winterdays
07-09-2009, 09:53 AM
Có phải bởi v́, hai người yêu nhau, nhưng lại quá kiêu hănh để đến được với nhau???
Vậy đấy, cô đă được Shin tỏ t́nh như thế đấy. Từ nay cô không thể nói dối mọi người, nói dối chính ḿnh rằng không có chàng trai nào thích cô rồi nhé.
Nhưng cô chẳng vui thêm được tí nào cả. Giờ th́ cô hiểu rồi, chỉ cần MỘT chàng trai cô thích không thích lại cô, th́ có bao nhiêu chàng trai tỏ t́nh với cô cũng chẳng có ư nghĩa ǵ cả.
Ba ngày nay Chuka tránh mặt Shin. Cô vẫn chưa biết nên trả lời Shin như thế nào. Nếu cô từ chối chắc chắn Shin sẽ rất đau khổ, nhưng mà nếu cô nhận lời trong khi không thật sự yêu Shin, có lẽ cô sẽ c̣n gây cho cậu ấy nhiều đau khổ hơn sau này.
Và điểm mấu chốt, cô thực sự không biết t́nh cảm của ḿnh với Shin như thế nào.
Cô đang ngồi trước máy tính. Nhưng không phải để google câu trả lời. Cô biết cô sẽ không t́m thấy trên internet. Như mọi lần ngồi trước máy tính, cô lại “lỡ tay” click vào tên Khoa trên trang facebook.
Và hôm nay trên wall của Khoa, cái relationship status đă không c̣n là “Single” nữa.
Nhưng mà nó cũng không chuyển thành “In a relationship”.
Nó đơn giản biến mất. Khoa không c̣n công khai “trạng thái t́nh yêu” nữa.
Và có một số comment của một số người trên cái sự thay đổi trạng thái t́nh yêu đó. Toàn con gái! Hóa ra có nhiều cô gái quan tâm đến “t́nh trạng hôn nhân” của Khoa quá nhỉ. Đồ Sở Khanh!
Zinia: “Chúc mừng Khoa nhé!”
Mai: “Thế bây giờ t́nh trạng của cậu là ǵ?”
Aline: “Cô gái may mắn đó là ai?”
Mai: “Không, phải hỏi là cô gái kém may mắn đó là ai chứ! ”
Khoa: “Ha ha, thực ra không phải một mà rất nhiều cô gái sẽ cảm thấy họ kém may mắn khi biết tôi không c̣n “độc thân” nữa ”
***********
Ám chỉ ai thấy ḿnh kém may mắn đây? Chuka tức quá. Nhân tiện đang ở trên facebook, cô gửi một relationship invitation cho Shin, kèm một lời nhắn: “Về lời tỏ t́nh hôm trước, nếu cậu vẫn giữ nguyên ư định th́ hăy accept cái relationship invitation này.”
Thế đấy, sau khi tỏ t́nh bằng điện thoại, bằng tin nhắn, th́ con người có thể tỏ t́nh bằng một lời mời trên facebook!
Và Chuka và Shin đă chính thức trở thành người yêu như thế đó.
***********
*Anh đăng kư cho em 1 suất đi SkiDay nhé. –Giờ cô và Shin đă thay đổi cách xưng hô.
*Ừh, nhưng mà em không biết trượt tuyết mà.
*Th́ năm nay em sẽ học.
*Được, anh sẽ dạy em. –Giọng Shin có vẻ mừng rỡ. Anh ấy rất thích công việc dạy người khác. Có lẽ Shin nên đi làm giáo viên. Anh ấy sẽ là một người thầy tốt – cô nghĩ.
Ở mùa tuyết, người Nhật có một cái thú: trượt tuyết. Nhưng Chuka vốn ghét tuyết, nên 7 năm ở Nhật, cô chưa từng bao giờ đi trượt tuyết. Nhưng năm nay cô đă quyết định tham gia.
V́ Khoa đă viết trên wall facebook rằng sẽ tham gia SkiDay*.
Khi Shin quay lưng đi, Chuka chợt muốn gọi giật anh lại để bảo rằng thôi cô không tham gia SkiDay nữa đâu. Cô đơn thuần chỉ muốn có mặt ở những địa điểm có Khoa.
Nhưng cô phải ứng xử ra sao khi đối mặt với Khoa đây?
*SkiDay: Ngày hội trượt tuyết hàng năm của trường IUJ. Do phí tham gia rẻ và có thể mượn đồ trượt miễn phí nên rất đông sinh viên của trường, và một số sinh viên của các trường đại học khác tham gia.
***********
Ngày SkiDay. Chuka đang đứng trên hai tấm ván, run rẩy và bất lực. Cố gắng hết mức cô cũng chỉ có thể giữ ḿnh cho khỏi ngă, nói ǵ đến trượt. Cô chưa từng h́nh dung trượt tuyết lại khó thế này. Cô cần một người giúp, nhưng Shin không giúp được cô, anh ấy đang bận việc ở trong lều ban tổ chức.
Xa xa, Khoa đang trượt tới. Cậu ấy trượt điệu nghệ lắm, nhẹ nhàng như không. Ánh mắt cậu ấy nh́n cô có vẻ ḍ hỏi. Chợt, như không điều khiển được ḿnh, tự nhiên môi cô nở một nụ cười. Khoa cười lại, nụ cười rạng rỡ như nắng ấm giữa mùa đông.
*Chào Chuka. Cậu không biết trượt tuyết à?
*Chào Khoa. Ừh, năm nay lần đầu tiên ḿnh đi trượt.
*Nước cậu nhiều tuyết lắm cơ mà?
*Ừh, nhưng mà không có nhiều khu trượt tuyết lắm.
*Thế àh. Thế th́ cố lên nhé. Trượt vài lần là biết ngay đấy mà.
Vậy đấy, cô đă được Shin tỏ t́nh như thế đấy. Từ nay cô không thể nói dối mọi người, nói dối chính ḿnh rằng không có chàng trai nào thích cô rồi nhé.
Nhưng cô chẳng vui thêm được tí nào cả. Giờ th́ cô hiểu rồi, chỉ cần MỘT chàng trai cô thích không thích lại cô, th́ có bao nhiêu chàng trai tỏ t́nh với cô cũng chẳng có ư nghĩa ǵ cả.
Ba ngày nay Chuka tránh mặt Shin. Cô vẫn chưa biết nên trả lời Shin như thế nào. Nếu cô từ chối chắc chắn Shin sẽ rất đau khổ, nhưng mà nếu cô nhận lời trong khi không thật sự yêu Shin, có lẽ cô sẽ c̣n gây cho cậu ấy nhiều đau khổ hơn sau này.
Và điểm mấu chốt, cô thực sự không biết t́nh cảm của ḿnh với Shin như thế nào.
Cô đang ngồi trước máy tính. Nhưng không phải để google câu trả lời. Cô biết cô sẽ không t́m thấy trên internet. Như mọi lần ngồi trước máy tính, cô lại “lỡ tay” click vào tên Khoa trên trang facebook.
Và hôm nay trên wall của Khoa, cái relationship status đă không c̣n là “Single” nữa.
Nhưng mà nó cũng không chuyển thành “In a relationship”.
Nó đơn giản biến mất. Khoa không c̣n công khai “trạng thái t́nh yêu” nữa.
Và có một số comment của một số người trên cái sự thay đổi trạng thái t́nh yêu đó. Toàn con gái! Hóa ra có nhiều cô gái quan tâm đến “t́nh trạng hôn nhân” của Khoa quá nhỉ. Đồ Sở Khanh!
Zinia: “Chúc mừng Khoa nhé!”
Mai: “Thế bây giờ t́nh trạng của cậu là ǵ?”
Aline: “Cô gái may mắn đó là ai?”
Mai: “Không, phải hỏi là cô gái kém may mắn đó là ai chứ! ”
Khoa: “Ha ha, thực ra không phải một mà rất nhiều cô gái sẽ cảm thấy họ kém may mắn khi biết tôi không c̣n “độc thân” nữa ”
***********
Ám chỉ ai thấy ḿnh kém may mắn đây? Chuka tức quá. Nhân tiện đang ở trên facebook, cô gửi một relationship invitation cho Shin, kèm một lời nhắn: “Về lời tỏ t́nh hôm trước, nếu cậu vẫn giữ nguyên ư định th́ hăy accept cái relationship invitation này.”
Thế đấy, sau khi tỏ t́nh bằng điện thoại, bằng tin nhắn, th́ con người có thể tỏ t́nh bằng một lời mời trên facebook!
Và Chuka và Shin đă chính thức trở thành người yêu như thế đó.
***********
*Anh đăng kư cho em 1 suất đi SkiDay nhé. –Giờ cô và Shin đă thay đổi cách xưng hô.
*Ừh, nhưng mà em không biết trượt tuyết mà.
*Th́ năm nay em sẽ học.
*Được, anh sẽ dạy em. –Giọng Shin có vẻ mừng rỡ. Anh ấy rất thích công việc dạy người khác. Có lẽ Shin nên đi làm giáo viên. Anh ấy sẽ là một người thầy tốt – cô nghĩ.
Ở mùa tuyết, người Nhật có một cái thú: trượt tuyết. Nhưng Chuka vốn ghét tuyết, nên 7 năm ở Nhật, cô chưa từng bao giờ đi trượt tuyết. Nhưng năm nay cô đă quyết định tham gia.
V́ Khoa đă viết trên wall facebook rằng sẽ tham gia SkiDay*.
Khi Shin quay lưng đi, Chuka chợt muốn gọi giật anh lại để bảo rằng thôi cô không tham gia SkiDay nữa đâu. Cô đơn thuần chỉ muốn có mặt ở những địa điểm có Khoa.
Nhưng cô phải ứng xử ra sao khi đối mặt với Khoa đây?
*SkiDay: Ngày hội trượt tuyết hàng năm của trường IUJ. Do phí tham gia rẻ và có thể mượn đồ trượt miễn phí nên rất đông sinh viên của trường, và một số sinh viên của các trường đại học khác tham gia.
***********
Ngày SkiDay. Chuka đang đứng trên hai tấm ván, run rẩy và bất lực. Cố gắng hết mức cô cũng chỉ có thể giữ ḿnh cho khỏi ngă, nói ǵ đến trượt. Cô chưa từng h́nh dung trượt tuyết lại khó thế này. Cô cần một người giúp, nhưng Shin không giúp được cô, anh ấy đang bận việc ở trong lều ban tổ chức.
Xa xa, Khoa đang trượt tới. Cậu ấy trượt điệu nghệ lắm, nhẹ nhàng như không. Ánh mắt cậu ấy nh́n cô có vẻ ḍ hỏi. Chợt, như không điều khiển được ḿnh, tự nhiên môi cô nở một nụ cười. Khoa cười lại, nụ cười rạng rỡ như nắng ấm giữa mùa đông.
*Chào Chuka. Cậu không biết trượt tuyết à?
*Chào Khoa. Ừh, năm nay lần đầu tiên ḿnh đi trượt.
*Nước cậu nhiều tuyết lắm cơ mà?
*Ừh, nhưng mà không có nhiều khu trượt tuyết lắm.
*Thế àh. Thế th́ cố lên nhé. Trượt vài lần là biết ngay đấy mà.