mien tay love you (LHQ)
13-03-2009, 04:12 AM
Nỗi Nhớ Trong Đêm
Nhớ hôm nào ngước mặt ngắm trời xanh
Em ước nguyện t́nh ban đầu như thế
Biết làm sao cuộc đời là dâu bể
T́nh yêu này là nốt nhạc dở dang
Những buổi chiều nhạt nắng bước lang thang
Trên đá sỏi mà sao buồng tim êm ái
Thung lũng t́nh sợi tơ vương mềm mại
Cuộc đời ḿnh sáng rực giữa đêm đen
Giọt mưa rơi hay là nước mắt em
Anh thao thức với đêm dài mộng mị
Anh trăn trở giữa niềm đau thế kỷ
Nhớ nhung hoài không đến được với nhau
Chiếc khăn cũ vẫn c̣n mang kỷ niệm
Bài hát xưa d́u dặt cả tâm hồn
Trong cuộc t́nh c̣n in dấu môi hôn
Trăng đă xế t́nh em hoài rực rỡ
Ghen...
Ta yêu anh ghen với cả thời gian
Cứ dần trôi để anh chẳng vội vàng
Hẹn giờ anh tới đi xem hội
Thời gian lững lờ...nên anh vẫn chưa sang
Ta yêu anh nên ghen cả nắng vàng
Ghen với trời chiều rực rỡ thu sang
Gió đưa thơm mát hương đưa tới
Để chàng măi quanh đám cúc vàng
Ta yêu anh...lo duyên kiếp bẽ bàng
Một ngày nào chàng sẽ sang ngang
Trái tim ta đă trao người giữ
Nên ta ghen...Bởi lo sợ mất chàng
Giọt Nước Mắt Lặng Lẽ
Như giọt nước mắt...về đêm lặng lẽ
Lê đôi chân buồn...như kẻ t́nh si
Đi trong đêm... tôi muốn t́m kiếm ǵ?
Hay chỉ để kéo dài thêm nỗi nhớ
Tôi lẳng lặng bước qua từng con phố
Tiếng giày khua người lố nhố thật đông
Tay trong tay h́nh như họ chung ḷng
Chút hụt hẩng... về theo đôi tay trống
Xin b́nh yên... đừng nhấp nhô như sóng
Để con tim thôi lạnh cóng v́ t́nh
Đêm chia tay c̣n giữ chút hương trinh
Tôi để lại dỗ dành cơn thổn thức
Hà Nội đêm trở trăn cơn bức rức
Gió xạc xào làm đánh thức cơn mơ
Thôi từ nay như thuyền măi xa bờ
Không người lái... cứ trôi vào vô định
T́nh đă xa sao tôi c̣n bịn rịn
Trách làm ǵ... đó chỉ định mệnh thôi
Nếu ngày mai có nấm mộ bên đồi
Cài hoa tím biết tôi t́nh đă cạn
Nhớ hôm nào ngước mặt ngắm trời xanh
Em ước nguyện t́nh ban đầu như thế
Biết làm sao cuộc đời là dâu bể
T́nh yêu này là nốt nhạc dở dang
Những buổi chiều nhạt nắng bước lang thang
Trên đá sỏi mà sao buồng tim êm ái
Thung lũng t́nh sợi tơ vương mềm mại
Cuộc đời ḿnh sáng rực giữa đêm đen
Giọt mưa rơi hay là nước mắt em
Anh thao thức với đêm dài mộng mị
Anh trăn trở giữa niềm đau thế kỷ
Nhớ nhung hoài không đến được với nhau
Chiếc khăn cũ vẫn c̣n mang kỷ niệm
Bài hát xưa d́u dặt cả tâm hồn
Trong cuộc t́nh c̣n in dấu môi hôn
Trăng đă xế t́nh em hoài rực rỡ
Ghen...
Ta yêu anh ghen với cả thời gian
Cứ dần trôi để anh chẳng vội vàng
Hẹn giờ anh tới đi xem hội
Thời gian lững lờ...nên anh vẫn chưa sang
Ta yêu anh nên ghen cả nắng vàng
Ghen với trời chiều rực rỡ thu sang
Gió đưa thơm mát hương đưa tới
Để chàng măi quanh đám cúc vàng
Ta yêu anh...lo duyên kiếp bẽ bàng
Một ngày nào chàng sẽ sang ngang
Trái tim ta đă trao người giữ
Nên ta ghen...Bởi lo sợ mất chàng
Giọt Nước Mắt Lặng Lẽ
Như giọt nước mắt...về đêm lặng lẽ
Lê đôi chân buồn...như kẻ t́nh si
Đi trong đêm... tôi muốn t́m kiếm ǵ?
Hay chỉ để kéo dài thêm nỗi nhớ
Tôi lẳng lặng bước qua từng con phố
Tiếng giày khua người lố nhố thật đông
Tay trong tay h́nh như họ chung ḷng
Chút hụt hẩng... về theo đôi tay trống
Xin b́nh yên... đừng nhấp nhô như sóng
Để con tim thôi lạnh cóng v́ t́nh
Đêm chia tay c̣n giữ chút hương trinh
Tôi để lại dỗ dành cơn thổn thức
Hà Nội đêm trở trăn cơn bức rức
Gió xạc xào làm đánh thức cơn mơ
Thôi từ nay như thuyền măi xa bờ
Không người lái... cứ trôi vào vô định
T́nh đă xa sao tôi c̣n bịn rịn
Trách làm ǵ... đó chỉ định mệnh thôi
Nếu ngày mai có nấm mộ bên đồi
Cài hoa tím biết tôi t́nh đă cạn