PDA

View Full Version : Đến với Bài Thơ hay


Lãng Tử
18-03-2009, 04:01 AM
GỬI EM!!!

Tử tế là gì?

Tử tế là không giả dối!

Lừa dối là gì? Lừa dối là không tử tế!

Anh loay hoay suốt cả cuộc đời

Thèm tử tế trong môi trường giả dối.

Hay anh chọn cách biến mình của loài cá chuối?

Đã làm người làm cá khó khăn sao!

Máu anh không lạnh như máu cá được

Em hiểu điều đó không và thương xót không nào???

(sưu tầm)

Lãng Tử
18-03-2009, 04:01 AM
Hình Như!


Hình như thế chưa là yêu

Phải lòng nhau đây mà nhiều toan lo

Hình như giữa nhận và cho

Còn toan tính lắm lên chưa hết mình

Chỉ là nghĩ , chỉ là tình vậy thôi

Hình như ngang trái cuộc đời

Vô tình trói buộc hai người vào nhau

Hình như trong cõi thẳm sâu

Mình luôn nghĩ tốt về nhauy thật nhiều

Chỉ là gió nhẹ để diều vi vu

Hình như thế... là hình như

Một người trăn trở suy tư một người...!

__________________________________


Hình như em giận anh rồi

Nên không ánh mắt nụ cười cũng không

Hình như sư tử Hà Đông

Khi mà đã giận trời... không là gì

Hình như không giống mọi khi

Em như thật khác, dáng đi cũng buồn

Hình như khi giận đẹp hơn

Nên em hay giận, hay hờn vu vơ

Hình như em giận bây giờ

Để mai sau chẳng bao giờ giận thêm

Giận anh lần cuối nghe em!

Một lần thôi để con tim bồi hồi...!

(đoàn thế hùng)

Lãng Tử
18-03-2009, 04:03 AM
Giữ CHốn KHông ANh....

Em đi tìm anh
Giữa chốn không anh
Chỉ thấy gió và những khuân mặt xa lạ
Tất cả bước trong dòng hối hả
Chỉ mình em tìm anh.

Anh ở đâu giữa chốn không em?
Đêm lạnh lắm! Anh có mặc đủ ấm?
Ở phía bình minh có dậy sớm?
Anh đừng buồn giữa chốn không em.

Anh đừng khóc khi không có em
Bờ vai em càng thêm hẫng hụt
Đàn Hải Âu mang mặn nòi về biển
Còn giọt nào sót lại? Đắng môi em.

Em tìm anh-Anh ở nơi đâu?
Phố chật hẹp mà lòng em ngút ngát
Về đi anh. Mình em cô quạnh
Biển ra sao khi thiếu vắng con thuyền?

Em vẫn mải miết tìm
Những chiếc là trôi theo dòng ủ rũ
Những khuôn mặt cười ngạo nghễ
Chỉ mình em
Ngược phố
Tìm Anh!


<NGUYỄN THỊ HỢI>
Cho những ngày xa, 17/03/2007

Lãng Tử
18-03-2009, 04:04 AM
MỘT GIỌT ĐẮNG


Em đừng khóc nữa
Mùa hè đã nhỏ xuống tiếng ve
Mù thu áo choàng gục đầu sau bậc cửa
Mùa đông âm thầm từng bước xôn xao

Em đừng khóc nữa
Hỡi con chim sẻ mỏ lặng thầm
Cơn bão nuốt vào bụng mình tia ánh sáng
Anh quay về bản ngã của lao lung

Em đừng khóc nữa
Đoi vai gầy sao chịu thấu nổi đau
Chiếc lá vàng rơi cũng làm chao vai đấy
Cơn mưa ập về làm ướt sũng đời nhau

Em đừng khóc nữa
Sự long lanh kia gặm nhấm cuộc đời anh
Bàn tay mòn chỉ vì hoài đấm cửa
Mùa thu vàng vẫn chẳng hiện lá xanh

Hỡi em yêu hãy đừng gào thét nữa
Ngày mai rồi sẽ chẵng có nhau
Anh biến mất như chưa hề tồn tại
Em hóa thành giọt rượu đắng hanh hao .

