PDA

View Full Version : Cuộc sống...


LongVan
23-03-2010, 09:32 AM
Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.

Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.

Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.

Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.

Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.

Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.

Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.

Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.

hanhphuclon
23-03-2010, 06:06 PM
Cafe một mình...


Đã từ rất lâu, lâu rồi, nó cũng không nhớ chính xác là lúc nào nữa, nó đã có thói quen thỉnh thoảng cafe một mình, chọn một nơi quen thuộc, chọn một góc ngồi quay lưng với lối ra vào, chọn một chổ ngồi gần ban công, nó ngồi nhâm nhi thưởng thức loại nước uống wen thuộc, mắt nhìn dòng người tấp nập bên dưới, đầu óc trống rỗng.

Bạn bè thì rất đông vậy mà đôi khi lại phải cafe một mình nhưng điều đó cũng không có gì lạ, lúc nãy nó vừa từ chối lời mời của một người để bây giờ ngồi một mình trong quán, nó nghĩ rồi nó cười, nó cũng không biết nó đang làm gì nữa nhưng có lẽ lúc này nó muốn được một mình,được tự do cho đầu óc muốn bay tới đâu thì tới, nếu ai đã từng một lần cafe một mình như nó thì sẽ hiểu cảm giác của nó lúc này,...những lúc quá mệt mỏi, đầu rối bời bởi cả mớ suy nghĩ lung tung thì nó chọn giải pháp cafe một mình, một mình để óc tự do, một mình sắp xếp lại mọi việc, một mình ngồi nhìn dòng người vộ tận trên đường, 32t nó không còn trẻ để có thể hành động hấp tấp vội vàng, nhưng nó thấy nó cũng chưa thật đủ chín chắn để có thể quyết định mọi việc nhanh chóng vì thế đôi khi nó cần như thế này, nó cho phép mình được dừng tất cả lại,dừng cả những suy nghĩ vừa chớm,dừng lại tất cả…, nó cho phép mình được nghỉ ngơi, nó cần dừng lại và quan sát lại phía sau lưng cùng phía trước, nó cần phải dừng lại và xác định con đường mà nó cần tiếp tục ...

Khi tiếng khóc chào đời vang lên, khi người ta bắt đầu đi trên con đường cuộc sống, ấy là lúc họ tham gia một trò chơi mang tên số mệnh - một trò chơi không biết khi nào đừng lại.Thất bại trong cuộc chơi mang tên cuộc sống này là gì? Là bỏ cuộc giữa chừng, là đầu hàng số mệnh, là chạy trốn và né tránh những thăng trầm của cuộc sống.....và nó biết nó không phải là đứa nhút nhát, nó sẽ không từ bỏ cuộc chơi giữa chừng, nó sẽ đi đến cùng cuộc chơi .... Nhưng

Đâu là đích đến cuối cùng ?

Nếu ai đó hỏi nó về mục đích sống của bản thân cho đến bây giờ là gì ? Trước đây, nó không cần suy nghĩ nhiều mà trả lời ngay: sống cho bản thân, cho gia đình và một tương lai tươi sáng với tiền bạc, địa vị, danh vọng...Nhưng bây giờ, tại thời điểm này nó đang miên man suy nghĩ về chính điều đó. Đó hẳn là đích đến cuối cùng chưa?

Bộ film ‘’slumdog milionaire’’, chàng trai Jamail trải qua bao nhiêu khó khăn đã trở thành một triệu phú. Không học vấn, không địa vị,…nên triệu phú có lẽ là một đích đến cuối cùng hoàn hảo! Nhưng với 20 triệu rupi trong tay, thay vì trở thành một ông hoàng, anh lại ngồi bệt bên vệ đường với vẻ mặt buồn bã, thất vọng. Lúc này, tiền bạc , địa vị, danh vọng…Đó hẳn là đích đến cuối cùng chưa? Và cách bước đi ngoạn mục trên con đường đời mình của Jamail có được đánh giá là thành công chưa????

Cô bạn gái của Jamail là câu trả lời, cô quàng một chiếc khăn màu vàng rực rỡ, cố trốn chạy khỏi nơi giam giữ mình, len vào dòng người đông đúc đi tìm người yêu. Những tiếng vỗ tay chúc tụng, không khí lung linh của phút giây huy hoàng, 20 triệu rupi và danh xưng ‘’triệu phú’’, tất cả chẳng là gì với Jamail đến khj anh nhìn thấy cô ấy.

