phép, em chỉ im lặng chấp nhận nếu điều đó xảy ra. Nhưng em run rẩy, lo sợ, nỗi sợ của một con thú nhỏ sắp bị tiêu diệt với những giọt nước mắt rơm rớm lặng lẽ. Tôi lập tức tỉnh lại ngay. Tôi ôm chặt em, ấp úng xin em tha lỗi. Sau những phút bồng bột đó, em yêu chiều tôi hơn với cả sự biết ơn. Và tôi hiểu cái giá của sự trinh trắng thật cao quư mà cũng thật ngớ ngẩn.
Một phần v́ tôi bị ràng buộc bởi lời hứa hẹn. Điều này chính em cũng không biết.
Cũng chẳng có thay đổi tí ti nào đến ai. Nhưng tin nhật thực mấy bữa nay khiến tôi bồn chồn, ngủ không yên giấc, bồn chồn đến nỗi không sờ được vào công việc ǵ nữa. Lúc nào Hoa cũng ẩn hiện trước mắt tôi.
Em ơi, nhật thực toàn phần đây này!
Trước ngày Hoa mất, năm đó là dịp nhật thực h́nh vành khuyên. Tôi c̣n nhớ em náo nức thế nào, quyết tâm xem cho được cái h́nh vành khuyên ám ảnh kia. Tôi chiều em, bỏ dở bài báo, pha cho em một chậu nước với mực xanh, thả cái gương soi vào đáy chậu, rồi cằn nhằn:
- Cứ như nhật thực cuối cùng trong đời không bằng. Làm sao hôm nay em nhất định phải thấy nó? Em có biết mỗi năm hai ba lần cái thứ vành khuyên vớ vẩn ấy xuất hiện không? Có khi c̣n nhật thực toàn phần nữa kia.
Em ngẩn ra. Đôi mắt mười chín tuổi trông ngơ ngác tội nghiệp, đôi mắt khiến tôi không nỡ bực thêm với em.
- Toàn phần? Em biết rồi, nghĩa là mặt trời biến mất... A, không phải, nghĩa là sẽ có một mặt trời đen tuyền lơ lửng trên không... Chao ôi, giá em được một lần nh́n thấy thế nhỉ!
Tôi bỏ mặc em ngoài ban công, đi vào với bài báo “Băi đá cổ bí ẩn”.
Không ngờ đúng là lần nhật thực cuối cùng của em. Hai tháng sau em đột ngột ra đi v́ bị ong ṿ vẽ đốt khi vào rừng Cát Bà, trong lần cùng các bạn dă ngoại vẽ phong cảnh. Người ta t́m được em nhưng đă không cứu kịp.
Về cái chết kỳ lạ xảy ra, tôi không tin do ong ṿ vẽ, mặc dù em nằm bất động ngay bên dưới tán cổ thụ, cạnh một tổ ong đang bay xớn xác. Làm sao một vài nốt ong châm trên cánh tay em lại là nguyên nhân để em phải chấm dứt cuộc sống trên thế gian này? Dù tất cả kết luận khám nghiệm đều nói với tôi điều vô lư đó, nhưng tôi không bao giờ hết hoài nghi.
Kỷ niệm lần nhật thực vành khuyên năm ấy khiến tôi măi xót xa. Tại sao tôi lại cằn nhằn em vào dịp đầu tiên, cuối cùng và duy nhất em được nh́n nhật thực h́nh vành khuyên?
Tôi chưa bao giờ cầm đến cây cọ với sơn dầu, nhưng một hôm tôi nổi máu vẽ nốt bức tranh Mặt trời đen mà em mới phác thảo. Vừa vẽ vừa lặng lẽ khóc. Nhớ hôm đặt nét bút đầu tiên cho bức tranh, em th́ thầm bên tai tôi:
- Em sẽ hoàn thiện bức tranh Mặt trời đen thật tuyệt, rồi anh sẽ thấy. Để em đi Cát Bà đă.
Tôi đặt tên bức tranh Mặt trời đen trinh trắng. Cây lá rực lửa, bầu trời mây rực lửa và một mặt trời đen chết lặng chênh chếch. Đôi c̣ trắng chuẩn bị bay lên từ băi sậy hoang vắng cũng như chấp chới ánh lửa.
Hai chữ trinh trắng tôi dành cho em. Cho đến lúc chết em vẫn c̣n là một trinh nữ. Tôi đă giữ đúng lời hứa hẹn với mẹ em, dành tất cả chờ ngày hôn lễ, sau khi em tốt nghiệp. Em không biết một lời hứa thiêng liêng bí mật đă gắn bó chúng ta khiến tôi say mê em hơn, lúc nào cũng như chàng Đông-ki-sốt tôn thờ tuyệt đối thần tượng nàng Đuyn-xi-nê cao quư. Khác một chút là có thêm nỗi chết nhịn chết thèm trần tục luôn bị ḱm nén.
Nhiều lúc không giữ được ḿnh, tôi sắp vượt qua cái ngưỡng cho phép, em chỉ im lặng chấp nhận nếu điều đó xảy ra. Nhưng em run rẩy, lo sợ, nỗi sợ của một con thú nhỏ sắp bị tiêu diệt với những giọt nước mắt rơm rớm lặng lẽ. Tôi lập tức tỉnh lại ngay. Tôi ôm chặt em, ấp úng xin em tha lỗi. Sau những phút bồng bột đó, em yêu chiều tôi hơn với cả sự biết ơn. Và tôi hiểu cái giá của sự trinh trắng thật cao quư mà cũng thật ngớ ngẩn.
Một phần v́ tôi bị ràng buộc bởi lời hứa hẹn. Điều này chính em cũng không biết.