(Hồ thi Ca )

Lãng Tử
18-03-2009, 04:04 AM
Ta Tự Ru Ta
Ngô Thị Mỹ Trang

Ta tự giết ta bằng thương nhớ
Nhớ thương người chẳng biết có thương ta?
Ta tự cười ta khờ khạo quá
Níu lại gần một cuộc tình xa

Ta tự ru ta bằng kỷ niệm
Đong đưa lời ong bướm phù du
Ta tự làm ta thành khổ lụy
Suốt một đời khổ hạnh chân tu

Ta tự mời ta ly rượu đắng
Chút ấm lòng cho lúc giá băng
Ta tự thương ta tình đã nhạt
Mà sao giả bộ rất ân cần

Ta tự lừa ta cười vô tận

Lãng Tử
18-03-2009, 04:04 AM
Nghe Tình Chợt Buồn

Em gọi nụ hồng vừa tàn cuối sân

Nghe tình chợt buồn trong lá xôn xao …

(Tôi Ru Em Ngủ, nhạc Trịnh Công Sơn)



Mưa bay ngày hạ nhớ thu về

Chợt thấy buồn mộng giạt theo mây

Ðường năm xưa gió về nghe lạnh

Thấm vào hồn, kỷ niệm còn đây.


Anh đếm từng ngày, từng giây phút

Sống bên em hạnh phúc vô ngần

Vì biết có ngày mình xa cách

Theo giòng đời một kiếp phù vân.


Anh thấy hạ về, tìm biển rộng

Nhìn thu sang, nhớ lá vàng bay

Rồi xuân qua, đào rơi lối cũ

Nhặt cánh hồng ôm ấp trong tay.


Tình chợt buồn, người không trở lại

Ðêm vô biên thoang thoảng quỳnh hương

Em về trăng lạnh thềm sương

Nửa khuya tỉnh giấc thiên đường vỡ tan.

Lãng Tử
18-03-2009, 04:05 AM
CÓ LẼ NÀO

Có lẽ nào em không thấy mùa đông.
Khi gió bấc ào về lạnh buốt.
Bãi cát vắng bóng ai từ thuở trước.
Người bộ hành lạc bước dưới trời chiều

Có lẽ nào không hiểu em ơi.
Nỗi tê lạnh đã biến thành sỏi đá.
Tàu lá chuối chuốt màu vàng óng ả.
Vương nỗi buồn thầm lặng giữa mênh mông

Có lẽ nào nước đã đóng thành băng.
Đã quên lãng những dòng ký ức.
Ngày xưa đó con tim yêu rừng rực.
Ngọn lửa hồng chiếu sáng cả trời đêm

Có lẽ nào em đã lãng quên
Nơi ta đến, ta đi, con đường xưa lối hẹn.
Ôi tất cả đã trở thành kỷ niệm.
Mùa đông về hoa cỏ thẹn tê lòng.

Anh vẫn đứng chờ trong biển gió vô hình.
Nhìn giá buốt để tim dừng thắt lại.
Mùa đông u hoài đã trở thành cát bụi
Có lẽ nào em chẳng thấy đông về....

Lãng Tử
18-03-2009, 04:05 AM
Có phải là em? ... Chẳng phải em!
Là ai? Hay gió động bên thềm
Sao nghe khắc khoải như tiếng nấc
Chẳng có ai đâu.. chỉ có đêm

Ừ thì ta uống một mình ta
Uống vì hình bóng đã nhạt nhoà
Uống vì tình cạn như rượu cạn
Uống vì tro bụi của đời ta

Cạn chén tình này... ta phải say
Cho trời nghiêng ngả, đất héo gầy
Cho quên tất cả vào dĩ vãng
Cho gió mây ngàn phải ngừng bay
(st)

Lãng Tử
18-03-2009, 04:06 AM
Ừ THÌ...

Ừ thì… em đi lấy chồng
E trời cũng đến mùa Ðông
Mùa Ðông Cao nguyên có nắng
Hoa mơ bướm mộng tiễn đưa
Mùa Ðông Cao nguyên mây trắng
Lạy trời sang Xuân rồi mưa!
Ðể em xuôi về nhà người…
Rượu nồng cưới tuổi hai mươi
Hoa đào hồng bay bỡ ngỡ
Cô dâu nào cười không tươi?
Lạnh rồi em đi lấy chồng
Ðời người chín bến mười sông
Muộn rồi em đi lấy chồng
Ừ thì… như thế cũng xong!