Bộ film với triết lý “thành công không ở thành quả mà ở quá trình nỗ lực. Cuộc đời như một con đường, không quan trọng cuối đường là gì mà quan trọng ta đã đi như thế nào? “ đã tác động đến nó rất nhiều.

Tirom
24-03-2010, 08:47 AM
Cafe 1 mình hay lắm đó, Tí cũng hay cafe 1 mình mỗi khi ko muốn bị quấy rầy. Đôi khi để cho đầu óc ko si nghĩ,thả cho tâm hồn đi lung tung 1 chút sẽ rất tốt cho .......sức khỏe :62::62::62:

M2M
24-03-2010, 07:48 PM
Cafe 1 mình hay lắm đó, Tí cũng hay cafe 1 mình mỗi khi ko muốn bị quấy rầy. Đôi khi để cho đầu óc ko si nghĩ,thả cho tâm hồn đi lung tung 1 chút sẽ rất tốt cho .......sức khỏe :62::62::62:

Tớ cũng hay đi một mình lắm, quả thật cái thú vui cafe một mình quả là một thú vui... Xa Xỉ:62: mà chẳng phải bất cứ ai cũng có!!!

Cảm ơn Mod và hanhphuclon, rất có ý nghĩa :60::60::60:!.............

tiger
07-05-2010, 04:10 PM
Tui hok thik đi đâu 1 mình, cảm giác lẻ loi cô độc lắm...lúc đó mắc công khóc nhè, hok ai dỗ :62:

LongVan
08-05-2010, 10:50 PM
Tui hok thik đi đâu 1 mình, cảm giác lẻ loi cô độc lắm...lúc đó mắc công khóc nhè, hok ai dỗ :62:

:46::46::46: Vậy tại sao khi đó bạn không phone cho một người nào đó, người mà sẽ sẵn sàng cho bạn mượn bờ vai để tựa, mượn bờ vai để bạn lau nước mắt và mượn vòng tay của người đó để thấy mình không còn cô đơn và mượn cái bụng... bự để bạn gối đầu!

LongVan
09-05-2010, 07:49 AM
Trong cuộc sống có những điều khiến ta rất bận rộn, khiến ta lãng quên một điều gì đó nhưng hãy mong đó chỉ là tạm thời mà thôi...

Bữa nay, chủ nhật tuần thứ tư của tháng năm là ngày chủ nhật of mẹ, chúng ta cùng nhau dành đôi phút để nhớ về mẹ of của mình nhé các bạn.

<embed width="300" height="61" src="[Only registered and activated users can see links] TM1ZC5cUIbaBmUsICDN8TeG6dUngSBZw6p1fDMgQ29dUngIE3D qG98ZmFsmUsIC2U" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"></embed>

M2M
09-05-2010, 07:15 PM
:11: Theo tớ cuộc sống cũng giống như những nốt nhạc... lúc thăng, lúc trầm, đôi khi thanh thót nhưng có khi lại là.... dấu nặng!!!.............................

tiger
09-05-2010, 07:26 PM
:11: Theo tớ cuộc sống cũng giống như những nốt nhạc... lúc thăng, lúc trầm, đôi khi thanh thót nhưng có khi lại là.... dấu nặng!!!.............................

dấu nặng là do mình tự nghĩ thôi....thay đổi cách nghĩ sẽ thay đổi cuộc đời đấy bạn :2:

thayboimu
09-05-2010, 07:37 PM
tui đang sống............
trong một cuộc sống
mà sao sống khó thế....
hay là....:28::28:
:26::26::26::26::26::26::26:

LongVan
10-05-2010, 07:36 AM
dấu nặng là do mình tự nghĩ thôi....thay đổi cách nghĩ sẽ thay đổi cuộc đời đấy bạn :2:

Đúng vậy, tất cả là do chính suy nghĩ của mình mà thôi....

tiger
10-05-2010, 09:28 AM
tui đang sống............
trong một cuộc sống
mà sao sống khó thế....
hay là....:28::28:
:26::26::26::26::26::26::26:

sống khó quá...khó sống quá....ráng sống típ :2::2::2::2: