PDA

View Full Version : Duyên Số


memory0281
09-09-2009, 08:13 PM
Lời của trái tim.
27 tuổi, công việc ổn định từ lâu, vậy mà tôi vẫn chưa có người ḥ hẹn. Đồng nghiêp sốt sắng, những người hàng xóm hỏi thăm, chỉ có mẹ là thản nhiên. Không phải bà vô tư, tôi biết điều đó. Cũng không phải bà sợ con gái lấy chồng rồi buồn. V́ lư do ǵ, chính tôi đôi lúc cũng băn khoăn. Một người họ hàng giới thiệu cho tôi người đàn ông đang công tác ở Sở Giáo dục. Sau vài lần gặp gỡ, tôi nói với mẹ rằng ḿnh ưng người này và sẽ tổ chức đám cưới vào cuối năm. Mẹ không nói ǵ.
Sự im lặng của mẹ kéo dài một tuần sau. Đêm đó ,khi mọi người đă ngủ, mẹ đẩy cửa vào pḥng tôi, ṿng tay qua lưng tôi khẽ khàng: con chưa biết ḿnh có yêu người ta hay không sao lại vội vàng vậy? Tôi ngỡ ngàng. Mẹ mà cũng quan tâm đến vấn đề này sao? Tuy nhiên, tôi biết là mẹ hỏi nghiêm túc, nên không thể trả lời cho qua chuyện. “Con thấy anh ấy cũng được. Bọn con có tuổi rồi nên cũng đơn giản thôi”.Im lặng. Rồi mẹ lại hỏi 1 điều khiến tôi cũng không kém bất ngờ:”Con thấy cuộc hôn nhân của bố mẹ thế nào?”.”Hạnh phúc ạ”, tất nhiên là tôi trả lời thật ḷng.
Giọng mẹ lúc này đă chùng xuống, nghe xa vắng, h́nh như đây là điều suốt thời gian qua mẹ cứ nấn ná mà chưa biết nói với con gái vào lúc nào:” Mẹ lấy bố không phải v́ t́nh yêu”.
Cũng như con bây giờ, mẹ luôn hy vọng hôn nhân sẽ làm thay đổi cuộc sống con người ta nhưng lại không để tâm đến nó. Bà ngoại nói, trước kia có những cặp vợ chồng đến ngày cưới mới gặp mặt, vậy mà họ vẫn sống rất tốt. Mẹ thấy có lư. Chỉ cần biết điều, đối xử với nhau tốt là được lắm rồi. V́ ư thức được điều đó nên cuộc sống của bố mẹ rất êm ả. Những gia đ́nh xung quanh luôn nh́n vào gia đ́nh ḿnh để làm gương. Mẹ nói với người ta rằng, vợ chồng nhường nhịn nhau 1 chút, hy sinh cho nhau 1 chút là yên ổn thôi.
Nhưng khi đối diện với chính ḷng ḿnh, mẹ lại ngổn ngang, giữ được gia đ́nh yên ổn nhưng mẹ có được điều ḿnh cần không? Không có! Điều mẹ cần là t́nh yêu. Phải, mẹ đă sống một cuộc sống không có t́nh yêu và vẫn luôn thấy thiếu thốn, trống vắng trong ḷng. Đó là nỗi buồn của mẹ. Một nỗi buồn không dám chia sẻ với bất kỳ ai.
Đôi khi mẹ lẩn thẩn nghĩ, nếu có cơ hội được chọn lại, mẹ sẽ nghe theo sự mách bảo của trái tim. Mẹ đă từng yêu nên mẹ hiểu, khi 1 người đàn ông và 1 người đàn bà sống bên nhau mà không có men say t́nh yêu th́ đáng tiếc đến thế nào. Mẹ đă chấp nhận 1 cuộc sống nhạt nḥa bên bố con gần 30 năm và sẽ đến hết cuộc đời này. Duyên số vậy rồi.. Lấy nhau không có t́nh yêu vẫn có thể hạnh phúc ,con ạ. Có thể coi cuộc sống gia đ́nh ḿnh như vậy là hạnh phúc, mẹ hài ḷng với những ǵ đang có. Nhưng mẹ không có hạnh phúc của riêng ḿnh. Tất nhiên, mẹ luôn quư trọng bố, thương bố, sống tốt với bố…Mẹ muốn giữ kín tâm sự này v́ nói ra hẳn con không vui, nhưng từ khi nh́n thấy thái độ với việc lấy chồng của con, mẹ rất lo lắng, muốn bày tỏ cho con đôi điều. Hy vọng con sẽ tự ngẫm ra được chút ǵ đó cho bản thân.
Hôn nhân là chuyện cả đời, con đừng v́ áp lực tuổi tác và dư luận mà quyết định “sai 1 ly…”.Có thể mẹ là người đa sầu đa cảm, nặng về suy nghĩ và lại ở 1 độ tuổi khác nên cách nh́n về hôn nhân, về hạnh phúc không như thế hệ các con. Nhưng có 1 điều mẹ tin rằng, bất cứ ai, ở thời đại nào, khi quyết định chung sống suốt đời với 1 người đều mong muốn rằng cuộc sống chugn đó sẽ hạnh phúc…”
Im lặng bao trùm. Tôi biết lúc này ḿnh không nên nói ǵ.

Lựa chọn.
Tôi từng nghĩ ḿnh đă đủ trưởng thành và tỉnh táo để nhận ra được 1 cuộc hôn nhân không bắt đầu từ t́nh yêu sẽ dễ dẫn đến những kết cục như thế nào. Nhưng thực tế cuộc sống cũng dạy cho tôi rằng, rất nhiều cuộc hôn nhân bắt đầu bằng t́nh yêu mà đâu có hạnh phúc. T́nh yêu sẽ phai nhạt dần theo ngày tháng. Vợ chồng chú d́ tôi chẳng hạn. Ông bà cấm đoán nhưng chú và d́ vẫn dắt nhau trốn khỏi nhà để được chugn sống với nhau. Vậy mà khi đứa con đầu ḷng chưa được 3 tuổi, họ đă muốn ly hôn.
Và đâu chỉ có chú và d́ tôi, nhiều bạn bè xung quanh tôi cũng vậy. Yêu nhau say đắm là thế, vậy mà ở với nhau 1 thời gian đă xảy ra chuyện này chuyện nọ, thậm chí có đôi c̣n không muốn nh́n mặt nhau nữa.
Tôi hiểu, người ta sống cần t́nh yêu. Nhưng t́nh yêu không phải là toàn bộ của hôn nhân. Khi lấy nhau v́ t́nh yêu, đến ngày t́nh yêu ra đi , sẽ c̣n lại ǵ? Là mâu thuẫn , là mệt mỏi, là tổn thương. Tiếp tục bi kịch là v́ con, v́ dư luận. Hạnh phúc ở đâu? Tôi chưa yêu ,chưa trải qua cảm giác yêu đương th́ càng tốt, càng đỡ phải so sánh khi đối mặt với hiện tại” không yêu”.
Cứ theo sách vở, th́ tôi phải đợi khi nào có người đàn ông làm ḿnh rung động xuất hiện. Tôi đă đợi 10 năm nay rồi và nếu tiếp tục đợi nữa ,họ vẫn không xuất hiện th́ sao? Giữa việc mạo hiểm với việc cứ ngồi chờ ngày thần t́nh yêu gơ cửa, tôi chọn việc lấy 1 người ḿnh có thể không yêu, nhưng với người đó tôi sẽ có 1 cuộc sống b́nh thường như bất cứ người phụ nữ b́nh thường khác. Tôi cho rằng sự lựa chọn của ḿnh là tỉnh táo. Nếu lấy anh không có hạnh phúc, th́ đó là duyên số tôi nó thế, tôi tin ḿnh đủ bản lĩnh để chấp nhận. Đâu riêng ǵ tôi, nhiều người con gái cũng suy nghĩ vậy. Chúng tôi chép miệng, nghĩ nhiều làm chi, chuyện vợ chồng may nhờ rủi chịu. Và thực tế đă có nhiều đám”trót lọt”. Họ có được cuộc sống tốt đẹp hay không chỉ họ biết.
Nhưng, những lời tâm t́nh ngầm nhắn nhủ của mẹ đêm nay khiến tôi phải nghĩ lại. Tôi không dám chắc vào sự lựa chọn của ḿnh nữa. Tôi từng đọc trogn 1 cuốn sách tâm lư, cô gái tâm sự về cuộc hôn nhân không t́nh yêu của ḿnh. Rồi cô kết luận, lấy nhau v́ t́nh yêu, theo thời gian ,t́nh yêu có thể phai nhạt, nhưng nó vẫn tồn tại, bởi v́ nó đă từng tồn tại. Hôn nhân không có t́nh yêu ,bạn sẽ phải đơn đôc nếm trải nỗi cô đơn suốt cả cuộc đời. Liên hệ đến chuyện riêng của mẹ tôi, thấy giữa họ có sự đồng cảm. Có lẽ đó cũng là nỗi ḷng của nhiều phụ nữ cùng cảnh ngộ.
Phải chăng bi kịch chính là chỗ này. Khi c̣n trẻ, c̣n chủ động để lựa chọn cuộc hôn nhân th́ lại xem nhẹ, đến khi đă hiểu ra rồi th́ không c̣n cơ hội nữa, cuối cùng người chịu đau khổ chính là ḿnh. Như thế chính là sống thiếu trách nhiệm với bản thân ḿnh.
Mẹ tôi đấy, những câu chuyện được biết đấy, nhưng thật khó thuyết phục được khi người ta c̣n trẻ. Nỗi buồn vẫn có thể lặp lại. Để rồi mấy mươi năm nữa tôi lại chia sẻ với con gái ḿnh nỗi sầu riêng và nói rằng vui buồn này là duyên số.
Tôi sắp bước vào cuộc hôn nhân, mẹ gửi ước mơ, khát vọng t́nh yêu vào con gái.

winterdays
10-09-2009, 07:58 AM
Điều này đáng để suy nghĩ đây. Đúng là may nhờ rủi chịu thật.