Hồ Hoàng Quân
Đà-lạt, 1960

Lãng Tử
18-03-2009, 04:06 AM
Thư Tình Anh Viết


Thơ tình anh viết trong tâm tưởng
Một văn phòng trống ngọn đèn đêm
Đôi dòng chắp nối không ngày tháng
Chập chờn trang giấy, chập chờn em

Anh viết khi vầng trăng xẻ nửa
Xa em, thương mến nói sao cùng
Xa em, trăng mãi là trăng khuyết
Cho trái tim mình cũng bão giông

Anh viết khi mùa đông lá trút
Lá vàng ngập đất nỗi buồn anh
Anh như cánh mỏng trong ngày rét
Không sợ đường xa, sợ độc hành

Thơ tình anh viết mùa xuân đơn
Em về đơn lẻ lại thành đôi
Cây khô chợt nở hoa vàng ngõ
Kìa một tròn trăng giữa đỉnh trời.

Lãng Tử
18-03-2009, 04:07 AM
Hôn nhau lần cuối

Cầm tay nhau khẽ nói:
Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối ,
Em về đi, anh đi ...

Rồi một hai ba năm ,
Danh thành anh trở lại.
Với em anh chăn tằm,
Với em anh dệt vải.

Ta sẽ là vợ chồng,
Sẽ yêu nhau mãi mãi.
Sẽ xe sợi chỉ hồng
Sẽ hát câu ân ái.

Anh và em sẽ sống
Trong một mái nhà tranh .
Lấy trúc thưa làm cổng ,
Lấy tơ liễu làm mành .

Nghe lời anh em hỡi!
Khóc lóc mà làm chi ?
Hôn nhau một lần cuối ,
Em về đi , anh đi ...

<st>

Lãng Tử
18-03-2009, 04:08 AM
Đan áo cho chồng
(TTKH)

Chị ơi nếu chị đã yêu
Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương
Ðã xa hẵn quãng đời hương
Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù


Biết chăng chị, mỗi mùa Ðông
Ðáng thương những kẽ có chồng như em
Vẫn còn thấy lạnh trong tim
Ðan đi đan lại áo len cho chồng


Như con chim hót trong lồng
Hạt mưa đã rụng bên sông bơ thờ
Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ
Hay đâu gió đã sang bờ ly tan


Tháng ngày miễn cưỡng em đan
Kéo dài một chiếc áo len cho chồng
Như con chim hót trong lồng
Tháng ngày thương tiếc cánh hồng nơi nao


Ngoài trời hoa nắng xôn xao
Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm
Ai đem lễ giáo giam em
Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời


Lòng em buồn lắm chị ơi !
Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai
Quang cảnh lạ, tháng ngày dài
Ðêm đêm nghĩ đến ngày mai giật mình

Lãng Tử
18-03-2009, 04:08 AM
Con Gái Tuổi Dần

Năm tới sẽ là năm con cọp
Tuổi bé trùng năm mới động trời
Nếu muốn làm tim anh hồi hộp
Bé gầm lên một tiếng "Anh ơi!"

Sử sách đã nhắc nhiều đến bé
Hết sát phu rồi đến bỏ chồng
Anh thì gọi đó là "Bà Kẹ"
Mới nhìn, đã nuốt chửng đàn ông

Vái trời ai cũng xa lánh bé
Chỉ riêng anh tan cửa nát nhà
Anh chết sớm không hề nuối tiếc
Miễn là móng vuốt có mùi hoa

Mà anh lại cầm tinh con ngựa
Thoát sao qua con gái tuổi Dần
Giả đò vồ thật anh lần nữa
Để tình run rẩy hết hai chân

Lãng Tử
18-03-2009, 04:09 AM
THU ĐIẾU

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

(Nguyễn Khuyến)

Lãng Tử
18-03-2009, 04:09 AM
Ngày Mai Con Lấy Chồng!

