winterdays
03-09-2009, 10:31 AM
Hắn tự nhủ, hắn có một tuần… Một tuần để thử ghét. Ghét em - cô bé kỳ lạ. Chỉ kỳ lạ thôi. Một tuần để t́m những ǵ đáng ghét trong em đủ để hắn rời xa em, và chung thủy với nàng. Một tuần…
Hắn bật lửa châm điếu thuốc đầu tiên trong ngày. Nàng gọi cho hắn. Rủ đi mua sắm. Nàng thích cùng hắn lang thang ngắm nghía mặc dù con mắt nghệ thuật của hắn chẳng bao giờ được nàng đánh giá cao khi chọn đồ cho nàng. Hắn - một kẻ không yêu tất cả các loại hoa - có lẽ không sinh ra để chiêm ngưỡng cái đẹp. Nhưng hắn kiên nhẫn đi bên nàng, để ngắm nàng nhiểu hơn để ngắm quần áo. Nàng dáng yêu và dễ thương. Nàng hoàn hảo. Và họ đă yêu nhau 2 năm. Đủ dài để hiểu và gắn bó.
Phải, nàng dễ thương. C̣n em? Em cũng thật thú vị. Em như một cơn gió đi ngang cuộc đời hắn. Hắn có nên giữ em ở lại bên hắn? Hắn mỉm cười. Em là cô gái kỳ lạ. Kỳ lạ, không như nàng. Khó mà đem ra so sánh. Hắn nên làm ǵ nhỉ?
Hắn tự nhủ, hắn có một tuần… Một tuần để thử ghét. Ghét em - cô bé kỳ lạ. Chỉ kỳ lạ thôi. Một tuần để t́m những ǵ đáng ghét trong em đủ để hắn rời xa em, và chung thủy với nàng. Một tuần…
Thứ 2
Hắn đi làm khá sớm. Bụng đói meo v́ thức đêm. Nhưng thay v́ chạy xuống ăn vội một cái ǵ đó th́ hắn lại kiên nhẫn đợi em tới cùng đi ăn. Quả là một sự kiên nhẫn đáng trân trọng. Bắt tay vào việc. Hắn hí hửng, hẳn em sẽ xúc động lắm trước tấm ḷng của hắn.
8h30. Em vẫn chưa thèm gọi hắn. Đói quá. Xuống rủ em đi ăn thôi. Hắn hết kiên nhẫn rồi.
- Đi ăn sáng không?
- Chưa ăn à? Tớ vừa đi ăn với mọi người. Cứ nghĩ cậu ăn rồi. Lần sau nhớ treo cái status là đói quá, cần rủ đi ăn nhé. Thế mới biết mà rủ chứ.
Trời, sao em có thể phũ phàng đến thế? Híc híc.
Em thật đáng ghét.
Thứ 3
Cả ngày hắn bận tối mắt tối mũi. Chẳng có thời gian chat với em hay đơn giản chỉ là chào em một câu. Gần tới giờ trưa. Hắn online rủ em. Buzz măi chẳng thấy em trả lời. Hắn chát hỏi chị cùng pḥng.
- Nó khóc, đi đâu đó rồi em ạ.
Em khóc ư? Hắn không thích con gái khóc, không thích chút nào. Hắn gọi cho em, nhắn tin cho em và dắt xe t́m. Vô ích. Em như biến mất khỏi thành phố. Không dấu vết. Hắn cáu.
- Cậu đang ở đâu?
- Tớ đi một chút.
- Có chuyện ǵ với cậu vậy? Cậu đang ở đâu? Tớ sẽ tới.
- Không sao đâu. Chẳng có chuyện ǵ cả.
Sao em lại ngang bướng đến thế? Hắn thấy em đáng ghét biết bao.
Em thật đáng ghét.
Hắn bật lửa châm điếu thuốc đầu tiên trong ngày. Nàng gọi cho hắn. Rủ đi mua sắm. Nàng thích cùng hắn lang thang ngắm nghía mặc dù con mắt nghệ thuật của hắn chẳng bao giờ được nàng đánh giá cao khi chọn đồ cho nàng. Hắn - một kẻ không yêu tất cả các loại hoa - có lẽ không sinh ra để chiêm ngưỡng cái đẹp. Nhưng hắn kiên nhẫn đi bên nàng, để ngắm nàng nhiểu hơn để ngắm quần áo. Nàng dáng yêu và dễ thương. Nàng hoàn hảo. Và họ đă yêu nhau 2 năm. Đủ dài để hiểu và gắn bó.
Phải, nàng dễ thương. C̣n em? Em cũng thật thú vị. Em như một cơn gió đi ngang cuộc đời hắn. Hắn có nên giữ em ở lại bên hắn? Hắn mỉm cười. Em là cô gái kỳ lạ. Kỳ lạ, không như nàng. Khó mà đem ra so sánh. Hắn nên làm ǵ nhỉ?
Hắn tự nhủ, hắn có một tuần… Một tuần để thử ghét. Ghét em - cô bé kỳ lạ. Chỉ kỳ lạ thôi. Một tuần để t́m những ǵ đáng ghét trong em đủ để hắn rời xa em, và chung thủy với nàng. Một tuần…
Thứ 2
Hắn đi làm khá sớm. Bụng đói meo v́ thức đêm. Nhưng thay v́ chạy xuống ăn vội một cái ǵ đó th́ hắn lại kiên nhẫn đợi em tới cùng đi ăn. Quả là một sự kiên nhẫn đáng trân trọng. Bắt tay vào việc. Hắn hí hửng, hẳn em sẽ xúc động lắm trước tấm ḷng của hắn.
8h30. Em vẫn chưa thèm gọi hắn. Đói quá. Xuống rủ em đi ăn thôi. Hắn hết kiên nhẫn rồi.
- Đi ăn sáng không?
- Chưa ăn à? Tớ vừa đi ăn với mọi người. Cứ nghĩ cậu ăn rồi. Lần sau nhớ treo cái status là đói quá, cần rủ đi ăn nhé. Thế mới biết mà rủ chứ.
Trời, sao em có thể phũ phàng đến thế? Híc híc.
Em thật đáng ghét.
Thứ 3
Cả ngày hắn bận tối mắt tối mũi. Chẳng có thời gian chat với em hay đơn giản chỉ là chào em một câu. Gần tới giờ trưa. Hắn online rủ em. Buzz măi chẳng thấy em trả lời. Hắn chát hỏi chị cùng pḥng.
- Nó khóc, đi đâu đó rồi em ạ.
Em khóc ư? Hắn không thích con gái khóc, không thích chút nào. Hắn gọi cho em, nhắn tin cho em và dắt xe t́m. Vô ích. Em như biến mất khỏi thành phố. Không dấu vết. Hắn cáu.
- Cậu đang ở đâu?
- Tớ đi một chút.
- Có chuyện ǵ với cậu vậy? Cậu đang ở đâu? Tớ sẽ tới.
- Không sao đâu. Chẳng có chuyện ǵ cả.
Sao em lại ngang bướng đến thế? Hắn thấy em đáng ghét biết bao.
Em thật đáng ghét.