Ngày mai con về làm dâu người ta
Cha dặn con những điều đơn giản nhất

Danh dự của con đừng bao giờ đánh mất
Tình yêu là Chấp nhận lẫn nhau.
Đời nhiều niềm vui và cũng nhiều nỗi đau
Những bất chắc không bao giờ lường hết được
Mang cho con hạnh phúc nhất đời.

Ngày mai con về làm dâu người ta
Cái nết ở ăn ý tứ nhiều con ạ
Có vui đấy nhưng đừng cười to quá
Có giận hờn lau nước mắt cho khô.

Con làm mẹ con sẽ hiểu lòng cha
Thương con lắm, nhớ con nhiêu lắm
Con bé bỏng, mãi bé bỏng
Thế rồi con lại dặn con con.

Lãng Tử
18-03-2009, 04:10 AM
Lời mẹ dặn

Tác giả: Phùng Quán



Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc
- Con ơi
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
- Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
- Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không! Những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời
In lên vết son đỏ chóị

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

(1957)

Lãng Tử
18-03-2009, 04:10 AM
Màu tím hoa sim


Tác giả: Hữu Loan


Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê…

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh
Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa…

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường đông bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí
Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu…

Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi ví vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu
Áo anh nát chỉ dù lâu…

(1949, khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh)

Lãng Tử
18-03-2009, 04:11 AM
Hình như
Nguyễn Thái Dương

Hình như mây mà lại hình như sương
Hình như em giận,hình như thương
Mắt em,anh thấy hình như khóc
Không,hình như khói thuốc của anh vương...

=========================

Xa cách
Nguyễn Bính

Nhà em cách bốn quả đồi
Cách năm ngọn núi cách đôi cánh rừng
Nhà em xa cách quá chừng

Lãng Tử
19-03-2009, 03:34 AM
Uống Rượu Với Chồng!

Nguyễn Lam Điền (tên thật là Nguyễn Thanh Huyền- nữ giáo viên)

Quanh năm khó nhọc bộn bề
Sớm đi sấp ngửa, tối về đăm chiêu
Ngược xuôi chạy trốn cái nghèo
Bao nhiêu hy vọng thả theo gió trời

Oái oăm là cái sự đời
Có trôi chảy cũng nửa vời đắng cay
Ngồi buồn rót rượu ra say
Chén này nhắm với nỗi này phải không?

Ừ thì đắng nuốt vào lòng
Cay phà vào gió mênh mông quanh mình
Mặc cho thiên hạ rập rình
Ta ngồi đây rót cho mình, cho nhau

Này là bể khổ nguồn đau
Này là đò chật sông sâu chập chờn
Nhấp môi chạm phải nguồn cơn
Gió ào ạt gió, mây lờn vờn mây

Thì mình cứ rót em say
Tựa vào hơi ấm mà bay một lần
Đất xa trời tạt xuống gần
Chung chiêng cả mấy mươi lần thế gian…

Lãng Tử
19-03-2009, 03:34 AM
Mời Vợ Uống Rượu

Nguyễn Duy

Mỗi năm tết có một lần
mời em ly rượu, tay nâng ngang mày
Vợ cười chưa uống đã say
ngọt ngào thì nổi, đắng cay thì chìm

Gót chân ăn vẹt bậc thềm
quanh năm tất bật đi tìm ngày xuân
Tóc loay hoay bạc bạc dần
mỗi năm tết có một lần thôi em.

Lãng Tử
19-03-2009, 03:34 AM
UỐNG CẠN TÌNH THƠ

Nguyên Đỗ


Ta biết, quen nhau qua lời thơ
Phút mong phút nhớ phút đợi chờ
Gởi nhau muôn cánh thơ phiêu lãng
Dìu dắt đời nhau qua bến mơ

Nét bút lời thơ thoáng đam mê
Gió trăng đọng lại mái tóc thề
Cuốn rối tình anh trong mộng ảo
Lạc bước thiên thai chẳng lối về

Lời tình nếm thử choáng men say
Ai biết tình yêu đậm thế này
Rượu thơ nửa túi tình hoa bướm
Thế gian tình mộng đẹp xinh thay

Giam giữ đời nhau mãi nghe em
Tình yêu trong mộng rất êm đềm
Gió trăng là bạn, thơ là rượu
Uống cạn tình thơ say suốt đêm

Lãng Tử
19-03-2009, 03:35 AM
Rót một chén

Ngân Vịnh

Rót một chén ngày mồng một Tết
nâng ngang mày trời đất giao nhau
nắng dọt dẹt tiếng chân lá biếc
cười a ha - đời vẫn bể dâu


Rót một chén ngày mồng hai Tết
vắt lên vai bĩ cực đèo bòng
nỗi buồn cũ không cần xóa vết
thả tấm thân về phía thong dong

Rót một chén ngày mồng ba Tết
hắt xuống chiều hạnh ngộ giọt mưa
em vụt đến và em đâu biết
ta đợi em từ lúc giao thừa.

Lãng Tử
19-03-2009, 03:35 AM
Rượu núi

(thơ Phan Thành Minh)




Rượu quê ủ lá men rừng
say đêm hoa cỏ ngọt lừng hương cây
mát trong từng giọt thơ ngây
lựng bầu thương nhớ hong ngày nắng thơm


Rượu rừng gạo tám... chưa cơm
ngát trăng thiên lý vàng ươm dã quỳ
yêu từ ánh mắt tràn ly
hồ thu vọng nguyệt xuân thì rung rung...

Rượu tình ngâm trái thủy chung
thấm sương ngực núi còm lưng nắng gầy
nụ hôn cởi áo che ngày
nõn căng từ giọt vơi đầy nhớ thương...

Lãng Tử
19-03-2009, 03:36 AM
Ngày Xuân Thơ Rượu

Tản Đà

Trời đất sinh ta rượu với thơ
Không thơ không rượu sống như thừa
Công danh hai chữ mùi men nhạt
Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ.
Mạch nước sông Đà tim róc rách
Ngàn mây non Tản mắt lơ mơ.
Còn thơ còn rượu còn xuân mãi
Còn mãi xuân, còn rượu với thơ

Lãng Tử
20-03-2009, 12:40 AM
Không đề


Tác giả: Đỗ Trung Quân

Ta ném qua cửa sổ
cành Vilolet quá buồn
có những ngày vắng quá
hoa cúc vàng ngoài dậu
vẫn cứ màu hoàng hôn

Có những ngày vắng quá
hình như không còn ai…
đành gõ cửa một người không muốn gặp
vu vơ vài lời đầu môi
ta nói thầm với nắng
trôi mau đi những chiều không người

Có những ngày vắng quá
em làm gì trên căn phòng nhìn xuống lá me?
vòm trời màu ngọc bích
bao giờ chia cho ta.

Có những ngày vắng quá
về lại chỗ quen ngồi
quán lạnh, kính mờ buồn phố nhỏ
lòng ta còn sợi tóc ai rơi…

Lãng Tử
20-03-2009, 12:41 AM
Không đề 4


Tác giả: Bế Kiến Quốc


Đã bắt đầu nếm náp vị chia xa
Hai chữ biệt ly ngó chỗ nào cũng gặp.
Em ngồi đó - anh gắng dời ánh mắt
Anh tập nhìn không-gian-không-có-em…

Phải làm quen với ban ngày ban đêm
Với thời-gian-không-em sắp trải dài vợi vợi…
Lòng choáng rợn nữa rồi sao chịu nổi!
Nỗi buồn lên. Trăng lặn. Hết đêm rồi.

Chân đã dợm bước vào ranh giới của xa xôi
Và ký ức vội cuống cuồng thâu nhận
Hình với tiếng… để biến thành kỷ niệm
Đang ở gần đã nhớ lúc gần nhau…

Đang ở gần đã nói “một ngày sau…”
Ba tiếng “một ngày sau…” nhói đau mà chẳng biết…
Như đang nghe đoạn cuối cùng khúc hát
Vừa khẽ ngân vừa lặng tắt xa dần…

Lãng Tử
20-03-2009, 12:41 AM
Không đề
Yên Thao

Gương xưa chẳng giữ cho lành
Thì gom mảnh vỡ để danh mà soi
Có không em,kiếp luân hồi?
Tôi về,bóng đổ chia đôi tím chiều.

Lãng Tử
20-03-2009, 12:41 AM
KHÔNG ĐỀ

Lặng lẽ đi về
Phố cô đơn như mùa đông năm cũ
Bàn tay gầy nỗi nhớ
Vòng thời gian quay ngược phải chăng?

Ngày bảo với ta nắng đã nhạt rồi
Đêm len lén vén bức màn cũ kỹ
Hình như có một người đi
Mùa đông vừa về bên phố

Ngồi thật lâu nghe nỗi niềm hoài cổ
Bất giác lòng nhung nhớ mông lung
Người đến - tia nắng ấm lạ lùng
Vội vã đi để mùa đông ở lại

Ta nhận ra trong cuộc đời hoa trái
Đã một lần đi qua nỗi cô đơn
Vô tâm quá nên tình còn thơ dại
Mùa đông về khắc khoải nào hơn?

Ta nhận ra mỗi trang giấy cuộc đời
Thiếu người sẽ không thành thơ được
Phố vẫn phố như mùa đông năm trước
Vòng thời gian có quay ngược được chăng?

Lãng Tử
20-03-2009, 12:42 AM
Vô Đề

Một mình tâm sự với mình
Một mình mình với bóng hình sóng đôi
Ngoài hiên chênh chếch trăng soi
Hình như trăng cũng lẻ loi như mình...!

"Không Còn Nhớ Người Yêu!"

Lãng Tử
20-03-2009, 12:43 AM
Không Còn

Không còn nước mắt cho anh nữa đâu
Em đã khóc suốt thời trẻ dại
Nước mắt nhỏ xuống thòi con gái
Từ khi mình xa nhau.

Chùm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu
Anh góp nhặt tặng cho tình yêu mới
Người con gái kia có bao giờ biết hỏi
Xưa là thơ cho mối tình đầu?

Ngày hôm qua chợt nhận ra nhau
Anh lạc giọng gọi tên em ...òa vỡ
Chút tình xưa anh lỡ tay hấy đổ
Sao giờ mới biết đau?

Lãng Tử
20-03-2009, 12:45 AM
CHIỀU BUỒN


Em đi đường ấy xa rồi
Bến xưa quạnh quẽ buồn thôi là buồn
Chiều rơi... một mảnh trăng non
Rãi hờ ánh bạc giận hờn... lẻ loi
(Cũng đành một phận đơn côi
Cũng đành lặng lẽ cuối trời phiêu du)

Non xa đã lẫn trong mù
Gió chiều lạc lối vi vu tìm đường
Lục bình giăng kín mặt sông
Con đò gác mái bến không bóng người
Có con chim cuốc kêu hoài
Tiếng nghe xa vắng... lạc loài hồn ai...


"Sưu tầm"

Lãng Tử
20-03-2009, 12:45 AM
Không khí Tết



Nụ mai phơi phới trên cành
Cúc, hồng khoe sắc bên nhành lay ơn
Rung rinh cánh bướm dập dờn
Tiếng chim lảnh lót theo cơn gió lùa.

Các con từ bốn phương xa
Về đây thăm mẹ, thăm cha, thăm thầy
Ngày Tết đông đủ vui vầy
Cả năm có mấy ngày vui thế này

Thôn trên làng dưới rộn ràng
Ăn mừng năm mới xuân sang an lành
Các em áo tím, đỏ, hồng
Cùng nhau đi rước trâu “ông” đang về.

Tác giả: Nguyên Văn

Lãng Tử
20-03-2009, 12:46 AM
Anh sẽ đợi em ở cuối đường


Đừng trách anh, nghe em yêu thương?
Lối chúng mình định qua phố phường tấp nập quá
Dòng người cuốn em đi, đời bao nhiêu sự lạ
Không dắt tay em, vụng quá, sợ em cười !

Anh sẽ đi cùng em khi phố đã thưa người
Khi đã vắng những lời mời đon đả
Khi em cần tình yêu mà không cần phép lạ
Khi sánh vai cùng anh, em kiêu hãnh mỉm cười

Anh sẽ đến cùng em, nếu giữa đường bão nổi
Nếu gió gầm, đêm tối bỗng chòang buông
Còn, em ơi, nếu lạc giữa phố phường đô hội
Anh sẽ đợi em ở phía cuối con đường.
(ST)